[Rhycap] Ở Yên
#1
Hoàng Đức Duy ngồi sát mép giường, lưng thẳng đến mức mỏi nhừ.
Không phải vì ngoan.
Mà vì không dám cử động.
Căn phòng không lớn, không nhỏ, đủ để tồn tại nhưng không đủ để chạy trốn. Không có cửa sổ. Ánh đèn trên trần luôn sáng ở một mức cố định, không ngày, không đêm. Duy đã quen với việc không biết thời gian.
Trước mặt em là một vạch kẻ mờ trên sàn.
Nguyễn Quang Anh đã nói rất rõ từ đầu:
— Ngồi trong phạm vi này. Khi tôi chưa cho phép, đừng đứng lên
Duy ghi nhớ câu đó kỹ hơn cả tên mình.
Đầu gối em đặt sát nhau, hai bàn tay đặt lên đùi, ngón tay co lại vô thức. Chỉ cần dịch đi một chút thôi… nhưng Duy không dám. Em đã từng thử. Một lần. Và cơ thể vẫn còn nhớ rất rõ hậu quả.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ để Duy run bắn.
Em cúi đầu ngay lập tức, trán gần như chạm vào ngực. Hơi thở trở nên nông và gấp, như thể chỉ cần hít sâu hơn một chút cũng là sai.
Nguyễn Quang Anh bước vào, giày da chạm sàn phát ra tiếng đều đều. Không nhanh, không chậm. Kiểu bước chân của người biết chắc mọi thứ trong phòng này đều thuộc quyền kiểm soát của mình.
Duy không nhìn lên.Em không được phép.
Quang Anh dừng lại trước mặt em. Không nói gì. Sự im lặng kéo dài, nặng đến mức Duy cảm thấy cổ họng mình khô rát, tim đập dồn vào lồng ngực.
Nguyễn Quang Anh
Ngồi có đúng chỗ không?
Quang Anh không đáp. Anh cúi xuống, ánh mắt lướt qua vạch kẻ dưới sàn, rồi dừng lại ở đầu gối Duy. Chỉ cần anh tiến thêm nửa bước nữa, chỉ cần anh nói một câu khác đi…
Nguyễn Quang Anh
Không được đứng lên
Duy thì thào, cổ họng nghẹn lại.
Quang Anh thẳng người.
Anh quay lưng, đi về phía bàn.
Duy thở phào rất khẽ, nhẹ đến mức chính em cũng không chắc mình có phát ra tiếng hay không. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, đầu gối em run lên, cơ thể mất thăng bằng trong một nhịp ngắn ngủi.
Bàn tay em vô thức chống xuống giường để giữ mình.
Rất nhỏ.
Rất nhẹ.
Nhưng ra khỏi vị trí cũ.
Không khí trong phòng lập tức thay đổi.
Nguyễn Quang Anh
Tôi nói gì?
Mọi suy nghĩ trong đầu trống rỗng. Chỉ còn lại một cảm giác quen thuộc dâng lên từ dạ dày — sợ. Sợ đến mức tai ù đi, tay chân lạnh ngắt.
Hoàng Đức Duy
E… em xin lỗi…
Duy hoảng loạn, giọng run rẩy.
Hoàng Đức Duy
Em không cố ý… em chỉ—
Duy khụy người xuống, lập tức kéo cơ thể về lại đúng vị trí cũ, đầu cúi thấp hơn nữa, lưng cong lại như một phản xạ đã được huấn luyện.
Em không biết hình phạt sẽ đến lúc nào. Không biết nặng hay nhẹ. Không biết kéo dài bao lâu. Điều duy nhất em biết là — mình đã sai.
Anh đứng ngay trước mặt Duy, bóng người phủ xuống khiến ánh đèn trên trần như mờ đi. Duy nhắm chặt mắt, hơi thở gấp gáp, chờ đợi.
Nguyễn Quang Anh
Nhớ cho kỹ
Duy gật đầu liên tục, môi mím chặt để không bật ra tiếng nấc.
Hoàng Đức Duy
Nhớ… em nhớ rồi… xin anh…
Anh chỉ đứng đó, im lặng, để nỗi sợ tự siết lấy Duy trước khi bất cứ điều gì khác xảy ra.
Và trong khoảnh khắc ấy, Duy hiểu rất rõ một điều:
Ở đây, đứng lên không phải là lựa chọn.
#2
Có những âm thanh không cần nghe rõ vẫn nhận ra.
Với Hoàng Đức Duy, đó là tiếng bước chân của Nguyễn Quang Anh.
Em đang ngồi đúng vị trí, lưng tựa mép giường, mắt nhìn xuống sàn. Không làm gì cả. Không nghĩ gì cả. Ít nhất là cố gắng như vậy. Nhưng khi ngoài hành lang vang lên tiếng khóa kim loại rất khẽ, tim em lập tức thót lên một nhịp đau.
Chưa mở cửa.
Chỉ là tiếng ở bên ngoài thôi.
Vậy mà cơ thể Duy đã phản ứng trước cả ý thức. Vai cứng lại. Đầu ngón tay lạnh ngắt. Cả người như bị đóng băng trong tư thế ngồi thẳng tắp.
Tiếng bước chân tiến gần.
Không vội. Không nặng. Nhịp đều và chắc, như thể người kia chẳng cần phải nhanh hơn làm gì — bởi em không thể đi đâu cả.
Mỗi bước chân vang lên là một nhịp tim rơi xuống. Em đã từng thử đếm. Nhưng không bao giờ đếm đúng, vì mới đến bước thứ ba thôi, đầu óc đã trống rỗng.
Duy cúi đầu thấp hơn nữa, trán gần chạm vào ngực. Em tự nhủ trong đầu, lặp đi lặp lại như cầu nguyện:
Ngồi đúng chỗ. Không đứng lên. Không nói nếu chưa được hỏi.
Cửa mở.
Âm thanh quen thuộc đến mức đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh bước vào. Không cần nhìn, Duy cũng biết anh đang ở đâu trong phòng. Biết rất rõ. Em có thể cảm nhận được áp lực vô hình từ người kia, như thể không khí xung quanh bị nén lại.
Nguyễn Quang Anh
Ngẩng lên
Giọng nói vang lên không lớn, không gắt. Nhưng Duy vẫn run rẩy làm theo ngay lập tức. Em ngẩng đầu, ánh mắt không dám nhìn thẳng, chỉ dừng ở cổ áo anh.
Quang Anh đứng đó, hai tay đút túi quần, ánh mắt trầm lặng quan sát em. Ánh nhìn không hề vội vàng, như thể đang kiểm tra một món đồ — xem nó còn ở đúng chỗ không, còn nghe lời không.
Nguyễn Quang Anh
Sao thở gấp?
Hoàng Đức Duy
D… dạ không ạ
Em lắc đầu rất khẽ, rồi lại gật đầu ngay sau đó, hoảng loạn.
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi… em sẽ—
Nguyễn Quang Anh
Tôi chưa cho nói
Duy lập tức im bặt. Môi mím chặt. Cổ họng nghẹn lại, khó chịu đến mức đau. Em cúi đầu xuống lần nữa, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi như đã được dạy.
Quang Anh tiến thêm một bước.
Chỉ một bước thôi, nhưng đủ để Duy cứng người hoàn toàn. Em không dám nhúc nhích, không dám thở mạnh. Cả cơ thể căng lên như sợi dây sắp đứt.
Nguyễn Quang Anh
Nhìn tôi
Duy do dự đúng một nhịp.
Chỉ một nhịp rất ngắn.
Nhưng Quang Anh nhận ra.
Nguyễn Quang Anh
Tôi nói, nhìn tôi
Lần này, giọng anh trầm hơn.
Duy ngẩng đầu lên ngay lập tức. Ánh mắt em run rẩy, không dám nhìn lâu, chỉ lướt qua rồi lại cụp xuống.
Quang Anh khẽ hạ người xuống trước mặt em, khoảng cách gần đến mức Duy có thể nghe rõ tiếng thở đều của anh. Không nặng. Không gấp. Hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn trong lồng ngực em.
Duy siết chặt tay, đầu ngón tay trắng bệch. Em muốn phủ nhận. Muốn nói không. Nhưng cổ họng lại không nghe lời.
Quang Anh nhìn em rất lâu.Rồi anh đứng thẳng dậy, lùi lại một bước.
Nguyễn Quang Anh
Sợ thì nhớ cho kỹ
Nguyễn Quang Anh
Chỉ cần tôi bước vào, em phải ở nguyên vị trí. Hiểu chưa?
Duy gật đầu liên tục, cử động vội vã đến mức cổ đau nhói.
Hoàng Đức Duy
Hiểu… em hiểu rồi… em xin anh…
Quang Anh quay đi, không nghe hết câu.
Anh đi về phía cửa, bước chân vẫn đều như lúc vào. Trước khi mở cửa, anh dừng lại, không quay đầu.
Nguyễn Quang Anh
Lần sau tôi nghe thấy tiếng em thở mạnh…
Câu nói bỏ lửng.Không cần nói tiếp.
Duy lập tức nín thở, hai tay bám chặt lấy đùi, mắt mở to vì sợ. Cửa đóng lại.
Trong căn phòng kín, Duy vẫn ngồi nguyên vị trí cũ, lưng thẳng, đầu cúi, cơ thể cứng đờ.
Em không khóc.
Không dám.
Bởi chỉ cần nghĩ đến việc tiếng nấc của mình cũng có thể bị nghe thấy, là đủ để nỗi sợ quay lại, siết chặt hơn cả lúc Quang Anh còn đứng trong phòng.
#3
Hoàng Đức Duy không định làm vậy.Ít nhất là… không phải ngay từ đầu.
Em vẫn ngồi đúng chỗ, lưng thẳng, tay đặt trên đùi. Mọi thứ đều giống như những gì đã được dạy. Nhưng sự im lặng kéo dài quá lâu, đến mức nó bắt đầu đè nặng lên tai, khiến em nghe thấy cả tiếng máu chảy trong đầu.
Chỉ là một cánh cửa bình thường. Không có gì đặc biệt. Không phát ra âm thanh. Không chuyển động. Nhưng trong căn phòng không cửa sổ này, nó là ranh giới duy nhất giữa em và thứ gọi là “bên ngoài”.
Ban đầu chỉ là liếc qua.
Rồi nhìn lâu hơn một chút.
Cuối cùng, ánh mắt em dừng lại ở tay nắm cửa, không rời đi được nữa.
Duy nuốt nước bọt. Tim đập nhanh hơn. Em không định mở cửa. Em biết mình không được phép. Em chỉ muốn biết… cảm giác chạm vào nó sẽ như thế nào.
Duy nghiêng người rất chậm, chậm đến mức nếu có ai đó nhìn, sẽ tưởng em vẫn đang ngồi yên. Đầu gối rời khỏi vạch kẻ mờ trên sàn chỉ một khoảng rất nhỏ.
Bàn tay em run rẩy đưa ra, các ngón tay co lại vì căng thẳng. Mỗi centimet tiến gần cánh cửa đều khiến tim em đập mạnh hơn, như sắp nhảy khỏi lồng ngực.
Hoàng Đức Duy
Chỉ chạm thôi. Không mở
Đầu ngón tay Duy chạm vào kim loại lạnh.
Cảm giác ấy khiến em giật mình.
Một thứ gì đó rất mơ hồ dâng lên trong ngực — vừa giống hy vọng, vừa giống sợ hãi. Cánh cửa không phản ứng. Không có âm thanh cảnh báo. Không có bước chân ngoài hành lang.
Trong một nhịp ngắn ngủi, Duy đã nghĩ…
Có lẽ không sao.
Rồi tiếng bước chân vang lên.
Duy rút tay lại trong hoảng loạn, tim như rơi xuống. Em lùi về, gần như ngã quỵ về vị trí cũ, đầu cúi thấp, tay đặt lại trên đùi, cơ thể căng cứng đến mức đau nhói.
Quá muộn.
Cửa mở
Nguyễn Quang Anh đứng ở đó.
Ánh mắt anh lướt nhanh qua căn phòng, rồi dừng lại ở cánh cửa — đúng chỗ tay nắm vừa bị chạm vào. Không cần hỏi. Không cần xác nhận. Chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ khiến Duy lạnh toát sống lưng.
Nguyễn Quang Anh
Em vừa làm gì?
Duy sợ đến mức không nói nên lời. Cổ họng em khô rát, môi run lên. Em cúi đầu thật thấp, hai vai co lại.
Hoàng Đức Duy
Em… em xin lỗi…
Hoàng Đức Duy
Em không có ý—
Nguyễn Quang Anh
Tôi hỏi, em vừa làm gì?
Duy cắn môi, nước mắt trào ra nhưng không dám rơi.
Nguyễn Quang Anh
…em chạm vào cửa
Không khí trong phòng như đông cứng lại.
Quang Anh bước vào, đóng cửa phía sau. Tiếng khóa vang lên rất khẽ, nhưng trong tai Duy lại to như tiếng kim loại va vào xương.
Nguyễn Quang Anh
Luật nào?
Hoàng Đức Duy
Không… không được chạm…
Em nấc lên, vội vàng nói tiếp.
Hoàng Đức Duy
Em nhớ… em nhớ luật rồi… xin anh
Sự im lặng này khác hẳn những lần trước. Nó không chờ đợi. Nó phán xét.
Nguyễn Quang Anh
Lần đầu, luôn là để nhớ
Duy siết chặt tay, đầu cúi thấp đến mức trán gần chạm đầu gối. Cả người em run lên, tim đập loạn, từng nhịp đều mang theo nỗi sợ quen thuộc đang trùm xuống.
Em không biết hình phạt sẽ đến thế nào.
Chỉ biết một điều rất rõ:
Từ giây phút ngón tay chạm vào cánh cửa ấy,
Duy đã bước qua ranh giới — dù vẫn còn ở trong phòng.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play