Một người là Alpha xinh đẹp, lớn lên trong hào quang rực rỡ, nhưng những mất mát âm thầm lại chưa từng được ai nhìn thấy.
Một người là Enigma đứng trên đỉnh chuỗi phân hóa, ông trùm thế giới ngầm nước P, sống giữa máu và phản bội, nắm trong tay quyền lực gần như tuyệt đối.
Cố Cảnh Uy yêu Lục Vân Tinh.
Hắn dựng cho cậu một chiếc lồng son kiên cố, dùng cả thế giới của mình để che chở, cũng dùng chính thế giới ấy che giấu mọi tăm tối.
Giữa pheromone rượu vang đỏ và hoa anh đào, giữa lễ cưới xa hoa và bản năng chiếm hữu, bánh răng định mệnh bắt đầu xoay chuyển.
Ngọt ngào ở hiện tại.
Đau đớn ở tương lai.
Mừng ngày gặp lại:
Cậu Út! Xin Đừng Quyến Rũ Tôi [Phần II]
Nhất Niệm Tinh, Nhất Sinh Uy
Chương 1:
Buổi sáng ở nhà thờ lớn nhất nước P được dát một lớp ánh vàng mềm mại, nắng dịu êm len qua khung cửa kính khổng lồ rọi lên từng tầng dải voan trắng trải dài, lấp lánh như nghìn ngôi sao trôi trên nền nhạc nhẹ nhàng.
Bên ngoài nhà thờ được trang trí bằng hàng nghìn đóa hoa anh đào, nở rộ khắp mái vòm và hai bên lối đi. Hương hoa dịu nhẹ lan tỏa khiến người ta ngẩn ngơ, khi gió thổi qua, cánh hoa khẽ xoay trong không trung, phủ lên người những vị khách quý. Mùi hương hoa hòa với chút men rượu vang thoang thoảng, ngầm thể hiện một sự kết hợp chẳng phải ngẫu nhiên của số mệnh.
Trong phòng chuẩn bị phía sau lễ đường, Lục Vân Tinh đang đứng trước một tấm gương lớn. Alpha xinh đẹp khoác trên mình bộ lễ phục trắng tinh, cắt may ôm sát tôn lên hoàn hảo đường cong cơ thể. Tấm voan mỏng phủ nhẹ sau lưng, kéo dài ra đến tận thảm khiến cậu không khác gì một thiên sứ giữa nhân gian.
Bố nhỏ Kỳ Vân nhìn cậu qua gương, Lục Vân Tinh bắt gặp ánh nhìn hiền hậu vẫn pha lẫn chút lo âu của bố nhỏ mà mỉm cười. Cậu chậm rãi quay lại, đưa tay giúp bố nhỏ chỉnh lại đóa hoa cài trên áo.
“Bố nhỏ, con sẽ hạnh phúc mà.”
Kỳ Vân cong môi, đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc đen mềm của cậu.
Tạ Xuyên đang bế Minh An mới ba tuổi, gương mặt trẻ thơ đậm chất con cháu nhà họ Lục. Cậu bé ngoan ngoãn cầm bông hoa lưu ly nhỏ, đôi mắt sáng long lanh như ngọc đen tròn xoe nhìn chú út đang chuẩn bị.
“Chú út đẹp quá.” Minh An lẩm bẩm, giọng trẻ con non nớt vang lên giữa không gian: “Chú út như hoàng tử ý.”
Tạ Xuyên bật cười, cúi xuống hôn đỉnh đầu con trai.
Lục Vân Tinh quay qua, chậm rãi đi về phía hai bố con.
“Bé An ngoan, qua chú bế nào.”
Lục Minh An sáng mắt, lập tức dang tay hào hứng. Alpha xinh đẹp bật cười, đón lấy cháu nhỏ từ tay anh dâu, ôm gọn trong vòng tay mình.
Cậu nựng má bánh bao của Minh An, trêu chọc hỏi: “Chú út là hoàng tử, thế chú lớn của chú út là gì?”
Minh An bé con ngẩn ra, miệng mở rồi lại ngậm, hàng lông mày bé xíu cau lại như đang suy nghĩ rất nghiêm túc. Một lát sau, Minh An bĩu môi, đôi má hồng hồng như quả đào chín phồng to lên, tay nhỏ siết chặt bông lưu ly đang cầm trong tay.
“Chú lớn…” Bé con ngập ngừng, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Chú lớn là… là quái vật…”
Không khí trong phòng im bặt một giây, rồi Kỳ Vân bỗng bật cười.
Tạ Xuyên nhéo má con trai: “Con nói vậy là hư đấy, chú lớn nghe thấy thì sao?”
Minh An mếu méo, đôi mắt trong veo lập tức ươn ướt: “Nhưng mà chú lớn đáng sợ thật mà.”
Tâm hồn non nớt của Minh An thật sự cảm thấy, chú nhỏ và chú lớn giống hệt như truyện cổ tích người đẹp và quái vật ý.
Lục Vân Tinh bật cười, áp má lên mái tóc thơm mùi sữa của Minh An, ấn nhẹ ngón tay lên chóp mũi của cậu bé: “Bé An sợ chú lớn lắm à?”
Minh An ngẩng đầu nhìn chú xinh đẹp, gật đầu thật mạnh.
“Bé An thích chú hơn chú lớn.” Minh An nhỏ giọng nói, dụi đầu vào cổ Lục Vân Tinh: “Nhưng chú út lại chỉ thích quái vật thôi.”
Cả phòng lại bật cười, Lục Vân Tinh hôn nhẹ lên trán Minh An.
Cũng cùng lúc này, hành lang bên ngoài phòng chuẩn bị rộn ràng tiếng bước chân. Người đàn ông khiến thế giới ngầm nước P chỉ cần nghe tên đã sợ lúc này lại đang đi qua đi lại ngoài cửa, tầm nhìn dán chặt vào cánh cửa gỗ đối diện, vẻ mặt rõ ràng đang sốt ruột đến phát điên.
Cố Cảnh Uy chỉnh lại cà vạt, pheromone hoa anh đào mỏng nhẹ len lỏi qua khe cửa, thoang thoảng quấn lấy khứu giác hắn khiến trái tim đập mãi không yên. Nhà họ Lục từ đâu tự đề ra tục lệ đôi tân nhân không được gặp nhau cho đến khi cánh cửa lễ đường mở ra, thành ra từ suốt hôm qua đến giờ hắn đã không được gặp Lục Vân Tinh.
Lục Duy Thần khoanh tay đứng ngay trước cửa, cong môi cười đầy khiêu khích. Cố Cảnh Uy cau có, người của hắn đang ở ngay sau cánh cửa, thế mà bị cấm tiệt không cho vào.
Cố Cảnh Uy hiếm khi nài nỉ: “Anh vợ à, tôi chỉ liếc một cái thôi.”
“Không được.” Lục Duy Thần nhún vai: “Đây là truyền thống gia đình, cửa này tạm thời thuộc quyền quản lý của nhà họ Lục, anh muốn gặp thì đợi thêm mười lăm phút nữa đến giờ làm lễ.”
Cố Cảnh Uy bất lực hít sâu, giơ ngón trỏ lên: “Một giây, một giây thôi.”
“Không! Được!” Lục Duy Thần chê bai đẩy tay hắn ra: “Một phần ba giây cũng không được.”
Cố Cảnh Uy trừng mắt, định nói gì thì cánh cửa phía sau Lục Duy Thần hé ra một khoảng nhỏ. Cố Cảnh Uy lập tức nhận ra, đôi mắt xanh như bầu trời lóe sáng, sải chân bước đến định nhìn vào trong, nhưng chỉ vừa kịp thấy một vạt áo trắng lướt qua thì một bàn tay nhanh chóng thò ra, nắm cổ tay Lục Duy Thần rồi kéo tuột vào trong.
“Khoan đã!”
Cố Cảnh Uy vừa vươn tay thì cánh cửa “rầm” một tiếng, đóng sập lại ngay trước mặt hắn, còn chốt cửa từ bên trong.
Enigma chạm vào tay nắm lạnh ngắt rồi lại buông ra, thở hắt một hơi bất lực.
Lục Duy Thần vừa kịp lấy lại thăng bằng, quay qua nhìn Tạ Xuyên đang thản nhiên cười nhìn mình. Hắn đặt tay lên eo Tạ Xuyên, kéo anh vào sát mình rồi hôn nhẹ lên má anh. Hành động vô cùng tự nhiên khiến Minh An trong lòng Lục Vân Tinh lập tức cười khúc khích, nhoài người ra phía trước.
“Bố lớn!”
Bé con reo lên, dang hai tay nhỏ đòi bế.
Lục Duy Thần đi qua đón lấy con, bàn tay to lớn vuốt nhẹ mái tóc mềm. Hắn quay qua trao lại Minh An cho Tạ Xuyên, bé con vừa vào lòng bố nhỏ thì rúc người, chu môi.
Lục Duy Thần nghiêm túc nhìn viên ngọc quý trong tay cả nhà khoác lên bộ lễ phục, bỗng thấy cổ họng nghẹn lại. Hắn đặt hai tay lên vai em trai, Lục Vân Tinh ngẩng đầu, mỉm cười nhìn anh mình.
“Vân Tinh.”
“Dạ?”
Lục Duy Thần nhìn em trai ngoan ngoãn trước mặt, tim sắp tan ra thành nước.
“Nghe anh nói này, sau này có chuyện gì xảy ra cũng tuyệt đối đừng để trong lòng. Có khó chịu khổ sở thì phải nói ra, không được giấu, không được chịu một mình nữa, em nhớ chưa?”
Lục Vân Tinh sững người rồi mỉm cười: “Sao anh lại nghiêm trọng thế? Em đâu phải trẻ con nữa.”
“Em có chịu lớn đâu!”
Lục Vân Tinh bĩu môi, đứa nhỏ sắp đầu ba bày tỏ không muốn nói chuyện với anh trai nữa.
Lục Duy Thần hơi siết vai em trai: “Hôn nhân có những chuyện em không lường trước được, đừng có chuyện gì cũng tự mình chịu như trước đây. Có hai bố hai anh ở đây, trời có sập cũng chống được cho em.”
Lục Vân Tinh cúi đầu, ngón tay siết nhẹ vạt áo cưới. Cậu cười nhẹ, nâng tay chạm lên bàn tay đang đặt trên vai mình, vâng lời đáp: “Em hiểu rồi, em sẽ không để hai bố và hai anh lo lắng nữa đâu.”
Lục Duy Thần nhìn sâu vào mắt Lục Vân Tinh, nghiêm giọng hơn: “Nếu Cố Cảnh Uy bắt nạt em thì phải lập tức báo ngay với anh, không được bao che cho anh ta.”
Lục Vân Tinh chu môi, “dạ” thật dài một tiếng.
....
Tiếng nhạc giao hưởng du dương trôi trong không khí, hòa vào âm thanh trò chuyện rì rầm của hàng trăm khách mời. Cố Cảnh Uy đứng giữa đám người quyền lực như một ngôi sao sáng chói nhất, áo vest đen ôm sát cơ thể cao lớn, viền đỏ thẫm trên cổ áo ánh lên dưới tia sáng vàng nhạt. Hắn một tay đút túi, lạnh lùng nghe hàng trăm câu chúc mừng khách sáo.
Cố Cảnh Uy đưa mắt nhìn quanh, cuối cùng tầm nhìn dừng lại ở một người ngồi tĩnh lặng ở hàng đầu. Ánh sáng hắt xuống khiến đường nét sắc bén của Lục Duật Thần càng được khắc họa rõ, đôi mắt vẫn sâu và sáng như thời còn trẻ. Ông ngồi tĩnh tại như pho tượng, tóc bạc lấm tấm bên thái dương không hề khiến ông yếu thế, thậm chí còn tăng thêm vẻ uy nghi của một người đứng trên đỉnh quyền lực quá lâu.
Cố Cảnh Uy nhìn vài giây, bước đến. Hắn thu lại khí thế của mình, kính trọng cúi đầu.
“Bố lớn.”
“Ừ.”
Lục Duật Thần hờ hững đáp đúng một chữ, tầm mắt hướng về những cánh hoa anh đào đang rơi bên ngoài cửa sổ kính.
Đến tận bây giờ, Lục Duật Thần vẫn chưa chấp nhận Cố Cảnh Uy.
Mọi thứ đều có thể thỏa hiệp, trừ sự an toàn của gia đình. Mà một Enigma xuất thân từ thế giới ngầm như Cố Cảnh Uy, không hề nằm trong ngưỡng “an toàn”.
Lục Vân Tinh càng trưởng thành lại càng có cách nhìn riêng, cố chấp y như ông khi còn trẻ. Lục Duật Thần không hiểu tại sao Lục Vân Tinh lại nhất quyết kết hôn với người đàn ông mang quá khứ đẫm máu này, mặc cho ông cảnh cáo nhiều lần, con út vẫn không chịu nghe lời mà coi tình yêu như la bàn chỉ hướng đến một con đường đầy đá và gai.
Cũng kể từ lúc Lục Vân Tinh ương bướng cãi lời, Lục Duật Thần và cậu chưa nói với nhau được mấy câu. Mỗi khi con trai lại gần, Lục Duật Thần đều lạnh nhạt bỏ đi, quá đỗi thất vọng.
Cố Cảnh Uy nhìn người ngồi lặng trước mặt, cúi đầu thật sâu: “Bố lớn, con biết bố vẫn chưa chấp nhận con, không tin tưởng con. Nhưng con sẽ chứng minh, bố đã sai hoàn toàn, con sẽ dùng cả đời này yêu và bảo vệ Vân Tinh chu toàn, con sẽ không để ai kể cả chính con làm tổn thương em ấy.”
Lục Duật Thần không trả lời, quay sang ngước lên, đôi mắt lạnh lùng đến mức không phản chiếu nổi thứ gì khác ngoài sự cố chấp của chính mình.
“Cậu nói hay lắm.” Lục Duật Thần lạnh nhạt cất lời: “Hứa thì dễ, cậu nói sẽ bảo vệ nó chu toàn, nhưng một người từng sống giữa máu và phản bội có biết thế nào là chu toàn không?”
Boong---!
Tiếng chuông nhà thờ bất ngờ vang lên, kéo dài, vang vọng khắp không gian cao rộng báo hiệu giờ lành đã đến.
Lục Duy Thần và Tạ Xuyên dẫn theo Minh An đúng lúc đi đến. Cậu bé vừa thấy ông nội lớn của mình, đôi mắt to tròn sáng rực, reo lên một tiếng trong trẻo đến mức làm dịu đi cả bầu không khí căng cứng: “Ông lớn!”
Lục Duật Thần giật mình quay qua, thấy cháu trai giơ hai tay nhỏ về phía ông, mũi ửng đỏ vì phấn khích.
“Ông bế cháu! Bế cháu!”
Lục Duật Thần vươn tay bế cháu nội, thân hình nhỏ bé rúc vào lòng khiến ông bỗng cảm thấy lòng dạ đều dịu xuống, chân mày cau chặt cũng giãn ra. Minh An cười rạng rỡ, vòng tay qua ôm lấy cổ ông, líu ríu: “Ông lớn ơi, cháu thấy chú út mặc đẹp lắm!”
Lục Duật Thần bật cười, vuốt nhẹ mái tóc mềm.
Tạ Xuyên quay qua nhìn Cố Cảnh Uy, nhận ra sắc mặt của hắn không tốt lắm, bèn nói: “Đến giờ rồi, chú rể nên vào vị trí đi chứ?”
Cố Cảnh Uy gật đầu, ánh mắt thoáng liếc qua Lục Duật Thần rồi bước chậm rãi về phía lễ đường.
Tiếng đàn chậm rãi vang lên, từng nốt kéo dài nhẹ nhàng vỗ vào lòng người. Khách khứa bắt đầu lần lượt ngồi xuống, cha xứ già mặc bộ đồ trắng bạc run tay sắp lại chồng kinh thánh trên bục. Ông nhìn phía cửa rồi nghiêng đầu, ra hiệu cho dàn nhạc bắt đầu khúc nhạc tiến lễ.
Cố Cảnh Uy đứng thẳng trên lễ đường, ánh mặt trời hắt lên khuôn mặt sắc lạnh khắc họa rõ gò đôi mắt sâu thẳm như biển xanh. Hắn dán chặt mắt vào cửa lớn cuối lễ đường, tuy bề ngoài nhìn hắn bình tĩnh lắm, nhưng trái tim lại đang đập như trống, càng lúc càng mạnh.
Âm nhạc chuyển dần sang cao trào, chạm vào từng trái tim đang chờ đợi. Mọi người cùng hướng mắt về cửa lớn, nhân viên hai bên kéo tay nắm, cánh cửa lớn từ từ mở ra. Tiếng cửa hòa vào tiếng nhạc, khiến cả không gian ngừng thở mất một nhịp.
Ánh sáng từ bên ngoài tràn vào, phủ lên lối đi trải thảm hoa hun hút. Làn gió nhẹ đâu đó thổi qua, hàng trăm hàng nghìn cánh hoa anh đào lả tả rơi xuống, từng cánh xoay vòng trong luồng gió tựa đâu cơn mưa hoa.
Kỳ Vân mặc bộ vest xám tro lịch lãm, dắt tay nhân vật chính của ngày hôm nay bước vào.
Lục Vân Tinh đặt tay lên cánh tay gầy gò của bố nhỏ, bước thật chậm theo bước chân của ông. Từng cánh hoa rơi lên tóc cậu, dính vào vai áo, tấm voan trắng dài lay động theo nhịp gió, quét lên lớp hoa rải dưới chân kéo theo một dải cánh hoa anh đào. Đôi mắt đen láy chiếu rõ người đàn ông đứng ở phía bên kia lễ đường, khóe môi bất giác cong lên, nụ cười mỏng manh như cánh hoa lại khiến mọi ánh sáng trở nên nhạt màu.
Có vị khách bỗng thốt lên:
“Đẹp quá…”
“Như thiên sứ vậy…”
Tiếng nhạc sâu lắng hơn, Kỳ Vân đưa Lục Vân Tinh tiến gần hơn đến bên cạnh người đối diện. Từng bước chân của cậu như giẫm lên tim Cố Cảnh Uy, hắn quên cả thở, ánh nhìn không rời khỏi cậu lấy một giây. Cả người hắn vô thức hơi nghiêng về phía trước, bàn tay đặt sau lưng siết lại rồi thả ra, đôi mắt sâu xa thoáng qua thứ ánh sáng khó gọi tên.
Khi chỉ còn cách vài bước chân, Cố Cảnh Uy căng thẳng đứng nghiêm người. Kỳ Vân nhìn thẳng Enigma đang ngây ngốc mỉm cười với con mình, vô thức siết chặt bàn tay của cậu rồi mới đặt vào tay hắn.
Bố nhỏ nói khẽ: “Cảnh Uy, bố giao Vân Tinh cho con.”
Cố Cảnh Uy cười nhẹ cúi đầu: “Vâng, con sẽ dùng cả đời này trân trọng em ấy.”
Kỳ Vân mỉm cười, lùi một bước xoay người đi xuống lễ đường. Bố nhỏ bước chậm đến hàng ghế đầu, nhìn Lục Duật Thần nghiêm mặt ngồi im, ánh mắt nhìn thẳng lên lễ đường nặng lòng đến mức nhìn qua cũng cảm nhận được.
Kỳ Vân ngồi xuống bên cạnh Lục Duật Thần, nhẹ nhàng đặt tay lên tay chồng. Lục Duật Thần cúi đầu nhìn rồi thở dài một hơi, rút tay ra nắm lấy bàn tay gầy gò của bố nhỏ.
Trên lễ đường, cha xứ bắt đầu cất giọng: “Tình yêu thực sự là hai người biết hy sinh cho nhau, vì hạnh phúc của người kia và vì hạnh phúc chung của nhau. Ngày hôm nay, dưới sự chứng kiến của mọi người nơi đây, chúng ta chúc phúc cho hai linh hồn, hai trái tim lựa chọn đứng bên nhau trọn kiếp người.”
Cha xứ hiền hậu nhìn hai người: “Trước khi hai con trao lời thề, ta muốn hỏi một điều. Đây có phải lựa chọn xuất phát từ trái tim hai con, không phải từ gia đình, không bị ép buộc không?”
Lục Vân Tinh cong nhẹ khóe môi: “Vâng, đây là lựa chọn của con.”
Cha xứ nhìn sang phía Cố Cảnh Uy.
“Đây cũng là lựa chọn của con.”
Cha xứ gật đầu: “Hai con hãy trao nhau lời thề.”
Lục Vân Tinh nắm chặt tay Cố Cảnh Uy, hắn nâng tay cậu lên, hôn nhẹ lên mu bàn tay ấy.
“Vân Tinh.” Hắn gọi nhỏ: “Anh hứa sẽ dùng cả đời để yêu thương, bảo vệ và tôn trọng em, khi giàu sang cũng như lúc gian nan, khi bệnh tật cũng như lúc mạnh khỏe. Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, anh yêu em, mãi mãi không đổi.”
Lục Vân Tinh híp mắt cười, nâng tay lên chạm vào má hắn: “Cảnh Uy, em thề sẽ dùng cả đời để yêu thương và tôn trọng anh, trong vui lẫn buồn, trong yên bình lẫn giông tố, em vẫn sẽ nắm tay anh. Dù tương lai thay đổi, dù sóng gió kéo đến, em vẫn chọn anh.”
Cha xứ đặt cặp nhẫn cưới trên khay lễ, ánh sáng chiếu lên bề mặt nhẫn sáng lấp lánh như sao trời.
“Nhẫn cưới là biểu tượng của sự vĩnh cửu, như vòng tròn không có điểm kết thúc, hai con hãy trao nhẫn cho nhau.”
Lục Vân Tinh đưa tay ra trước, cẩn thận đeo nhẫn lên ngón áp út của Cố Cảnh Uy.
Đến lượt Enigma, hắn nâng tay cậu lên, đặt môi lên đầu ngón tay rồi mới trượt chiếc nhẫn vào ngón áp út thon dài của cậu.
“Ta tuyên bố, trước sự chứng giám của mọi người, hai con chính thức trở thành bạn đời của nhau.”
Tiếng vỗ tay mới kịp dấy lên, Cố Cảnh Uy đã kéo Lục Vân Tinh lại gần mình hơn. Hắn nóng lòng vén lớp voan trắng đang phủ trên mái tóc đen mềm của cậu, nhưng hắn không vén hết, mà cố ý để lớp voan rơi xuống một nửa tạo một màng mỏng ngăn cách cậu khỏi hàng trăm ánh nhìn bên dưới.
Cố Cảnh Uy nâng gương mặt cậu, nhẹ nhàng xoa xương gò má mềm mại. Hắn cúi đầu chạm trán mình lên trán cậu, thì thầm nhỏ đến mức chỉ hai người nghe thấy.
“Vân Tinh, vợ của anh.”
Môi chạm môi, dịu dàng đầy tôn thờ, nhưng vẫn có chút chiếm hữu đã ăn sâu vào máu. Cố Cảnh Uy vô thức siết nhẹ sau gáy cậu, Lục Vân Tinh đặt tay lên ngực hắn, cảm nhận rõ trái tim đang đập dồn dập không kiểm soát của đối phương.
Tiếng vỗ tay lan nhanh thành cả biển âm thanh hòa vào tiếng nhạc, hoa anh đào lần nữa rơi từ mái vòm cao. Hàng nghìn cánh hoa bung xuống xoay vòng theo không khí, phủ lên khoảnh khắc hạnh phúc của đôi tân nhân.
Nụ hôn vừa kết thúc, hơi thở vẫn quấn lấy nhau. Cố Cảnh Uy không cưỡng được mà đặt thêm một nụ hôn lên môi dưới của cậu, chọc Lục Vân Tinh bật cười trước vẻ tham lam của hắn.
Cậu nhỏ giọng trêu: “Anh hôn đủ chưa?”
Cố Cảnh Uy lắc đầu, nắm lấy cổ tay cậu, kéo đến bên môi mà đặt một nụ hôn vào lòng bàn tay mảnh khảnh.
Cũng giữa khoảnh khắc ngọt ngào ấy, khi mọi lời chúc phúc đều hướng về phía cặp đôi, thì ở một góc khuất nhất của lễ đường đang có một người đứng im như tượng đá.
Hạo Phong Dực đã đứng đó từ lúc cánh cửa mở ra, nhìn Lục Vân Tinh bước vào, nhìn Cố Cảnh Uy nắm lấy tay cậu trao chiếc nhẫn cưới, chứng kiến đám cưới hạnh phúc ấy trong đôi mắt hoàn toàn trống rỗng. Âm thanh hân hoan xung quanh bị chặn lại trước mặt anh, biến thành khoảng trống im lặng đến rợn người.
Lục Vân Tinh đang cười, ấm áp đến mức rực sáng cả không gian, chỉ là người đứng trước mặt cậu không phải là anh. Nụ cười đó từng là của anh, khi cậu chưa bị đời làm tổn thương, nụ cười ấy từng hướng về anh, nhưng giờ đã thuộc về một người khác.
Ngày này cuối cùng cũng đến, Lục Vân Tinh thật sự kết hôn rồi, bước vào cuộc đời của một người khác. Trong lễ đường này không có chỗ dành cho anh, cũng không có chỗ dành cho anh trong thế giới của cậu nữa. Hạo Phong Dực chỉ có thể đứng từ rất xa mà nhìn, mỗi cánh hoa anh đào rơi xuống đều là một nhát dao cứa vào lòng. Anh mím chặt môi, cố nuốt xuống loại cảm xúc đang muốn trào ra khỏi lồng ngực.
Hạo Phong Dực quay mặt đi, một giọt nước mắt cuối cùng vẫn câm lặng rơi xuống.
Tiếng nhạc lại chuyển sang giai điệu vui tươi hơn, Cố Cảnh Uy đặt tay trên eo Lục Vân Tinh dẫn cậu bước xuống bậc lễ đường, đi thẳng ra ngoài sân vườn phía sau lễ đường. Khách khứa thấy vậy cũng nhanh chóng đi theo, chuẩn bị nghi thức ném hoa cưới.
Khu vườn rộng phủ tầng tầng lớp lớp hoa anh đào, Lục Vân Tinh cầm bó hoa cưới đi ra giữa sân. Cậu quay lưng lại với đám đông đang tụ tập phía sau, chủ yếu là mấy Alpha chưa kết hôn và một nhóm Omega đang cười khúc khích.
Lục Vân Tinh hơi quay người lại, trong trẻo hô: “Chuẩn bị chưa?”
“Chuẩn bị rồi!”
“Cậu út, không được ném về phía Alpha kia đâu!”
“Cậu ném mạnh vào!”
Lục Vân Tinh cười rạng rỡ, giơ bó hoa lên cao.
“1...2...”
Cố Cảnh Uy đứng bên cạnh dõi theo từng động tác của Lục Vân Tinh, lúc cậu ngửa đầu ra sau, eo nhỏ hơi cong lên càng khắc họa rõ thân hình mảnh khảnh. Enigma bị mê hoặc hít nhẹ một hơi, vợ hắn đẹp đến mức dụ dỗ người ta muốn phạm tội ngay giữa ban ngày.
“...3!”
Bó hoa cưới bay lên, vẽ một đường cong tuyệt đẹp trong không trung. Mọi người ngẩng đầu đoán đường hoa rơi, đồng loạt vươn tay.
“Aaaaa, tôi chạm được rồi!”
“Không! Để tôi!!”
“Đừng kéo áo tôi!”
“Trời ơi, đứa nào ném hoa đi đâu rồi!”
Morelle, cố vấn cấp cao của thế lực đã đứng gọn trong một góc hơi ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh xinh đẹp thoáng mở lớn. Cô nhạy bén đưa tay ra, đỡ lấy bó hoa thơm đang lao vào lòng mình.
Bịch!
“Ôi trời, là Morelle!”
“Cô ấy bắt được hoa cưới của phu nhân!”
“Thật luôn hả chị?”
“Đây là điềm rồi nhé!”
Morelle ngơ ngác đứng im mấy giây, sau đó vội vàng đưa bó hoa về phía các Omega.
“Không không không, tôi không cần! Các cậu lấy đi!”
“Không trả lại được! Ai bắt được là của người đó!”
Morelle bất lực nhún vai: “Vận tình duyên ghé nhầm nhà rồi, chị nhường các cậu, nhanh nhanh nhanh.”
Mọi người xung quanh bật cười ồ.
Lục Vân Tinh vui vẻ nhìn cảnh náo nhiệt trước mắt, Cố Cảnh Uy đi đến bên cạnh cậu, cúi xuống hôn thật nhẹ lên trán.
Nghi thức ở nhà thờ kết thúc, mọi người cùng dẫn nhau đến khách sạn đã đặt sẵn tiệc cưới. Đèn chùm pha lê rải ánh sáng xuống nền cẩm thạch sáng bóng, tiếng đàn violin du dương vang lên, khách khứa nâng ly rượu champagne, đứng thành từng nhóm nhỏ mà chuyện trò.
Hai nhân vật chính vừa bước vào đã lập tức bị vây quanh, hết lượt này đến lượt khác đi qua chúc phúc. Mà mặc cho xung quanh là hàng trăm vị khách, trong mắt Enigma vẫn chỉ có duy nhất một người.
Cố Cảnh Uy sát gần vén tấm voan lệch khỏi vai Lục Vân Tinh, ngón tay lướt nhẹ qua cổ áo rồi như có như không chạm vào vành tai mềm. Lục Vân Tinh giật mình, cảnh cáo ngẩng đầu nhìn hắn.
“Voan lệch rồi.”
“Anh...”
“Gì thế?”
Lục Vân Tinh giẫm chân hắn: “Đừng cứ sát gần em thế, đứng đắn lên.”
“Anh đang rất đứng đắn còn gì?” Cố Cảnh Uy thản nhiên đáp, chỉnh lại mái tóc cho cậu, còn cố ý cúi sát hơn: “Tối nay còn phải gần gũi hơn nhiều.”
Lục Vân Tinh sắc bén lườm hắn, Cố Cảnh Uy híp mắt cười, lại vòng tay qua siết nhẹ eo cậu.
Lục Duật Thần ngồi yên lặng như tượng, tách biệt hoàn toàn khỏi tiệc cưới rộn rã tiếng cười, lặng lẽ liếc nhìn đôi tân lang đang đứng cách bàn tiệc vài bước.
Bất chợt, Lục Duật Thần đặt ly rượu chưa uống xuống bàn rồi đứng dậy. Kỳ Vân ngồi bên cạnh nhìn sang, thấy sắc mặt của ông hơi nhợt nhạt, bèn đứng dậy đặt tay lên lưng ông: “Anh mệt à?”
Lục Duật Thần quay đầu ho nhẹ một tiếng, Kỳ Vân lo lắng vỗ nhẹ lưng ông.
Lục Duy Thần ngồi ở đối diện vội hỏi: “Bố đi luôn sao?”
Lục Duật Thần gật đầu, không đáp thêm câu nào. Ông quay người rời đi, Kỳ Vân nhìn theo bóng chồng, đành vội vàng bước theo sao.
Nhưng hai người vừa đi được mấy bước, phía sau lại có tiếng giày hấp tấp truyền đến.
“Bố lớn!”
Lục Duật Thần dừng bước, chậm rãi quay lại.
Lục Vân Tinh không biết chạy qua từ lúc nào, đôi mắt xinh đẹp nhìn qua nhìn lại hai bố rồi mới cẩn thận bước gần thêm vài bước.
“Hai bố về sớm vậy à?”
Kỳ Vân dịu dàng mỉm cười: “Ừ, bố lớn của con không được khỏe, hai bố về trước.”
Lục Vân Tinh mím môi nhìn sắc mặt nhợt nhạt của bố lớn, ngập ngừng nói nhỏ.
“Vâng, nhưng mà... bố lớn, con vẫn chưa nhận được lời chúc phúc của bố...”
Lục Duật Thần nhìn con út một lúc lâu, ánh mắt không giận dữ nhưng cũng chẳng thể chạm đến hai chữ “dịu dàng”. Sau đó lại nhìn sang Cố Cảnh Uy đã đi đến đứng phía sau Lục Vân Tinh, vững chãi như bức tường kiên cố luôn có thể bảo bọc Lục Vân Tinh, bố lớn vẫn chỉ cảm thấy nặng lòng.
Im lặng kéo dài.
Lục Vân Tinh miết nhẹ vạt áo, ánh mắt nhìn bố lớn vẫn chất chứa mong chờ.
“Giữ gìn sức khỏe.”
Lục Vân Tinh lặng người.
Lục Duật Thần nói xong, quay người bước đi ngay.
Kỳ Vân thở dài một hơi, nhìn ánh mắt thất vọng của con trai đang dõi theo bóng lưng thẳng thừng của bố, trong lòng cũng xót. Ông đưa tay lên xoa đầu cậu, cố nở nụ cười: “Con đừng buồn, đợi bố con bình tĩnh lại, ông ấy sẽ gọi cho con thôi.”
Lục Vân Tinh mím môi nhìn bố nhỏ, máy móc gật đầu.
Kỳ Vân hôn nhẹ lên trán cậu, sau đó quay người bước nhanh theo chồng.
Lục Duật Thần rời đi rất nhanh, đợi Kỳ Vân bước kịp đến nơi, ông đã ngồi vào xe riêng được mấy giây. Thấy phu nhân đã đến, vệ sĩ cung kính mở cửa xe, bố nhỏ ngồi xuống ngay bên cạnh chồng.
Lục Duật Thần quay sang, định mở miệng nói gì đó thì bất ngờ đưa tay lên che miệng, ho khù khụ mấy tiếng. Kỳ Vân giật mình, lo lắng vỗ lưng chồng.
Lục Duật Thần cố nén tiếng ho sót lại trong cổ họng, xua tay ý nói không sao.
Kỳ Vân nhìn chồng, đưa tay xoa nhẹ mái tóc đã điểm bạc của người đã chung sống với mình cả nửa cuộc đời. Mấy tháng này thì chuyện của con trai liên tục làm ông đau đầu, tóc của Lục Duật Thần bạc đi rất nhanh, Kỳ Vân càng nhìn càng xót.
“Duật Thần, anh đừng nặng lòng quá. Hôm nay là ngày vui của con, anh cứ lạnh nhạt vậy, nó cũng buồn đấy.”
Lục Duật Thần không trả lời, ông thở dài một hơi thật sâu, đôi bả vai mệt mỏi trùng xuống.
“Em biết anh không thích Cảnh Uy, nhưng Vân Tinh đã chọn cậu ta rồi, cậu ta cũng đã là người nhà chúng ta. Dù trong lòng không thích, bên ngoài cũng nên nể mặt con, anh...”
“Khụ! Khụ--!”
Không đợi Kỳ Vân nói hết lời, Lục Duật Thần chẳng buồn nén ho nữa, cứ thế liên tục ho một tràng dài dọa bố nhỏ tái mặt.
“Anh...” Kỳ Vân bất lực xoa lưng chồng: “Được rồi được rồi, em không nói nữa.”
Buổi tiệc cưới kéo dài đến tận chiều muộn, mặt trời đỏ nhuộm một màu cam ấm lên lớp kính lớn của sảnh tiệc. Khách khứa vẫn còn rộn rã vui cười, mà tâm trạng của Lục Vân Tinh lại chẳng dịu đi được, bóng lưng bố lớn rời đi vẫn còn vương lại trong đáy mắt khiến cả ngày vui bị phủ một lớp mây mỏng không tan.
Tạ Xuyên bước đến, đặt tay lên vai cậu: “Vân Tinh, em đi nghỉ trước đi, cứ để Cảnh Uy tiếp khách thêm lúc nữa.”
Lục Vân Tinh mím môi gật đầu, ngoan ngoãn theo anh dâu ra khỏi đám đông ồn ào.
Hai anh em rời khỏi sảnh tiệc, đi dọc theo hành lang trải thảm nhung đỏ của khách sạn. Hành lang yên tĩnh hơn nhiều, nhân viên khách sạn đi ngang qua thấy Lục Vân Tinh thì cúi đầu chào. Khách sạn này do Cố Cảnh Uy xây dựng, ba tầng trên cùng thuộc khu vực riêng tư, mỗi tầng đều có mật mã khác nhau, ngăn cách hoàn toàn với khu thường.
Thang máy dừng lại ở tầng cao nhất, hai anh em bước ra ngoài. Đến trước cửa phòng cưới treo một dải ruy băng đỏ điểm xuyết hoa anh đào, Tạ Xuyên dừng bước, quay sang nháy mắt trêu chọc em trai.
“Nghỉ ngơi trước đi, tối nay còn dài lắm.”
Lục Vân Tinh “khụ” nhẹ một tiếng.
Tạ Xuyên mỉm cười, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bọc giấy lụa trắng ngà, thắt nơ vàng nhạt trong túi trong của áo vest, đưa cho Lục Vân Tinh.
“Quà cưới của em.”
Lục Vân Tinh nhận lấy, cười nhẹ: “Cảm ơn anh dâu.”
“Không phải cảm ơn anh, em phải cảm ơn hai bố.”
Lục Vân Tinh ngơ ngác mở to mắt, Tạ Xuyên nhéo má cậu.
“Hai bố chọn mua cho em đấy.”
Lục Vân Tinh sững sờ: “Cả bố lớn ấy ạ?”
Tạ Xuyên dịu dàng bật cười: “Bố lớn bắt người ta sửa đi sửa lại đấy, chê ỏng chê eo mãi mới ra được thành phẩm. Ngoan, không buồn nữa, bố lớn thương em nhất đấy.”
Lục Vân Tinh ôm hộp quà vào lòng, đôi mắt long lanh phủ một tầng ấm áp. Cậu cong khóe môi, nụ cười rạng rỡ đến mức khiến không gian sáng bừng.
Trời đất, sao bố lớn vẫn đáng yêu thế chứ?
Lục Vân Tinh giòn tan nói: “Em biết rồi, em cảm ơn anh dâu.”
Tạ Xuyên đẩy nhẹ cậu: “Thôi vào đi, chắc lát nữa Cảnh Uy cũng lên rồi.”
Lục Vân Tinh liếc yêu anh dâu một cái, đôi mắt long lanh có chút nghịch ngợm: “Anh dâu về đi, anh hai đợi lâu lại sốt ruột.”
Dứt câu, Lục Vân Tinh đẩy cửa bước vào phòng, gót giày dẫm nhẹ lên sàn nhà đang phủ một lớp hoa anh đào mỏng, rải từ cửa đến trên giường như một dòng suối hồng. Hương hoa thơm dịu lan khắp không gian, thoang thoảng gợi nhắc hơi thở mùa xuân.
Nến vàng lay động nhẹ nhàng, phản chiếu ánh sáng ấm áp lên mặt kính trong suốt. Đèn chùm pha lê được điều chỉnh xuống mức thấp nhất, để lại một lớp sáng vàng hồng vừa đủ tôn lên vẻ đẹp của người trong phòng.
Giường tân hôn nằm ngay giữa phòng, ga giường trắng tinh thêu hình đôi hạc đối mặt nhau, đường kim mũi chỉ đều cực kỳ tỉ mỉ, tượng trưng cho chung thủy trọn đời. Hai gối được buộc chặt bằng một sợi chỉ đỏ, nguyện ước hai người gắn bó bền chặt.
Lục Vân Tinh ngây người nhìn quanh phòng mất mấy giây, vô thức mỉm cười nhẹ.
Cậu đặt hộp quà lên bàn, bước vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy lanh lảnh vang lên, Lục Vân Tinh ngâm mình trong làn nước ấm rất lâu, đợi cậu bước ra, hơi nước vẫn bám mỏng trên người, đuôi tóc mềm dính nhẹ lên da thịt mỏng manh sau gáy.
Lục Vân Tinh lâu khô người, thay một bộ áo choàng lụa màu trắng bạc, mỏng đến mức gần như xuyên thấu. Mép áo buộc bằng một dải dây lụa nhỏ, ôm vừa khít vòng eo mảnh khảnh ẩn hiện dưới ánh sáng. Bộ đồ này không cần hỏi cũng biết là ai đã chọn, đúng kiểu Cố Cảnh Uy yêu thích.
Đôi chân trần giẫm lên lớp hoa anh đào mềm mịn, mỗi cử động đều khiến đường cong bên trong lờ mờ lộ ra, gợi cảm đầy vô tình. Lục Vân Tinh thong thả ngồi xuống mép nệm, đôi chân lộ dưới lớp áo choàng, làn da trắng mịn được ánh nến vàng óng phủ thêm một lớp mật ngọt.
Lục Vân Tinh cầm lấy hộp quà, từ từ mở ra. Trong hộp là một chiếc hồ lô vàng nhỏ, phần đầu buộc dây đỏ có một viên ngọc trắng nhỏ xíu, phần thân thì khắc họa tiết song hỷ thêm hình một đôi hạc đang xoải cánh, theo phong tục nước V, món đồ nhỏ bé này đã bao hàm đủ lời chúc. Hạnh phúc viên mãn, đông con nhiều cháu, vợ chồng hòa thuận, gia đình bình an.
Lục Vân Tinh mân mê món quà, ngón tay lướt theo đường cong tinh xảo.
Cạch.
Ngọn nến gần cửa lay nhẹ theo luồng gió, Cố Cảnh Uy bước vào.
Hắn cẩn thận đóng cửa lại, vừa đi vừa cởi áo vest rồi ném đại lên ghế sofa đơn trong phòng. Hắn tiếp tục kéo lỏng cà vạt, cởi nút áo sơ mi, để lộ yết hầu nam tính, đôi mắt như biển đêm dán chặt vào người đang khoác áo choàng lụa mỏng như sương, hờ hững ngồi trên giường.
Cố Cảnh Uy chậm rãi đến gần, nhìn cậu từ cổ xuống xương quai xanh, dọc theo mép áo choàng mềm nhìn xuống đôi chân trắng thon.
Đợi đến gần, hắn ngồi xuống bên cạnh, vòng hai tay qua eo nhỏ kéo cậu áp sát vào lòng mình. Hắn chạm mũi lên mái tóc mềm, trượt xuống cổ rồi hít sâu một hơi, hương hoa anh đào quen thuộc nở bung trong lồng ngực hắn như lửa bén củi khô.
Lục Vân Tinh quay sang, Cố Cảnh Uy nghiêng đầu thấy món quà nhỏ trong tay cậu.
“Ai tặng em đấy?”
“Hai bố tặng.”
Cố Cảnh Uy nhướng mày: “Có ý nghĩa gì à?”
Lục Vân Tinh chê bai liếc hắn: “Anh đúng là chẳng biết gì về phong tục quê mẹ.”
Cố Cảnh Uy yêu chiều hôn nhẹ lên má cậu: “Em dạy anh đi.”
Lục Vân Tinh bĩu môi, nghiêng người dựa vào vai Cố Cảnh Uy. Cậu đè hồ lô lên ngực người đàn ông, ngẩng lên thì thầm vào tai hắn.
Từng chữ rơi vào tai Cố Cảnh Uy như thêm dầu vào lửa, đôi tay ôm ngang eo cậu càng lúc càng siết lại. Lục Vân Tinh vừa dứt lời, hắn đã nhanh tay giữ cằm cậu, ép cậu nhìn thẳng mình. Hơi thở nóng rực luẩn quẩn bên môi, Lục Vân Tinh hơi lùi lại, lập tức bị Cố Cảnh Uy cưỡng ép kéo sát gần hơn.
“Vậy có phải...”
Enigma cười nhẹ, kéo cậu dán sát vào da thịt nóng rực của mình, giọng khàn khàn đầy nguy hiểm. Lục Vân Tinh đối mặt ánh nhìn si mê kia, trái tim nhỏ bé đập mạnh đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“… chúng ta nên thực hiện lời chúc của hai bố không?”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play