Chồng Ngốc?![MasonB][Mason Nguyễn × CongB]//ABO
#1:Cậu là ai vậy?
Xuân Bách và Thành Công là hai đứa bạn thân từ nhỏ.Nhà sát vách, đi học chung, ăn chung, lớn lên cùng nhau.Nguyễn Xuân Bách lúc nào cũng là đứa hay cười, hay bày trò, còn Nguyễn Thành Công thì trầm tính hơn, nhưng luôn là người đứng sau dọn dẹp mớ rắc rối mà cậu bạn gây ra
Lớn thêm chút nữa, cái gọi là “thân” bắt đầu lệch nhịp.Không ai nói trước, không ai tỏ tình cho ra hồn.Chỉ là một ngày, cả hai đều hiểu
Gia đình biết.Gia đình đồng ý.Họ cưới nhau khi cả hai còn rất trẻ, nhưng đủ chắc chắn để tin rằng chỉ cần là đối phương thì thế nào cũng được.
Hai năm hôn nhân trôi qua yên bình.Cho đến ngày Xuân Bách gặp tai nạn.Khoảnh khắc bác sĩ nói “chuẩn bị tinh thần”,Thành Công đã nghĩ mình mất chồng thật rồi
Nhưng Bách sống.Qua cơn nguy kịch.Chỉ là…não bộ tổn thương.Ký ức mất một phần.Tâm trí dừng lại ở mức một đứa trẻ lên ba.
Người đàn ông từng nắm tay Công ký giấy kết hôn,giờ mở mắt ra, nhìn cậu như một người xa lạ...nhưng lại vô thức bám lấy cậu không buông
Nguyễn Thành Công
Cậu tỉnh rồi hả?
Nguyễn Xuân Bách
Ừm,cậu là ai vậy?
Nguyễn Thành Công
//khựng lại. Tim hẫng một nhịp//
Nguyễn Thành Công
Tớ là Công.
Nguyễn Xuân Bách
Công…Nghe quen quen
Nguyễn Thành Công
Cậu có nhớ gì không?
Nguyễn Xuân Bách
Không nhớ.Nhưng tớ thích cậu.
Nguyễn Thành Công
sao lại thích?
Nguyễn Xuân Bách
Vì cậu không khóc nữa.Lúc nãy cậu khóc xấu lắm
Nguyễn Thành Công
//bật cười, mắt cay//
Nguyễn Thành Công
Cậu đói không?
Nguyễn Xuân Bách
Có.Với lại… tớ muốn cậu ngồi gần hơn
Nguyễn Thành Công
Sao vậy?
Nguyễn Xuân Bách
Xa quá tớ không với được tay cậu//cười//
Nguyễn Xuân Bách
Đó ở đây nè//chỉ chỗ bên cạnh mình//
Công ngồi xuống cạnh giường, để Bách nắm tay mình
Nguyễn Thành Công
Cậu ngoan ngủ thêm chút đi
Nguyễn Xuân Bách
Ngủ rồi cậu có bỏ đi không?
Nguyễn Thành Công
Không.Tớ ở đây
Nguyễn Xuân Bách
Vậy cậu là của tớ nha
Nguyễn Thành Công
Ừm. Tớ là của cậu
#2: Chồng của cậu hả?
Xuân Bách xuất viện vào một buổi chiều nắng nhẹ.Thành Công lái xe đưa anh về nhà ,căn nhà hai người từng sống chung suốt hai năm hôn nhân
Vừa bước vào, anh đứng khựng lại, nhìn quanh phòng khách rất lâu.Ánh mắt anh lạ lẫm, nhưng không hề sợ.
Công chưa kịp nói gì, Bách đã tự chạy vào phòng khách, leo thẳng lên ghế sofa.Ngồi chưa được ba giây, anh bắt đầu… nghịch
Xuân Bách rút hai chân vào trong áo của mình, co người lại, lắc lư qua lại, cười khúc khích một mình như vừa phát hiện ra trò vui mới
Công đứng khựng lại, vừa buồn cười vừa nghẹn
Nguyễn Thành Công
Cậu đang làm gì vậy?
Nguyễn Thành Công
Trốn ai?
Nguyễn Xuân Bách
Trốn cậu í
Nguyễn Thành Công
Cậu thò chân ra đi, coi chừng té
Nguyễn Xuân Bách
Khônggg~ở trong này vui lắm
Em đi tới, ngồi xuống trước mặt anh
Nguyễn Thành Công
Té là đau đó
Nguyễn Xuân Bách
Nếu tớ té thì sao?
Nguyễn Thành Công
Thì… tớ đau
Nguyễn Xuân Bách
//nghiêng đầu, suy nghĩ rất nghiêm túc//
Nguyễn Xuân Bách
Vậy thôi, tớ không té nữa
Anh thò chân ra, nhưng tay lại lén nắm tay Công
Nguyễn Xuân Bách
Tay cậu ấm quá
Nguyễn Thành Công
Lại gì nữa đây?
Nguyễn Xuân Bách
Cậu ngồi gần tớ đi
Nguyễn Thành Công
Sao tự nhiên vậy?
Nguyễn Xuân Bách
Nhà này rộng quá.Tớ không thích
Nguyễn Thành Công
Không thích chỗ nào?
Nguyễn Xuân Bách
Không có cậu ở gần
Công ngồi sát lại. Bách tựa đầu lên vai cậu, rất tự nhiên
Nguyễn Xuân Bách
Tớ không nhớ cậu là ai.Nhưng tớ thích cậu ở đây
Xuân Bách đang lạch bạch đi khắp phòng khách thì bỗng khựng lại trước kệ tủ
Trên đó là một khung hình lớn.Hai người đứng cạnh nhau, mặc vest chỉnh tề, cười rất tươi
Anh nghiêng đầu, bước lại gần hơn.Ngón tay chạm nhẹ lên mặt kính
Nguyễn Xuân Bách
Người này… giống tớ ghê
Nguyễn Xuân Bách
Cậu ơi//khều em//
Nguyễn Xuân Bách
Tớ thấy hình này
Nguyễn Thành Công
Hình nào
Nguyễn Xuân Bách
Có tớ....với có cậu
Nguyễn Xuân Bách
Sao hai người trong hình…đứng gần nhau vậy?
Nguyễn Xuân Bách
Thân cỡ nào
Nguyễn Thành Công
Thân lắm
Nguyễn Xuân Bách
//nhìn hình rất lâu//
Nguyễn Xuân Bách
Hai người này cười vui ghê
Nguyễn Thành Công
Ừm hôm đó vui lắm
Nguyễn Xuân Bách
Vậy…tớ với cậu cũng từng vui như vậy hả?
Nguyễn Thành Công
//cắn môi//
Nguyễn Xuân Bách
Từng là sao?
Nguyễn Thành Công
Là trước khi cậu quên
Nguyễn Xuân Bách
//im lặng. Một lúc sau mới hỏi tiếp//
Nguyễn Xuân Bách
Trong hình…tớ đứng bên trái, đúng không?
Nguyễn Xuân Bách
Người bên trái là gì của người bên phải?
Nguyễn Thành Công
//nuốt khan//
Nguyễn Thành Công
Là… chồng
Nguyễn Xuân Bách
Vậy…tớ là chồng của cậu hả?
Nguyễn Thành Công
ờm tớ là vợ của cậu
Nguyễn Xuân Bách
Thiệt hả?
Nguyễn Xuân Bách
Vậy sao cậu không nói sớm?
Nguyễn Thành Công
Sợ cậu hoảng
Nguyễn Xuân Bách
Không hoảng mà
Nguyễn Thành Công
Không sợ sao?
Nguyễn Thành Công
Sao vậy?
Nguyễn Xuân Bách
Ở đây nè.Nó nói là đúng rồi//chỉ vô tim mình//
Em bật cười, nước mắt rơi lúc nào không hay
Nguyễn Thành Công
Cậu còn hỏi gì nữa không?
Nguyễn Xuân Bách
Nếu tớ là chồng…thì tớ có được nắm tay cậu hoài không?
Nguyễn Xuân Bách
//nắm chặt tay em//
Nguyễn Xuân Bách
Vậy tốt rồi,tớ thích làm chồng của cậu//cười//
#3: Bách ơi
Hôm đó Công có việc phải ra ngoài một lát.Không dài, nhưng cũng không dám để Xuân Bách ở nhà một mình.Thế là Công nhắn tin nhờ vợ chồng Đình Nam và Phước Thịnh qua trông giùm
Nguyễn Thành Công
💬Mày với Nam qua trông Bách xíu được không?
Nguyễn Thành Công
💬Tao có việc về liền
Lê Hồ Phước Thịnh
💬Được, đi đi tụi tao qua liền
Lê Hồ Phước Thịnh
💬Bách giờ sao rồi?
Nguyễn Thành Công
💬Nghịch lắm nên tao mới gọi mày qua nè
Lê Hồ Phước Thịnh
💬Ừ để tao
Công vừa đi khỏi chưa được bao lâu thì Đình Nam và Phước Thịnh đã tới.Ba người chơi chung từ trước, nên Công cũng yên tâm phần nào.Chỉ là… yên tâm được đúng lúc chưa mở cửa
Nguyễn Thành Công
💬Tao gửi Bách cho tụi m nha, ảnh nghịch lắm đó
Võ Đình Nam
💬Rồi rồi, tao thấy rồi 😭
Lê Hồ Phước Thịnh
💬Ảnh đang trùm áo lên đầu kìa
Nguyễn Thành Công
💬Trời ơi… giữ ảnh giùm tao với
Trong phòng khách, Xuân Bách đang ngồi co ro trên sofa, cái áo thun rộng trùm kín đầu, chỉ ló ra đôi mắt
Nguyễn Xuân Bách
Tớ đang trốn
Nguyễn Xuân Bách
Trốn bạn Công
Lê Hồ Phước Thịnh
Ủa, Công đi làm mà?
Nguyễn Xuân Bách
Tớ biết.Nhưng lỡ cậu ấy về sớm thì sao?
Võ Đình Nam
Về sớm thì tốt chứ sao
Nguyễn Xuân Bách
//lắc đầu nguầy nguậy//
Nguyễn Xuân Bách
Không tốt
Lê Hồ Phước Thịnh
Sao không tốt?
Nguyễn Xuân Bách
Vì…tớ muốn cậu ấy tìm tớ
Không biết từ lúc nào, Bách đã chui xuống gầm bàn, kéo theo luôn cái gối sofa
Võ Đình Nam
Ê Bách, ra đây ngồi cho đàng hoàng coi
Nguyễn Xuân Bách
Hong~ở đây mát
Lê Hồ Phước Thịnh
Cậu có đói không?
Nguyễn Xuân Bách
//im lặng//
Lê Hồ Phước Thịnh
Ra đây tao lấy bánh cho ăn
Võ Đình Nam
Ủa rồi sao ăn?
Bách thò cái đầu ra, rất nghiêm túc
Nguyễn Xuân Bách
Cậu đưa vô đây
Lê Hồ Phước Thịnh
Bách đang ngồi gầm bàn ăn bánh
Nguyễn Thành Công
Ảnh có sao không?
Lê Hồ Phước Thịnh
Không,nó hỏi hoài khi nào mày về
Nguyễn Thành Công
Tao về liền
Đúng lúc đó, cửa mở.Xuân Bách ngẩng đầu lên ngay lập tức
Anh bò thẳng từ gầm bàn ra, chạy tới ôm chặt lấy chân Công
Nguyễn Thành Công
Ủa… sao ngồi dưới đó?
Nguyễn Thành Công
Trốn chi?
Nguyễn Xuân Bách
Để khi cậu về…cậu tìm tớ
Em khựng lại, rồi cúi xuống ôm anh vào lòng
Nguyễn Thành Công
Lần sau đừng trốn mấy chỗ nguy hiểm nữa nghe chưa
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng cậu phải hứa là luôn tìm tớ đó
Nguyễn Thành Công
Ừ tớ luôn tìm
Nam với Thịnh đứng nhìn, tự động quay mặt đi vì…má nó sến
Download MangaToon APP on App Store and Google Play