[Anh Trai Say Hi 2025|CongB]Khoảnh Khắc Em Nghiêng Đầu
CHUYỂN CHỖ NGỒI
Trần Thanh An
//giật mình//
Thanh An ngẩng đầu, hơi chậm hơn những lần khác. Tai trái của cô chỉ nghe được tiếng lẫn lộn, nên cô luôn phải nghiêng đầu sang phải một chút.
Trần Thanh An
Dạ… em đây ạ.
Cô Giáo
Em chuyển lên bàn thứ hai, ngồi cạnh Nguyễn Thành Công.
Bạn Học Nam
Hai người học giỏi nhất lớp ngồi chung luôn?
Thanh An khẽ siết chặt quai cặp. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp.Nguyễn Thành Công…
Cái tên đó, cô nghe không ít. Thành tích học tập gần như hoàn hảo, giọng nói hay, lại dễ mến. Nhưng cô chưa từng nói chuyện trực tiếp với cậu.
Cô đứng dậy, cúi đầu bước lên. Kéo ghế ra, tiếng ghế cọ sàn làm cô hơi giật mình.
Nguyễn Thành Công
Chào bạn.
Thanh An khựng lại.Giọng nói ấy… rất rõ.Không quá to, không quá nhỏ.Nhẹ, đều, có nhịp điệu. Vừa vặn để tai phải của cô nghe trọn vẹn.
Nguyễn Thành Công
//mỉm cười//Bạn là Thanh An đúng không?
Nguyễn Thành Công
À, mình là Thành Công.
Nguyễn Thành Công
//bật cười khẽ//Vậy à?
Thanh An cúi đầu. Cô không quen giao tiếp. Không phải vì ghét người khác, mà vì luôn sợ mình nghe nhầm, trả lời sai.
Nguyễn Thành Công
//nhìn cô một lúc, rồi nói chậm lại//Bạn… có nghe rõ không?
Trần Thanh An
//hơi sững//…Cũng được.
Nguyễn Thành Công
Nếu mình nói thế này, ổn chứ?
Cậu hạ giọng thấp hơn một chút, nhấn từng chữ rõ ràng.Thanh An bất giác gật đầu.
Từ đó, trong suốt tiết học, cậu thường xuyên quay sang.
Nguyễn Thành Công
Dòng này là ghi như vầy.
Nguyễn Thành Công
Chỗ này cô hay cho vào đề.
Nguyễn Thành Công
Cẩn thận dấu trừ.
Mỗi lần nói, giọng cậu đều giữ ở cùng một nhịp.Thanh An nhận ra điều đó.Không phải ngẫu nhiên.Ra chơi.Cả lớp nhốn nháo. Thanh An ngồi yên tại chỗ, lấy sách ra đọc
Nguyễn Thành Công
Bạn không ra ngoài à?
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Nguyễn Thành Công
Thường thì mình cũng vậy.
Trần Thanh An
//ngẩng đầu nhìn cậu//Bạn… không ra chơi?
Nguyễn Thành Công
Ừ. Đông người quá.
Trần Thanh An
…Mình tưởng bạn hay nói chuyện.
Nguyễn Thành Công
//cười//Chỉ với mấy người quen thôi.
Thanh An khẽ “à” một tiếng.
Im lặng
Nguyễn Thành Công
Thanh An này.
Nguyễn Thành Công
Tai trái của bạn… nghe không rõ à?
Trần Thanh An
//cứng người//…Sao bạn biết?
Nguyễn Thành Công
Lúc nãy bạn luôn nghiêng đầu sang phải.
Trần Thanh An
//nắm chặt góc áo//…Ừ. Từ nhỏ.
Nguyễn Thành Công
//im lặng vài giây, rồi nói//Xin lỗi nhé, nếu mình hỏi làm bạn khó chịu.
Nguyễn Thành Công
Bạn không thích nói chuyện vì chuyện đó?
Nguyễn Thành Công
Vậy mình nói chậm lại, rõ hơn, có được không?
Trần Thanh An
//ngẩng lên//…Phiền bạn lắm.
Nguyễn Thành Công
Không phiền.
Nguyễn Thành Công
//Giọng chắc chắn//Thật.
Buổi trưa.Thanh An đang cắm cúi làm bài thì nghe thấy giọng quen vang lên.
Nguyễn Thành Công
Bài này làm chưa?
Nguyễn Thành Công
Muốn làm chung không?
Công kéo ghế lại gần hơn, nhưng vẫn giữ khoảng cách vừa đủ.
Nguyễn Thành Công
Bạn làm tới đâu rồi?
Nguyễn Thành Công
À, câu đó đổi biến sẽ dễ hơn.
Cậu vừa nói vừa viết, tay cẩn thận che bài, như sợ cô không nhìn rõ.Thanh An nhìn nét chữ của cậu. Gọn gàng. Dễ đọc.
Trần Thanh An
…Bạn viết đẹp.
Nguyễn Thành Công
//cười//Cảm ơn.
Tan học.Trời đột ngột đổ mưa.
Nguyễn Thành Công
Bạn có mang ô không?
Nguyễn Thành Công
Vậy đi chung nhé.
Trần Thanh An
…Phiền không?
Hai người đứng dưới mái hiên. Mưa rơi lộp độp.
Nguyễn Thành Công
Thanh An này.
Nguyễn Thành Công
Nếu mình nói nhỏ quá, bạn cứ nói nhé.
Nguyễn Thành Công
Hoặc nếu bạn không muốn nói, gật đầu cũng được.
Nguyễn Thành Công
//bật cười//Bạn toàn nói ‘ừ’ thôi.
Trần Thanh An
//hơi bối rối//…Xin lỗi.
Nguyễn Thành Công
Không cần xin lỗi.
Nguyễn Thành Công
//nhìn mưa//Mình thấy… ‘ừ’ cũng dễ thương mà.
Cô im lặng.Nhưng tai phải của cô nóng lên.Khi về đến nhà, Thanh An nằm trên giường, nhìn trần nhà.
Trong đầu cô vang lên giọng nói quen thuộc.Không ồn ào. Không áp đặt.Chỉ vừa đủ để cô nghe.Có lẽ…Cô không ghét việc ngồi cạnh Nguyễn Thành Công.
Tác Giả
Lúc đầu định viết về Đỗ Nam Sơn mà thấy CongB hợp hơn
Tác Giả
Kiểu nét ổng nhẹ nhàng,dịu dịu á
Tác Giả
Còn Sơn thấy nét giống BAD Boy hơn
Tác Giả
Happy Birthday to meeeeeee
Tác Giả
Chúc mừng sinh nhật Gia Hân nhé
Tác Giả
Chúc cậu một tuổi mới an lành yên vui
Tác Giả
Chúc cậu một ngày thật tuyệt vời
Tác Giả
Sẽ có những người bạn mới,những thành tựu mới,những điều nhỏ nhặt mà hạnh phúc trong cuộc sống sẽ nhiều hơn
Tác Giả
Chúc cậu mãi mãi,mãi mãi bình an nhé!
GIỌNG NÓI Ở KHOẢNG CÁCH GẦN
Nguyễn Thành Công
Thanh An.
Trần Thanh An
//khựng lại nửa nhịp//…Ừ?
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Không cần quay đầu, cô cũng biết là ai.
Nguyễn Thành Công
Bạn quên mang sách Sinh.
Thanh An cúi xuống nhìn cặp, luống cuống.
Nguyễn Thành Công
//đưa quyển sách ra trước mặt cô//Mình để dư một quyển. Dùng chung nhé.
Trần Thanh An
…Phiền bạn rồi.
Nguyễn Thành Công
Không phiền.
Cậu nói như thể đó là một điều hiển nhiên.Thanh An ngồi xuống chỗ cũ. Công đặt sách ở giữa hai người, chỉnh lại vị trí sao cho phần chữ hướng về phía cô nhiều hơn.
Nguyễn Thành Công
Bạn ngồi bên này đọc cho rõ.
Tiết học bắt đầu. Cô giáo giảng khá nhanh. Thanh An nghiêng đầu, cố tập trung vào tai phải. Có vài đoạn cô nghe không kịp.Công ghé sát hơn một chút.
Nguyễn Thành Công
Cô đang nói về quá trình này//chỉ vào hình vẽ//
Nguyễn Thành Công
Đoạn này là trao đổi khí.
Nguyễn Thành Công
Bạn nghe kịp không?
Nguyễn Thành Công
//nhìn cô một giây, rồi nói chậm lại//Nếu không kịp, mình nhắc lại cho.
Cậu mím môi, như muốn nói thêm gì đó, rồi thôi.
Ra chơi.Thanh An đang chép lại bài thì nghe tiếng ghế kéo.
Nguyễn Thành Công
Bạn không ra ngoài à?
Nguyễn Thành Công
Vậy mình ngồi đây nhé.
Nguyễn Thành Công
//chống cằm, nhìn ra sân//Lớp mình ồn thật.
Nguyễn Thành Công
Bạn thích yên tĩnh à?
Nguyễn Thành Công
//bật cười//Bạn đúng là tiết kiệm chữ ghê.
Trần Thanh An
//hơi cúi đầu//…Mình không giỏi nói chuyện.
Nguyễn Thành Công
Không sao.
Nguyễn Thành Công
//quay sang nhìn cô//Mình nói nhiều,bạn nghe là được.
Trần Thanh An
…Mình sợ nghe không rõ.
Nguyễn Thành Công
Vậy mình nói rõ hơn.
Nguyễn Thành Công
//Giọng nhẹ nhưng dứt khoát//Thật mà.
Thanh An không nói gì nữa.Buổi chiều, lớp có tiết thảo luận nhóm.
ĐA NHÂN VẬT NAM/NỮ
Lớp trưởng:Nhóm mình gồm Thanh An, Thành Công và Linh.
Thanh An khẽ siết tay.Cô không quen làm việc nhóm.
Linh – một bạn nữ khá hoạt bát – quay sang cười.
Linh
Vậy là nhóm học bá rồi.
Nguyễn Thành Công
//kéo ghế lại gần//Mình làm phần này nhé?
Linh nói liên tục. Thanh An nghe không kịp vài đoạn, hơi bối rối.
Linh
À… ý mình là—//nói nhanh//
Nguyễn Thành Công
//xen vào, giọng chậm lại//Linh nói là mình chia mỗi người một phần.
Linh
À đúng rồi.//gật đầu//
Thanh An thở nhẹ.Công quay sang cô.
Nguyễn Thành Công
Bạn làm phần một được không?
Nguyễn Thành Công
Nếu có chỗ nào không nghe rõ, nói mình.
Linh
Bạn có hay học nhóm không?
Trần Thanh An
…Không nhiều.
Nguyễn Thành Công
//nhìn cô//Thanh An thích tự học.
Linh
Ồ.//gật gù//Nhưng có người giải thích chắc cũng dễ hơn.
Thanh An im lặng.Công nói:
Nguyễn Thành Công
Mình giải thích được.
Cậu nói câu đó rất tự nhiên.
Thanh An hơi giật mình.
Nguyễn Thành Công
//đi song song với cô//Nhà bạn hướng nào?
Nguyễn Thành Công
À, ngược đường mình.
Nguyễn Thành Công
//dừng lại//Vậy mai gặp.
Cậu đứng đó một giây, rồi nói:
Nguyễn Thành Công
Thanh An này.
Nguyễn Thành Công
Nếu có ai nói nhanh quá, bạn cứ nhờ họ nói lại.
Nguyễn Thành Công
Vậy nhờ mình.
Lại là giọng chắc chắn ấy.
Nguyễn Thành Công
Bạn không làm phiền mình.
Nguyễn Thành Công
Nếu có ai nói nhanh quá, bạn cứ nhờ họ nói lại.
Trần Thanh An
//nhìn cậu//…Bạn không thấy mệt à?
Nguyễn Thành Công
//hơi sững//Mệt gì?
Trần Thanh An
…Vì phải để ý mình.
Cậu im lặng vài giây.Rồi cười, nhưng nụ cười hơi khác hôm qua.
Nguyễn Thành Công
Thanh An à.
Nguyễn Thành Công
Mình để ý vì mình muốn.
Cô không trả lời.Nhưng tim cô đập lệch một nhịp.Buổi tối.Thanh An nhắn tin cho Linh về bài nhóm.
Linh
📲Công để ý bạn ghê ha.
Linh
📲Ổng nói chậm lại rõ ràng luôn.
Trần Thanh An
📲Chắc do mình nghe kém.
Linh
📲Ừ thì… nhưng không phải ai cũng làm vậy đâu.
Thanh An nhìn màn hình.Một lúc sau, tin nhắn khác hiện lên.
Nguyễn Thành Công
📲Bài phần một bạn làm ổn lắm.
Nguyễn Thành Công
📲Mai mình xem lại cùng nhau nhé?
Trần Thanh An
📲Phiền bạn không?
Chỉ một chữ.Nhưng cô đọc rất lâu.Sáng hôm sau.Thanh An đến lớp sớm hơn thường lệ.Cô ngồi vào chỗ, đặt cặp xuống
Nguyễn Thành Công
Chào buổi sáng.
Giọng nói quen vang lên phía sau.
Nguyễn Thành Công
//đặt cặp xuống, ngồi cạnh cô//Bạn đến sớm ha.
Nguyễn Thành Công
Ăn sáng chưa?
Nguyễn Thành Công
//mở cặp, lấy ra một hộp bánh nhỏ//Mình mua dư.
Trần Thanh An
…Mình không đói.
Nguyễn Thành Công
Thật không?
Nguyễn Thành Công
//nhìn cô, rồi nói nhỏ hơn//Nếu đói, cứ lấy.
Cậu mỉm cười.Thanh An nhìn hộp bánh.Cô không đói.Nhưng cảm giác trong lòng lại rất lạ.Trong tiết học, cô giáo gọi Thanh An trả lời.
Cô Giáo
Em lên bảng giải câu này.
Thanh An đứng lên, hơi run.Cô nghe không rõ câu hỏi đầu tiên.
Trần Thanh An
…Cô ơi, cô nói lại được không ạ?
Cả lớp hơi xôn xao.Công nhìn cô.Cô giáo lặp lại, chậm hơn.Thanh An làm bài xong, quay về chỗ.
Nguyễn Thành Công
//khẽ nói//Bạn làm tốt lắm.
Nguyễn Thành Công
Bạn không cần lo.
Nguyễn Thành Công
Có mình ở đây.
Câu nói ấy rất nhẹ.Nhưng Thanh An nghe rõ.Rất rõ.
Khi chuông ra chơi vang lên, Thanh An chợt nhận ra một điều.Giọng nói của Nguyễn Thành Công…
Luôn ở khoảng cách vừa đủ.Không xâm lấn.Chỉ đủ gần để cô nghe.Và không hiểu từ khi nào, cô bắt đầu chờ đợi nó.Không làm cô sợ.
Chỉ đủ gần để cô nghe.Và không hiểu từ khi nào, cô bắt đầu chờ đợi nó.
NHỮNG ÁNH NHÌN
Thanh An khựng lại.
Cô đang cúi đầu chép bài thì nghe giọng ai đó gọi. Không phải giọng quen thuộc kia.
Linh
//nghiêng người qua, hạ thấp giọng//Cậu với Thành Công… thân từ khi nào vậy?
Trần Thanh An
//siết bút//…Không có.
Linh
Không có mà lúc nào cũng ngồi chung, học chung, về chung nửa đoạn đường?
Trần Thanh An
…Chỉ là ngồi cạnh.
Linh
//cười cười//Ngồi cạnh mà ổng nói chuyện dịu với cậu ghê ha.
Thanh An không trả lời.Cô biết. Cô cảm nhận được những ánh nhìn.Không hẳn là ác ý. Nhưng đủ để khiến cô khó chịu.
Nguyễn Thành Công
Thanh An.
Giọng nói quen vang lên bên cạnh.
Nguyễn Thành Công
Bạn nghe rõ không?
Nguyễn Thành Công
//đặt tập xuống bàn//Lúc nãy Linh nói gì vậy?
Trần Thanh An
...Không có gì
Nguyễn Thành Công
//nhìn cô//Bạn né mình à?
Nguyễn Thành Công
Vậy sao bạn không nhìn mình?
Trần Thanh An
//hơi cứng người//…Mình không quen.
Nguyễn Thành Công
Không quen… hay không muốn?
Nguyễn Thành Công
//thở nhẹ//Xin lỗi, mình hỏi nhiều quá.
Nhưng không khí giữa hai người chùng xuống.Giờ ra chơi.Thanh An đứng dậy định ra ngoài thì chợt nghe tiếng xì xào.
Bạn Học Nam
Thấy chưa, hai người đó kìa.
Bạn Học Nam
Thanh An nghe kém mà được Công để ý ghê.
Bạn Học Nam
Chắc vì học giỏi.
Cô dừng bước.Công đứng lên ngay lập tức.
Nguyễn Thành Công
Thanh An.
Nguyễn Thành Công
Đi mua nước với mình không?
Trần Thanh An
…Mình không khát.
Nguyễn Thành Công
Vậy đi cho mát.
Trần Thanh An
//do dự một chút, rồi gật đầu//…Ừ.
Hành lang khá đông.Thanh An đi sát mép tường.Công bước chậm lại, đi ngang bằng cô.
Nguyễn Thành Công
Nếu bạn không muốn đi, mình quay về.
Nguyễn Thành Công
Bạn khó chịu à?
Nguyễn Thành Công
Vì mấy người kia?
Trần Thanh An
//không trả lời//
Nguyễn Thành Công
//khẽ nắm chặt tay//Mình ghét mấy chuyện đó.
Trần Thanh An
…Bạn không cần quan tâm.
Nguyễn Thành Công
Nhưng mình quan tâm.//Giọng run nhẹ//
Trần Thanh An
//quay sang//…Bạn đừng để ý đến mình nữa.
Nguyễn Thành Công
//sững lại//…Sao?
Trần Thanh An
Mình không muốn bị chú ý.
Nguyễn Thành Công
Vì mình?
Không gian im lặng vài giây.
Nguyễn Thành Công
//hít sâu//Vậy… mình nên làm gì?
Trần Thanh An
//không biết trả lời//
Buổi chiều.Trong tiết học, Công không nói nhiều như mọi khi.Không hỏi cô nghe có rõ không.Không nhắc lại bài.Thanh An thấy trống trải một cách kỳ lạ.Là mình muốn vậy mà.
Nhưng tai phải của cô như thiếu đi một âm thanh quen.Tan học.Thanh An đang thu dọn thì nghe tiếng ghế kéo.
Nguyễn Thành Công
//đứng lên//Về trước nhé.
Cậu bước đi.Thanh An ngồi yên rất lâu.Buổi tối.Cô mở điện thoại.Tin nhắn từ Linh hiện lên.
Linh
📲Này, cậu có sao không?
Linh
📲Công nhìn buồn lắm đó.
Cô tắt màn hình.Sáng hôm sau.Thanh An đến lớp, thấy chỗ bên cạnh trống.Một lúc sau, Công bước vào.Cậu ngồi xuống.Không nhìn cô.Thanh An hít sâu.
Trần Thanh An
…Thành Công.
Giọng cậu vẫn dịu. Nhưng xa.
Trần Thanh An
…Hôm qua mình không có ý.
Trần Thanh An
…Nói bạn đừng để ý đến mình.
Nguyễn Thành Công
//im lặng//
Nguyễn Thành Công
Bạn sợ bị nhìn à?
Nguyễn Thành Công
Vậy mình làm bạn sợ?
Nguyễn Thành Công
Nhưng mình là lý do.
Trần Thanh An
//cúi đầu//…Mình không muốn làm phiền cuộc sống của bạn.
Nguyễn Thành Công
//quay sang//Thanh An.
Nguyễn Thành Công
Bạn không phải phiền.
Nguyễn Thành Công
//Giọng run lên//Mình chọn quan tâm.
Trần Thanh An
//ngẩng đầu//Và nếu người khác nhìn…
Nguyễn Thành Công
//cười nhạt//…thì mình chịu được.
Trần Thanh An
//lắc đầu//…Mình không chịu được.
Không khí lặng đi.Giờ học.Cô giáo gọi Công lên bảng.Công giải bài xong, quay về chỗ.Khi ngồi xuống, cậu đặt tờ giấy nhỏ sang phía cô.
Nguyễn Thành Công
📄Mình sẽ giữ khoảng cách nếu bạn muốn.Nhưng đừng nghĩ mình quan tâm là gánh nặng.
Trần Thanh An
//Tay run nhẹ//
Trần Thanh An
//viết lại, đẩy sang//
Trần Thanh An
📄Mình xin lỗi.
Nguyễn Thành Công
//đọc xong, mím môi//…Không cần xin lỗi.
Trần Thanh An
…Nhưng mình làm bạn buồn.
Nguyễn Thành Công
…Mình mít ướt mà.
Trần Thanh An
//bất giác nhìn cậu//
Nguyễn Thành Công
//cười, mắt hơi đỏ//Nhưng mình ổn.
Trần Thanh An
//im lặng một lúc//…Bạn có thể… nói chuyện với mình như trước không?
Nguyễn Thành Công
//sững lại//Thật không?
Nguyễn Thành Công
Không sợ bị nhìn?
Nguyễn Thành Công
Vậy sao?
Trần Thanh An
…Nhưng mình sợ mất giọng nói của bạn hơn.
Công không nói gì.Rồi cậu bật cười, giọng hơi nghèn nghẹn.
Nguyễn Thành Công
Thanh An à…
Nguyễn Thành Công
Bạn nói câu đó là mình thua rồi.
Cô không hiểu lắm.Nhưng tim cô đập nhanh.Ra chơi.Công lại quay sang.
Nguyễn Thành Công
Bạn nghe rõ không?
Nguyễn Thành Công
Vậy mình nói tiếp nhé.
Ánh nhìn trong lớp vẫn còn.Nhưng lần này, Thanh An không cúi đầu nữa.Vì giọng nói ấy vẫn ở đó.Ở khoảng cách đủ gần.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play