[AllRynlee] Ngông Và Trái Tim Bé Nhỏ
Chương 1
Huy đứng lặng nhìn Nam Sơn, ánh mắt trầm tư. Cậu biết hết mọi chuyện, biết Sơn bị sai khiến để hại mình, nhưng Sơn hoàn toàn không hay gì cả.
Huy nhún vai, lặng lẽ rút lui một bước, quan sát cậu nhỏ tuổi nhất trong nhóm làm việc vội vã, vừa sợ vừa gượng cười. Cậu âm thầm đánh giá mọi thứ, đoán xem lúc nào là thời điểm tốt để hành động, nhưng không hé răng nửa lời.
Sơn chỉ làm theo những gì được yêu cầu, hoàn toàn vô tư, không biết rằng Huy đang quan sát và nắm tình hình trong lòng. Ánh mắt Huy lóe lên một chút tính toán, nhưng vẫn giữ vẻ bình thường, không ai có thể đoán được cậu đang nghĩ gì.
Cả căn phòng yên lặng, chỉ có tiếng Sơn tất bật. Huy đứng đó, bước đi từng bước nhẹ nhàng, âm thầm giữ lợi thế cho riêng mình, chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra.
Sáng hôm sau, Huy và Sơn bước vào lớp, không khí bình thường nhưng Huy vẫn cố gắng giữ vẻ “lạnh lùng uy hiếp”.
Lê Quang Huy
Sơn… ngồi đây đi.
Nam Sơn hớn hở, bước theo, vẫn lẽo đẽo sát Huy. Huy nhíu mày, cố dọa thêm
Lê Quang Huy
Nhanh lên, không tao báo giáo viên mày không học bài!
Nhưng Sơn chỉ cười ngượng ngùng, ngồi xuống đúng chỗ Huy chỉ mà vẫn chẳng hề run sợ.
Huy thở dài, ngồi xuống bàn, nghĩ thầm
Lê Quang Huy
“Cố gắng hù dọa mà kiểu này… chẳng ăn thua gì cả.”
Trong lớp, những bạn học khác để ý đôi Huy – Sơn. Huy giữ vẻ bình thản nhưng ánh mắt luôn dõi theo Sơn, còn Sơn thì cứ lẽo đẽo nhìn Huy, khiến Huy vừa thấy phiền vừa thấy… khó chịu một chút.
Tiết học bắt đầu, Huy cố gắng nghiêm mặt ra lệnh vài thứ nhỏ cho Sơn, nhưng Sơn vẫn vâng vâng dạ dạ, không hề biết Huy đang âm thầm muốn “thử sức” với cậu.
Chương 2
Huy → ghế trung tâm (nhân vật chính, lạnh lùng)
Nam Sơn → ghế cạnh Huy, môn giỏi: Lịch sử
Hồng Sơn → ghế cạnh Huy, môn giỏi: Văn
Thịnh → ghế sát Huy, môn giỏi: Thể thao, chạy
Trường → ghế trung tâm, môn giỏi: Toán
Bùi Trường Linh → ghế đầu lớp, môn giỏi: Piano
Bách → ghế giữa lớp, giỏi toàn diện
Gill → ghế gần bàn thí nghiệm, môn giỏi: Khoa học
Sơn lẽo đẽo theo Huy, ngồi sát bên, còn Huy thì âm thầm quan sát nhóm top và các bạn xung quanh, giữ vẻ lạnh lùng nhưng tinh ý theo dõi mọi tình huống.
Ra chơi, Huy hẹn Sơn ra góc sân vắng, nơi ít học sinh qua lại. Dù vóc dáng nhỏ nhắn, Huy đứng đó với ánh mắt sắc lạnh, tay siết nhẹ thành nắm
Lê Quang Huy
Đứng im, nghe tao nói.
Huy không trả lời, lao tới túm cổ áo Sơn kéo sát vào tường. Sơn giật tay, chống cự, nhưng Huy nhanh nhẹn, né tránh các cú đánh vụng về của Sơn, đồng thời đẩy nhẹ cậu ra, ép cậu cúi xuống nhặt những quyển sách rơi trên sân.
Lê Quang Huy
Mày tưởng tao nhỏ là tao yếu à? Nhìn đi, tao không cần sức mạnh nhiều đâu
Huy bật cười lạnh, mắt vẫn sắc lẹm.
Sơn cố chống cự, giằng co từng chút, nhưng Huy nhỏ con mà linh hoạt, dùng cú đẩy, vặn tay khiến Sơn phải khuỵu gối. Mỗi lần Sơn chậm, Huy lại đẩy, kéo, khiến cậu phải đứng dậy nhanh.
Một vài học sinh đi qua nhìn thấy, lắc đầu, vừa sợ vừa thán phục cách Huy nhỏ con mà chiếm ưu thế hoàn toàn.
Huy tiếp tục áp dụng chiến thuật.
Lê Quang Huy
nhỏ nhưng nhanh
di chuyển linh hoạt, ép Sơn đứng đúng vị trí, nhặt sách đúng cách.Cuối cùng, Huy thả cậu xuống, khoanh tay nhìn
Lê Quang Huy
Nhớ lần sau nghe lời, không thì tao nghiêm hơn nữa.
Sơn thở dốc, mồ hôi nhễ nhại, còn Huy, tuy nhỏ con, vẫn toát ra uy lực nhờ tốc độ và chiêu trò tinh quái.
Chương 3
Huy bước vào phòng, ánh mắt liếc thẳng về phía Nam Sơn. Tim cậu đập nhanh nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì thách thức.
Nam Sơn ngẩng lên, hơi nhếch môi, nhìn Huy như thể đang đo lường
Đỗ Nam Sơn
Đứng đó làm gì? Muốn chơi trò gì hả?
Huy cười khẽ, giọng trầm và đầy ngông
Lê Quang Huy
Trò gì à? Tao chỉ nhắm vào mày thôi, Nam Sơn. Muốn biết ai mới là kẻ kiểm soát phòng này à?
Sơn hơi giật mình, nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh. Các “sói” khác đứng xung quanh, mắt dõi theo, nhưng Huy chẳng thèm nhìn họ. Mọi sự chú ý của Huy chỉ dành cho Sơn, như một kẻ săn mồi đối mặt con mồi duy nhất.
Huy bước vài bước về phía Sơn, cười nửa miệng
Lê Quang Huy
Đừng có tưởng đứng đó là an toàn. Nếu muốn sống sót, cậu phải chứng tỏ chút bản lĩnh. Tao không tha đâu.
Nam Sơn lùi lại một nhịp, nhưng ánh mắt vẫn kiên cường. Cuộc đối đầu giữa Huy và Sơn vừa bắt đầu, căng thẳng, bạo lực, và đầy ngông nghên– cả ký túc xá như im bặt, chỉ còn tiếng tim của hai người đập cùng nhịp.
Linh bước lên phía trước, ánh mắt dò xét Huy, như muốn thử thách cậu. Huy khẽ lùi lại một bước, mắt vẫn chăm chú nhìn Linh, giọng trầm nhưng đầy uy lực
Lê Quang Huy
Ê… ê, riêng cậu, Bùi Trường Linh, đứng im.
Cả nhóm trong phòng chợt lặng đi, cảm nhận được sự nghiêm túc và ngông nghênh trong giọng Huy.
Không ai dám động đậy, ngay cả Sơn cũng đứng yên, bị ánh mắt sắc lạnh của Huy áp chế.
Huy hít một hơi, hơi nghiêng đầu, nửa cười nửa lạnh lùng
Lê Quang Huy
Ai bước lên nữa mà không theo luật tao, chuẩn bị tinh thần đi.
Không gian ký túc xá như đông cứng lại, tất cả đều nhận ra một điều rõ ràng: Huy giờ không còn là thỏ nhút nhát nữa – cậu là người quyết định thế trận trong phòng.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play