Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

ĐN Sousou No Frieren: Tinh Lộ [Afk Journey, Hành Trình Afk]

Oneshot: Bóng Ma Của Ký Ức Và Đứa Trẻ Bị Lãng Quên

Lần đầu em gặp ngài, khi ấy em chỉ là một cô bé tộc bán Elf nhỏ nhoi, lem luốc và run rẩy giữa đống tro tàn của chiến tranh
Bước chân em chạy lon ton phía sau bóng lưng người
Người mạnh mẽ, người xinh đẹp, mái tóc vàng rực rỡ tựa như ánh dương quang duy nhất soi rọi thế giới xám xịt của em
Người là sự hoàn hảo tuyệt đối, là hiện diện vĩ đại nhất mà một sinh vật hạ đẳng như em có thể chạm mắt tới
Người là ngọn lửa rực rỡ nhất, là tia sáng không thể thiếu trong cuộc đời em
Ngài Serie
Em đã tự thề với lòng mình, em sẽ trở thành đệ tử giỏi nhất, người duy nhất có thể đứng cạnh ngài, người duy nhất khiến đôi mắt lạnh băng ấy phải dao động
Nhưng em đã lầm
__________
?
?
Sư phụ! Con đã tạo ra phép có thể xoá bỏ hoàn toàn căn bệnh hoá đá không lời giải của nhân loại!
Em hổn hển chạy vào đại sảnh, trên tay là ma pháp trận rực sáng mà em đã mất 50 năm để nghiên cứu
Em chờ đợi một lời khen, hay ít nhất là một cái nhướn mày ngạc nhiên
Serie
Serie
Có người đã làm nó từ 3000 năm trước rồi
Serie
Serie
Thậm chí cô ấy chẳng cần vẽ trận pháp
Nụ cười trên môi em cứng lại
___________
Trăm Năm Sau
?
?
Sư phụ, nhìn xem!
?
?
Con đã đánh bại Đại Ma Thú phương Bắc chỉ bằng một ngón tay
?
?
Con đã tối ưu hoá ma lực đến mức không lãng phí dù chỉ một hạt mana
Em đứng giữa xác con quái vật khổng lồ, toàn thân đẫm máu nhưng ánh mắt đầy hy vọng nhìn về phía ngài đang lơ lửng trên không trung
Serie liếc xuống, ánh mắt vô cảm như nhìn một hòn đá ven đường
Serie
Serie
Khá đấy, nhưng nếu so với 'người kia'...
Serie
Serie
Ngươi còn vụng về lắm
_________
Lại hai trăm năm nữa trôi qua
?
?
Thưa ngài... Con đã tìm ra lý thuyết để đảo ngược dòng chảy thời gian trong phạm vi nhỏ...
Giọng em run rẩy, cơ thể già nua của một bán Elf đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏ
Đây là cấm thuật, là thứ mà cả Hội Phép Thuật chưa ai dám chạm tới
Ngài Serie đặt tách trà xuống, thở dài một hơi đầy hoài niệm, ánh mắt nhìn xa xăm về một chân trời vô định
Serie
Serie
Đảo ngược thời gian sao?
Serie
Serie
Người kia từng muốn quay ngược cả thế giới chỉ để cứu một bông hoa dại
Serie
Serie
Cô ấy đã tranh cãi với ta cả ngày về lý thuyết đó
Serie
Serie
Ngươi làm ta nhớ đến sự bướng bỉnh của cô ấy, nhưng tài năng thì chưa tới
Câu chuyện ấy luôn luôn lặp lại với một danh xưng cuối cùng được nhắc đến... 'cô ấy'
Lại là cái danh xưng đó, lúc nào cũng 'cô ấy'!!
Em lao vào thư viện vĩ đại nhất thế giới, nơi lưu giữ tri thức từ thuở sơ khai
Em lục tung mọi ngóc ngách, đọc nát mọi cuốn sử thi
Không có
Không hề có một dòng nào viết về một người đã làm ra ma pháp chữa bách bệnh, không có người từng thi triển pháp thuật đảo ngược thời gian
Dù người đó không hề tồn tại trong thư viện hay sử sách, thì tại sao!
Tại sao người không nhìn lại em...
Tại sao một bóng ma từ thời thần thoại lại có thể che lấp đi một con người bằng da bằng thịt đang đứng ngay trước mặt ngài?
Em đã cống hiến cả cuộc đời, cả linh hồn, chỉ để nhận lại sự so sánh tàn nhẫn với một kẻ đã chết
Em gục ngã bên chồng sách cũ nát
Em nhận ra, em không thua kém về tài năng
Em thua vì trong đôi mắt vĩnh cửu của ngài Serie, thế giới đã dừng lại từ 3000 năm trước
Chỗ đứng bên cạnh ngài đã bị lấp đầy bởi một cái bóng quá lớn, lớn đến mức che khuất cả mặt trời
Và rồi, người ta thấy một gã thi sĩ lang thang đi qua khu rừng, gã gảy đàn và hát một khúc ca buồn bã về một đoá hoa nở rộ giữa vùng đất chết, một tài năng kiệt xuất nhưng bất hạnh
Bài thơ về Sylvian - kẻ vĩ đại bị lãng quên ngay dưới chân tượng đài
Nàng dệt mây trời thành lụa mỏng Gom cả trăng sao hoá phép màu Nhưng mắt người kia nhìn xa lắm Chẳng thấy dung quang ở phía sau Nàng hỏi hư không 'Ta là ai?' Vọng lại ngàn năm tiếng thở dài 'Ngươi là tất cả, nhưng không phải... Là kẻ trong tim ta nhớ hoài'
__End__
Phù Hoa
Phù Hoa
Lâu lâu ngoi lên, nếu mọi người có nhu cầu viết Oneshot thì comment đi
Phù Hoa
Phù Hoa
Bất kỳ bộ nào, cho tôi nhân vật và tính cách, hướng các bạn muốn
Phù Hoa
Phù Hoa
Rảnh thì tôi sẽ làm cho... để viết trên trang của tôi
Phù Hoa
Phù Hoa
Ehe

Chương 1: Hai Mặt Của Đồng Xu

Bảy trăm năm là một khoảng thời gian đủ dài để biến một nấm mồ thành bụi cát, và biến một cái tên lẫy lừng thành dĩ vãng
Sylvian đã không còn nữa
Những phép thuật cô để lại cũng phai mờ dần trong dòng chảy vô tận của thời gian
Tại thánh địa nơi Serie trú ngụ, giờ đây lại vang lên tiếng cười nói trẻ thơ
Ngài đã thu nhận hai đứa trẻ mới
Hai đứa trẻ, hai số phận, như hai mặt của một đồng xu ma pháp mà tạo hóa trớ trêu đã tung lên
Một cô bé với mái tóc màu cam rực rỡ như lửa, đôi mắt sáng ngời sự thông tuệ
Một cô bé với mái tóc trắng muốt như tuyết, đôi mắt to tròn nhưng luôn phảng phất nét u buồn
Flamme và Abiecta
___________
Flamme
Flamme
Sư phụ! Xem này, con đã thay đổi cấu trúc của phép tạo hoa!
Flamme reo lên, bàn tay nhỏ bé xòe ra
Từ lòng bàn tay ấy, không phải là những cánh hoa ảo ảnh yếu ớt, mà là một rừng hoa rực lửa, sống động và tỏa hương thơm ngát
Ma lực của cô bé tuôn trào như suối nguồn vô tận, tự nhiên như hơi thở
Flamme chính là viên đá quý mà hàng ngàn năm mới xuất hiện một lần
Một thiên tài bẩm sinh, người sinh ra để thay đổi lịch sử ma thuật
Cách đó không xa, Abiecta đang cắn chặt môi đến bật máu
Trên tay cô bé tóc trắng, chỉ có một đốm sáng nhỏ nhoi, leo lét rồi vụt tắt
Abiecta là kẻ bị ma thuật lãng quên
Là viên đá thô kệch, dẫu có mài giũa đến nát bàn tay, dẫu có đổ cả máu và nước mắt, cũng không thể phát sáng
Serie ngồi trên ngai cao, chống cằm nhìn xuống hai đứa trẻ
Ánh mắt ngài lướt qua cánh đồng hoa rực rỡ của Flamme, rồi dừng lại nơi đốm sáng tàn lụi của Abiecta
Abiecta run rẩy, cúi gầm mặt, chờ đợi sự phán xét quen thuộc
Cô bé chờ đợi câu nói mà những người hầu cận vẫn hay rỉ tai nhau về quá khứ của ngài, về một 'cô ấy' nào đó đã làm được những điều phi thường từ hàng ngàn năm trước
Cô bé chờ đợi sự so sánh để thấy mình càng thêm nhỏ bé
Nhưng không
Lần này, Serie không nhắc đến 'cô ấy'
Serie chỉ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng nhưng nặng tựa ngàn cân
Serie
Serie
Flamme, làm tốt lắm
Serie
Serie
Ngươi có thể nghỉ ngơi
Rồi ngài quay sang Abiecta, giọng nói không lạnh lùng, cũng chẳng ấm áp, chỉ đơn thuần là sự thật trần trụi
Serie
Serie
Còn ngươi, Abiecta
Serie
Serie
Đừng cố gắng nữa. Có những thứ... nỗ lực không thể bù đắp được đâu
__________
Đêm hôm ấy, Abiecta ngồi bó gối bên cửa sổ, nhìn Flamme đang ngủ say sưa với nụ cười trên môi
Sự im lặng của Serie còn đáng sợ hơn ngàn lời so sánh
Việc ngài không còn nhắc về 'người đó' nữa không phải vì ngài đã quên, mà vì ngài nhận ra sự tàn nhẫn của thực tại
Với Sylvian ngày xưa, ngài so sánh vì Sylvian có tài năng, ngài thất vọng vì Sylvian không thể chạm tới 'người đó'
Còn với Abiecta, ngài không so sánh... vì Abiecta không xứng đáng để được đặt lên bàn cân
Sự so sánh là một đặc ân dành cho kẻ có hy vọng
Còn với kẻ bất tài, thứ ngài dành cho chỉ là sự thương hại thinh lặng
Hai cô bé lớn lên bên nhau dưới cùng một mái nhà
Một người là ngọn lửa rực rỡ sẽ thiêu đốt cả thế giới ma thuật trong tương lai
Đại Pháp Sư Flamme
Một người là cái bóng nhạt nhòa, lầm lũi và vô dụng
Abiecta, kẻ bị lãng quên ngay khi còn đang sống...
_________
5 năm sau
Flamme
Flamme
Sư phụ Serie
Flamme bước đến trước ngai của ngài, giọng nói trong trẻo, non nớt của một đứa trẻ mười hai tuổi vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của đại sảnh
Trên tay cô bé, một ma pháp trận phức tạp đang tự hình thành, xoay chuyển và biến đổi không ngừng
Nó không phải là sự sao chép từ sách vở, mà là một cấu trúc hoàn toàn mới, một thứ ma thuật chưa từng tồn tại
Flamme
Flamme
Con nghĩ con đã tìm ra cách để ma lực tự tái tạo trong quá trình thi triển
Flamme
Flamme
Như vậy sẽ không bao giờ lo cạn kiệt giữa chừng nữa
Cô bé nói về phát kiến vĩ đại ấy với vẻ ngây ngô và bình thản đến lạ lùng, như thể vừa tìm thấy một hòn đá đẹp đẽ bên bờ suối chứ không phải vừa thay đổi nền tảng của ma thuật học
Chỉ mất năm năm
Năm năm ngắn ngủi để một đứa trẻ tiếp thu và vượt qua những kiến thức mà người khác mất cả đời người để thấu hiểu
Thật phi thường
Một con quái vật nhỏ bé đang thành hình dưới sự dẫn dắt của Serie
.......
Còn Abiecta?
Nó đang đứng nép mình sau cây cột đá lạnh lẽo ở góc xa nhất của đại sảnh
Nó nhìn ánh sáng rực rỡ tỏa ra từ Flamme, rồi cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy của chính mình
Đôi bàn tay trống rỗng, nhợt nhạt
Nó không dám tiến lên
Nó sợ...
Sợ phải đối diện với sự thật trần trụi rằng, cũng là năm năm đó, cũng là người thầy vĩ đại đó, cũng là những bài giảng đó... nhưng nó chẳng có gì cả
Năm năm qua, nó đã cố gắng đến mức bật máu ngón tay, thức trắng bao đêm để nghiền ngẫm những trang sách cổ
Nhưng ma pháp đối với nó như một bức tường thành kiên cố không thể công phá
Nó chỉ học được những thứ cơ bản nhất, những thứ mà một đứa trẻ lên ba có chút năng khiếu cũng làm được
Nhìn Flamme tỏa sáng, một nỗi đắng cay dâng lên trong cổ họng Abiecta
Không có sự so sánh tàn nhẫn với người xưa, nhưng thực tại trước mắt còn tàn nhẫn hơn gấp bội
Abiecta
Abiecta
Thật tầm thường...
Nó tự nhủ với chính mình, nước mắt ầng ậng nơi khóe mắt nhưng không dám để rơi xuống
Giữa những sự hiện diện vĩ đại này, sự tầm thường của nó thật chói mắt, thật đáng xấu hổ...
__End Chương 1__

Chương 2: Kẻ Bị Ruồng Bỏ

Dưới ánh trăng bàng bạc len lỏi qua những khung cửa sổ đá lạnh lẽo, Abiecta đứng co ro giữa đại sảnh
Bóng của cô bé đổ dài trên sàn nhà, run rẩy và mỏng manh
Serie ngồi đó, trên chiếc ngai quen thuộc. Đôi mắt vàng kim của ngài nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, rồi chậm rãi chuyển sang nhìn đứa học trò nhỏ
Trong thâm tâm của vị Elf sống từ thời thần thoại, ngài đang suy tính một điều mà ngài cho là 'lòng tốt'
Ngài nhìn thấy tương lai của Flamme rực rỡ nhưng đầy máu và nước mắt
Và ngài nhìn thấy Abiecta... một sinh mệnh bình thường, yếu đuối
Nếu cứ tiếp tục ở lại đây, tiếp tục chạy theo cái bóng của những thiên tài, đứa trẻ này sẽ chỉ nhận lấy sự dằn vặt, đau khổ, và có lẽ là một cái chết vô nghĩa trên chiến trường mà nó không đủ sức phản kháng
Serie muốn nói
Serie
Serie
{Hãy về đi Hãy tìm một ngôi làng yên bình, lấy một người chồng bình thường, sống một cuộc đời êm ả, trồng hoa, nướng bánh và già đi trong hạnh phúc Đừng phí hoài cuộc đời ngắn ngủi của nhân loại vào con đường chông gai này}
Nhưng ngài là Serie
Ngài là kho tàng tri thức sống, là pháp sư vĩ đại, nhưng ngài lại là một kẻ khờ khạo đến thảm hại trong việc dùng ngôn từ để xoa dịu lòng người
Những lời hoa mỹ, an ủi chưa bao giờ nằm trong cuốn từ điển dày cộp của ngài
Ngài mở miệng, và những gì thoát ra chỉ là sự lạnh lùng gãy gọn, sắc lẹm như một lưỡi dao
Serie
Serie
Abiecta... Ngươi bị đuổi
Không gian như đóng băng lại
Abiecta ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to bàng hoàng
Hơi thở của cô bé nghẹn lại nơi lồng ngực
Abiecta
Abiecta
S-Sư phụ...?
Serie cau mày nhẹ, ngài cảm thấy cần phải giải thích thêm một chút, để con bé hiểu rằng đây là quyết định tốt nhất
Ngài muốn nói rằng ma thuật không phải là tất cả của cuộc sống
Serie
Serie
Ma thuật là thứ giết chết kẻ yếu//Giọng đều đều, vô cảm//
Serie
Serie
Và ngươi... không có tài năng
Serie
Serie
Ở lại đây chỉ tốn thời gian của cả hai
Từng chữ, từng chữ như đóng đinh vào trái tim rỉ máu của Abiecta
Serie nghĩ rằng mình đang giải thoát cho cô bé khỏi gánh nặng
Nhưng Abiecta chỉ nghe thấy một bản án tử hình cho mọi nỗ lực của mình
Rằng cô là kẻ vô dụng, là gánh nặng, là rác rưởi cần phải bị loại bỏ để không làm vướng chân thiên tài Flamme
Serie
Serie
Thu dọn đồ đạc và đi ngay trong đêm nay
Serie phất tay, quay mặt đi chỗ khác để che giấu sự bối rối hiếm hoi vì không biết phải đối mặt với ánh mắt của con người như thế nào
Đừng để ta thấy mặt ngươi vào sáng mai
Abiecta
Abiecta
...Vâng...
Abiecta không khóc
Nỗi đau quá lớn khiến nước mắt cũng không thể chảy ra
Cô bé cúi rạp người, trán chạm xuống sàn đá lạnh buốt, thực hiện cái lễ cuối cùng với người thầy mà cô tôn sùng hơn cả thần linh
Abiecta
Abiecta
Con... xin lỗi vì đã vô dụng
Tiếng bước chân nhỏ bé lùi dần, lùi dần rồi khuất hẳn sau cánh cửa gỗ nặng nề
[Cạch...]
Serie vẫn ngồi đó, trong bóng tối bao trùm
Serie
Serie
Ha...
Ngài tự nhủ rằng mình đã làm đúng
Một con chim sẻ không nên cố bay cùng đại bàng trong bão tố
Ngài đâu biết rằng, chính tay ngài vừa bẻ gãy đôi cánh duy nhất mà con chim sẻ ấy có, rồi đẩy nó xuống vực sâu của sự tuyệt vọng
__________
Đêm hôm ấy, gió rít gào qua những khe đá cổ xưa của tòa lâu đài, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng đất phương Bắc
Nhưng cái lạnh ấy chẳng thể nào so sánh được với tảng băng đang đóng cứng trong lòng Abiecta
Cô bé trở về phòng
Căn phòng chung mà Serie đã sắp xếp cho hai đứa trẻ ngay từ những ngày đầu tiên
Một căn phòng, hai thế giới
Abiecta lặng lẽ lấy chiếc túi vải thô sờn ra, bắt đầu xếp vào đó những món đồ ít ỏi của mình
Vài bộ quần áo vải lanh đơn giản, một chiếc lược gỗ đã gãy một răng, và vài cuốn sách nhập môn ma pháp cơ bản... những cuốn sách mà mép giấy đã sờn rách vì bị lật đi lật lại hàng ngàn lần trong tuyệt vọng
Tay cô bé dừng lại
Ánh mắt nó vô thức trôi về phía bên kia căn phòng
Đó là lãnh địa của Flamme
Bên đó thật bừa bộn
Những cuộn giấy da chi chít các công thức ma pháp do chính Flamme sáng tạo nằm vương vãi khắp nơi, tràn từ trên bàn xuống sàn nhà
Ở đó có những lọ thuốc đang sủi bọt nhẹ, tỏa ra hương thơm dịu ngọt của thành công
Và trên hết, là những viên đá ma thuật
Chúng nằm lăn lóc trên bàn, dưới gầm giường, trên kệ sách
Những viên đá chứa đựng ma lực thuần khiết do Flamme kết tinh, chúng đang phát sáng lấp lánh, một thứ ánh sáng dịu dàng, ấm áp và vĩnh cửu
Ngay cả trong đêm đen, góc phòng của Flamme vẫn rực rỡ như một bầu trời sao thu nhỏ
Mọi thứ bên đó đều toát lên hơi thở của sự sống mãnh liệt
Những viên đá chứa đựng ma lực thuần khiết do Flamme kết tinh, chúng đang phát sáng lấp lánh, một thứ ánh sáng dịu dàng, ấm áp và vĩnh cửu
Ngay cả trong đêm đen, góc phòng của Flamme vẫn rực rỡ như một bầu trời sao thu nhỏ
Mọi thứ bên đó đều toát lên hơi thở của sự sống mãnh liệt
Nó thì thầm về tương lai, hứa hẹn về những vinh quang, và reo ca về niềm hy vọng bất tận của một thiên tài được cả thế giới o bế
Abiecta quay đầu lại, nhìn về phía góc phòng của mình
Gọn gàng
Ngăn nắp
Và... Không 'sống'
Trên bàn của cô không có lấy một tờ giấy nháp, bởi cô chẳng có ý tưởng gì để viết ra
Trên kệ không có lấy một tấm huy chương hay lời khen ngợi
Và quan trọng nhất, không có ánh sáng
Không có những viên pha lê ma thuật lấp lánh
Những viên đá mà cô cố gắng truyền ma lực vào đều đã vỡ vụn thành bụi cám đen kịt, hoặc trơ ra như những hòn đá cuội vô tri bên lề đường
Góc phòng của cô trống trơn, lạnh lẽo và u tối
Nó giống như chính cuộc đời cô vậy, một sự tồn tại mờ nhạt, không để lại bất kỳ dấu vết nào, dẫu có biến mất vào ngày mai thì cũng chẳng ai nhận ra sự khác biệt
Abiecta siết chặt mép túi, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đau nhói
Cảm giác luyến tiếc dâng trào, bóp nghẹt lấy cổ họng cô
Cô không muốn đi
Đây là nhà của cô suốt 5 năm qua
Đây là nơi cô đã mơ ước, đã khát khao được thuộc về
Nhưng rồi, sự luyến tiếc ấy nhanh chóng bị nuốt chửng bởi một ngọn lửa đen tối hơn
Nó hận
Nó hận sự bất công của tạo hóa
Tại sao cùng là con người, cùng một xuất phát điểm, mà Flamme lại có tất cả, còn nó thì không?
Nó hận những viên đá lấp lánh kia, hận thứ ánh sáng chói lòa đang chế giễu sự tăm tối của nó
Nó hận ánh mắt lạnh lùng của Serie
Hận cái cách người ta phủ nhận sự tồn tại của nó chỉ bằng một câu nói •ngươi bị đuổi•
Abiecta muốn gào lên, muốn đập phá, muốn xé nát những tờ giấy vẽ ma pháp trận hoàn hảo của Flamme
Nhưng cô không làm gì cả...
Cô quá yếu đuối để làm một kẻ ác, và quá tự ti để trút giận lên người khác
Cô bé khoác chiếc túi lên vai, cái túi nhẹ bẫng như chính sức nặng của cô trong thế giới này
Abiecta bước ra cửa, ngoái nhìn lại lần cuối
Flamme vẫn đang ngủ say, gương mặt bình yên dưới ánh sáng của những viên đá ma thuật, không hề hay biết rằng người bạn cùng phòng, cái bóng mờ nhạt ấy đang vĩnh viễn rời đi
Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại với một tiếng [cạch] khô khốc, cắt đứt hoàn toàn mối liên kết giữa Abiecta và thế giới của những huyền thoại
Hành lang dài hun hút và tối tăm
Gió đêm lùa vào lạnh buốt, tạt vào khuôn mặt nhỏ bé đang cúi gầm
Abiecta bước đi, từng bước chân nặng trĩu cô độc
Cô đã bị thánh địa của ma thuật ruồng bỏ
Cô là kẻ thất bại, là rác rưởi bị ném ra lề đường
Nhưng khi bước chân chạm xuống nền đất bên ngoài tòa lâu đài, khi bầu trời đêm rộng lớn mở ra trước mắt không còn bị che khuất bởi những bức tường đá, một ý nghĩ chợt len lỏi trong tâm trí trống rỗng của đứa trẻ
Abiecta
Abiecta
"Thế giới này rộng lớn đến vậy Ngoài kia, không phải ai cũng là thiên tài Ngoài kia, có những kẻ cũng tầm thường, cũng yếu đuối, cũng đang chật vật tìm kiếm hơi ấm..."
Liệu... ở đâu đó giữa biển người mênh mông kia, sẽ có một ai đó, một nơi nào đó không cần đến hào quang rực rỡ, không cần đến ma pháp phi thường...
Liệu sẽ có ai đó sẵn lòng dang tay đón nhận đứa trẻ bị lãng quên này, không phải vì tài năng của nó, mà chỉ đơn giản vì nó là một con người đang cần được sống?
Liệu... Có không?
__End Chương 2__

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play