Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Marjames ] Hành Xóm Của Tôi Là Tomatin

Chap 1

Ngày James chuyển đến thành phố, bầu trời xám nhạt như vừa mưa xong
Những thùng carton xếp chồng trong căn nhà nhỏ ở cuối con hẻm, mùi gỗ mới và bụi bặm trộn lẫn khiến cậu hơi khó chịu
James đứng lặng giữa phòng khách trống trải, tay nắm chặt quai balo, cảm giác lạc lõng quen thuộc lại ùa về
Thành phố này khác hẳn nơi cũ
Ồn ào hơn
Chật chội hơn
Và xa lạ hơn
Cậu vừa đặt balo xuống thì bên ngoài vang lên tiếng rầm rầm—như ai đó đá trúng thùng rác
James khẽ giật mình, bản năng của một người hướng nội khiến cậu đứng im, lắng nghe
Tiếng huýt sáo vang lên theo sau, rồi tiếng cười rất to
Martin
Martin
Chết thật, lại đá nhầm!
Một giọng nói đầy năng lượng
James hé cửa sổ nhìn ra
Bên nhà đối diện, một cậu con trai tóc nâu rối đang loay hoay dựng lại thùng rác vừa đổ, áo hoodie rộng, quần thể thao, trông như vừa chạy từ đâu về
Cậu ta ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt James
Martin
Martin
Ê!
Martin giơ tay vẫy mạnh, nụ cười rạng rỡ đến mức James theo phản xạ… lùi lại một bước
Martin
Martin
Cậu là người mới hả?
James do dự vài giây, rồi gật đầu rất khẽ
Martin
Martin
Tuyệt!
Cậu reo lên như vừa trúng số
Martin
Martin
Tôi là Martin, hàng xóm của cậu
Martin
Martin
Từ nay nếu nghe tiếng ồn lúc nửa đêm thì cứ gõ cửa tôi, hoặc… quen dần cũng được
James mím môi, không biết nên đáp lại thế nào
Martin không đợi câu trả lời, đã chạy sang, đứng trước cửa nhà James như thể họ quen nhau từ lâu
Cốc cốc cốc — tiếng gõ cửa vang lên nhanh và dứt khoát
James hít một hơi sâu rồi mở cửa
Martin
Martin
Chào mừng đến khu phố!
Martin chìa ra một lon nước ngọt
Martin
Martin
Quà chào hàng xóm
Martin
Martin
À mà cậu tên gì?
James
James
…James // nói nhỏ //
Martin
Martin
James hả? Nghe hay đấy
Martin cười, ánh mắt tò mò lướt qua những thùng đồ phía sau James
Martin
Martin
Chuyển nhà một mình à?
James
James
// gật đầu //
Martin
Martin
Vậy càng phải có tôi giúp rồi
Martin
Martin
Tôi ngịch ngợm thật, nhưng khuân đồ thì miễn chê
James nhìn lon nước trên tay, rồi nhìn nụ cười vô tư trước mặt
Một cảm giác lạ lẫm, nhưng không quá tệ, len vào ngực cậu
James
James
... Cảm ơn
Martin
Martin
Ồ, cậu nói nhiều hơn tôi tưởng đó // chợp mắt //
James
James
// đỏ mặt //
Và ngay khoảnh khắc ấy, James không hề biết rằng— chính người hàng xóm ồn ào trước mặt này sẽ dần dần kéo cậu ra khỏi thế giới im lặng của mình
_______

Chap 2

Buổi sáng ở thành phố bắt đầu bằng tiếng xe cộ và tiếng còi vang lên không ngớt
James đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo đồng phục lần thứ ba
Mọi thứ đều mới , con đường, ngôi trường, cả cảm giác nặng nề trong lồng ngực cậu
Cậu rời nhà sớm hơn dự định
Vừa khóa cửa, James đã suýt va phải một người đang ngồi xổm trước cổng nhà đối diện
Martin
Martin
Chào buổi sáng, hàng xóm!
Martin bật dậy, tay cầm ổ bánh mì đang ăn dở
Martin
Martin
Đi học hả?
James khựng lại một nhịp, rồi gật đầu
Martin
Martin
Tôi cũng vậy
Martin nhai vội, rồi chỉ tay về cuối hẻm
Martin
Martin
Đi chung không? Đỡ lạc đường
James
James
...Ừ
Một từ ngắn ngủi, nhưng đủ để Martin cười toe
Hai người bước song song
Martin nói liên tục — về trường học, về mấy giáo viên khó tính, về quán ăn vặt gần cổng trường
James không chen vào, chỉ lắng nghe
Lạ là, cậu không thấy khó chịu
Giọng nói của Martin giống như tiếng ồn… nhưng là loại tiếng ồn khiến người ta bớt cô đơn
Cổng trường hiện ra đông đúc học sinh
James vô thức chậm lại
Martin
Martin
Cậu học lớp nào thế? // quay sang //
James
James
...11A3 // nói nhỏ //
Martin
Martin
Ha! Tôi cũng thế // huých nhẹ khuỷu tay James //
Martin
Martin
Vậy thì từ nay cậu không cô đơn nữa rồi
Trong lớp học, giáo viên chủ nhiệm giới thiệu James trước cả lớp, hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía cậu
NVP
NVP
Cô giáo: Em có thể ngồi chỗ trống cạnh Martin
James bước về phía bàn gần cửa sổ, Martin kéo ghế ra, thì thầm
Martin
Martin
Yên tâm, tôi ít cắn người lắm
James khẽ cong môi — một nụ cười rất nhỏ, nhưng là nụ cười thật
Giờ ra chơi, một nhóm nữ sinh ở bàn phía trước liên tục quay xuống nhìn Martin, thì thầm và cười khúc khích, Martin nhận ra, liền xoay người, chống cằm
Martin
Martin
Nhìn hoài vậy, tôi ngại đó
Tiếng cười vang lên
James cúi đầu, giả vờ xem sách, nhưng khóe tai nóng lên
Martin
Martin
Cậu quen cảnh này chưa // ghé sát nói nhỏ //
James
James
// lắc đầu //
Martin
Martin
Rồi cậu sẽ quen thôi
Martin
Martin
Ở cạnh tôi là vậy đó
Giờ ăn trưa, Martin kéo James xuống căn-tin
Dòng người đông khiến James hơi lúng túng, nhưng Martin đi phía trước, vô tình chắn bớt sự xô đẩy
NVP
NVP
Martin?!
Một giọng nói vang lên từ xa
Một nhóm học sinh tiến lại, Martin giơ tay chào
NVP
NVP
Hs 1: Ai đấy?
Martin
Martin
À, bạn tôi
Martin
Martin
Nhưng để hôm khác giới thiệu, hôm nay ưu tiên người mới
James ngẩng lên, nhìn Martin, lần đầu tiên trong ngày, cậu cảm thấy… mình thuộc về một nơi nào đó
Giữa căn-tin ồn ào, James cầm thìa, khẽ nói
James
James
...Cảm ơn
Martin hơi sững lại, rồi cười rạng rỡ hơn hẳn
Martin
Martin
Không có gì, hàng xóm mà
_______

Chap 3

Tình bạn giữa James và Martin đang lớn lên từ những điều rất nhỏ
Giờ ra chơi, khi James còn ngồi một mình bên cửa sổ
Martin luôn kéo ghế sang, chiếm nửa bàn của cậu
Martin
Martin
Hôm nay cậu nói được ba câu liền đó // chống cằm, đếm trên tay //
James
James
…Cậu rảnh quá // liếc sang //
Martin
Martin
Ồ? // cười khoái chí //
Martin
Martin
Tiến bộ rồi nha
Buổi trưa hôm đó, khi hai người vừa ngồi xuống bàn quen thuộc trong căn-tin, có ba người khác tiến lại
...
...
Lại chiếm bàn đẹp nữa rồi
Một giọng trầm vang lên
James ngẩng đầu, người nói có dáng cao, ánh mắt điềm tĩnh, đứng cạnh là một cậu con trai tóc hơi xoăn, trông hoạt bát không kém Martin, người cuối cùng ít nói hơn, chỉ gật đầu nhẹ
Martin
Martin
À tới rồi // cười + vẫy tay //
Martin
Martin
Giới thiệu nhé, đây là Juhoon, Seonghyeon và Keonho bạn thân của tôi
Martin quay sang James
Martin
Martin
Còn đây là James, hàng xóm mới của tôi
Keonho
Keonho
Ồ~ người mới hả? Nhìn hiền ghê // nghiêng đầu + cười tươi //
Juhoon
Juhoon
Chào nhé
Seonghyeon
Seonghyeon
Rất vui được gặp cậu
James hơi lúng túng, nhưng vẫn cúi đầu
James
James
…Chào
Martin kéo ghế sát hơn về phía James, như một phản xạ
Martin
Martin
Cậu ấy ít nói, nhưng quen rồi sẽ ổn thôi
Keonho
Keonho
Giống ai đó hồi mới quen nhỉ? // huých vai Martin //
Martin
Martin
Im đi
Cả bàn bật cười, James không nói gì, nhưng lần này cậu không thấy mình lạc lõng, ngược lại, cậu cảm giác như đang được đặt vào giữa một vòng tròn ấm áp
Seonghyeon
Seonghyeon
James, nếu cậu không phiền thì bọn tôi ngồi ăn chung thế này mỗi ngày nhé?
James nhìn Martin, Martin nhún vai, ánh mắt đầy mong chờ
James
James
…Không phiền
Một câu trả lời đơn giản, nhưng đủ khiến Martin cười rạng rỡ
Buổi chiều tan học, năm người cùng rời khỏi lớp, James bước chậm lại phía sau, nhìn bóng lưng họ phía trước, lần đầu tiên sau rất lâu, cậu không còn sợ hãi việc đi giữa đám đông
Martin
Martin
Ê James! Về chung nhé? // quay đầu lại //
James
James
Ừ // tăng tốc bước lên cạnh cậu //
Giữa tiếng cười nói và ánh hoàng hôn nhạt màu, James chợt nhận ra—thành phố này, có lẽ, không lạnh lẽo như cậu từng nghĩ
________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play