Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

⌗. 诀别书 / Quyết Biệt Thư┊ĐN Naruto

#𝟏

════════════════
一念成执,一生成劫。 “𝑀𝑜̣̂𝑡 𝑛𝑖𝑒̣̂𝑚 ℎ𝑜́𝑎 𝑐ℎ𝑎̂́𝑝, 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑑𝑜̛̀𝑖 𝑡ℎ𝑎̀𝑛ℎ 𝑘𝑖𝑒̂́𝑝”.
Sakura đã từng nghĩ, phản bội là khi người mình yêu chọn một ai đó rực rỡ hơn, tài giỏi hơn, xứng đáng hơn.
Nhưng không.
Thứ khiến lồng ngực cô đau đến mức không thể thở, lại là sự thật rằng người đứng cạnh hắn ta… là đồng đội.
Là người đã từng cùng họ vào sinh ra tử, cùng đứng trong một đội hình, cùng tin rằng lưng mình sẽ không bao giờ bị đâm từ phía sau.
Cô đứng đó, không khóc, cũng không cử động. Mọi âm thanh xung quanh bỗng trở nên xa xỉ.
Trong khoảnh khắc ấy, Sakura nhận ra thứ vỡ vụn không phải là tình yêu, mà là niềm tin.
Cô đã yêu bằng sự trung thành tuyệt đối, một kiểu yêu sẵn sàng đặt cả sinh mệnh lên bàn cân, tin rằng chỉ cần cùng một đội, cùng một lời thề, thì sẽ không ai làm tổn thương ai theo cách tàn nhẫn như vậy.
Nhưng cảnh tượng trước mắt lại nhắc cô nhớ rằng, kẻ gây đau đớn nhất, chưa bao giờ là người ngoài.
Đó là người biết rõ giới hạn của cô ở đâu, biết rõ vết thương nằm chỗ nào… và vẫn chọn giẫm lên.
Không phải vì cô kém cỏi. Không phải vì cô không đủ tốt. Mà vì cô đã tin sai người, và tin quá sâu.
Sakura khẽ hiểu ra, có những vết thương không cần máu để chứng minh chúng tồn tại.
Chúng nằm yên trong lồng ngực, âm ỉ, dai dẳng, và từ giây phút ấy, cô biết, có những thứ một khi đã mất, thì dù có còn đứng chung một đội, cũng không bao giờ quay lại được nữa.
__________
Sakura tỉnh lại trong một cảm giác rất lạ. Không có mùi máu, không có tiếng nổ xé tai, cũng không có cơn đau đè nặng lên từng khúc xương như cô vẫn tưởng mình sẽ mang theo đến cuối cùng.
Thứ đầu tiên cô cảm nhận được là ánh sáng, nhạt, quen, lọt qua khe cửa sổ.
Thứ ánh sáng của một buổi sáng bình thường đến mức xa xỉ.
Cô ngồi bật dậy. Đôi tay này… quá nhẹ. Không run, không mang những vết chai của năm tháng chiến tranh.
Trên người cô là bộ đồ cũ kỹ của một thiếu nữ mới lớn, không phải áo giáp, không phải áo choàng nhuốm bụi chiến trường.
Trái tim Sakura đập mạnh đến mức cô phải đưa tay lên ngực, như để chắc rằng nó vẫn còn ở đó.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
Không thể nào…
Giọng cô khàn khàn, non nớt hơn trong ký ức. Chính điều đó khiến cô sững người.
Cô nhìn quanh. Căn phòng quen thuộc đến đau lòng, nơi từng chứa đựng những mơ mộng ngây thơ của tuổi mười mấy, trước khi chiến tranh cướp đi tất cả.
Lúc này đây, ký ức mới và cũ chồng lên nhau, khiến đầu óc cô nhói lên từng cơn.
Trận đại chiến ninja lần thứ tư. Khói lửa. Sự hi sinh. Khoảnh khắc cô dùng chính sinh mệnh mình để giữ lại một điều gì đó lớn hơn bản thân.
[ Sakura nhớ rất rõ - cô đã nghĩ đó là kết thúc ].
Vậy mà bây giờ, cô lại ở đây.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
Mình… quay về rồi sao?
Sakura thì thầm, như sợ chỉ cần nói to hơn một chút, tất cả sẽ vỡ tan.
Cô bước tới trước gương. Gương mặt phản chiếu là một Sakura trẻ hơn, đôi mắt vẫn còn trong, chưa bị mài mòn bởi mất mát và phản bội.
Chính khoảnh khắc ấy, một cảm giác nghẹn ngào dâng lên, không phải vì vui mừng, mà vì cô biết - cô là người duy nhất mang theo tất cả ký ức đó.
“Vậy là… mình đã chết thật rồi”.
Cô cười khẽ, nụ cười không hề mang theo hạnh phúc.
“ Và lại được sống thêm một lần nữa “.
Sakura siết chặt tay. Trong lồng ngực cô, những ký ức về lòng trung thành mù quáng, về niềm tin bị chà đạp, về khoảnh khắc đứng nhìn tất cả sụp đổ - vẫn còn nguyên.
Nhưng lần này, cô không còn là cô gái chỉ biết yêu bằng cả sinh mệnh mà không giữ lại gì cho mình.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
Nếu đây là cơ hội thứ hai…
Cô nhìn thẳng vào chính mình trong gương, ánh mắt dần trở nên vững vàng.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
…thì lần này, mình sẽ không chết vì bất kỳ ai nữa.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
NovelToon
Ngoài kia, thời gian vẫn đang chảy theo nhịp cũ. Đồng đội vẫn chưa phản bội.
Chiến tranh vẫn chưa bắt đầu. Mọi thứ vẫn còn ở phía trước.
Và Sakura hiểu rõ hơn ai hết, có những sai lầm, nếu đã từng trải qua bằng cả mạng sống, thì sẽ không bao giờ được phép lặp lại.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
Lần này, mình sẽ sống. Vì mình chính là Haruno Sakura…

#𝟐

════════════════
Khi Sakura bước vào nơi tập hợp, đội bảy đã ở đó từ trước.
Naruto vẫn ồn ào như cũ, giọng nói vang lên đầy sức sống, còn Sasuke đứng dựa hờ vào thân cây, ánh mắt lãnh đạm quen thuộc.
Một khung cảnh quá đỗi quen, quen đến mức trong lòng Sakura không dấy lên lấy một gợn sóng.
𝐔𝐳𝐮𝐦𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐚𝐫𝐮𝐭𝐨
𝐔𝐳𝐮𝐦𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐚𝐫𝐮𝐭𝐨
Sakura-chan! Lâu ghê mới gặp nha!
Naruto cười rạng rỡ, vẫy tay đầy phấn khích.
Nụ cười đó như ánh sáng cứu rỗi cả cuộc đời tăm tối của Sasuke.
Cô biết chứ, nụ cười của cậu là bằng cả tính mạng của nhiều người thầm thương trọng nhớ cậu.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
/ Chỉ khẽ gật đầu /
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
Ừ.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
NovelToon
Một chữ ngắn ngủi rơi xuống giữa không khí vốn náo nhiệt, khiến Naruto khựng lại trong giây lát.
Cậu nhìn cô, hơi nghiêng đầu, như đang cố tìm kiếm một phản ứng quen thuộc, một nụ cười, một câu trách móc, hay ít nhất là sự ấm áp từng thuộc về họ. Nhưng không có gì cả.
Sasuke liếc nhìn Sakura. Chỉ một thoáng rất nhanh, nhưng đủ để nhận ra sự khác thường.
Ánh mắt cô không còn dừng lại nơi cậu lâu hơn một nhịp thở.
Không mong đợi, không dao động, cũng không né tránh. Chỉ là… trống rỗng.
𝐔𝐜𝐡𝐢𝐡𝐚 𝐒𝐚𝐬𝐮𝐤𝐞
𝐔𝐜𝐡𝐢𝐡𝐚 𝐒𝐚𝐬𝐮𝐤𝐞
Sakura.
Cậu lên tiếng, giọng đều đều.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
Có chuyện gì không?
Cô hỏi lại, bình thản đến mức xa lạ.
Câu hỏi ấy khiến Sasuke im lặng. Bởi trong khoảnh khắc đó, cậu chợt hiểu, Sakura của hiện tại không còn là người luôn đứng phía sau họ bằng cả niềm tin và sinh mệnh nữa.
Cô đứng ngang hàng, nhưng lại cách xa, như thể giữa họ đã có một thứ gì đó vô hình bị chặt đứt từ rất lâu rồi.
Sakura quay mặt đi trước khi bất kỳ ai kịp nói thêm điều gì. Trong lòng cô, không phải là oán hận, cũng không phải đau đớn.
Chỉ là một sự tỉnh táo lạnh lùng. Cô đã từng yêu, từng tin, từng hi sinh đến tận cùng.
Và chính vì đã trải qua tất cả, nên giờ đây, cô không còn lý do gì để trao đi thêm một lần nào nữa.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
Đi thôi. / nói khẽ /
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
Nhiệm vụ vẫn quan trọng hơn.
Và lần đầu tiên, Sakura Haruno bước đi phía trước đội bảy.
Không phải vì mong được nhìn thấy, mà vì cô đã không còn cần ai nhìn lại mình nữa.

#𝟑

════════════════
Sasuke là người nhận ra đầu tiên. Không phải vì Sakura nói ít đi, cũng không phải vì ánh mắt cô lạnh hơn.
Mà là vì cô không còn chờ.
Không chờ cậu đi trước. Không chờ Naruto gọi. Không chờ ai quay lại nhìn mình.
Sakura di chuyển đúng phần việc của mình, gọn gàng và chính xác, như thể đội bảy chỉ là một cấu trúc cần thiết cho nhiệm vụ, không hơn.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
/ nhìn theo họ /
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
NovelToon
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
(Đẹp đôi..? Thật)
𝐔𝐜𝐡𝐢𝐡𝐚 𝐒𝐚𝐬𝐮𝐤𝐞
𝐔𝐜𝐡𝐢𝐡𝐚 𝐒𝐚𝐬𝐮𝐤𝐞
Sakura.
Sasuke gọi, khi cô đã đi được vài bước.
Cô dừng lại, quay đầu.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
Gì ?
Không có sự dè dặt quen thuộc. Không có ánh mắt luôn ánh lên điều gì đó chưa nói.
Chỉ là một câu hỏi trung tính, như thể họ là những ninja bất kỳ từng hợp tác với nhau.
Sasuke im lặng trong một nhịp thở quá dài. Lần đầu tiên, cậu không biết phải tiếp lời thế nào.
Naruto đứng phía sau, cười nói với Kakashi như mọi khi, nhưng ánh mắt vẫn không tự chủ được mà liếc về phía Sakura.
Cô không quay lại. Không càu nhàu. Không chen vào câu chuyện của cậu. Sự ồn ào của Naruto bỗng dưng trở nên lạc lõng.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
(Thầy Kakashi chắc hôm nay lại khoái chết.. chăc vì được nói chuyện với Naruto chăng ?)
𝐔𝐳𝐮𝐦𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐚𝐫𝐮𝐭𝐨
𝐔𝐳𝐮𝐦𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐚𝐫𝐮𝐭𝐨
Sakura-chan hôm nay sao kỳ vậy ta?
Naruto gãi đầu, cười gượng.
𝐔𝐳𝐮𝐦𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐚𝐫𝐮𝐭𝐨
𝐔𝐳𝐮𝐦𝐚𝐤𝐢 𝐍𝐚𝐫𝐮𝐭𝐨
Chắc mệt hả?
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
(Ồn ào..)
Không ai trả lời. Và điều đó khiến ngực cậu trống rỗng một cách khó hiểu.
Không phải vì bị phớt lờ, mà vì cậu có cảm giác, nếu hôm nay cậu biến mất, Sakura cũng sẽ không nhận ra ngay lập tức.
Buổi gặp kết thúc nhanh hơn Naruto tưởng. Khi mọi người tản ra, Sakura đi một mình.
Không nhanh, cũng không chậm. Chỉ là không còn bước song song với ai nữa.
Vậy là đủ rồi. Sakura nghĩ, khi tiếng nói phía sau dần xa.
Cảm giác hụt hẫng trong mắt họ… mình đã từng mang nó suốt cả một đời.
Cô nhớ rất rõ mình của kiếp trước, luôn sợ bị bỏ lại, sợ không còn đứng trong cùng một đội, sợ không còn vị trí bên cạnh họ.
Cô đã dùng tình yêu, lòng trung thành, thậm chí cả sinh mệnh để giữ chặt những sợi dây ấy.
Nhưng đổi lại là gì?
Sakura khẽ siết tay. Không đau. Không run. Chỉ là một sự tỉnh táo lạnh lẽo.
Lần này, mình không cần họ phải hiểu. Không cần ai nhận ra mình đã khác.
Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời quen thuộc của quá khứ.
Chỉ cần mình nhớ, đã từng đau như thế nào, là đủ để không quay lại con đường cũ.
Sakura tiếp tục bước đi. Và phía sau lưng cô, đội bảy vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là thứ đã rạn vỡ,
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
/ nhìn theo /
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
(Đúng là.. họ vẫn theo bên chân của cậu nhỉ?)
Cô đoái hoài lại nhìn ba người bọn họ, cô cảm thấy mình khá lạc lõng.. khi ở bên họ cô như một người ngoài chẳng thật sự liên quan mật thiết gì tới bọn họ.
Cô chỉ khẽ thở dài, một mình một bóng, một dáng, ung dung bước đi dưới bầu nắng cam vàng xoả xuống đường đi.
Bụp .. !
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
!
?
?
Ah ? Cô bé, em có sao không ?
Khu vừa đụng trúng người.
Điều cô làm đầu tiên là đứng dậy và phủi vết bụi trên trang phục của mình.
Sau đó cô ngước nhìn người trước mắt.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
Xin lỗi.. đã va phải.
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
NovelToon
?
?
?
?
Em là Haruno Sakura ?
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
?
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
𝐇𝐚𝐫𝐮𝐧𝐨 𝐒𝐚𝐤𝐮𝐫𝐚
Anh là ai vậy ạ ?
Sakura ung dung hỏi tên của người con trai trước mắt mình.
Sakura cảm thấy người này rất quen thuộc đối với cô, nhưng mặc dù cô còn chẳng biết người này là ai.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play