Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Allxtakientien//Kothikxinluot//Dammy//Lgbt

hận..?

Ko giống nguyên tắc
Tà Kiện Tiên vốn là vương tử của tộc Tuyết Thỏ, vì muốn cứu cả tộc mà phải nộp mình cho "Ác thần" Sát Nhân Thương. Cậu bước vào phủ tướng quân với tâm thế kiêu ngạo, dùng sự sắc sảo để che đậy nỗi sợ hãi. Sát Nhân Thương ban đầu say mê vẻ đẹp và sự bướng bỉnh đó, hắn nuông chiều cậu hết mực. Nhưng sự nuông chiều đó không phải vì yêu, mà là vì hắn coi cậu như một "vật trưng bày" xinh đẹp, một con thú cưng cao cấp không hơn không kém
Sát nhân thương
Sát nhân thương
Hum?
Sát nhân thương
Sát nhân thương
Ngươi muốn gì? Ta mua cho
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Ta ko muốn j
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Tin ta đập chết ngươi ko ? Đồ hôi hám
Sát nhân thương
Sát nhân thương
Haha! Nương tử thật đáng yêu ~~
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Ngươi!! Đồ vô liêm sỉ!
Đỉnh điểm của sự ngược đãi bắt đầu khi Tà Kiện Tiên phát hiện ra: Sát Nhân Thương chính là kẻ đã ra lệnh tàn sát phân nửa tộc thỏ của cậu để lấy da làm thảm lót sàn cho phòng của hắn
Sát nhân thương
Sát nhân thương
Ta muốn giết hơn nửa tộc thỏ để lót sàn cho phòng ta !
1 ng nào đó
1 ng nào đó
Vâng thưa ngài
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
!?
Cậu dùng sự kiêu ngạo cuối cùng để đối chất với hắn. Cậu tát hắn, mắng hắn là đồ súc sinh.
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Sao ngươi dám !?
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Địt mẹ tên khốn nhà ngươi.
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Con Cho’s
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
//chát//
Sát nhân thương
Sát nhân thương
Ngươi ! Dám đánh ta?
Hắn không còn cười cợt nuông chiều nữa. Hắn bóp chặt cổ cậu, đôi mắt báo đen lạnh lẽo: "Ngươi tưởng ta dung túng cho ngươi là vì ta yêu ngươi sao? Tà Kiện Tiên, ngươi chỉ là một con thỏ để ta giải khuây. Đừng ảo tưởng mình có quyền đứng ngang hàng với ta."
Sát Nhân Thương nhốt Tà Kiện Tiên vào một chiếc lồng vàng. Hắn tước bỏ mọi quần áo lụa là, bắt cậu phải mang xiềng xích ở cổ chân. Sự kiêu ngạo của Tà Kiện Tiên bị chà đạp mỗi ngày
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Ngươi..
Sát nhân thương
Sát nhân thương
Ồ con thỏ kiêu ngạo ngươi nghĩ mình là ai chứ ?
Sát nhân thương
Sát nhân thương
// Đạp vào bụng y //
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Hộc // huyết phun ra//
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Ngươi sẽ ko thể nào..hộc… hà..hà..đạp đổ uy nghiêm của ta!
Sát nhân thương
Sát nhân thương
Ngươi bây giờ..rất quyến rũ đấy~~haha..
_____hết_____

đe doạ?

Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Hự ngươi..bỏ j..vào..canh.hà..của..ta…?
Sát nhân thương
Sát nhân thương
Ngươi nghĩ đi // từng bước ép sát //
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Ngươi…!
1 lúc sau..
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Ha..ha..ta..nóng quá …giúp..ta…
Sát nhân thương
Sát nhân thương
Giúp ai?
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Giúp..ta
Giọng em đứt quãng. Như lúc nào cũng có thể đổ gục
Sát nhân thương
Sát nhân thương
Đc thôi haha// cười tà dăm //
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
A!!
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Ngươi nhẹ tay..thôi…
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Rách..rách..áo…ta..rỗi..hà..hà
Em bị xé áo rách để lộ thân hình trắng nóng nà
Hắn như con sói đói lâu vào sâu xé em
Hắn ko nới lỏng trực tiếp cho vào
Máu chảy dưới chân em thành từng giọt
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Mẹ..kiếp…ngươi..A!
Sau 5 tiếng
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
// ngất+rách lohuyet +chaymau//
Sát nhân thương
Sát nhân thương
Phiền phức!
Do làm hăng quá nên bụng tkt căng lên khiến cho snt phải dọn dẹp
Nhưng khi hắn làm với y thì phát hiện y có 1 dòng sữa từ ngực khi hắn thử thì phần linh lực vốn đã mất của hắn lại trở lại
Kể từ đó hắn ko cho ai đụng vào người y kể cả gặp mặt chỉ có hắn
Nhưng yên bình chưa đc bao lâu thì hắn đe dọa những người còn sót trong bộ tộc khiến cho cậu cảm thấy lo lắng và đầy sợ hãi
Vì để cứu những người thân còn lại trong tộc, Tà Kiện Tiên phải chấp nhận làm những điều nhục nhã nhất mà Sát Nhân Thương yêu cầu. Cậu bắt đầu học cách "ngoan ngoãn", nhưng đó là sự ngoan ngoãn của một cái xác không hồn. Lúc này, Sát Nhân Thương lại cảm thấy bất an. Hắn nhìn thấy con thỏ nhỏ không còn xù lông, không còn mỉa mai hắn nữa, hắn lại thấy đau lòng. Hắn nhận ra mình đã yêu cái vẻ kiêu ngạo của cậu biết bao, nhưng chính tay hắn đã bẻ gãy nó.
Trong căn hầm lạnh lẽo, Tà Kiện Tiên, vị đại tiên tộc thỏ, cảm thấy suy kiệt sau trận chiến và bị giam cầm. Sát Nhân Thương giữ chặt Tà Kiện Tiên, không cho cậu bất kỳ cơ hội phản kháng nào. "Ngươi nghĩ sao về cảnh này, Tà Kiện Tiên?" Sát Nhân Thương nói, giọng đầy chế giễu. "Vị đại tiên cao quý giờ đây lại nằm trong tay ta." Tà Kiện Tiên nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén sự tủi nhục. "Ngươi sẽ không đạt được thứ ngươi muốn đâu, Sát Nhân Thương." Sát Nhân Thương cười khẩy, hắn không quan tâm đến sự phản kháng yếu ớt đó. Hắn chỉ muốn bẻ gãy ý chí của Tà Kiện Tiên.
Trong không gian ngột ngạt của căn phòng, Tà Kiện Tiên cảm thấy sự áp lực nặng nề từ Sát Nhân Thương. Mặc dù không có hành động bạo lực trực tiếp, lời nói và ánh mắt của hắn cũng đủ để tạo nên một bầu không khí căng thẳng và đầy đe dọa. Tà Kiện Tiên, dù cố gắng giữ vững sự kiêu hãnh của mình, vẫn cảm thấy bất lực trước tình thế hiện tại. Sát Nhân Thương nhìn Tà Kiện Tiên với ánh mắt dò xét, mỗi lời nói đều chứa đựng sự mỉa mai và thách thức. Hắn không chỉ muốn kiểm soát Tà Kiện Tiên về thể xác mà còn muốn bẻ gãy ý chí và tinh thần của vị đại tiên này. "Ngài đại tiên, ngài nghĩ rằng sự cao quý của ngài có thể cứu ngài khỏi đây sao?" Sát Nhân Thương nói, giọng điệu đầy chế giễu. "Thế giới này không quan tâm đến dòng dõi hay sức mạnh của ngài. Ở đây, chỉ có kẻ mạnh tồn tại." Tà Kiện Tiên siết chặt nắm tay, cố gắng không để lộ ra sự sợ hãi. "Ngươi sẽ không đạt được điều ngươi muốn đâu," cậu đáp trả, giọng nói run run nhưng vẫn cố tỏ ra kiên định. "Linh hồn của ta sẽ không bao giờ khuất phục." Cuộc đối đầu giữa hai người tiếp tục diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng thở dốc và sự căng thẳng ngột ngạt lấp đầy căn phòng. Sát Nhân Thương có thể đã giam cầm Tà Kiện Tiên, nhưng hắn vẫn chưa thể khuất phục hoàn toàn ý chí của cậu. Cuộc chiến này không chỉ là về thể xác, mà còn là cuộc chiến của ý chí và tinh thần.
Trong thời đại nguyên thủy, sức mạnh là luật lệ duy nhất. Tà Kiện Tiên, vị đại tiên tộc thỏ bị lạc vào vùng đất hoang dã này, đã trở thành nô lệ đặc biệt nhất trong hang đá của Sát Nhân Thương – chiến binh mạnh nhất tộc báo đen. Sát Nhân Thương không coi Tà Kiện Tiên là người, hắn coi cậu là một báu vật thần linh có thể ban phát "linh sữa" để tăng cường sức mạnh cho bầy sói. Hắn xích cổ chân cậu bằng một sợi xích đá nặng nề, ép cậu phải quỳ trên đống da thú lạnh lẽo. "Ngươi là của ta, con thỏ nhỏ," Sát Nhân Thương gầm gừ, bàn tay thô ráp đầy vết sẹo vuốt ve đôi tai trắng muốt đang run rẩy của cậu. "Dòng sữa của ngươi thuộc về tộc báo đen, linh hồn ngươi cũng vậy.

1 người mới?

Giữa cánh rừng nguyên sinh rậm rạp, cuộc truy đuổi của Sát Nhân Thương (tộc báo đen) đang đi đến hồi gay cấn nhất. Tiếng hú của bầy báo đen vang vọng khắp các vách đá, khiến Tà Kiện Tiên sợ hãi đến mức hơi thở trở nên dồn dập, tiên khí trong cơ thể loạn lạc khiến đôi tai thỏ trắng muốt không ngừng run rẩy. Ngay lúc cậu tưởng chừng như sẽ bị nanh vuốt của tộc báo tóm gọn, một mũi tên bằng xương thú xé toạc không khí, cắm phập ngay trước chân của Sát Nhân Thương. Từ trên tán cây cổ thụ, một bóng người cao lớn đáp xuống chắn giữa hai bên. Đó chính là Trần Phong Giả. Trần Phong Giả mang trên mình bộ da thú sậm màu, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng và cơ bắp cuồn cuộn biểu tượng của một kẻ sống sót qua hàng ngàn cuộc chiến đại ngàn. Hắn nhìn Sát Nhân Thương với vẻ khinh bỉ: "Báo đen, ngươi đã lấn sân sang địa phận của ta quá xa rồi. Con thỏ này, hôm nay ta nhận." Sát Nhân Thương gầm gừ, nanh vuốt lộ ra đầy sát khí: "Trần Phong Giả! Ngươi dám cướp món đồ của tộc báo sao? Hắn là linh vật vắt ra sữa của chúng ta!" Trần Phong Giả không nói hai lời, hắn nhanh như cắt lao đến bế thốc Tà Kiện Tiên lên. Một tay hắn cầm đoản đao bằng đá, tay kia ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của vị tiên thỏ. Tà Kiện Tiên kinh ngạc, cảm nhận được hơi nóng hầm hập từ lồng ngực vững chãi của người đàn ông này. Mùi của Trần Phong Giả không nồng nặc mùi máu như Sát Nhân Thương, mà mang hương vị của gió ngàn và thảo mộc. "Bám chắc vào, nếu không muốn làm mồi cho lũ báo," Trần Phong Giả thì thầm vào tai cậu, giọng nói trầm thấp đầy uy lực. Hắn dùng kỹ năng leo trèo thượng thừa, đưa Tà Kiện Tiên lướt đi trên những dây leo, bỏ lại phía sau tiếng gầm thét bất lực của Sát Nhân Thương. Khi đã về đến hang động bí mật của mình — nơi được bao quanh bởi những thác nước lớn, Trần Phong Giả đặt Tà Kiện Tiên xuống đống rêu mềm. Cậu ngước nhìn hắn, đôi mắt nhòe nước: "Ngươi... ngươi cũng muốn lấy linh sữa của ta sao?" Trần Phong Giả khựng lại, hắn đưa bàn tay thô ráp lau đi giọt nước mắt trên mặt cậu, ánh mắt tối sầm lại: "Ta muốn nhiều hơn thế. Nhưng trước tiên, ngươi phải thuộc về bộ tộc của ta đã
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Ngươi ngươi..cũng có phải?
Trần phong giả
Trần phong giả
Ta ko thô lỗ như hắn
Trần phong giả
Trần phong giả
Đừng nghĩ ta giống hắn
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Trần phong giả
Trần phong giả
Nhưng nếu như ngươi dám trốn thì tộc thỏ hay em trai ngươi sẽ ko còn trên thế gian này đâu!
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Đc..đc rồi…
Trong hang động sau thác nước, ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Trần Phong Giả. Hắn không thô lỗ như Sát Nhân Thương, nhưng sự áp đảo tỏa ra từ cơ bắp và ánh mắt của một kẻ săn mồi lãng du còn khiến Tà Kiện Tiên cảm thấy ngạt thở hơn. Tà Kiện Tiên co rúm người trên đống rêu, đôi tai thỏ trắng muốt cố gắng cụp lại để che đi sự run rẩy. Tiên lực của cậu trong bối cảnh nguyên thủy bị áp chế nặng nề, khiến cơ thể đặc biệt của tộc thỏ lại bắt đầu có dấu hiệu căng tức, những giọt linh sữa ngọt lịm bắt đầu thấm ra lớp áo da thú mỏng manh. Trần Phong Giả tiến lại gần, quỳ một gối xuống trước mặt cậu. Hắn không dùng xích đá, nhưng bàn tay hắn khóa chặt lấy cổ chân mảnh khảnh của Tà Kiện Tiên như một chiếc gọng kìm: "Ngươi nghĩ thoát khỏi Sói là sẽ được tự do sao?" Trần Phong Giả trầm giọng, ngón tay hắn lướt qua vết sẹo do xiềng xích mà Sát Nhân Thương để lại trên chân cậu. "Ở thế giới này, kẻ yếu chỉ có thể chọn chủ nhân cho mình. Và ta đã chọn ngươi." Tà Kiện Tiên uất ức ngước nhìn. Trần Phong Giả nở một nụ cười lạnh lẽo. Hắn bất ngờ kéo mạnh cậu vào lòng, ép lồng ngực đang phập phồng của cậu sát vào lồng ngực nóng như lửa đốt của hắn. Mùi hương của Tà Kiện Tiên tỏa ra khiến bản năng nguyên thủy của một chiến binh trong hắn bùng cháy. "Tiên hay thú, nằm dưới thân ta thì cũng chỉ là một sinh linh đang cầu xin hơi ấm mà thôi." Hắn mạnh bạo cúi xuống, không phải để vỗ về mà là để đánh dấu quyền sở hữu. Ngay lúc đó, từ bên ngoài hang động, một tiếng hú dài xé toạc màn đêm. Sát Nhân Thương đã tìm đến. Hắn không đi một mình, mà dẫn theo cả đàn báo điên cuồng cào cấu vào vách đá. "Trần Phong Giả! Giao con thỏ đó ra, hoặc ta sẽ san bằng cái thác nước này!" Tiếng gầm của Sát Nhân Thương rung chuyển cả hang động. Tà Kiện Tiên hoảng sợ nhìn về phía cửa hang, rồi nhìn lại kẻ đang ôm chặt lấy mình. Cậu nhận ra mình vừa thoát khỏi nanh báo lại rơi vào lưới của một thợ săn còn đáng sợ hơn. Trần Phong Giả đứng dậy, cầm lấy thanh đại đao bằng xương thú, ánh mắt đỏ ngầu nhìn ra phía cửa: "Ngồi yên đó. Để ta cho ngươi thấy, kẻ nào mới xứng đáng có được ngươi." Trận chiến giữa hai "vị công" mạnh nhất thời nguyên thủy chuẩn bị bắt đầu, và Tà Kiện Tiên chính là giải thưởng đẫm máu mà cả hai đều khao khát chiếm hữu đến cùng cực
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
// trốn trong góc khóc //
Trần phong giả
Trần phong giả
IM ĐI !!
Trần phong giả
Trần phong giả
TA KO MUỐN NÓI HAY LÀM HẠI NGƯƠI ĐÂU! // bóp cằm y //
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Oa..oa..hức
Tà kiện tiên
Tà kiện tiên
Ngươi..bắt…nạt..ta..
Trần phong giả
Trần phong giả
Mẹ kiếp…//lao tới//

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play