[RhyCap] Hồi Đáp
Chap 0
cơn say làm con người không thể điều khiển được chính mình.
Đức Duy thức dậy khi bên ngoài cửa kính, mặt trời đã lên cao, đủ để ánh sáng rọi vào đôi mắt cậu, và cả khuôn mặt của Quang Anh. một nửa khuôn mặt của anh ngả về phía cậu, dẫu chỉ là một nửa khuôn mặt thôi nhưng nó vẫn nhìn ra được vẻ đẹp của anh.
có thể là sau khi cậu rời đi, anh sẽ quên mất ngày hôm qua mình đã ở cùng ai.
khi gặp lại anh ở Sài Gòn, cậu nhất thời không nhận ra Nguyễn Quang Anh - người anh mà cậu đã gặp năm đó. trông anh giống một gã sành điệu, ăn chơi, tồi tệ khiến cậu có hơi thất vọng. thế nhưng kì lạ là tất cả đều chỉ là vẻ bên ngoài, Quang Anh chân thật bằng tính cách bên trong.
hoặc, đó là đối với phái nữ, còn với Đức Duy thì chẳng thể hơn được hai chữ "anh em".
hôm qua, sau khi kết thúc vòng một rap việt, cả ekip và các đội rủ nhau đi uống để ăn mừng. Đức Duy uống không giỏi nhưng thầy của cậu thì chẳng tha. anh bảo kích cậu, để cậu hơn thua với mình rồi cả hai đều say ngất. trong lúc hỗn loạn ấy, người duy nhất quen biết cậu là thằng gừng thì đã về trước, vậy là còn Quang Anh - cũng đã say - đưa cậu ra khỏi quán để tránh xảy ra cuộc thi đấu nào khác với thầy cậu.
chẳng rõ vì sao mà cậu thức dậy ở khách sạn, bên cạnh quang anh. Cậu không thể nhớ nổi, mà chắc anh cũng tương tự.
Đức Duy gỡ cánh tay của Quang Anh trên eo mình xuống, rón rén đi thay đồ để trốn trước. bằng không, cậu sẽ xấu hổ lắm khi ở đây thêm một phút giây nào.
Nguyễn Quang Anh
kéo hộ anh cái rèm với
cậu giật mình khi cánh tay của anh mới đặt xuống giường được một giây thì miệng anh bắt đầu nói. lạy chúa, Đức Duy chỉ mong khoảnh khắc này dừng lại bởi mặt cậu đang đỏ bừng lên rồi.
ấy thế mà cậu vẫn lon ton chạy ra kéo rèm thật.
Nguyễn Quang Anh
ở thêm chút nữa rồi về
Đức Duy đứng ngẩn ngơ giữa phòng. Anh có nhầm cậu với chị gái chân dài nào không nhỉ? sao nói câu nào cũng mượt thế được?
Nguyễn Quang Anh
Duy, nhanh!
lời nói của anh như ra lệnh. chất giọng trầm trầm buổi sáng của Quang Anh làm cậu thấy mình hơi run. Anh không nhầm người thật!
Đức Duy nghe vậy lại lon ton chạy vào giường nằm tiếp. biết sao được, cậu không thể từ chối lời mời gọi mật ngọt ấy, nhất là lời của Quang Anh. Cậu nín thở để nằm cạnh anh. vậy mà Quang Anh, một lần nữa, vòng tay qua ôm lấy eo cậu, nhẹ nhàng.
Chap 1
Đức Duy đối với anh em và đối với chính mình là hai người khác nhau. buổi sáng, cậu có thể thừa năng lượng để ít nhất cũng khiến cả trường quay vui vẻ, khi tối về cậu sẽ suy nghĩ về những chuyện mà cậu chẳng muốn để tâm. đó là lý do cậu hay thức muộn, cũng hay đi uống, mặc dù tựu lượng chẳng khi nào khá lên.
team bray vừa quay xong vòng hai rap việt, mọi người có vẻ mệt nhưng khi được ekip gọi vào ăn thì ai cũng phấn chấn hơn hắn. bây giờ đã mười giờ tối, Đức Duy mới chỉ ăn được bữa cơm trưa vỏn vẹn năm phút. Cậu còn chưa kịp để đồ ăn xuống đến dạ dày thì đã bị tóm cổ lên sân khấu. sau đó là phỏng vấn, chụp ảnh và rất nhiều thứ khác.
như thế cũng tốt, cậu sẽ không phải để tâm đến chuyện khác.
dạo này cậu không hay gặp Quang Anh, có thể là do cậu không muốn nhìn thấy anh cho lắm. nỗi xấu hổ bám lấy cậu dai dẳng, vả lại mặt cậu cũng không dày đến mức vẫn có thể cười đùa như trước.
Quang Anh với cậu chung phòng. gần một tuần nay anh đi qua đêm, sáng anh có về thì Duy cũng đã đi làm. Cậu không biết Quang Anh làm gì và ở đâu, mà cậu cũng không có quyền được biết. chắc Duy cũng chỉ là một sai lầm của Quang Anh mà thôi. vậy ra người ta đồn chẳng sai, anh là một thằng tệ bạc.
tin nhắn từ điện thoại của cậu làm cậu chú ý. Cậu mở ra check thì nhận được tin nhắn của Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
📱: em về chưa?
Nguyễn Quang Anh
📱: vẫn quay hả
Nguyễn Quang Anh
📱: mười rưỡi rồi
Hoàng Đức Duy
📱: mọi người vẫn ở đây nên em chưa về
Nguyễn Quang Anh
📱: không sao
Nguyễn Quang Anh
📱: anh chỉ không muốn về mà không có ai ở nhà thôi
Nguyễn Quang Anh
📱: em ăn gì chưa?
Hoàng Đức Duy
📱: em đang ăn với mọi người
Nguyễn Quang Anh
📱: anh đến được không?
Đức Duy cắn môi suy nghĩ. Cậu không muốn gặp Quang Anh, thế nhưng khi đọc dòng tin nhắn kia của anh, cậu lại thấy mình cần phải làm gì đó nhiều hơn là nhắn tin. thế là cậu gõ chữ "được" rồi buông điện thoại xuống để tiếp tục với mọi người.
khoảng mươi phút sau anh tới. ở đây có cả bốn vị huấn luyện viên, họ tới để họp lại kế hoạch vậy nên khi mới đến nơi, andree đã hỏi thăm anh.
Bùi Thế Anh (Andree)
ơ, sao bảo bận?
Nguyễn Quang Anh
em không nghĩ ra gì nên đến đây
Trần Thiện Bảo (Bray)
tưởng lúc nào cảm hứng sáng tác cũng nhiều, dạo này thất tình à?
bray đi sau andree, thấy vậy thì lên tiếng. vốn bray biết con trai mình với Quang Anh gần đây có chút gì đó mà có gặng hỏi mãi nó cũng không trả lời. hôm đó định chuốc say nó cho nó kể hết, vậy mà bảo cũng gục luôn.
Quang Anh chỉ cười, chào tạm biệt thầy rồi đi thẳng. Anh đến hòa chung không khí với mọi người nhưng không thấy cậu đâu.
Nguyễn Quang Anh
Captain đâu rồi mọi người?
Công Hiếu
dính nhau nên không thấy là đi tìm đây mà. nãy thấy nó chạy ra cửa sau, nói đi mua đồ á!
công hiếu chỉ tay ra phía cửa sau.
anh không biết vì sao mình muốn tới đây nữa. mấy ngày hôm nay anh làm nhạc đến sáng, ăn ngủ ở phòng thu. Anh thường làm thế khi muốn viết nhạc, cảm xúc lúc ấy sẽ gom vào một chỗ để anh có thể biến chúng thành con chữ. chỉ là hàng nghìn tờ giấy bị vò nát rồi nằm yên trên đất, chẳng có tờ nào là không viết về cậu.
anh vốn muốn đem sự tích cực đến cho khán giả nhưng bản thân lại có quá nhiều chất chứa không thể nói ra. Quang Anh quyết định ra ngoài để thoát khỏi hình ảnh của cậu trong trí óc. vậy mà chẳng hiểu vì sao, anh lại đến đây.
Quang Anh chạy ra cửa sau để tìm lấy hình bóng gần một tuần nay chưa bao giờ rời khỏi tâm trí anh.
con đường đi tối đến phát sợ, ấy vậy mà cậu vẫn vượt qua để ra được con đường dẫn đến cửa hàng tiện lợi.
Quang Anh đứng bên kia đường, anh thấy Đức Duy đang trầm ngâm gì đó mà cây kem trên tay gần như tan ra. Anh nửa muốn qua, nửa không. hẳn chuyện hôm đó làm cậu khó xử lắm, anh cũng vậy, nhưng tình cảm thì chẳng có chỗ cho sự xấu hổ nào cả.
Nguyễn Quang Anh
chảy hết rồi
cuối cùng thì anh cũng qua.
Quang Anh lấy tờ giấy bên cạnh cậu, giúp cậu lau tay. Cảm giác lành lạnh từ que kem vừa vụt qua tay cậu làm cậu nhận ra rằng Quang Anh đang ở đây. kể từ khi chung nhà, anh giống hệt người bố người mẹ của cậu, chăm cậu ăn, uống, giấc ngủ, đến cả đồ mặc đi duyệt cũng là anh chọn. vì thế mà cậu để yên cho anh lau tay. vốn tưởng đó là điều hiển nhiên nhưng lần này, cậu cảm thấy trái tim như hẫng một nhịp khi tiếp xúc với bàn tay của anh.
Nguyễn Quang Anh
trốn ra đây ăn một mình à?
Hoàng Đức Duy
không, em có mua cho mọi người mà
anh gật đầu, ngồi xuống đối diện cậu, nhìn cậu loay hoay cúi đầu muốn rời đi.
Nguyễn Quang Anh
đi về được chưa, anh muốn ngủ?
Hoàng Đức Duy
à, chắc được rồi
giọng cậu run rẩy, tai cậu đỏ bừng. Quang Anh bật cười nhưng rồi im bặt khi thấy cậu quay lại nhìn.
Nguyễn Quang Anh
anh nhắn mọi người rồi, mình đi về thôi
Hoàng Đức Duy
ơ, còn kem cho mọi người?
Nguyễn Quang Anh
để ngày mai. hôm nay, anh xin phép mọi người là mượn em rồi
Chap 2
gungocay
📱: không đến à mọi người đến gần hết rồi còn đợi mỗi mày với rhyder
Hoàng Đức Duy
📱: có
nhưng mà
gungocay
📱: sao nhanh lên tối qua mạnh quá nay mất sức à
Hoàng Đức Duy
📱: 😃
không
Quang Anh ngủ chưa dậy
Hoàng Đức Duy
📱: mọi người đi ăn đi Quang Anh dậy thì tao đi sau chắc mấy nay thiếu ngủ về cái ngủ như chết
gungocay
📱: hôm qua nghe tiếng ầm trong phòng mày tưởng hành sự
Hoàng Đức Duy
📱: à
mình bị cộc đầu và tủ bạn ơi
huhu
đau quá trời tưởng mất trí nhớ
gungocay
📱: uh bảo sao
lý do mà Quang Anh mở tung cửa chạy đi lấy hộp thuốc ra là mày
Hoàng Đức Duy
📱: đau quá
xong tao khóc luôn mà Quang Anh cuống quá không biết dỗ thế nào
thật ra thì để một lúc hết đau thì tao im
mà ông í không biết
ông í hỏi
"anh đánh cái tủ nhé?"
mẹ
giống dỗ trẻ con
gungocay
📱: quãi không ngờ giao diện siêu bad ấy nhưng lại bị khờ
Hoàng Đức Duy
📱: uh
nói chung là cũng thấy cưng
gungocay
📱: điên hết rồi thế giới này điên rồi
Hoàng Đức Duy
📱: cút đi ăn đi
gửi lời xin lỗi vì để mọi người chờ hộ cái
Hoàng Đức Duy
📱: chưa biết bao giờ ổng dậy nhưng tao khó thở quá
bỏ tay ổng trên người tao ra kiểu gì?
Nguyễn Quang Anh
anh nói rồi, phải cẩn thận chút. lúc nào đi đứng cũng ngã là sao?
Quang Anh lớn tiếng với cậu trong phòng thay đồ bởi cậu vừa mới vấp chân vào dụng cụ ghi hình mà ngã sấp mặt. giờ chân cậu đau nhưng cậu không dám nói vì sợ ăn mắng thêm.
Nguyễn Quang Anh
chuyện sáng nay, anh xin lỗi vì đã bỏ đi
sáng nay cậu dậy trước, sau đó đi tắm. trong lúc cậu đang ngâm mình dưới vòi nước xối xả trên đỉnh đầu thì Quang Anh đã rời đi. cũng chẳng phải lần đầu. sau đó Quang Anh sẽ nhắn tin, hoặc không, nhưng cậu hiểu tính chất công việc của anh. chỉ là gần đây, cậu không muốn mình bị bỏ lại bởi bất cứ ai.
một lời xin lỗi dường như không thể nào đủ để Đức Duy cảm thấy đỡ hơn.
cậu im lặng không nói. nhưng quang anh nghĩ cậu đang giận. Anh xem qua chân tay của cậu rồi nắn nhẹ vào cổ chân. dù Đức Duy cố kìm nén tiếng kêu nhẹ tênh như mèo kia lại nhưng cơn đau chớp nhoáng ấy chẳng thể cho cậu cơ hội giấu diếm. Quang Anh thở dài.
Nguyễn Quang Anh
để anh cõng em đến bệnh viện
Hoàng Đức Duy
nếu anh định bỏ em lại thì đừng. em không muốn ở đó một mình
anh im lặng khi nghe cậu nói. tạm thời anh chưa hiểu được cảm giác của người trước mặt. Cậu khó chiều là điều anh đã biết từ lâu. ấy vậy mà khi cậu ngang bướng chẳng chịu để anh đưa đến bệnh viện như bây giờ đây, anh không dám doạ nạt, to tiếng hay nài nỉ cậu như những lần trước. bởi trong đôi mắt kia là nỗi cô đơn không thể nói ra bằng lời.
Đức Duy đứng dậy để rời khỏi phòng thay đồ vắng người này. Cậu mới chập chững bước đi thì đã ngã. may mắn, Quang Anh đã nắm được khuỷu tay cậu mà kéo lại.
Nguyễn Quang Anh
còn nếu em định để cái chân thế này đến hết đêm nay, buổi quay ngày mai chắc chắn sẽ vắng mặt em
lời đe doạ ấy đánh vào bộ não của cậu. Cậu có thể bỏ lỡ bất cứ thứ gì, ngoại trừ mọi người ở đây. Cậu vẫn luôn biết ơn vì được đứng tại đây, vậy nên cậu không muốn trở thành tâm điểm của rắc rối, khiến mọi người lo lắng và lịch phát sóng bị đẩy lùi.
Đức Duy ngậm ngùi cúi đầu. Anh vòng qua người rồi cõng cậu lên. Duy có hơi bất ngờ nhưng cậu chẳng thể phản kháng được.
Nguyễn Quang Anh
không phải anh bỏ em một mình, và không bao giờ anh muốn thế
chỉ là trong nhiều tình huống, Hoàng Đức Duy là lựa chọn thứ hai
Download MangaToon APP on App Store and Google Play