Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Những Mẫu Truyện Ngắn Về James - Cortis [James × Y/N]

Gặp Em Giữa Seoul

⚠🔆 Tất cả chỉ là hư cấu, không gán ghép lên người thật. Không nhận toxic James.
⚠ 🔆 Không viết H, BL...
[…]
🔆Chap 1: Người Lạ Trong Mùa Đông
Seoul nhưng ngày cuối năm rất lạnh.
Y/n
Y/n
/ Xoa xoa lòng bàn tay/
Y/n
Y/n
| Lại quên mang găng tay rồi | /Thầm nghĩ /
Vậy là đã tròn một tháng cô sang Hàn Quốc để du học rồi, mới đây mà nhanh thật
Cô sống 1 mình trong căn phòng nhỏ của ký túc xá quốc tế. Mọi thứ đối với cô rất xa lạ.
Tiếng Hàn của cô chỉ dừng lại ở mức đủ để mua đồ, hỏi đường và xin lỗi khi va phải ai đó. Mỗi lần phải nói nhiều hơn vài câu, cô lại thấy tim mình đập nhanh, sợ phát âm sai, sợ ánh mắt người đối diện thoáng vẻ khó chịu.
Hôm nay vì một tiết học bù, cô ra khỏi trường khi trời đã sẩm tối. Kết quả là lại bỏ quên găng tay ở lớp học.
Y/n
Y/n
| Có nên quay lại lớp học lấy không nhỉ |
Y/n
Y/n
| Thôi vậy | / Thở dài /
Y/n
Y/n
/ Kéo chặt khăn choàng cổ, cuối đầu bước nhanh về ga tàu điện ngầm /
Y/n
Y/n
Ga 528 – Gangnam. / Lẩm nhẩm tên tuyến tàu và số ga cần xuống /
[…]
Mặc dù đã đọc đi đọc lại tên tuyến tàu và số ga cần xuống. Nhưng Seoul không hiền với người mới.
Bảng chỉ dẫn dày đặc kí tự Hàn khiến cô rối loạn. Dòng người ào ào đổ xuống sân ga, cuốn cô đi như một mảnh lá nhỏ. Khi nhận ra mình đã lên nhầm tàu, cửa tàu đã đóng, tàu lao vút vào đường hầm tối om.
Y/n
Y/n
/ Ngồi chết lặng người /
Khi tàu dừng ở một ga lạ, cô xuống tàu trong trạng thái hoang mang. Trên sân ga chỉ còn lác đác vài người. Tuyết theo gió lùa vào cửa ga khiến bàn tay vốn đã lạnh của cô trở nên lạnh buốt.
Y/n
Y/n
/ Mở điện thoại /
Trên màn hình, mạng chập chờn, bản đồ xoay vòng mãi không hiện.
Và rồi, trong lúc vội vã quay đầu, cô va mạnh vào một người.
Cú va khiến cô suýt ngã. Cô hảng hốt cúi đầu liên tục
Y/n
Y/n
Xin lỗi... xin lỗi ạ...
Người kia không nói ngay. Cô nghe thấy tiếng bước chân dừng lại, cảm nhận được ánh nhìn rơi xuống mình.
James
James
Không sao
Giọng nói trầm, ngắn gọn, phát âm chuẩn đến mức cô hiểu ngay từ lần đầu tiên.
Y/n
Y/n
/ Ngẩng đầu lên /
Chàng trai trước mặt cao hơn cô một cái đầu. Dáng người gầy nhưng thẳng, khoác áo măng-tô tối màu, vai phủ lấm tấm tuyết. Gương mặt anh lạnh lùng, đường nét sắc bén, đôi mắt sâu và xa, như thể đang nhìn xuyên qua mùa đông này.
James
James
Bạn... bị lạc à?
Cô nghe thấy anh hỏi, ánh mắt lướt qua chiếc điện thoại trong tay cô.
Y/n
Y/n
/ Chần chừ vài giây, rồi gật đầu/ Vâng... tôi lên nhầm tàu.
Anh không cười, cũng không tỏ ra sốt ruột. Chỉ đơn giản nghiêng đầu nhìn bảng chỉ dẫn phía sau.
James
James
Bạn cần về đâu?
Cô nói tên ga gần ký túc xá, phát âm hơi ngắc ngứ. Anh nghe rất chăm chú, rồi gật đầu.
James
James
Đi theo tôi. Tuyến này đổi tàu một lần.
Anh bước đi trước, sải chân vừa đủ để cô không bị bỏ lại phía sau. Suốt quãng đường, anh nói rất ít, chỉ khi cần thiết mới quay lại nhắc cô: "Cầu thang bên này" , "Đứng gần cửa" , "Ga tiếp theo xuống".
Giữa dòng người xa lạ, cô lần đầu cảm thấy có một điểm tựa mong manh. Không phải vì anh đặc biệt ân cần, mà vì sự bình thản của anh khiến cô an tâm một cách kỳ lạ.
Khi tàu dừng ở ga cô cần xuống, anh theo cô lên cầu thang, chỉ tay về hướng lối ra.
James
James
Ra ngoài là đến khu trường học.
Y/n
Y/n
/ Khựng lại, vội cuối đầu thật sâu / Cảm ơn anh rất nhiều.
Ảnh chỉ gật đầu, quay lưng bước đi. Bóng dáng cao gầy của anh nhanh chóng hòa vào dòng người, biến mất giữa ánh đèn lạnh lẽo của ga tàu.
Cô đứng đó thêm vài giây, tuyết tan dần trên tóc, lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó gọi tên.
Y/n
Y/n
| Chỉ là một người tốt bụng thoáng qua mà thôi |
Y/n
Y/n
| Seoul rộng lớn như vậy, làm sao có thể gặp lại? |
[…]
Vài ngày sau.
Cô ghé vào quán cà phê nhỏ gần trường. Quán không đông, nhạc jazz nhẹ nhàng, mùi cà phê rang ấm áp xua tan cái lạnh còn sót lại trên người.
Y/n
Y/n
/ Loay hoay với thực đơn tiếng Hàn /
Leng keng
Tiếng chuông gió ngoài cửa vang lên, báo hiệu có một người khách mới bước vào.
Y/n
Y/n
/ Ngẩng lên /
Ở bàn gần cửa sổ, chàng trai hôm đó vừa ngồi xuống một mình. Áo khoác được anh treo hờ sau ghế, tay cầm cốc trà nóng miễn phí được nhân viên đưa cho khi có khách mới vào, ánh mắt trầm lặng rũ xuống nhìn vào thực đơn trên bàn.
Tim cô chợt đập mạnh.
Seoul rộng lớn, nhưng hóa ra người khiến tim mình rung động lại đứng ngay trước mặt.
Và mùa đông ấy, dường như không lạnh còn lạnh như cô từng nghĩ.
[…]
Tác giả
Tác giả
Đọc kĩ lưu ý trước khi đọc.
Tác giả
Tác giả
Tôi mới biết và tìm hiểu về Cortis cũng như bias James khoảng cuối tháng 11 năm 2025 nên có gì sai xót thì mong các bạn nhẹ nhàng bảo ban và thông cảm cho tôi.
Tác giả
Tác giả
Cảm ơn ạ.

2

⚠🔆 Tất cả chỉ là hư cấu, không gán ghép lên người thật. Không nhận toxic James.
⚠ 🔆 Không viết H, BL...
[…]
🔆Chap 2: Khoảng Cách
Seoul bước sang những ngày cuối đông, tuyết không còn rơi dày nhưng cái lạnh thì vẫn dai dẳng, len lỏi vào từng kẽ tay. Buổi chiều hôm đó, anh đứng đợi cô trước cổng thư viện, cổ áo khoác dựng lên, hai tay đút túi, dáng người cao gầy lẫn vào dòng sinh viên qua lại.
Cô chạy đến hơi muộn, tóc rối vì gió
Y/n
Y/n
/ Thở hổn hển /
Y/n
Y/n
Xin lỗi.. em ngủ quên.
Giọng cô mềm, mang theo chút ngại ngùng.
James
James
Không sao. Anh cũng vừa tới. / Lắc đầu /
Cô nhìn anh, cười nhẹ. Nụ cười ấy không quá rực rỡ, nhưng đủ khiến anh chợt nhận ra mình quen với việc đợi cô như thế này - quen đến mức không còn thấy phiền bởi thật chất anh là một người rất thiếu kiên nhẫn, và không thích việc chờ đợi ai đó.
Họ bắt đầu gặp nhau thường xuyên hơn từ những buổi "học tiếng" như vậy. Thực chất, phần lớn thời gian là anh kiên nhẫn sửa phát âm cho cô, còn cô thì luôn cười mỗi khi nói sai.
James
James
Không phải "ăn-cơm-đi", mà là "ăn cơm đi". / Nói chậm, rõ từng chữ /
Y/n
Y/n
Ăn... cơm... đi. / Lặp lại, cố gắng bắt chước khẩu hinh của anh /
James
James
Ừ. Tốt hơn rồi
Y/n
Y/n
Anh lúc nào cũng nói "tốt hơn rồi"
Y/n
Y/n
/ Chống cằm, nhìn anh, mắt cong cong / Có khi nào em nói đúng hoàn toàn không?
James
James
/ Im lặng vài giây, rồi đáp / Có. Chỉ là... chưa tới
Cô bật cười, tiếng cười vang lên trong góc quán cà phê nhỏ gần trường. Quán này anh hay đến một mình trước kia - yên tĩnh, ít khách, nhạc jazz nhẹ nhàng. Từ ngày có thêm cô, góc bàn quen thuộc ấy không còn trống trải như trước.
[…]
Những buổi tối khác, anh dẫn cô đi ăn ở những quán nhỏ trong hẻm, bảng hiệu cũ kỹ, chỉ có vài ba bàn gỗ. Cô luôn tỏ ra hào hứng, như thể mỗi lần bước vào một nơi như thế là khám phá ra một bí mật riêng của thành phố.
Y/n
Y/n
Quán này nhìn... không giống trên mạng chút nào. / Nhìn quanh, thì thầm /
James
James
Trên mạng không có đâu. / Kéo ghế cho cô /
James
James
Chỉ người địa phương mới biết.
Y/n
Y/n
Một mình anh biết à?
James
James
/ Ngẩng lên nhìn cô / Giờ thì... không còn một mình nữa.
Cô sững lại trong giây lát, rồi cúi đầu giả vờ xem menu. Nhưng anh vẫn kịp thấy vành tai cô đỏ lên.
[…]
Cô kể cho anh nghe về cuộc sống du học - những ngày đầu lạc tàu, những buổi tối ăn mì gói trong ký túc xá, những lần muốn gọi về nhà nhưng lại thôi vì sợ gia đình lo lắng .
Y/n
Y/n
Có những hôm em thấy mình mạnh mẽ lắm.
Y/n
Y/n
Nhưng cũng có hôm... chỉ muốn ai đó hỏi "hôm nay em ổn không". / Khẽ nói /
Anh không nói gì ngay. Một lúc lâu sau, anh đặt trước mặt cô bát canh nóng.
James
James
Ăn đi. Trời lạnh.
Không phải lời an ủi hoa mỹ, nhưng lại khiến cô thấy sống mũi cay cay.
[…]
Anh cũng dần thay đổi, dù chính anh không nhận ra. Trước đây, tan học hay tan ca, anh chỉ về phòng, bật đèn, ăn qua loa rồi ngủ. Giờ đây, lịch trình của anh xuất hiện thêm một cái tên. Anh nhớ giờ cô tan lớp, nhớ cô không ăn được cay, nhớ cả việc cô hay quên mang găng tay.
Y/n
Y/n
Anh sao lúc nào cũng nhớ mấy chuyện nhỏ nhặt vậy?
Mỗi lần, cô hỏi khi anh đưa cho cô đôi găng tay cô để quên trong túi áo anh từ hôm trước.
James
James
Quen rồi. / Đáp ngắn gọn /
Cô nhìn anh thật lâu, ánh mắt như muốn hỏi điều gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói.
Tình cảm đến rất chậm.
Không có lời tỏ tình.
Chỉ là những lần đứng cạnh nhau chờ tàu điện ngầm, vai chạm vai, không ai nhúc nhích. Chỉ là ánh mắt anh vô thức tìm cô giữa đám đông. Chỉ là những khoảng khắc cô lén nhìn anh, rồi vội quay đi khi bị bắt gặp.
[…]
Một buổi tối, họ ngồi trên băng ghế ở công viên gần sông Hàn. Gió thổi lạnh, mặt nước lấp lánh ánh đèn phố.
Y/n
Y/n
Em chỉ ở Hàn Quốc thêm 2 năm nữa thôi.
Cô nói, như vô tình.
James
James
Ừ.
James
James
/ Siết chặt tay trong túi áo /
Y/n
Y/n
Sau đó... chắc em sẽ về nước. Hoặc đi nơi khác.
Y/n
Y/n
/ Cười, nhưng nụ cười rất mong manh /
Y/n
Y/n
Cuộc đời du học sinh mà.
James
James
/ Không nhìn cô, mắt dõi theo dòng sông / Em... có sợ không?
Y/n
Y/n
Sợ gì?
James
James
Sợ... phải bắt đầu lại.
Y/n
Y/n
/ Im lặng một lúc, rồi đáp / Có. Nhưng quen rồi.
Anh khẽ gật đầu. Trong lòng anh, một khoảng trống mơ hồ mở ra. Anh chưa từng tin vào những mối quan hệ có điểm kết thúc rõ ràng. Anh không muốn bước vào một điều biết trước sẽ phải buông tay.
Y/n
Y/n
Anh thì sao?
Y/n
Y/n
Anh có dự định gì cho tương lai?
James
James
Anh ở đây.
Câu trả lời ngắn ngủi.
Y/n
Y/n
Ở đây... mãi sao?
Anh không trả lời. Khoảng cách giữ họ, dù ngồi rất gần, lại dường như xa hơn một chút so với trước. Cô cảm nhận được điều đó, nhưng không hỏi thêm. Cô hiểu, có những nỗi lo không cần nói ra cũng thấy rõ.
Khi đứng dậy ra về, cô khẽ nói:
Y/n
Y/n
Dù sao... em vẫn rất vui vì được gặp anh.
James
James
/ Nhìn cô, ánh mắt trầm lặng / Anh cũng vậy.
Không có lời hứa. Không có cam kết.
Chỉ có hai con người đứng cạnh nhau trong cái lạnh cuối đông, mang theo những rung động chưa kịp gọi tên - và một nỗi lo lắng lẽ rằng, có thể một ngày nào đó, khoảng cách này sẽ không chỉ là vài bước chân.
[…]

3

⚠🔆 Tất cả chỉ là hư cấu, không gán ghép lên người thật. Không nhận toxic James.
⚠ 🔆 Không viết H, BL...
[…]
🔆Chap 3: Yêu Nhau Giữa Hai Thế Giới
Năm thứ 4, cũng là năm cuối cùng cô rời xa quê hương đi du học ở Hàn Quốc
Seoul bước vào những ngày cuối năm.
Tuyết rơi dày hơn, trắng xóa cả những mái nhà cũ, những con ngõ nhỏ mà hai người từng đi qua. Thành phố vốn đã xa lạ, nay lại càng trở nên tĩnh lặng, như thể đang cố tình kéo giãn khoảng cách giữa những kẻ sắp phải chia tay.
Cô nhận ra anh bắt đầu tránh mình từ lúc nào không rõ.
Không còn những tin nhắn hỏi “Hôm nay em ăn gì chưa?”, không còn những buổi tối anh đứng chờ dưới ký túc xá, tay đút túi áo, hơi thở hóa thành làn khói trắng. Khi vô tình gặp nhau trên sân trường, anh chỉ gật đầu, nói vài câu xã giao rồi rời đi rất nhanh.
Lạnh lùng. Xa cách. Như thể lần đầu bọn họ gặp mặt, như thể chưa từng có những buổi tối hai người ngồi bên quán nhỏ, chia nhau một bát canh nóng, nói đủ thứ chuyện vụn vặt của cuộc sống.
Cô hiểu lý do.
Ngày phải quyết định ở lại hay quay về đang đến rất gần.
[…]
Buổi chiều hôm đó, cô ngồi một mình trong thư viện, trước mặt là tờ giấy đăng ký gia hạn visa. Những dòng chữ in ngay ngắn như bỗng trở nên mờ nhòe trước mắt.
Ở lại, nghĩa là tiếp tục đánh cược với tương lai không chắc chắn. Quay về, nghĩa là từ bỏ... một người quan trọng.
Điện thoại rung lên. Một tin nhắn ngắn ngủi từ anh
James
James
-> Tối nay tuyết rơi lớn, em nhớ mặc áo ấm
Chỉ vậy thôi.
Cô nhìn chằm chằm vào mà hình rất lâu, rồi bật cười khe khẽ. Một nụ cười pha lẫn chua xót.
Anh vẫn quan tâm. Chỉ là không dám lại gần.
[…]
Tối hôm đó, tuyết rơi thật.
Cô đứng trước ký túc xá, khoác áo dày, hít một hơi thật sâu rồi bước ra ngoài. Không nhắn tin báo trước, cô biết anh đang ở đâu.
Quán ăn nhỏ gần ga tàu - nơi mà cô dần bước vào thế giới của anh, bí mật của riêng bọn họ.
Cửa quán mở ra, chuông gió khẽ rung. Anh đang ngồi ở bàn trong cùng, trước mặt là một bát mì còn nghi ngút khói, nhưng gần như chưa động đũa.
Anh ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.
James
James
/ Ánh mắt thoáng sững lại /
James
James
Em...
James
James
/ Giọng thấp, hơi khàn / Sao em lại ở đây?
Y/n
Y/n
/ Kéo ghế ngồi đối diện anh, bàn tay lạnh đến mức hơi run /
Y/n
Y/n
Em muốn nói chuyện.
James
James
/ Im lặng. Một lúc sau mới khẽ gật đầu /
James
James
Khoảng lặng bao trùm giữa hai người. Ngoài kia, tuyết rơi dày, dán lên ô cửa kính những vệt trắng mờ.
Cuối cùng, anh cũng lên tiếng trước.
James
James
Em đã quyết định chưa?
Y/n
Y/n
/ Nhìn thẳng vào anh / Anh muốn em quyết định thế nào?
James
James
/ Siết chặt đũa trong tay, rất lâu sau mới nói / Anh không muốn em vì anh mà ở lại.
James
James
/ Ngưng một chút / Cũng không muốn... quen thêm em nữa.
Y/n
Y/n
/ Khẽ mím môi / Vì sao?
James
James
Vì sợ.
James
James
/ Cười nhạt / Sợ quen rồi, đến lúc em đi, anh sẽ không chịu nổi.
Tim cô thắt lại.
Y/n
Y/n
Vậy nên anh tránh em?
James
James
Y/n
Y/n
/ Hít sâu một hơi, giọng run run nhưng kiên định / Anh có từng nghĩ... em cũng sợ không?
James
James
/ Ngẩng lên /
Y/n
Y/n
Sợ ở lại mà lạc lõng. Sợ quay về mà hối hận.
Y/n
Y/n
/ Cười buồn / Sợ nhất là... chưa kịp nắm lấy thì đã buông tay.
Không gian im phăng phắc.
Anh nhìn cô rất lâu, như muốn ghi nhớ từng đường nét trên gương mặt ấy. Rồi anh đứng dậy, khoác áo.
James
James
Ra ngoài nói tiếp được không? Ở đây... nóng quá.
[…]
Tuyết rơi phủ kín con đường trước quán.
Hai người sóng bước bên cạnh nhau, không ai nói gì. Hơi thở hòa vào màn đêm trắng xóa.
Khi đứng trước ngọn đèn đường cũ, cô dừng lại.
Y/n
Y/n
Em thích anh.
Câu nói rơi vào không gian tĩnh lặng. Rõ ràng đến mức chính cô cũng nghe thấy nhịp tim của mình.
James
James
/ Quay sang, mắt mở to /
Y/n
Y/n
Em không biết tương lai sẽ ra sao.
Cô tiếp tục nói, giọng dịu lại.
Y/n
Y/n
Không dám hứa hen, không dám nói những lời lớn lao.
Y/n
Y/n
/ Nhìn thẳng vào anh, ánh mắt chân thành /
Y/n
Y/n
Nhưng dù chỉ một đoạn đường... em vẫn muốn đi cùng anh.
Tuyết rơi trên vai anh, tan chảy thành những giọt nước nhỏ. Anh đứng bất động, như thể tất cả lớp băng quanh tim vừa nứt ra.
James
James
Em có biết mình đang nói gì không? / Giọng khàn hẳn /
Y/n
Y/n
Biết. / Gật đầu /
Y/n
Y/n
Em chỉ chọn hiện tại.
Một giây. Hai giây.
Rồi anh bước tới.
Bàn tay anh chạm vào tay cô - lạnh, nhưng run rẩy. Lần đâu tiên, anh chủ động nắm chặt, như sợ nếu buông ra, cô sẽ biến mất giữa màn tuyết trắng.
James
James
Anh vốn không tin vào những điều mơ hồ.
James
James
/ Nói khẽ /
James
James
Nhưng nếu là em...
James
James
/ Dừng lại, hít một hơi thật sâu/
James
James
Thì dù chỉ một đoạn đường, anh cũng muốn đi.
Y/n
Y/n
/ Bật cười, nước mắt hòa vào tuyết /
Dựa ánh đèn đường vàng nhạt, giữa mùa đông xa xứ, hai người đứng đó, tay trong tay. Không lời thề non hẹn biển. Không lời hứa về tương lai.
Chỉ có khoảnh khắc hiện tại, đủ ấm để nhớ suốt đời.
End.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play