Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

CHÚ ƠI- THA CHO DUY! [RHYCAP]

Khu ổ chuột- Màn rượt đuổi

Tiếng đế giày da nện thình thịch trên nền đất đá của khu ổ chuột phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
Lâm Hoàng
Lâm Hoàng
Đứng lại! Cậu Duy, làm ơn đứng lại cho tụi tui nhờ!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mơ đi mấy ông chú già!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đuổi được em thì em bao đi ăn chè, còn không đuổi được thì tối về tự báo cáo với chú Quang Anh là các anh yếu xìu nhé!
Gã đàn em dẫn đầu, tên Hổ, vừa chạy vừa thở dốc, mặt đỏ như gấc chín
Đàn em QA
Đàn em QA
Cậu... cậu còn dám nhắc tới Đại ca?
Đàn em QA
Đàn em QA
Cậu trốn học đi xem đua xe, Đại ca mà biết thì tụi tui chỉ có nước ra đảo ở thôi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì các anh cứ nói là không thấy em đi!
Duy cười khì khì, nhảy phắt xuống một đống lốp xe cũ, tạo ra âm thanh bịch bịch vui tai.
Một tên khác từ con hẻm bên cạnh lao ra, định chộp lấy cổ áo Duy
Đàn em QA
Đàn em QA
Thằng nhóc này! Đứng lại mau!
Duy nhanh như một con sóc, cúi thấp người lách qua khe hẹp giữa hai thùng rác lớn. Tiện tay, cậu hất đổ luôn chiếc xô nhựa đầy nước xà phòng của một nhà dân gần đó ra đường.
Xoạch!
"Ối giời ơi!"
Hai gã đàn em đang đà lao tới, không kịp hãm phanh, giẫm đúng bãi nước xà phòng trơn trượt.
Kết quả là cả hai đồng thanh hét lên một tiếng rồi ngã chổng vó, tay chân khua khoắng loạn xạ trong không trung trước khi tiếp đất bằng mông.
Duy đứng cách đó vài mét, ôm bụng cười sằng sặc:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hahahahaha! Các anh đang tập múa ba-lê hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đẹp lắm, mười điểm không có nhưng!
Đàn em QA
Đàn em QA
Cậu... cậu quá đáng lắm rồi đó!
Hổ lồm cồm bò dậy, bùn đất dính đầy bộ vest đen sang trọng
Đàn em QA
Đàn em QA
Bắt lấy nó! Bao vây hai đầu hẻm cho tao!
​Thấy tình hình có vẻ căng, Duy bắt đầu sử dụng tuyệt chiêu "Parkour đường phố".
Cậu thoăn thoắt trèo lên một chiếc thang gỗ mục, leo thẳng lên mái tôn của dãy nhà lụp xụp.
Đàn em QA
Đàn em QA
Nè! Trên đó nguy hiểm lắm, xuống mau!
Đám đàn em hoảng hồn đứng dưới hét lên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn lâu nhé!
Duy vừa chạy trên mái tôn kêu rầm rập, vừa la lớn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Các anh có giỏi thì leo lên đây! Ai lên được em tặng cho một cái kẹo mút!
Đàn em QA
Đàn em QA
Cậu tưởng tụi tui không dám sao?
Hổ tức tối, bắt đầu bám vào thang leo lên.
​Duy nhìn xuống, thấy gã đang leo được nửa chừng, cậu liền nở nụ cười tinh quái.
Cậu nhặt một chiếc dép cũ rích ai đó vứt trên mái nhà, nhắm chuẩn xác rồi thả bộp một cái đúng đỉnh đầu gã Hổ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trúng phóc! Chúc anh may mắn lần sau nha!
Đàn em QA
Đàn em QA
Duyyyyy! Tôi mà bắt được cậu, tôi sẽ... tôi sẽ mách Đại ca phạt cậu không được chơi game một tháng!
Duy nghe đến "không được chơi game", mặt hơi biến sắc một chút, nhưng vẫn cứng miệng:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chú Quang Anh thương em nhất, anh có mách chú cũng chẳng tin đâu! Lêu lêu!
​Thế nhưng, "vỏ quýt dày có móng tay nhọn". Duy mải mê đắc ý mà không để ý phía cuối mái tôn, hai gã đàn em khác đã âm thầm bắc thang leo lên từ lúc nào.
Khi Duy vừa quay người định nhảy sang tòa nhà bên cạnh thì...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
A! Thả ra! Bỏ cái tay của anh ra khỏi áo em!
Duy vùng vẫy kịch liệt khi bị hai gã to con nhấc bổng lên khỏi mặt đất.
Hổ lúc này mới leo được lên tới nơi, mặt mũi bầm dập, thở không ra hơi nhưng vẫn cố nhe răng cười:
Đàn em QA
Đàn em QA
Hết... hết chạy nhé Spider-Duy
Lâm Hoàng
Lâm Hoàng
Giờ thì mời cậu lên xe về gặp ông chú hiền lành của cậu.
Duy xụ mặt, hai chân vẫn còn đá loạn xạ trong không trung:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Buông ra! Tôi tự đi được!
Đám đàn em đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, dù người ngợm ai nấy đều thê thảm nhưng cuối cùng cũng bắt được "vị tổ tông" này về quy án.
___

Chú lỡ đánh Duy sao!

Chiếc Mercedes đen lặng lẽ tiến vào sân biệt thự. Duy ngồi ở ghế sau, bị kẹp giữa hai gã đàn em to cao, mặt mày xụ lơ như bánh bao chiều. Cậu lầm bầm trong miệng:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mấy anh có cần giữ chặt thế không? Tôi có phải tội phạm quốc gia đâu!
​Hổ, lúc này đã lau sơ qua vết bẩn trên mặt, thở dài:
Đàn em QA
Đàn em QA
Cậu Duy, cậu thông cảm.
Đàn em QA
Đàn em QA
Thả cậu ra để cậu nhảy xuống xe giữa đường cao tốc thì tụi tui chỉ có nước đi đầu xuống đất.
​Cửa xe mở ra, Duy bị "hộ tống" thẳng vào phòng khách.
Không khí trong nhà tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc.
Quang Anh đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da, tay cầm một ly rượu vang đỏ, ánh mắt dán vào màn hình máy tính bảng.
Duy nuốt nước bọt, cố gắng nặn ra một nụ cười lấy lòng:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chú... chú chưa ngủ ạ? Con về rồi nè... hi hi.
​Quang Anh thong thả đặt ly rượu xuống, nhìn Duy từ đầu đến chân một lượt. Ánh mắt anh dừng lại ở vết rách trên áo hoodie và gấu quần dính đầy bùn của cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vui không?
Quang Anh hỏi, giọng nhẹ tênh.
Duy gãi đầu, cười gượng:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ... cũng hơi vui... à không, con đi tập thể dục mà chú! Khu ổ chuột đó không khí... lạ lắm, giúp con giải tỏa áp lực học tập thôi ạ.
​Quang Anh khẽ nhếch môi, anh đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía Duy.
Đám đàn em thấy đại ca tiến tới thì tự động lùi ra xa, cúi đầu rồi rút lui êm đẹp, không quên ném cho Duy một ánh nhìn "chúc cậu may mắn".
​Quang Anh đứng đối diện với Duy, khoảng cách gần đến mức Duy ngửi thấy mùi gỗ đàn hương trầm ấm pha lẫn chút hơi men từ anh.
Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng gạt một vết bẩn trên má cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tập thể dục đến mức trèo mái nhà, đánh lừa cả người của chú, rồi còn dùng dép ném đàn em của chú nữa?
​Duy giật mình, lắp bắp:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ơ... sao chú biết... anh Hổ mách chú ạ? Đồ hèn! Con đã bảo là...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không ai mách cả.
Quang Anh cắt lời, anh quay máy tính bảng lại phía Duy.
​Trên màn hình là hình ảnh sắc nét từ camera flycam, quay lại toàn bộ "chiến tích" rượt đuổi lúc nãy của cậu, không thiếu một góc quay nào, kể cả lúc Duy làm mặt xấu trêu chọc.
​Duy đứng hình. Cậu quên mất chú mình là ai. Chú không chỉ làm ở Casino, chú còn là "ông trùm" của cái thành phố này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chú... chú cho flycam theo dõi con?
Duy lí nhí, giọng run run.
​Quang Anh thu tay lại, đút vào túi quần, nụ cười hiền lành lại hiện hữu trên môi:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chú lo cho an toàn của con thôi mà.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng hình như con thích được chăm sóc theo cách đặc biệt hơn thì phải?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ không! Con biết sai rồi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con lên phòng tắm rửa rồi đi ngủ ngay đây!
Duy định lách qua người Quang Anh để chạy trốn.
Nhưng một bàn tay cứng như gọng kìm đã túm lấy gáy áo cậu, kéo giật trở lại. Quang Anh ghé sát tai cậu, thì thầm bằng chất giọng trầm thấp đầy áp lực:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Muộn rồi, Duy. Chú đã hứa tặng con Pizza vị roi mây mà, con quên rồi sao?
​Duy mếu máo, xoay người lại ôm lấy thắt lưng Quang Anh, bắt đầu tung chiêu làm nũng cuối cùng:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chú ơi, con sai thật mà!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại cái xe đua đó đẹp quá con mới nhìn một tí thôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chú là người chú tốt nhất thế giới, chú không nỡ đánh đứa cháu đáng yêu này đâu đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chú tất nhiên là không nỡ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng nếu không phạt, lần sau con lại chạy mất thì sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chú không thích cảm giác không tìm thấy con, Duy ạ. Rất không thích.
Nói rồi, anh quay sang phía quản gia đang đứng chờ ở góc phòng:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chuẩn bị nước ấm cho cậu Duy. Sau đó mang chiếc roi mây cũ ở thư phòng vào phòng tôi
Duy nghe xong, mặt cắt không còn giọt máu:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chú... chú định phạt con ở phòng chú sao? Sao không phải phòng con?
Quang Anh mỉm cười dịu dàng, nhưng bàn tay lại siết nhẹ eo cậu:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì ở phòng chú... tiếng con khóc sẽ không ai nghe thấy cả.
____
JKay
JKay
Fic mớiii

Chú ác độc!

Cánh cửa phòng làm việc của Quang Anh khép lại với một tiếng cạch khô khốc. Duy đứng nép vào góc bàn, hai tay xoắn xuýt vào nhau, ánh mắt không rời khỏi cây roi mây bóng loáng đang đặt trên bàn trà.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chú... mình thương lượng một chút được không chú?
Quang Anh thong thả tháo đồng hồ đặt lên bàn, anh ngước lên nhìn cậu, gương mặt vẫn treo nụ cười điềm đạm thường ngày:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thương lượng? Con định dùng gì để đổi lấy lỗi trốn học và tội dám chạy trốn khỏi người của chú?
Duy mếu máo, thấy chiêu làm nũng không còn tác dụng, cậu bắt đầu dùng đến chiêu "mưa dầm"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Huhu chú ơi... chú đánh nhẹ thôi nha...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Da con mỏng lắm, đánh xong nó tím ngắt là mai con không đi học được đâu, bạn bè cười con chết...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mười roi.
Quang Anh lạnh lùng đưa ra con số
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nằm xuống.
Duy vẫn đứng im, ánh mắt ánh lên tia uất ức
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nằm xuống, không mặc cả.
Quang Anh gõ gõ cây roi mây xuống mặt ghế sofa bọc da, âm thanh nghe chát chát khiến tim Duy muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.
Duy mếu máo, chậm chạp bò lên sofa, miệng vẫn không ngừng "thao túng tâm lý":
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chú ơi, con là cháu ruột chú đó!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Huyết thống đó chú! Chú đánh con là chú đánh vào dòng máu của ông ngoại đó...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Một.
Chát!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ái dà da! Chú ơi! Ông ngoại ơi cứu cháu!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nằm im. Con mà còn nhảy một lần nữa, chú sẽ cộng thêm một roi vì tội không hợp tác.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ dạ con nằm im... hức... Chú nhẹ tay thôi, con còn phải để dành mông để ngồi học nữa chú.
Chát! Chát!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hai. Ba.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ui cha mẹ ơi! Đau!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chú đánh thế này là hỏng mất 'tài sản' của con rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sau này con ế vợ chú phải nuôi con cả đời đó nha!
Duy vừa khóc vừa gào, mặt úp chặt vào gối nhưng mông thì cứ nhấp nhổm.
Quang Anh dừng roi, nhướng mày:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nuôi con cả đời?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được thôi, chú không ngại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì đánh thêm cho con khỏi lấy vợ luôn nhé?
Duy nghe xong xanh mặt, lập tức im bặt, nhưng chỉ được 3 giây:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bốn... chú ơi mới có bốn thôi hả? Sao con cảm giác như mình bị đánh từ thời đồ đá đến giờ rồi vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Năm. Sáu
Chát! Chát!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Huhu... Chú Quang Anh là đồ ác độc!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chú là ông trùm Casino chứ đâu phải chú của con...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Á! Chú đừng đánh chỗ đó, chỗ đó đau hơn!
chát! chát!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
A..huhu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chín
chát!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn một roi cuối, muốn tự nguyện hay để chú giữ lại?
Duy xoay người lại, ngồi bệt xuống sofa, hai tay ôm lấy mông, nước mắt tèm lem nhìn Quang Anh:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Roi cuối cho con nợ đi chú!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giống như nợ ở Casino ấy, khi nào con quậy tiếp chú cộng dồn vào được không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở Casino của chú, nợ là phải trả cả gốc lẫn lãi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Con chắc chứ?
Quang Anh cúi thấp người, chống hai tay hai bên sofa, nhốt Duy vào giữa khoảng cách hẹp.
Duy nhìn thấy ánh mắt thâm trầm của chú thì lập tức đổi ý:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi thôi! Con trả nốt! Con trả luôn đây!
​Cậu lại lủi thủi nằm sấp xuống, nhắm tịt mắt chờ đợi.
Chát!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Au..au au au...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xong rồi! Hết nợ! Con tự do rồi! Chú nhớ đó, 10 roi này con sẽ ghi vào sổ thù vặt!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hứ, chú Quang Anh là đồ ác độc!
Cậu hầm hực bước về phòng
___

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play