[ ĐN Hiha Aut / Hiha Babachops X Hiha Suy Vong ] Vực Sâu.
• Chương 1_Đã chỉnh sửa.
[ Một vết nứt rộng lớn sâu hun hút. ]
[ Một nơi không bao giờ nhìn thấy đáy. ]
[ Một nơi không bao giờ tồn tại thứ gọi là “ ánh sáng ”. ]
; Màn đêm dần buông xuống che khuất cả bầu trời, những cành cây khô dần trơ trụi lá vì mùa Đông sắp đến, thời tiết cũng dần lạnh hơn theo thời gian.
; Đằng sau khung cửa sổ ấy là một căn phòng lớn tối om, chỉ có lấy một chút ánh sáng nhỏ nhoi, yếu ớt từ cây nến nhỏ. Không khí bên trong căn phòng đặc quánh đầy vẻ u ám, nhiệt độ bên trong lạnh đến mức run người.
; Âm thanh nặng nề đầy man rợn từ chiếc xích sắt vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch, nó được đeo vào ngay cổ chân của em_Hiha Suy Vong, đủ dài để em có thể tự do đi lanh quanh trong căn phòng này nhưng nếu muốn đi ra khỏi phòng thì e là không thể.
; Ánh mắt em vô hồn nhìn vào khoảng không vô định, em hơi cụp mắt, ngã người xuống dựa vào thành giường. Em kéo chiếc chăn lớn phía dưới lên che khuất gần như hết cả người của mình.
; Em nhắm mắt lại, cố gắng tìm cách đi vào giấc ngủ để không phải tiếp tục sống trong cái hiện thực tàn khốc này nữa. Hiện thực luôn là thứ khiến con người ta đau lòng nhất… nhưng cũng có đôi khi hiện thực lại là thứ khiến con người ta hạnh phúc nhất.
- “ Một bộ truyện mới đã được ra lò. ”
- “ Bộ truyện này sẽ được cập nhật song song với bộ truyện kia hoặc là không? ”
- “ Bộ truyện này chủ yếu thiên về ngược và chỉ có một couple duy nhất là BabaQv, ngoài ra sẽ không có thêm một couple nào khác xuất hiện nữa. ”
- “ Chương này đã được chỉnh sửa lại. ”
• Chương 2_Đã chỉnh sửa.
[ Khi tình yêu chẳng còn là thứ tình cảm xuất phát từ trái tim. ]
[ Khi tình yêu chẳng còn là thứ tình cảm ngọt ngào như bao câu chuyện cổ tích. ]
[ Khi tình yêu dần trở thành chất kịch độc ăn mòn tâm trí người. ]
[ Khi tình yêu dần trở thành vực sâu không đáy… ]
; Âm thanh gót giày va chạm với nền gạch lạnh vang lên đầy man rợn, u ám trong khoảng không đen mịch của màn đêm. Hắn_Hiha Babachops bước đi từng bước chậm rãi trên dãy hành lang dài, một tay hắn đang cầm một lọ thuốc kì lạ lắc qua lắc lại mà ngắm nghía không rời mắt, miệng thì cứ ngân nga mãi một bản ca không tên.
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐁𝐚𝐛𝐚𝐜𝐡𝐨𝐩𝐬
- “ Hưm hưm~ ”
// Hắn vui vẻ bước đi, đôi mắt vẫn không rời khỏi lọ thuốc trên tay. //
; Hắn bước đến đứng trước một cánh cửa lớn, đút tay vô túi áo lấy ra một chiếc chìa khoá để mở cánh cửa đấy ra. Hắn tươi tắn bước vào bên trong căn phòng lớn, hắn không đóng cửa lại mà chỉ hơi khép hờ nó. Hắn đi đến bên giường nơi em đang say giấc, đặt lọ thuốc lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh rồi hắn đưa tay lên khẽ vuốt ve khuôn mặt thanh tú của em, khẽ thì thầm.
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐁𝐚𝐛𝐚𝐜𝐡𝐨𝐩𝐬
- “ Quốc vương của tôi à…~ ”
// Bàn tay lạnh lẽo của hắn chạm vào gương mặt em rồi trượt dần xuống cổ và xương quai xanh của em. //
; Hắn chạm nhẹ vào xương quai xanh của em rồi cúi thấp đầu xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên đó.
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐒𝐮𝐲 𝐕𝐨𝐧𝐠
- “ Ư… ”
// Em giật mình tỉnh giấc, khẽ rên lên vì nhột, hơi nhíu nhẹ mày lại. //
; Hắn nhếch môi cười gian tà, đôi mắt ánh lên tia thích thú khi thấy em cựa quậy.
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐁𝐚𝐛𝐚𝐜𝐡𝐨𝐩𝐬
- “ Ah…~ Quốc vương đã tỉnh rồi sao?~ ”
// Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng mân mê xương quai xanh của em. //
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐁𝐚𝐛𝐚𝐜𝐡𝐨𝐩𝐬
- “ Ngài ngủ có ngon không? Tôi đã chuẩn bị một món quà đặc biệt dành cho ngài đây này~ ”
// Hắn vừa nói vừa chỉ vào lọ thuốc trên bàn, đôi mắt vẫn không ngừng quan sát phản ứng của em. //
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐁𝐚𝐛𝐚𝐜𝐡𝐨𝐩𝐬
- “ Đừng lo lắng, thứ này sẽ chỉ khiến ngài vui vẻ hơn thôi~ Tôi rất thích nhìn thấy ngài cười… nó đẹp lắm~ ”
// Hắn cúi xuống thì thầm vào tai em, hơi thở nóng bỏng phả vào làn da nhạy cảm khiến em khẽ rùng mình. //
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐒𝐮𝐲 𝐕𝐨𝐧𝐠
- “ Ức…!~ ”
// Em rên khẽ vì hơi thở nóng rực của hắn phả vào tai mình rồi em liếc mắt nhìn qua chiếc bàn nhỏ cạnh giường, nơi đang đặt một lọ thuốc kì lạ gì đấy. //
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐒𝐮𝐲 𝐕𝐨𝐧𝐠
- “ Lọ thuốc đó… là gì? ”
// Em khó hiểu, liếc mắt sang nhìn hắn đang dụi đầu vào hõm cổ của mình mà cắn mút. //
; Hắn ngẩng đầu lên khỏi hõm cổ em, ánh mắt ranh mãnh nhìn thẳng vào đôi mắt còn đang mơ màng của em.
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐁𝐚𝐛𝐚𝐜𝐡𝐨𝐩𝐬
- “ À, cái này sao? Đây là thứ sẽ giúp chúng ta có thêm niềm vui, Quốc vương ạ~ ”
// Hắn nhặt lọ thuốc lên, lắc nhẹ trong tay rồi đưa lại gần phía em, đôi môi cong lên đầy ẩn ý. //
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐁𝐚𝐛𝐚𝐜𝐡𝐨𝐩𝐬
- “ Ngài biết đấy, tình yêu của tôi dành cho ngài nó vốn luôn điên cuồng và méo mó lắm~ Tôi chỉ muốn ngài luôn hạnh phúc, luôn ở bên cạnh tôi mãi mãi thôi. Ngài thích trẻ con lắm đúng không Quốc vương? Vậy nên tôi khiến ngài mang thai nhé? Như vậy thì ngài sẽ có một đứa con để yêu thương rồi~ ”
// Hắn mơn trớn cằm em, đôi mắt không ngừng lướt nhìn khuôn mặt em đầy dục vọng. //
• Chương 3.
[ Tình yêu là thứ sẽ mang lại cho ta hạnh phúc hay đau khổ? ]
[ Tình yêu đích thực liệu có tồn tại trong nơi Trần gian đầy rẫy những điều đớn đau, xấu xa này không? ]
[ Lạy Chúa, xin hãy cho chúng con biết, liệu chúng con có xứng đáng được nhận một tình yêu chân thành, lãng mạn hay không...? ]
[ Hay đó chỉ là một tình yêu giả tạo, không xuất phát từ trái tim? ]
[ Tình yêu, hạnh phúc hay là đau khổ?… ]
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐒𝐮𝐲 𝐕𝐨𝐧𝐠
// Em nhìn hắn bằng ánh mắt vừa hoang mang vừa có chút gì đó nghi hoặc. //
- “ Mang thai? Bằng cách nào được chứ? Ngươi quên ta là con trai rồi à? ”
; Hắn bật cười lớn, nụ cười tràn đầy vẻ thích thú xen lẫn chút điên dại.
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐁𝐚𝐛𝐚𝐜𝐡𝐨𝐩𝐬
- “ Quốc vương của tôi nói gì lạ vậy? Ai bảo con trai thì không mang thai được chứ?~ ”
// Hắn nhích lại gần hơn, vòng tay ôm lấy eo em rồi kéo sát lại. //
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐁𝐚𝐛𝐚𝐜𝐡𝐨𝐩𝐬
- “ Với thứ này trong tay, mọi chuyện đều có thể xảy ra~ Đừng lo, tôi sẽ chăm sóc ngài thật tốt. Ngài chỉ cần nằm đây và tận hưởng thôi~ ”
// Hắn mở nắp lọ thuốc ra rồi đưa lên gần môi em, ý bảo em uống nó. //
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐁𝐚𝐛𝐚𝐜𝐡𝐨𝐩𝐬
- “ Nào, uống đi nào Quốc vương… Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh hơn~ ”
// Giọng hắn trầm xuống, pha chút đe dọa khiến em không khỏi run rẩy. //
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐒𝐮𝐲 𝐕𝐨𝐧𝐠
- “ Đ- Được rồi… đưa đây… ”
// Em cầm lấy lọ thuốc từ tay hắn, do dự một hồi lâu rồi mới đưa lên miệng uống hết trong một hơi. //
; Phải kể mùi vị của nó sao đây nhỉ? Ừm… nó không đắng, không chua, không cay cũng không ngọt nhưng lại rất khó uống. Em xém tí nữa đã nôn ra nhưng nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh của hắn thì liền cố gắng nuốt ngược xuống, kìm cơn buồn nôn lại.
; Sau khi em uống cạn lọ thuốc, Hắn đưa tay lên gạt đi vài giọt thuốc còn vương trên khoé môi em một cách chậm rãi, rồi đưa ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi hơi hé mở của em, đôi mắt màu trắng bạch nheo lại đầy thích thú.
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐁𝐚𝐛𝐚𝐜𝐡𝐨𝐩𝐬
- “ Ngoan lắm~ Quốc vương của tôi đúng là biết nghe lời mà~ ”
// Hắn khen ngợi, giọng điệu đầy ngọt ngào nhưng ẩn chứa một sự chiếm hữu khó tả. //
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐁𝐚𝐛𝐚𝐜𝐡𝐨𝐩𝐬
- “ Cảm giác thế nào? Có gì khác lạ không ngài?~ ”
// Hắn ghé sát vào tai em, hơi thở nóng ấm phả vào làn da khiến em rùng mình. Hắn biết, chỉ một chút nữa thôi, mọi thứ sẽ thay đổi. Hắn sẽ có được điều hắn luôn mong muốn, có được đứa con mà hắn khao khát từ lâu, mang dòng máu của em. //
𝐇𝐢𝐡𝐚 𝐁𝐚𝐛𝐚𝐜𝐡𝐨𝐩𝐬
- “ Không cần lo lắng, mọi chuyện sẽ ổn thôi mà~ Đây mới chỉ là bước khởi đầu cho một cuộc hành trình mới… tôi và ngài sẽ cùng nhau xây dựng một gia đình nhỏ…~ ”
// Hắn vòng tay ra sau ôm lấy eo em, kéo người em sát vào người mình, tựa đầu lên vai em, nhỏ giọng nói bằng chất giọng ngọt ngào. //
Download MangaToon APP on App Store and Google Play