Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

VỨT BỎ LIÊM SỈ, BẺ CONG KẺ THÙ KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG

Chương 1: CAY HƠN CẢ ỚT!

Ánh chiều tà ngả về phía chân trời, xa xa từng đám mây tím lịm chầm chậm tìm chỗ trú ngụ, hòa vào biển trời mênh mông.

Hình Cảnh Dục một thân quần áo chỉnh tề tựa vào thân chiếc Rolls-Royce Sweptail, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc nhìn chằm chằm vào cậu thiếu niên xinh đẹp đang tiến về phía mình.

Chưa kịp để cậu có cơ hội vẽ ra cuộc gặp gỡ màu hồng, người trước mặt đã vội vã lên tiếng, chặt đứt chút ảo tưởng mong manh của cậu.

"Anh Cảnh Dục, thật xin lỗi, em không thể chấp nhận lời tỏ tình của anh. Em... em có người mình thích rồi..."

Nói đoạn, cậu thiếu niên kia khẽ ngẩng đầu liếc nhìn Hình Cảnh Dục một cái, thấy sắc mặt tối thui của người nào đó, cậu ta khẽ rùng mình.

Mặc dù người trước mặt cậu ta rất đẹp trai, gia thế còn khủng, không có gì để chê bai nhưng không phải gu của cậu ta. Ít nhất cũng phải tầm cỡ người kia mới được.

"Anh có thể biết người đó là ai không?"

Siết chặt nắm đấm trên tay, Hình Cảnh Dục nuốt cơn khó chịu vào trong lòng, cố gắng nặn ra một nụ cười, gượng gạo hỏi người trước mặt.

Nhắc đến người kia, gò má cậu thiếu niên khẽ ửng hồng, lộ rõ sự e thẹn, ngại ngùng.

"Là Sầm thiếu gia, em không thể thích một ai khác ngoài anh ấy. Cho nên, em xin lỗi khi phải từ chối tấm lòng của anh."

Tiếp tục xin lỗi thêm một lần nữa, cậu thiếu niên kia không để Hình Cảnh Dục nói gì thêm, đã vội vã cúi chào tạm biệt rồi rời đi, bỏ lại một mình cậu đứng sững sờ tại chỗ.

Chết tiệt! Sao lại là cái tên kẻ thù không đội trời chung của cậu nữa vậy?!

Aaa... người thứ 49 từ chối cậu vì tên khốn đó rồi!

Aaa! Cậu cay, cay hơn cả ớt!

Hình Cảnh Dục đã nhiều lần tự hỏi tại sao những người cậu thích đều quay xe thích kẻ thù không đội trời chung của cậu, nhưng kết quả lại chẳng thể lý giải nổi.

Luận về gia thế, Hình gia của cậu ngang hàng với Sầm gia ở cái nước P này, còn về nhan sắc cũng một chín một mười, và tất nhiên... hắn hình như yêu nghiệt hơn cậu một chút, ừm... chỉ một chút xíu thôi...

Ơ khoan, đó không phải là mấu chốt vấn đề! Thế quái nào mà những người cậu để ý đều thích hắn chứ!

"Chết tiệt!"

Đá mạnh một cái vào thân chiếc Rolls-Royce Sweptail, Hình Cảnh Dục chửi thề vài câu mới hạ hỏa chút ít. Trong lòng thầm tự nhủ nhất định một ngày không xa phải đè đầu cưỡi cổ tên đáng ghét nào đó.

Trút cơn thịnh nộ lên chiếc xe yêu quý một cách không thương tiếc xong, Hình Cảnh Dục mang một bụng tức giận lái xe đi đến hộp đêm của cậu bạn nối khố Triều Mạch Nham.

Hộp đêm Ghostly.

Triều Mạch Nham đang ngồi tán tỉnh một cô em chân dài ở quầy bar thì thấy cậu bạn nối khố sắc mặc đen thui đi tới. Nhìn biểu cảm như đi đưa tang của Hình Cảnh Dục, cậu ấy đoán chắc lại thất tình con mẹ nó rồi.

"Kẹo Mạch Nha, cùng tôi uống rượu đi, tôi lại thất tình rồi!"

Đặt mông ngồi xuống bên cạnh Triều Mạch Nham, Hình Cảnh Dục đôi mắt rưng rưng nước nhìn chằm chằm cậu bạn nào đó, thiếu điều muốn ôm người mà khóc lóc một trận.

"Mẹ kiếp! Cậu bị chập mạch à? Ông đây có tên họ đàng hoàng nhé! Là Triều, Mạch, Nham, không phải Kẹo Mạch Nha!"

Triều Mạch Nham tức giận hét vào mặt Hình Cảnh Dục, cậu ấy đã nói bao nhiêu lần rồi vẫn không chịu sửa cái xưng hô điên rồ kia. Cậu cứ gọi cậu ấy như vậy trước mặt gái ai còn thèm chấp nhận lời tán tỉnh của cậu ấy nữa?!

Aaa... cậu ấy muốn đổi bạn thân liệu còn kịp không?

"Hừ! Mạch Nham hay Mạch Nha không phải cũng giống nhau sao? Cậu cần gì phải xoắn lên thế!"

Xoa xoa lỗ tai vừa bị ai đó tra tấn, Hình Cảnh Dục lườm nguýt cậu bạn bên cạnh một cái, ánh mắt vô tình liếc qua cô em chân dài ngồi bên trái Triều Mạch Nham.

"Ê, dạo này đổi gu rồi à? Cũng... mặn mà phết nhỉ?"

Nhếch nhẹ khóe môi, Hình Cảnh Dục không nhịn được mở miệng châm chọc cậu bạn nối khố vài câu. Rõ ràng xu hướng tính dục thích đàn ông mà cứ bày đặt đi chọc ghẹo gái xinh, chuyện này mà truyền đến tai ai đó, chắc chắn sẽ rất thú vị.

Nghĩ đến viễn cảnh Triều Mạch Nham bị ai đó trừng phạt, nụ cười trên môi Hình Cảnh Dục càng trở nên nham hiểm, khiến người bên cạnh nổi hết cả da gà.

"Thu lại nụ cười biến thái của cậu đi, chuyện của ông đây cấm cậu xen vào."

Phất tay ra hiệu đuổi khéo cô em chân dài, Triều Mạch Nham mới quay sang đáp lời người bên cạnh. Hễ thất tình lại đến tìm cậu ấy gây sự, chẳng biết cái cảnh này còn diễn ra đến bao giờ nữa.

"Xì! Tôi mới không thèm xen vào."

Lắc nhẹ ly cocktail anh bartender vừa pha chế xong, Hình Cảnh Dục chán nản lầu bầu một câu, sau đó bắt đầu thưởng thức.

Thứ chất lỏng màu xanh nhạt trượt dần xuống cổ họng, mang theo hương vị cay nồng pha chút ngọt ngào không ngừng kích thích vị giác của Hình Cảnh Dục.

"Cocktail này... vẫn khó uống như ngày nào..."

Lầu bầu thêm vài câu, Hình Cảnh Dục mơ màng gục xuống quầy bar, bất tỉnh nhân sự. Thấy vậy khóe môi anh bartender và Triều Mạch Nham giật giật, bất lực thở dài một tiếng.

Haizz... lần thứ 49 rồi, lần nào cũng một ly cocktail là bất tỉnh nhân sự, thật là... quá mất mặt đàn ông.

"Này, cậu cứ như vậy mà ngủ à?"

Vỗ nhẹ gò má ửng hồng của Hình Cảnh Dục, Triều Mạch Nham liên tục lay gọi nhưng người kia chẳng có dấu hiệu tỉnh lại. Cậu ấy cứ ngỡ sau 48 lần thử trước đó tửu lượng của cậu đã khá hơn rồi chứ, ai dè vẫn tệ hại như xưa.

"Chậc, không uống được còn bày đặt làm màu!"

Nhéo mạnh thêm một cái vào má đối phương, Triều Mạch Nham mới chán nản vừa đỡ vừa dìu Hình Cảnh Dục lên lầu hai nghỉ ngơi. Trong lòng còn thầm tự nhủ lần sau nhất định sẽ mặc kệ cậu tự sinh tự diệt.

Khi bóng dáng hai người họ khuất sau ngã rẽ cầu thang, ánh mắt sắc bén của người nào đó mới thu lại.

Sầm Ngự khẽ kéo cà vạt nới lỏng một chút, tùy ý ngả người ra phía sau ghế sofa êm ái, đôi mắt nhắm lại, thở ra một hơi nặng nề.

"Lão đại, anh không đi xem cậu ấy một chút sao?"

Thấy hắn không có hành động gì tiếp theo, một người trong nhóm không nhịn được hỏi. Sầm Ngự không mở mắt, chỉ lạnh nhạt đáp:

"Không cần thiết."

Lời hắn vừa dứt, biểu cảm trên khuôn mặt nhóm người bên cạnh vô cùng phong phú, lại tiếp tục chọc ghẹo.

"Lão đại, ít nhiều anh cũng gián tiếp khiến người ta thất tình 49 lần rồi đó, chẳng lẽ anh không cảm thấy tội lỗi sao?"

Nghe hỏi vậy, Sầm Ngự mở mắt, khóe môi khẽ cong lên, nói một câu khiến đám người kia im bặt.

"Vì sao tôi phải cảm thấy tội lỗi, trong khi tất cả là do cậu ta không đủ năng lực?"

__Tác giả có lời muốn nói:

Hình Cảnh Dục: "Ai không đủ năng lực hả?! Anh nói lại xem?" (Tức giận gào thét)

Sầm Ngự: "Huhu... Vợ à, anh sai rồi..." (Ngoan ngoãn quỳ xuống ôm chân ai đó, khóc lóc cầu xin)

Người qua đường: "Thật mở mang tầm mắt!" (Dừng lại cảm thán)

Chương 2: TÊN CÁO GIÀ ĐÁNG GHÉT.

Hình Cảnh Dục bị tiếng chuông kêu inh ỏi đánh thức, cậu lầu bầu chửi thề vài câu trong miệng, mắt nhắm mắt mở mò lấy chiếc điện thoại ấn nhấc máy.

"Sáng sớm đã gọi rồi, không thấy phiền hả?!"

Cậu chẳng chú ý đến tên người gọi, cứ thế trút hết bực bội trong lòng lên người ở đầu dây bên kia. Trời sinh cậu ghét nhất bị người khác làm phiền khi đang ngủ, đặc biệt vào lúc sáng sớm như này.

"Hình Cảnh Dục! Con nói lại xem?! Ai phiền hả?"

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó là một giọng nói đầy giận dữ truyền đến, khiến Hình Cảnh Dục giật mình tỉnh táo hoàn toàn. Vội vã nhìn lại màn hình điện thoại, tim cậu như muốn rớt ra ngoài.

"Huhu... ba... ba nhỏ, con xin lỗi... Là con mơ ngủ, con không cố ý đâu..."

Cậu thầm khóc lóc trong lòng, giọng điệu cũng dịu đi rất nhiều, rõ ràng là đang làm nũng. Người ở đầu dây bên kia làm sau không biết chiêu trò này của con trai, dù có chút mềm lòng nhưng vẫn cứng rắn răn đe.

"Mau cút về nhà cho ba! Cho con 15 phút!"

Hét vào điện thoại xong, Cảnh Ngạn bực bội cúp máy luôn, con với chả cái, đau hết cả đầu.

Nhìn chiếc điện thoại với màn hình tối thui trên tay, Hình Cảnh Dục ủ rũ vò đầu bứt tai, vội vã chạy vào phòng vệ sinh, vệ sinh cá nhân, sau đó chạy thẳng xuống lầu, tức tốc lái xe về nhà.

Anh bartender thấy cậu đi nhanh như bị ma đuổi thì khẽ lắc đầu ngao ngán, thầm nghĩ cảnh tượng này không biết bao giờ mới kết thúc.

Trong khi Hình Cảnh Dục chật vật chạy về nhà nghe ba nhỏ mắng một trận vì cái tội lang thang cả đêm không về thì kẻ đầu xỏ khiến cậu thất tình lại đang ung dung ngồi ở phòng làm việc xử lý tài liệu.

Sầm Ngự không phải kẻ cuồng công việc, nhưng nhân viên trong tập đoàn S luôn thấy đại Boss đi làm đều đặn. Ai ai cũng nghĩ hắn là một ông chủ cuồng việc, nhưng mấy người biết được đằng sau sự nghiêm túc, lạnh lùng kia lại là một người ăn chơi khét tiếng trong giới trẻ thượng lưu.

Về đêm, khi cởi bỏ bộ suit sang trọng, lịch lãm, Sầm Ngự cũng giống như những thiếu gia con nhà quyền quý khác, đắm mình trong trốn hoan lạc.

Chỉ với bộ quần áo đơn giản là quần tây và áo sơ mi thôi cũng đủ để người khác xiêu lòng. Vậy nên mới có chuyện 49 cậu thiếu niên Hình Cảnh Dục để ý đều quay xe thích hắn theo bản năng.

Tóm gọn lại, mọi chuyện cũng không thể hoàn toàn trách Sầm Ngự, có trách thì trách ông trời quá ưu ái hắn mà thôi.

"Boss, chiều nay có một cuộc đàm phán hợp tác với tập đoàn WP ở nhà hàng Vajra, anh có trực tiếp tham gia không ạ?"

Thấy đại Boss quá chú tâm vào đống tài liệu trên bàn, thư ký Quách sau nhiều lần đấu tranh tâm lý vẫn quyết định báo cáo lịch trình. Anh cảm thấy còn ở đây thêm nữa sẽ ngột ngạt chết mất.

Sầm Ngự không ngẩng đầu nhìn thư ký, chỉ khẽ "Ừ" một tiếng coi như đồng ý. Quách Hàn Tự thở phào nhẹ nhõm, báo cáo thêm một vài chuyện rồi lặng lẽ biết điều rời khỏi phòng làm việc của đại Boss.

Dù đã làm việc được gần 2 năm ở tập đoàn S nhưng Quách Hàn Tự vẫn chưa thể hoàn toàn quen với dáng vẻ lạnh lùng, khó gần của đại Boss.

Mới đầu khi ứng tuyển vị trí thư ký này, Quách Hàn Tự không chắc chắn bản thân có thể ở lại quá ba tháng. Bởi theo như lời đồn đại của một số nhân viên trong tập đoàn, phòng thư ký của đại Boss chưa một ai trụ nổi ba tháng.

Tuy nhiên, Quách Hàn Tự vẫn trụ gần 2 năm, không phải anh chưa từng nghĩ đến chuyện từ bỏ, nhưng nhớ đến số tiền lương cao chót vót kia, mọi mệt mỏi, uất ức đều tan biến hết.

Tiền mà, ai chả ham! Anh còn thầm tự nhủ phải tận tụy với công việc, không phụ sự kì vọng của đại Boss.

Tập đoàn WP.

Hình Cảnh Dục sau khi nghe ba lớn giao xong nhiệm vụ đi đàm phán hợp tác với tập đoàn S xong, cậu ủ rũ gấp đôi lúc bị ba nhỏ mắng.

Trong tập đoàn thiếu gì người, hà cớ gì cậu phải đi? Hễ nghĩ đến viễn cảnh gặp mặt tên cáo già đáng ghét nào đó, cơn thịnh nộ trong lòng cậu lại cuộn trào.

"Ba lớn, con có thể không đi được không?"

Sau bảy bảy bốn chín lần vắt óc suy nghĩ xem làm sao để không phải đi, Hình Cảnh Dục quyết định dùng chiêu trò làm nũng với ba lớn. Tuy nhiên, cậu đã quên cái chiêu nũng nịu này của cậu trong mắt Hình Kỷ Xuyên chẳng bằng một góc của Cảnh Ngạn, thế là người nào đó thất bại hoàn toàn.

"Không thể."

Nhìn thấy ánh mắt nghiêm nghị của ba lớn, Hình Cảnh Dục thở dài bất lực, ngậm ngùi chuẩn bị tài liệu đi đàm phán.

Nhà hàng Vajra.

Bên trong phòng VIP riêng biệt, Hình Cảnh Dục mặt hằm hằm nhìn chằm chằm đối thủ không đội trời chung của mình, lồng ngực phập phồng khó chịu.

Rõ ràng ba lớn biết cậu không ưa Sầm Ngự, ấy vậy mà vẫn nhất quyết phải hợp tác cùng tập đoàn của hắn. Ta nói, cục tức này khó nuốt trôi quá!

"Hình tổng, có vẻ như cậu không ưa tôi lắm nhỉ?"

Khẽ vân vê mép ly rượu vang trên tay, Sầm Ngự tùy ý ngả người về phía sau ghế, chẳng buồn liếc nhìn đối phương, trầm giọng hỏi.

"Hừ! Biết rồi còn hỏi làm gì?" Hình Cảnh Dục bĩu môi, ánh mắt thù hằn chưa bao giờ rời khỏi người hắn:

"Ở đây không có người ngoài, đừng làm như kiểu chúng ta thân thiết lắm ấy!"

Biết người trước mặt tính khí không tốt, hay nổi cáu, cũng chẳng có nhẫn nại nhưng không hiểu sao mỗi lần gặp nhau Sầm Ngự lại vô thức muốn chọc ghẹo đối phương.

Hình Cảnh Dục đối với hắn tựa như một thú vui giúp hắn bớt căng thẳng, mệt mỏi.

"Vậy à?" Sầm Ngự dừng động tác vân vê mép ly rượu, ngẩng đầu nhìn người trước mặt, khóe miệng cong nhẹ:

"Nếu đã không thân thiết, vậy tôi nghĩ chúng ta cũng không cần nói chuyện hợp tác đâu nhỉ?"

"Không được!"

Sầm Ngự vừa dứt câu, Hình Cảnh Dục đã không nhịn được đập bàn quát. Làm sao hắn có thể nói chuyện một cách vô lý như vậy cơ chứ!

Ghét thì vẫn ghét nhưng chuyện hợp tác nhất định phải thành công, nếu thất bại e là cậu sẽ bị ba lớn điều về nơi vùng quê hẻo lánh trải nghiệm cuộc sống mất. Cuộc sống giàu sang, sung túc của cậu không thể bị hủy hoại trong tay Sầm Ngự.

"Hửm? Chẳng phải cậu không ưa tôi à, nếu hợp tác... cậu sẽ rất khó chịu còn gì?"

Sầm Ngự đối với thái độ nổi giận vô cớ của Hình Cảnh Dục không hề khó chịu, ngược lại còn nở một nụ cười rất tươi, khiến người trước mặt nhất thời ngẩn người.

Aaa... Chết tiệt! Sao hắn cười lên lại đẹp như vậy cơ chứ?! Không thể chấp nhận được mà!

"Tôi... ai nói tôi khó chịu, tôi... tôi rất vui là đằng khác ấy. Anh đừng có mà suy diễn lung tung..."

Khẽ lắc đầu xua tan đi những suy nghĩ không nên có với kẻ thù không đội trời chung, Hình Cảnh Dục vội vã phản bác.

Sầm Ngự không nói gì, chỉ khẽ "Ồ" một tiếng, sau đó im lặng nhìn biểu cảm muôn hình vạn trạng trên mặt cậu. Sau cùng, cuộc đàm phán miễn cưỡng diễn ra suôn sẻ.

Chương 3: ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN TRẮC TRỞ.

Hình Cảnh Dục cứ ngỡ sau khi kí hợp đồng hợp tác xong xuôi sẽ không phải chạm mặt Sầm Ngự nữa, ai dè dăm ba bữa lại gặp nhau. Chẳng biết vô tình hay cố ý, cậu cứ cảm giác hắn có gì đó rất không bình thường, nhất là ánh mắt sắc bén mang theo sự dò xét rợn người kia.

Hình Cảnh Dục không muốn suy nghĩ nhiều, nhưng mỗi khi chạm phải ánh mắt ấy, cậu lại không nhịn được mà chửi thề vài câu trong lòng.

Giống như hiện tại, cả hai đang ăn trưa ở một nhà hàng sang trọng cùng với thư ký đôi bên để bàn bạc dự án mới. Sau nhiều lần bị ánh mắt nóng bỏng của Sầm Ngự quét qua, Hình Cảnh Dục bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Sao tên cáo già đáng ghét kia lại nhìn cậu chằm chằm như vậy cơ chứ? Cậu biết cậu đẹp trai rồi, chẳng lẽ hắn đây là đang ghen tị với nhan sắc có một không hai của cậu ư?

Như thể đọc được suy nghĩ của cậu, Sầm Ngự khẽ cong khóe môi, nhàn nhã cầm khăn lau miệng, rồi mới chậm rãi thốt ra một câu khiến Hình Cảnh Dục chết lặng.

"Khóe miệng cậu dính hột cơm kìa."

Chỉ với một câu đơn giản như vậy thôi cũng đủ để khiến Hình Cảnh Dục ngại đến mức muốn đào hố chui xuống cho rồi.

Quá mất mặt!

Có ai như cậu không? Để kẻ thù không đội trời chung nhìn thấy dáng vẻ si ngốc của bản thân, còn gì nhục nhã hơn?

Aaa... Cậu muốn quay ngược thời gian có được không?

Nhìn biểu cảm muôn hình vạn trạng trên khuôn mặt điển trai của người trước mặt, Sầm Ngự không nhịn được nở một nụ cười. Mặc kệ ánh mắt ngạc nhiên của hai thư ký bên cạnh, hắn khẽ nhướn người, vươn bàn tay thon dài nhẹ lau đi hột cơm dính trên khóe miệng của cậu.

Hình Cảnh Dục chết lặng lần hai, mặt cậu trong vô thức đỏ tận mang tai, nhất thời chẳng biết phải phản ứng ra sao. Cứ như vậy bị nhan sắc cùng hành động của hắn đánh gục.

Đến khi hoàn hồn lại, người kia đã thu hết mọi hành động cùng biểu cảm, nhàn nhã thưởng thức trà, còn mỉm cười thân thiện nhìn cậu.

Hình Cảnh Dục tức, nhưng nhiều hơn cả là ngại ngùng, chỉ hận không thể ngay lập tức biến mất khỏi tầm mắt Sầm Ngự.

"Khụ khụ... Chủ tịch Sầm, vậy dự án mới có thể triển khai theo kế hoạch đã đề ra bên chúng tôi không?"

Để phá vỡ bầu không khí lúng túng có chút vi diệu này, thư ký của Hình Cảnh Dục - Cố Họa đã lên tiếng trước, cô vừa hay giúp Boss nhà mình giải vây.

"Có thể." Nhấp nhẹ một ngụm trà thảo mộc, Sầm Ngự bổ sung: "Nhưng phía bên chúng tôi cần phải xem xét thêm một chút, tránh rủi ro sau này."

Nhận ra đối phương có ý làm khó, Hình Cảnh Dục khó chịu ra mặt, bỏ qua sự ngại ngùng trước đó, bực bội chất vấn:

"Phương án bên chúng tôi tốt như vậy, có gì mà phải xem xét nữa chứ! Hay là nói... anh đang cố tình làm khó chúng tôi."

Sầm Ngự không biết bản thân đã làm gì khiến nhím nhỏ trước mặt xù lông, nhưng tuyệt nhiên không ảnh hưởng đến tâm trạng của hắn, ngược lại rất vui.

"Hình tổng nghĩ nhiều rồi, tôi làm khó cậu thì được lợi ích gì chứ?"

Đặt nhẹ tách trà xuống bàn, Sầm Ngự bình thản hỏi vặn lại khiến Hình Cảnh Dục á khẩu. Đúng là không nên nói chuyện với kẻ có cả IQ lẫn EQ cao chót vót như Sầm Ngự, chỉ tổ làm cho bản thân ăn thêm cục tức mà thôi.

Uất nghẹn không biết phải làm sao để nguôi ngoai.

"Hừ! Tốt nhất là như anh nói, nếu không... tôi không ngại chơi với anh tới cùng đâu."

Hừ lạnh vài cái che đi sự khó chịu đang dâng trào trong lòng, Hình Cảnh Dục chẳng thèm để ý đến kẻ thù không đội trời chung nữa, mặc cho Cố Họa xử lý phần công việc còn lại.

Tối muộn, Hình Cảnh Dục mới lết tấm thân mệt mỏi trở về nhà. Vừa đến phòng khách đã phải ăn cẩu lương no nê từ hai ba, khiến cậu cảm thấy tủi thân vô cùng, trong lòng không ngừng gào thét.

Aaa... cậu muốn có người yêu, cậu muốn rắc cẩu lương!

Đáng tiếc, dù cậu có gào thét khản cả cổ họng ông trời cũng không nghe thấy, đường tình duyên trắc trở của cậu luôn luôn bị cái tên cáo già đáng ghét nào đó cản trở.

"Ba lớn, ba nhỏ, con muốn nghỉ việc!"

Sau khi ngậm ngùi chứng kiến cảnh hai ba dù đã bước vào tuổi xế chiều mà vẫn ngang nhiên rắc cẩu lương đầy nhà không biết ngượng, Hình Cảnh Dục không chịu nổi ngồi phịch xuống ghế sofa đối diện, bắt đầu màn ăn vạ có một không hai.

Hình Kỷ Xuyên đang đút nho cho vợ yêu, thấy cậu con trai to xác đã qua tuổi kết hôn mà hệt như đứa trẻ ba tuổi thì khẽ nhíu mày, khuôn mặt lộ rõ biểu cảm ghét bỏ.

"Ngủ đi rồi mơ."

Không vòng vo tam quốc, Hình Kỷ Xuyên thẳng thừng chặt đứt ý niệm của con trai.

"Ba nhỏ, chồng ba bắt nạt con kìa..."

Biết ba lớn không trúng chiêu bài làm nũng, Hình Cảnh Dục chuyển sang ba nhỏ của cậu, vừa dùng đôi mắt long lanh ánh nước nhìn Cảnh Ngạn, vừa chạy đến ôm tay ông lắc qua lắc lại.

Quả nhiên vẫn là Cảnh Ngạn dễ mềm lòng, chỉ cần con trai làm nũng một chút xíu thôi, tâm can ông đã mềm nhũn hết rồi.

"Hình Kỷ Xuyên, ai cho anh lớn tiếng với con trai như vậy hả? Thằng bé là con anh đó!"

Nhận ra bản thân đã bị con trai chơi xỏ, Hình Kỷ Xuyên tức giận lườm nguýt cậu một cái, rồi vội vã vừa xoa bóp vai vợ yêu vừa nhận tội.

"Vợ à, anh sai rồi. Anh xin lỗi..."

Sau bảy bảy bốn chín phút đồng hồ ngồi nghe ba nhỏ giảng đạo lý cho ba lớn, cuối cùng Hình Cảnh Dục cũng cảm thấy tâm trạng khá hơn đôi chút. Tính chuồn về phòng nghỉ ngơi thì bị ba nhỏ gọi tên.

"Bảo Bảo, tại sao con muốn nghỉ việc? Nói ba nghe xem nào? Nam nhi đại trượng phu có cái gì mà không giải quyết được, hễ mở miệng ra là đòi nghỉ việc vậy là sao?"

Cứ ngỡ sẽ thoát khỏi cảnh tra khảo của ba nhỏ, ai dè cuối cùng bản thân còn thảm hơn cả ba lớn, dưới ánh mắt chăm chú của hai ba, cuối cùng Hình Cảnh Dục cũng phải ngậm ngùi khai báo.

"Con không thích Sầm Ngự, nếu ba lớn muốn con tiếp tục đi làm thì dự án hợp tác với tập đoàn S giao cho người khác đi. Nếu không... con xin phép đình công."

Hiểu được lý do vì sao cứ dăm ba bữa con trai lại đòi nghỉ việc, Cảnh Ngạn bật cười thành tiếng.

Trong đầu ông không ngừng nảy ra bảy bảy bốn chín kịch bản oan gia ngõ hẹp, kẻ thù không đội trời chung nhưng sau cùng lại yêu nhau đến chết đi sống lại, khiến Hình Kỷ Xuyên bên cạnh chỉ biết bất lực ôm trán thở dài. Đúng là suy nghĩ của vợ yêu có khác, không ai có thể bắt kịp.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play