Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Buitruonglinh X Negav] Sau Ánh Đèn Sân Khấu

Chap 1

Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Lời nói đầu tiên cho Ellie gửi lời chào đến mọi người và cảm ơn đã ghé qua fic này của Ellie để đọc ạ.
Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Tiếp theo, Ellie xin nói những mong muốn ở trong truyện của Ellie nhá.
Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Thứ nhất, Ellie biết OTP này viết truyện ra chắc chắn nhiều người phản đối, đặc biệt là fandom hai bên.
Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Ellie biết sẽ có lời toxic, lời nói không hay, nhưng Ellie mong mọi người tôn trọng nháa.
Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Ellie hiểu tâm lý của những người không muốn có cp này.
Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Nhưng yên tâm, Ellie xin thề bằng cả danh dự này, Ellie viết truyện hoàn toàn trong sáng, không H+ hay tình huống ảnh hường đến đời sống cá nhân của hai anh.
Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Vì anh Linh cũng đã có người yêu rồi, nên Ellie viết sẽ không quá đáng gì cả.
Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Thứ hai, Ellie mong mọi người tôn trọng nhân vật trong truyện ạ.
Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Truyện không có thật nhưng người có thật!! Dù có thể Ellie viết truyện sẽ gây bức xúc cho mọi người, nhưng mong mọi người tôn trọng nha.
Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Có những nhân vật Ellie lấy ảnh ở nền tảng P, Ellie không biết những người ấy là ai cả, chỉ là muốn lấy để minh họa hình ảnh thôi. Nên mong mọi người tôn trọng ạ.
Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Fanfic này sẽ chỉ tái hiện một tình yêu ở showbiz, không có gì quá đáng hơn.
Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Đây cũng là tác phẩm đầu tay của Ellie, mong mọi người đón nhận nó nhẹ nhàng nhaa.
____________________
//abc//: Hành động *abc*: Suy nghĩ “abc”: Nói nhỏ ABC: Nhấn mạnh, nói lớn -abc: Tin nhắn [abc]: Gọi điện
...
Đêm diễn kết thúc trong tiếng hò reo vang dội.
Ánh đèn sân khấu dần tắt, màn hình LED phía sau cũng chuyển sang màu đen, chỉ còn lại vài tia sáng le lói chiếu xuống những vệt mồ hôi lấp lánh trên gương mặt các nghệ sĩ.
Trường Linh cúi chào lần cuối cùng, nở nụ cười quen thuộc đã được luyện tập qua hàng trăm sân khấu lớn nhỏ.
...
Khi bước vào cánh gà, nụ cười ấy mới chậm rãi biến mất. Trường Linh tháo tai nghe, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đã hơi ướt mồ hôi, thở ra một hơi dài.
Anh quay đầu lại, ánh mắt vô thức tìm một người quen thuộc.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
An đâu rồi?
Chưa kịp để quản lý trả lời, Trường Linh đã thấy Thành An đứng ở góc hành lang, ôm chai nước, gương mặt baby cúi thấp, môi mím chặt như đang cố kìm một điều gì đó.
Trường Linh nhíu mày rất khẽ.
Anh biết biểu cảm đó của An đang phải chịu đựng những gì.
Ba năm trước, khi Thành An mới bước chân vào công ty, mỗi lần đọc phải bình luận ác ý, cậu cũng có dáng vẻ như thế này.
Im lặng, ngoan ngoãn, không than vãn với ai.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Lại đọc mấy cái bình luận linh tinh trên mạng đó à? //bước tới//
Giọng Trường Linh trầm xuống, không trách móc, và quen thuộc đến mức Thành An không cần ngẩng đầu lên nhìn cũng biết người đang đứng trước mặt mình là ai.
An lắc đầu, rồi lại gật đầu.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Chỉ là em… vô tình thấy thôi.
Trường Linh nhìn vào màn hình điện thoại An chưa kịp tắt.
Những dòng chữ chạy dài, quen thuộc đến mức anh không cần đọc cũng biết nội dung.
@123: Dựa hơi tiền bối Trường Linh thôi, chứ chẳng có gì hết. @456: Cái nết ngoan hiền của nó giả tạo vãi. @789: Cố tình chen vào giữa tình cảm của Trường Linh và Trúc Linh.
Anh mím môi.
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Trường Linh tối lại.
Trúc Linh – Dương Trúc Linh. Con gái chủ tịch công ty mà Trường Linh và An đang làm việc. Người luôn xuất hiện bên cạnh anh trước ống kính, người mà truyền thông mặc định sẽ là “nữ chính” trong mọi tin đồn tình cảm của anh.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Anh đã nói rõ rồi, anh chỉ coi cô ấy là em gái. //nói chậm rãi//
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Nhưng không ai tin, trong giới này, anh biết rồi mà. //nụ cười có chút mệt mỏi//
Trường Linh im lặng.
Anh biết.
Biết rõ hơn ai hết.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Còn em nữa, cũng đừng đọc những bình luận tiêu cực về em như thế. //tắt điện thoại trong tay An đi//
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Đừng tự làm khổ mình vì mấy thứ đó.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Em quen rồi. //nở nụ cười rất nhẹ//
Câu nói ấy khiến Trường Linh cảm thấy khó chịu.
Không phải vì An yếu đuối, mà vì cậu đã quá quen với việc chịu đựng.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Em không làm gì sai. //giọng nghiêm túc hơn//
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Không cần phải cúi đầu trước những chuyện không thuộc về mình.
An im lặng một lúc lâu, rồi mới khẽ hỏi.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Anh có thấy phiền không… khi em luôn bị kéo vào mấy chuyện của anh?
Câu hỏi bất ngờ khiến Trường Linh sững lại.
Anh nhìn An, thật lâu.
Trong giới giải trí này, anh có tiền, có danh tiếng, có vị trí. Thứ duy nhất anh không có là sự tự do tuyệt đối.
Còn Thành An – người lúc nào cũng cười hiền, lễ phép – lại là người phải gánh chịu những tổn thương không đáng có chỉ vì đứng quá gần anh.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Không. //trả lời dứt khoát//
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Và anh chỉ cảm thấy.. anh cần xin lỗi em mới phải.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Anh không cần xin lỗ- //mở to mắt//
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Anh cần. //cắt lời Thành An//
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Vì anh là người đưa em vào những sân khấu đó.
Họ đứng cạnh nhau, giữa dòng người qua lại.
Không ai để ý đến hai người ở góc hành lang này, nơi ánh đèn không chiếu tới.
Một giây rất ngắn, Trường Linh đặt tay lên vai An.
Không siết chặt, không quá thân mật, chỉ vừa đủ để truyền đi một cảm giác an toàn.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Đi về thôi, hôm nay em diễn tốt rồi.
An hơi sững lại, nhưng vẫn gật đầu, bước theo anh.
Trong bãi đỗ xe vắng, không có tiếng hò reo, không có máy quay, không có ánh đèn flash.
Chỉ có hai người ngồi cạnh nhau trên xe, mỗi người nhìn ra một hướng, nhưng khoảng cách giữa họ lại gần đến lạ.
____________________________
Hết.

Chap 2

Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Êy dzoo Ellie đeyyyy.
Trường Linh: anh Thành An: em, cậu Trúc Linh: cô
_________________________
Buổi sáng ở công ty luôn bắt đầu bằng tiếng nhạc vang lên từ các phòng tập.
Thành An đứng trước gương, chỉnh lại tai nghe, theo phản xạ hít sâu một hơi trước khi nhấn thu âm.
Ca khúc mới sắp thu âm, giai điệu không khó, nhưng cảm xúc thì không dễ giữ được bình ổn trong những ngày này.
Điện thoại trong túi rung nhẹ.
Một lần.
Rồi thêm lần nữa.
An biết rõ mình không nên mở ra, nhưng bàn tay vẫn không nghe lời.
Màn hình sáng lên, hàng loạt thông báo tràn vào.
“Nghe nói An được push vì có người chống lưng.” “Không hiểu sao công ty ưu ái vậy.” “Lúc nào cũng đứng cạnh Trường Linh, không thấy ngại à?”
An đọc xong liền tắt màn hình.
Cậu đặt điện thoại úp xuống bàn, nhắm mắt lại vài giây.
Trong đầu vang lên giọng nói quen thuộc của Trường Linh tối qua: “Em không làm gì sai.”
Cậu lặp lại câu đó trong đầu, như một cách tự trấn an.
Cửa phòng tập bật mở.
Đa NVP nữ
Đa NVP nữ
Quản lý: An, lát nữa lên phòng họp nhé, có người muốn gặp.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Dạ. //gật đầu, không hỏi thêm//
...
Phòng họp tầng trên cùng lúc nào cũng mang cảm giác lạnh lẽo.
Trường Linh đến khá sớm.
Anh ngồi dựa vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lướt qua màn hình laptop nhưng rõ ràng không tập trung.
Tin tức sáng nay anh đã xem qua, không cần ai nói thêm.
Những bài viết không ký tên, những bài đăng ẩn danh, nhưng lại khéo léo dẫn dắt dư luận.
Quá quen thuộc.
*Cạch.*
Cửa mở.
Thành An bước vào.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Em chào anh Linh, chào chị. //cúi chào//
Dương Trúc Linh đã ngồi sẵn ở đó.
Cô mặc váy trắng, trang điểm nhẹ, gương mặt dịu dàng đúng kiểu mà truyền thông yêu thích.
Khi thấy An, cô mỉm cười.
Dương Trúc Linh
Dương Trúc Linh
An à, ngồi đi em.
Dương Trúc Linh
Dương Trúc Linh
Chị chỉ muốn nói chuyện một chút thôi. //giọng nhẹ nhàng//
An ngồi xuống, lưng thẳng, tay đặt gọn gàng trên đùi.
Dương Trúc Linh
Dương Trúc Linh
Chị thấy dạo này trên mạng nhiều người hiểu lầm em.
Dương Trúc Linh
Dương Trúc Linh
Chị thật sự lo cho hình ảnh của công ty.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Hiểu lầm gì? //ngẩng đầu//
Trúc Linh hơi khựng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười.
Dương Trúc Linh
Dương Trúc Linh
Fan nói An và anh thân quá, dễ gây suy đoán không hay.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Thân thì có gì sai sao? Chúng tôi chỉ là đồng nghiệp thôi mà nhỉ.
Không khí trong phòng trầm xuống.
An cúi đầu, không chen vào.
Cậu đã quen với việc mình luôn là người đứng ở giữa, dù chẳng làm gì.
Dương Trúc Linh
Dương Trúc Linh
Chị chỉ mong hai người giữ khoảng cách một chút. //nhẹ giọng//
Dương Trúc Linh
Dương Trúc Linh
Vì lợi ích chung.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Khoảng cách công việc, tôi giữ rất rõ. //nhìn thẳng vào cô//
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Còn việc tôi quan tâm đến hậu bối trong công ty, đó là lựa chọn của tôi.
Câu nói không lớn tiếng, nhưng đủ cả hai người họ nghe rõ.
Trúc Linh mím môi, ánh mắt lướt nhanh qua Thành An.
Dương Trúc Linh
Dương Trúc Linh
Em đừng hiểu lầm chị nhé, An? Chị chỉ muốn tốt cho em thôi.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Vâng, em hiểu mà. //ngẩng đầu lên nhìn thẳng Trúc Linh//
Cậu nói rất bình tĩnh.
Chính sự bình tĩnh đó khiến Trường Linh hơi bất ngờ.
...
Cuộc họp kết thúc nhanh hơn dự kiến.
Khi chỉ còn lại hai người trong thang máy, không gian im lặng đến mức nghe rõ tiếng thở của mỗi người.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Em không cần phải nhịn như vậy đâu. //lên tiếng trước//
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Em quen rồi. //lắc đầu//
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Hơn nữa, em không muốn anh khó xử. //cười nhẹ//
Thang máy dừng lại.
Trường Linh bước ra trước, rồi dừng lại chờ An.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
An!!
Cậu ngẩng lên nhìn anh.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Nếu có ngày em không chịu nổi nữa, hãy nói với anh trước khi tự mình gánh.
An nhìn anh rất lâu.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu chợt nhận ra, người đứng trước mặt mình không chỉ là một tiền bối nổi tiếng, mà là người duy nhất trong giới này chưa từng quay lưng với cậu.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Dạ. //khẽ đáp//
_____________________________
Hết.

Chap 3

Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Trùi ui mới ra fic này 1 ngày hoyy mà có ng đọc ruiii, sướnggg.
Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Ellie còn nghĩ khog ai đọc cơ=).
___________________________
Thông báo tham gia show thực tế được gửi xuống vào một buổi chiều mưa.
Thành An đang ngồi trong phòng thu thì quản lý gọi ra ngoài, đưa cho cậu một tập giấy mỏng.
An cúi đầu đọc, ánh mắt dừng lại ở dòng chữ in đậm trên trang đầu.
“Chương trình: HÀNH TRÌNH ÂM NHẠC – Mùa 3” Nghệ sĩ tham gia: buitruonglinh – Negav,...
An hơi sững người.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Em với anh Linh… chung một đội ạ? //hỏi lại, giọng có chút không chắc//
Đa NVP nữ
Đa NVP nữ
Quản lý: Bên sản xuất chủ động đề xuất. Fan hai đứa đông, tương tác tốt. Công ty thấy cũng ổn. //gật đầu//
Ổn???
Từ đó trong giới này, có quá nhiều thứ được gói gọn trong hai chữ ấy.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Vâng.. em hiểu rồi.
________________
Ngày ghi hình đầu tiên, trường quay sáng đèn từ rất sớm.
Máy quay, đạo diễn, trợ lý chạy qua chạy lại.
Không khí náo nhiệt quen thuộc, nhưng lần này An cảm thấy có chút khác.
Có lẽ là vì ngay từ lúc bước xuống xe, cậu đã nghe thấy tiếng gọi vang lên từ phía fan đứng ngoài hàng rào.
Đa NVP nữ
Đa NVP nữ
Fan hâm mộ: TRỜI ƠI HAI ẢNH KÌA! ĐẸP VÃIII
Đa NVP nữ
Đa NVP nữ
Fan hâm mộ: COUPLE CỦA TAO TỚI RỒI KÌAAA! //hú hét//
Đa NVP nữ
Đa NVP nữ
Fan hâm mộ: ĐỨNG GẦN VÔ NHA HAI ANH ƠI!
An theo phản xạ cúi đầu chào, nở nụ cười lễ phép.
Bên cạnh, Trường Linh vẫn giữ dáng vẻ bình tĩnh thường thấy, chỉ khẽ gật đầu.
Nhưng khi fan hô to tên anh và An hơn, khóe môi anh cong lên một chút.
Đủ để camera bắt được.
...
Trong lúc trang điểm, Trường Linh ngồi cạnh An.
Khoảng cách không quá gần, nhưng cũng chẳng xa.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Hồi hộp không? //nghiêng đầu//
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Có anh ở đây rồi thì… đỡ hơn.
Câu trả lời vô thức khiến cả trường quay im lặng một nhịp.
Rồi tiếng xì xào lại tiếp tục vang lên.
Trường Linh quay sang nhìn An.
Ánh mắt anh dừng lại lâu hơn bình thường, nhưng cuối cùng chỉ cười.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Ừ, anh luôn ở đây.
Và khoảnh khắc đó.. đã có một người quay video lại.
______________________
Show thực tế đúng như cái tên của nó – hành trình.
Họ phải cùng nhau hoàn thành thử thách, viết nhạc, luyện tập, thậm chí sinh hoạt chung trong một khoảng thời gian ngắn.
Mọi thứ đều được ghi hình, không sót một biểu cảm nhỏ.
An vốn hòa đồng, dễ thích nghi.
Và đứng trước ống kính, cậu vẫn giữ thói quen nhường người khác nói trước, làm nhiều hơn nói.
Trường Linh thì ít nói, nhưng mỗi lần lên tiếng đều đúng trọng tâm.
Và kỳ lạ thay, mỗi lần An lúng túng, anh đều là người đỡ lời rất tự nhiên.
Không ai nói gì, nhưng fan thì thấy hết.
...
Sau tập ghi hình đầu tiên, từ khóa #LinhAn, #buitruonglinhxNegav, #AnhLuonODay leo thẳng top tìm kiếm sau vài tiếng ra tập.
Những đoạn cut ngắn được lan truyền chóng mặt.
Một ánh nhìn.
Một cái nghiêng đầu.
Một câu nói rất bình thường nhưng đủ để fandom couple hú hét.
Đa NVP nữ
Đa NVP nữ
Cộng đồng mạng: Biểu cảm như vậy chắc chắn họ không diễn.
Đa NVP nam
Đa NVP nam
Cộng đồng mạng: Cảm giác như hơn cả chữ đồng nghiệp ýy.
Đa NVP nữ
Đa NVP nữ
Cộng đồng mạng: Không cần skinship vẫn thấy có gì đó.
An đọc được vài bình luận đó khi lướt threads lúc nghỉ trưa.
Cậu xem được một chút đã vội tắt đi, tim đập nhanh hơn bình thường.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Đừng xem nhiều.
Trường Linh nói, không biết đã đứng phía sau từ lúc nào.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Mấy cái đó dễ làm em nghĩ lung tung lắm.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Dạ. //gật đầu//
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Fan thích ghép thì kệ fan.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Mình biết mình đang làm gì là được.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Anh… có thấy phiền không? //ngẩng lên nhìn Linh//
Trường Linh im lặng vài giây.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Không, nếu là với em.
Câu nói rất nhỏ.
Nhưng An lại nghe rõ mồn một.
...
Buổi tối, sau khi kết thúc ghi hình, cả hai ngồi trên bậc thềm phía sau trường quay.
Không có máy quay, không có ánh đèn gắt, chỉ còn ánh đèn vàng nhạt hắt xuống nền xi măng.
An uống một ngụm nước, khẽ nói.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Hồi trước em nghĩ… fan ghép chỉ là trò vui.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Bây giờ thì sao?
An suy nghĩ rất lâu.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Em không biết.
Đậng Thành An
Đậng Thành An
Chỉ là… mỗi lần đứng cạnh anh, em thấy an tâm. //cười//
Trường Linh quay sang nhìn An.
Khoảnh khắc ấy, anh chợt nhận ra, ranh giới giữa tiền bối và hậu bối, giữa đồng nghiệp và người đặc biệt… đã không còn rõ ràng như anh từng nghĩ.
_____________________________
Hết.
Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Ổn khog ạ??
Ellie tacgiaaa
Ellie tacgiaaa
Thôi liều 1 lần nè=)) Ellie xin ý kiến bộ này ra sao ạa.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play