Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[AllCam] Little Secret

[Song Mỹ] – Bạn Thân?

Ngân Mỹ và Hoàn Mỹ đã quen nhau từ lâu rồi, lâu đến mức họ không nhớ chính xác rằng lí do nào mà họ lại có thể gặp nhau như vậy.
Ngân Mỹ quen với việc mở cửa ra là thấy Hoàn Mỹ đứng đó.
Có khi là mang theo ly trà sữa ít đường, có khi là cái bánh mua vội, có khi chỉ là cái cười tươi rói quen thuộc.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Mỹ lớn, em qua rồi nè!
Câu nói đó lặp lại suốt mười mấy năm, quen tới mức Mỹ chẳng buồn ngẩng đầu lên hỏi lại.
Mặc dù hai đứa bằng học cùng lớp nhưng thực ra nàng lòi ra sớm hơn em gần 1 năm chứ đùa.
Thật ra Ngân Mỹ lớn hơn em một tuổi, đáng lẽ năm nay đã là đại học năm nhất rồi nhưng do lúc 6 tuổi nàng đang ở bên Mỹ cùng gia đình nên nhập học trễ 1 năm và học chung lớp với em từ lớp 1 đến bây giờ.
Hai đứa thân từ nhỏ, thân tới mức mọi người xung quanh đều nghĩ tụi nó là một cặp. Nhưng cả hai lần nào cũng phủi tay chối đây đẩy.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Không cóo!Con với chị Mỹ chỉ là bạn thôi á!
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Đúng rồi, con với bé mini này là bạn thôi!
Ừ, bạn thân thôi mà.
Bạn thân này chẳng ngại nắm tay, ôm, ăn chung muỗng, ngủ chung giường và cả ngồi lên đùi nhau đâu nhé!
Suốt 12 năm cắp sách đến trường, không bữa nào là họ đi mà thiếu nhau cả, nếu đứa này nghỉ là xác định đứa kia cũng sẽ mất tăm.
Và cứ thế, họ bên nhau hơn 15 năm trời, từ lúc em được 3 tuổi – nàng 4 tuổi cho tới hiện tại, khi em và nàng đều đang ở độ tuổi đẹp nhất đời, 18 – 19.
-----
Chiều hôm đó, Hoàn Mỹ đang đi về phía nàng thì bị chặn lại.
Một bạn nam – gương mặt lạ, tay nắm chặt hộp quà nhỏ, nói những lời mà Hoàn Mỹ không kịp nghe hết. Em chỉ hiểu đại khái là thích, là đã để ý lâu rồi, là muốn thử tìm hiểu, hình như là tỏ tình..
Hoàn Mỹ còn chưa kịp mở miệng thì đã cảm nhận được một bàn tay quen thuộc nắm lấy cổ tay mình.
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
E hèm!
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Em ấy không có ý định muốn tìm hiểu ai bây giờ đâu.
Cậu con trai kia sững người.
Hoàn Mỹ cũng vậy.
Ngân Mỹ không chờ phản ứng, chỉ khẽ gật đầu thay cho lời chào rồi kéo Hoàn Mỹ đi. Bàn tay nắm chặt hơn, bước chân nhanh hơn một chút, có vẻ là 'hơi' ghen thì phải.
Hoàn Mỹ phải chạy theo mới kịp.
Cho đến khi đứng trước cửa nhà em, Ngân Mỹ mới buông lỏng tay ra.
Hoàn Mỹ xoay người lại, hơi thở còn gấp.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Chị sao vậy?
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Tự nhiên kéo em đi?
Ngân Mỹ im lặng.
Ánh hoàng hôn đổ lên gương mặt nàng, làm lộ ra một chút gì đó không kịp giấu. Ngân Mỹ quay đi, giọng chậm rãi:
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Chị không thích em bị tỏ tình như vậy!
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Tại sao?
Nàng hơi khựng lại, suy nghĩ chốc lát rồi lên tiếng:
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Chị ghen.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
H-hả..?
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Chị thấy không cần thiết.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Không cần thiết?
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Cho ai?
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Cho chị.
Hoàn Mỹ mở to mắt.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Vì?
Ngân Mỹ hít một hơi sâu, quay lại đối diện em.
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Vì chị không thích người khác đứng đó, nhìn em bằng ánh mắt đó.
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Chị không thích nghĩ tới chuyện em sẽ nắm tay ai khác.
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Và chị càng không thích việc… chị không có quyền gì để cấm cả.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Chị.. //Ngập ngừng//
Hoàn Mỹ đứng sững, tim đập mạnh đến mức chính em cũng nghe thấy.
Ngân Mỹ khẽ thì thầm
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Chị thích em.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
T-thích..?
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Đúng!
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Chị thích em.
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Em biết từ lúc nào không?
Hoàn Mỹ khẽ lắc đầu
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Từ lúc chị bắt đầu ghen..
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Nhưng vẫn cố gọi nó là quan tâm.
Ngân Mỹ cúi đầu, như muốn tránh ánh mắt của em.
Hoàn Mỹ cười, với lên và áp hai tay vào má chị, nàng ngẩng lên.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Vậy thì đừng gọi nó nữa..
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
//Nghiêng đầu//
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Gọi tên em đi. //Mỉm cười//
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
?!
Nàng kéo em lại, vòng tay quanh eo em và siết chặt, như sợ rằng nếu buông lỏng ra thì em sẽ biến mất vậy.
Em hơi sững người, nhưng rồi cũng đáp lại cái ôm đó.
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Hoàn Mỹ..
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Em đây
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Đừng làm bạn thân nữa.. chị thích em mà..
Nàng cúi thấp xuống, mặt vùi vào vai em.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Ý chị là sao?
Vũ Ngân Mỹ
Vũ Ngân Mỹ
Chị muốn.. em là người yêu chị!
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Đơn giản! //Búng tay//
Và như vậy, lời tỏ tình đầu tiên sau 15 năm kể từ khi họ bắt đầu quen nhau.
Không phải thừa nhận công khai, chỉ là muốn đính chính thôi, còn có tỏ tình không thì con tim họ sẽ tự trả lời.
-END-
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
hị hị
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
bộ thứ 2 mong các bạn ủng hộ^^
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
ủa tính ra là bộ thứ 3 đúng k ta
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
mà thôi bỏ qua đi
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
bộ song Mỹ kia nào có idea t ra tiếp nha
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
NovelToon
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
ppaiii

[LyCam] – Có Chị Nghe Em Nói

Ban công nhỏ lên đèn lúc thành phố đã dịu xuống, không còn vẻ tấp nập nữa
Hoàn Mỹ ngồi co chân trên thành ban công, tay ôm cốc trà còn ấm. Em không nói gì nhiều, chỉ nhìn ra xa, nơi ánh đèn xe kéo thành những vệt dài chậm rãi.
Phương Ly ngồi cạnh, không hỏi.
Chị quen với sự im lặng của Hoàn Mỹ. Im lặng kiểu không nặng nề, chỉ là.. cần một người ở cạnh.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Chị Ly nè.
Hoàn Mỹ lên tiếng trước, giọng nhẹ như gió.
Trần Phương Ly
Trần Phương Ly
Hửm?
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Hôm nay em nói linh tinh á.
Trần Phương Ly
Trần Phương Ly
Ừm.
Ly cười khẽ.
Trần Phương Ly
Trần Phương Ly
Linh tinh cũng được.
Rồi em bắt đầu kể, không theo mạch nào cả.
Kể chuyện hôm nay mệt. Kể chuyện em thấy mình làm chưa đủ tốt. Kể chuyện có lúc em không biết mình đang buồn hay chỉ là trống rỗng.
Phương Ly nghe, chị không chen lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu, hoặc "ừ" rất khẽ, như để em biết rằng từng câu đều được giữ lại.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Có lúc em nghĩ..
Hoàn Mỹ nói chậm hơn.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Hay là em im luôn cho rồi, nói ra cũng chẳng giải quyết được gì.
Ly quay sang nhìn Hoàn Mỹ, ánh đèn hắt lên gương mặt em, dịu và mong manh.
Trần Phương Ly
Trần Phương Ly
Em không cần nói để giải quyết.
Chị đáp.
Trần Phương Ly
Trần Phương Ly
Em nói để được nghe.
Hoàn Mỹ khựng lại.
Trần Phương Ly
Trần Phương Ly
Ở đây..
Ly đặt tay lên khoảng trống giữa hai người, không chạm.. nhưng rất gần.
Trần Phương Ly
Trần Phương Ly
Có chị nghe em nói.
Gió thổi qua ban công, Hoàn Mỹ hít một hơi, vai thả lỏng xuống lúc nào không hay.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Vậy.. nếu có ngày em chẳng nói được gì thì sao?
Em hỏi.
Trần Phương Ly
Trần Phương Ly
Thì mình ngồi.
Trần Phương Ly
Trần Phương Ly
Chị nghe em thở..
Trần Phương Ly
Trần Phương Ly
Cũng được!
Ly cười.
Hoàn Mỹ bật cười khẽ, mắt cong cong. Em nghiêng đầu, tựa lên vai Ly rất nhẹ, như sợ làm phiền.
Chị không nhúc nhích.
---
Có những buổi tối không cần lời hứa, không cần định nghĩa.
Chỉ cần một người chịu ngồi lại, đủ lâu, đủ yên.
Và với Hoàn Mỹ,
Phương Ly là người có thể nghe em nói mọi điều, kể cả những thứ nhảm nhí nhất trên đời.
Còn nếu như em không nói, thì chị.. sẽ nhìn em thôi.
Chỉ nhìn.. nhưng đủ khiến con tim Hoàn Mỹ ấm áp hơn bao giờ hết.
- END -
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
hị hị hị
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
cũng 1 tuần rồi ch ra chap he
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
nay lên cho mấy em iu con mã LyCam
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
đọc và khen!
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
nói giỡn =))
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
mà nếu thấy ôk thì cho t 1 tym
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
làm động lực
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
ồ kế

[52Cam] – Tại Chị Mà Em Khác Đi

Hoàn Mỹ lớn hơn Phương Thảo hai tuổi.
Nhưng không ai tin chuyện đó.
Bởi vì Hoàn Mỹ lúc nào cũng là người chạy trước, cười trước, bày trò trước.
Đi đâu cũng lăng xăng, thấy gì lạ là dừng lại coi, thấy gì vui là kéo người khác theo cho bằng được.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Thảo ơi, ăn cái này nè!
---
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Thảo, coi cái này nè!
---
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Thảo, chạy lẹ không là trễ đóoo!
Phương Thảo ban đầu chỉ thở dài.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Chị lớn rồi đó, Hoàn Mỹ.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Biết rồi màaa, lớn nhưng đâu có cấm vui đâu!
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
À mà..
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Thảo la tui đúng hônggg!!
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Ơ không-
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Không có!
Và không hiểu từ lúc nào, Phương Thảo – người vốn điềm đạm, đúng giờ, đúng kế hoạch, lại là người bị kéo chạy giữa trưa nắng chỉ vì Hoàn Mỹ muốn mua một cây kem ven đường.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Không nên ăn trước bữa đâu.
Thảo nói vậy, nhưng tay vẫn nhận cây kem Hoàn Mỹ đưa.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Không nên trốn mưa dưới mái hiên nhà người ta.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Lát người ta ra đánh đó.
Nói vậy, nhưng Thảo vẫn đứng sát hơn, che gió cho em.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Không nên về trễ.
Nhưng rồi chính Thảo lại là người nói:
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Thôi.. thêm chút nữa cũng được.
Có lần, mọi người nhìn Phương Thảo hùa theo một trò đùa ngớ ngẩn của Hoàn Mỹ, ai nấy đều ngạc nhiên.
? ? ?
? ? ?
Ủa, Thảo dạo này lạ ha?
? ? ?
? ? ?
Ừ, không còn giống Thảo hồi trước nữa.
Phương Thảo chỉ cười.
Nàng cũng thấy lạ thật.
---
Cho tới một hôm, Hoàn Mỹ ham chơi.
Em trốn lịch trình, kéo Thảo đi lang thang cả buổi chiều, còn hớn hở như trẻ con vừa trốn được người lớn. Đến lúc bị nhắc nhở, Hoàn Mỹ cúi đầu xin lỗi, giọng lí nhí.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Tại em..
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Em rủ Thảo đi chơi.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
À không–!
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Là em kéo Thảo đi thì đúng hơn.
Phương Thảo đứng bên cạnh, nghe mà thấy… khó chịu.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Là do em hùa theo.
Thảo nói.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Nếu có sai thì là em sai chung.
Hoàn Mỹ ngẩng lên, tròn mắt.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Ơ, Thảo..?
Phương Thảo quay sang nhìn em, giọng bình tĩnh nhưng chắc chắn:
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Chị nghịch, em hùa.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Không phải lỗi của mình chị.
---
Tối đó, trên đường về, Hoàn Mỹ im lạ thường.
Em không còn đá lá cây khô qua chỗ Thảo như mấy bữa nữa.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Thảo nè!
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Hửm?
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Em có thấy chị phiền không?
Phương Thảo suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Không.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Kể cả khi chị làm em khác đi?
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Em biết.
Nàng nói khẽ.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Nhưng em không thấy tiếc.
Hoàn Mỹ chớp mắt.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Trước giờ em sống theo nguyên tắc.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Nhưng từ lúc quen chị, em bắt đầu phá vài cái.
Phương Thảo cười nhẹ.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Về muộn hơn, cười nhiều hơn, và… không còn sợ sai nhiều như trước nữa.
Hoàn Mỹ im lặng vài giây, tim đập nhanh hơn.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Vậy… là tốt hay xấu nhỉ?
Phương Thảo đưa tay xoa đầu em, rất tự nhiên.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Là ngoại lệ.
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
?
Hoàn Mỹ đơ ra chốc lát.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Người duy nhất khiến em phá luật.
Hoàn Mỹ cười toe, dựa sát lại, tay nắm lại chặt hơn
Khương Hoàn Mỹ
Khương Hoàn Mỹ
Vậy là tại chị hả?
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Ừ.
Phương Thảo gật đầu.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Tại chị hết.
Trần Thị Phương Thảo
Trần Thị Phương Thảo
Tại chị mà em khác đi.
---
Ngoài kia, người ta vẫn nhớ Phương Thảo là người điềm đạm.
Nhưng chỉ có Hoàn Mỹ biết, nàng có thể chạy, có thể cười, có thể hùa theo mấy trò trẻ con…
Chỉ vì một người lớn hơn hai tuổi, mà lại vô tri theo cách khiến nàng chẳng muốn quay về như trước nữa.
Cảm giác này.. lạ thật.
Nhưng vì em..
Nàng sẵn sàng thay đổi.
Nếu em thấy vui.
Là được!
- END -
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
một ngày 2 chap luôn đó nhaaa
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
đợi đi
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
t mà vui vui thì thêm luôn cho 1 chap nữa
lại là t đó dc ch????
lại là t đó dc ch????
hẹ🤰

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play