Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[MasonB] CẬU BÁCH ƠI!!!!

Chương 1: Lần đầu gặp mặt

Biệt thự nhà họ Nguyễn
Ông chủ của căn biệt thự vốn là người điềm đạm và trọng tình nghĩa.
Ông yêu 1 người phụ nữ. Khi ông cưới người phụ nữ ấy, bà đã có sẵn một đứa con trai riêng tên là Bùi Trường Linh
Dù không cùng huyết thống, ông chủ chưa từng phân biệt đối xử. Trái lại, ông yêu thương Trường Linh như con ruột, dành cho cậu sự quan tâm và bao dung đủ đầy, chưa từng để cậu cảm thấy mình là người ngoài trong gia đình này.
Về sau, hai người có với nhau một đứa con chung — Nguyễn Xuân Bách
Là con út, lại được cả cha mẹ lẫn anh trai hết mực cưng chiều, Xuân Bách lớn lên trong vòng tay nuông chiều quá mức. Cậu muốn gì phải có đó, thích gì thì làm nấy, chưa từng quen với việc bị từ chối hay răn dạy nghiêm khắc.
Chính sự dung túng ấy đã tạo nên một Xuân Bách ngang ngược, bướng bỉnh và khó đoán.
Trong căn biệt thự rộng lớn, tiếng bước chân của cậu đủ khiến không ít người hầu phải nín thở.
Chỉ cần Xuân Bách cau mày, cả nhà dưới lập tức căng thẳng — bởi ai cũng hiểu, một khi cậu chủ nhỏ không vừa ý, rắc rối chắc chắn sẽ theo sau.
...
Một buổi chiều yên tĩnh
Cửa lớn bỗng mở ra
Một người hầu nữ cúi đầu bước vào, tay dắt theo một bé trai nhỏ khoảng 6-7 tuổi, gương mặt trắng trẻo, mắt to tròn, quần áo cũ nhưng sạch sẽ. Cả nhà quay lại nhìn.
Ba Bách
Ba Bách
Có chuyện gì mà ồn ào thế?
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
//siết chặt tay đứa bé, run rẩy//
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
Thưa ông bà chủ… con có việc xin phép được nói
Ba Bách
Ba Bách
//đặt tách trà xuống//
Ba Bách
Ba Bách
//mặt nghiêm// Cứ nói
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
//hít sâu một hơi//
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
Đây là… con trai của con ạ. Con xin ông bà chủ cho thằng bé được ở lại cùng con trong biệt thự này
Không khí lập tức chùng xuống.
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//đang ngồi trên ghế sofa, nghe đến đó thì bật dậy//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Cô nói cái gì?!
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nhà này là chỗ nào mà muốn dẫn ai vào thì dẫn?!
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Đây là biệt thự của nhà tôi, không phải trại trẻ mồ côi!
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//giật mình, nép sát vào người mẹ//
Mẹ Bách
Mẹ Bách
//chau mày, đứng dậy bước tới//
Mẹ Bách
Mẹ Bách
Xuân Bách, con nói nhỏ lại
Mẹ Bách
Mẹ Bách
//cúi xuống trước mặt đứa bé//
Mẹ Bách
Mẹ Bách
Con tên gì?
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Dạ… con tên Thành Công ạ…
Mẹ Bách
Mẹ Bách
Ngoan quá…
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//cười khuẩy// Nhìn bộ dạng yếu kém này mà thành công nổi gì
Bùi Trường Linh ( lúc nhỏ)
Bùi Trường Linh ( lúc nhỏ)
//nhìn Công// Em ấy không có nơi nào khác sao?
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
//bật khóc, quỳ xuống//
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
Dạ không ạ… nó chỉ còn mỗi con thôi…
Ba Bách
Ba Bách
//trầm ngâm, rồi chậm rãi đứng dậy//
Ba Bách
Ba Bách
Một đứa trẻ vô tội. Cho nó ở lại.
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//trợn mắt// Cha?!
Ba Bách
Ba Bách
Quyết định rồi.
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//nắm chặt tay, giọng run vì tức//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Tùy mọi người!
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//chạy lên lầu, đóng sầm cửa lại//
Dưới lầu
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
Con cảm ơn ông bà chủ… con cảm ơn nhiều lắm ạ…
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
// bắt chước mẹ// Dạ con cám ơn ông bà chủ...
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//nhìn Bùi Trường Linh// em cám ơn anh...
Bùi Trường Linh ( lúc nhỏ)
Bùi Trường Linh ( lúc nhỏ)
//gật đầu//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
// ánh mắt nhìn lên lầu//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//nghĩ thầm// * Còn bạn lầu trên hung dữ quá... Thật đáng sợ~*

Chương 2: Làm khó

Sáng hôm sau
Cậu chủ Bách đang ngồi xem tivi
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//ngồi vắt chân trên sofa, tay cầm điều khiển, gương mặt lộ rõ vẻ khó chịu//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Chán chết…
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//vô tình liếc mắt ra sân//
Ngoài kia, Công đang xắn tay áo, phụ mấy người hầu quét sân, nhặt lá
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
*Lại là thằng nhóc đó…*
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Này
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//giật mình// Dạ...
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Cậu gọi em?
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Tao gọi mày đó
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Vào đây
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//lúng túng nhìn mấy người hầu, rồi rụt rè bước vào phòng khách//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Dạ… cậu có việc gì ạ?
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Ăn nhờ ở đậu thì biết điều một chút
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Lại đây đấm lưng cho tao
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Da-ạ
Bộp... Bộp
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//nhíu mày//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Yếu như mèo! Đấm kiểu đó mà cũng gọi là đấm à?
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//cắn môi, cố gắng dùng sức hơn//
Bộp... Bộp
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Suýt... A
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
// trừng mắt, quay phắt người lại// Mày định giết tao à
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//Sợ// A.. em.. em không có
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//giảm nhẹ lực lại// Vậ.. Vậy được chưa ạ?
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//im lặng//
15 phút sau
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//tay đã mỏi rã rời//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Được rồi, cút ra ngoài đi...
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//thở phào//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Dạ…
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//định quay đầu đi//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Khoan đã.
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Ai cho mày đi khi tao chưa cho phép
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//khựng lại//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Lau sàn phòng khách đi. Lau cho bóng vào.
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//nhìn xuống sàn — vốn đã sạch//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Dạ… nhưng sàn—
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Tao nói lau
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//cắn môi, đi lấy khăn, quỳ xuống lau từng viên gạch//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//ngồi trên sofa, cố tình duỗi thẳng chân//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Cẩn thận cái chân tao. Dính nước là mày đền không nổi đâu
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//nép người, lau sát mép sofa//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
*Đừng làm đổ… đừng làm đổ…*
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//nhấc chân, cố tình gạt mạnh//
Bốp
Thùng nước ngã vào chân Công
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
A... a.. !!!!
Àoo
Nước trong xô đổ ra sàn
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
A
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//nhíu mày//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Thấy chưa? Vụng về như vậy mà cũng đòi ở đây
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//cuống quýt lau nước// Xin lỗi... Em xin lỗi cậu
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//xoa chân, mắt rưng rưng//
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Xuân Bách sững người
Tim cậu đập hụt một nhịp
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
*Sao tự dưng lại…*
Nhưng chỉ một giây sau, Xuân Bách lập tức cau mày
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Mày định khóc cho ai xem
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Có tí xíu vậy cũng khóc được, yếu đuối như thế thì về nhà mà núp váy mẹ đi!
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//giật mình, vội vàng đưa tay quệt nước mắt//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Em… em không có khóc ạ…
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//nhìn vào vết sưng ở chân Công//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
—Thôi, biến ra sân đi
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Ở đây tao không cần mày nữa
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//sững người// Dạ…
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//không nói thêm, bước nhanh ra khỏi nhà//
—-—-—
Ngoài sân
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
//kéo tay Công, lo lắng//
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
Công? Chân con sao vậy?
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Dạ… không sao đâu mẹ… chỉ xước chút thôi ạ.
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
Sao lại bị thế này?
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Con… con vấp té thôi ạ…
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
Lần sau cẩn thận hơn nghe chưa
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
Hôm nay… cậu Bách có làm khó con không?
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Dạ… con hơi sợ cậu ấy…
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
//khựng lại một chút, rồi đưa tay xoa đầu cậu//
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
Sợ là phải. Cậu Bách tính khí không tốt lắm.
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
Nhưng cậu ấy không phải người xấu đâu con
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Thật hả mẹ?
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
Ừ. Chỉ là được cưng chiều từ nhỏ nên quen ngang ngược vậy thôi. Nếu con chịu khó, ngoan ngoãn, hầu hạ cho chu đáo… rồi cậu ấy sẽ đối tốt lại.
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//cúi đầu, suy nghĩ//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
*Chỉ cần ngoan… là được sao?*
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
//xoa đầu, an ủi// Không sao đâu con, con đừng cãi, đừng chống đối. Cậu Bách nói gì thì nghe nấy. Chịu thiệt một chút cũng được, miễn là mình còn chỗ ở, còn được yên ổn
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Dạ… con hiểu rồi

Chương 3: Ăn sáng

Sáng hôm sau
Trong phòng ăn
Phòng ăn lớn ngập ánh nắng sớm. Bàn ăn bày biện gọn gàng, món ăn còn bốc khói
Ông chủ đang đọc báo, bà chủ ngồi đối diện, cậu Trường Linh đã có mặt từ sớm
Chỉ thiếu một người
Mẹ Bách
Mẹ Bách
Xuân Bách đâu rồi? Trễ thế này mà còn chưa xuống ăn sáng
Mẹ Bách
Mẹ Bách
//quay sang nhìn Công đang đứng nép bên góc phòng//
Mẹ Bách
Mẹ Bách
Công, con lên phòng gọi cậu Bách dậy giúp dì đi
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//khựng lại//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
*Lên phòng cậu Bách…?*
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
//đang bưng thức ăn từ bếp ra, nghe vậy thì giật mình quay lại//
Người hầu ( Mẹ Công)
Người hầu ( Mẹ Công)
Dạ thưa bà… hay để con—
Mẹ Bách
Mẹ Bách
Không sao đâu. Chỉ gọi dậy thôi mà
Mẹ Bách
Mẹ Bách
Hai đứa cũng trạc tuổi nhau, để bọn trẻ tiếp xúc nhiều chút cho quen
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Dạ… để con lên gọi ạ
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//đi thẳng lên lầu//
Bùi Trường Linh ( lúc nhỏ)
Bùi Trường Linh ( lúc nhỏ)
//hơi nhíu mày// Nhưng mà mẹ, Xuân Bách không thích bị làm phiền lúc mới ngủ dậy…
Mẹ Bách
Mẹ Bách
//cười nhẹ// Không sao đâu...
—-—-—
Trước phòng Xuân Bách
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//đứng trước cửa, do dự rất lâu//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
*Gõ nhẹ thôi… chắc sẽ không sao…*
Cốc—Cốc—
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Dạ… cậu Bách ơi… tới giờ ăn sáng rồi ạ…
Không có tiếng trả lời
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//nuốt nước bọt, gõ thêm lần nữa, nhẹ hơn//
cốc—cốc—
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Cậu… cậu dậy giúp em với ạ…
Bên trong vẫn im lìm
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//cắn môi, đưa tay đặt lên tay nắm cửa//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
*Nếu không gọi được… bà chủ sẽ thất vọng về mình…*
Cạch
Cửa vừa hé ra thì—
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Ai cho mày mở cửa?!
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Cút ra ngoài—
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//giật bắn người, vội vàng lùi lại//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Dạ! Dạ… dạ… bà chủ bảo em lên gọi cậu xuống ăn sáng…
Trong phòng, Xuân Bách ngồi bật dậy trên giường, tóc rối, mắt đỏ
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Mày bị điên à? Tao nói ra ngoài mà không nghe hả?
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Cút xuống dưới nói là tao biết rồi
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Dạ… dạ vâng ạ!
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//cúi đầu thật thấp, lùi ra sau một bước//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//vấp nhẹ vào mép thảm// Úi—
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//theo phản xạ đưa tay ra—//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//Rồi khựng lại giữa chừng//
Công suýt ngã nhưng kịp vịn tường
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//vỗ ngực// May quá—
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Đi đứng kiểu gì vậy hả?
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//không nghe thấy lời Bách, vội chạy xuống nhà dưới//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//ngồi trên giường, tay vò tóc//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
*Tự dưng thấy bực… nhưng cũng không hiểu bực vì cái gì.*
—-—-—
Tầm 15p sau
Dưới nhà ăn
Tiếng bước chân vang lên từ cầu thang
Xuân Bách xuất hiện, sắc mặt không vui, kéo ghế ngồi phịch xuống
Mẹ Bách
Mẹ Bách
Cuối cùng cũng chịu xuống rồi à?
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//không đáp, cầm đũa lên bắt đầu ăn//
Mẹ Bách
Mẹ Bách
//liếc nhìn Công đứng một bên//
Mẹ Bách
Mẹ Bách
Công còn nhỏ, đứng ngoài đó làm gì. Vào đây ăn sáng chung đi con
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//giật mình, vội xua tay//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Dạ… dạ thôi ạ… con—
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Không được.
Cả bàn ăn chững lại
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//đặt mạnh đũa xuống bàn//
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nó là người hầu, vào đây ngồi ăn cùng làm gì?
Mẹ Bách
Mẹ Bách
//cau mày// Xuân Bách, con nói chuyện cho đàng hoàng. Nó chỉ là một đứa trẻ thôi
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//giọng gắt// Thì cũng không phải người nhà mình
Bùi Trường Linh ( lúc nhỏ)
Bùi Trường Linh ( lúc nhỏ)
Em nói vậy quá đáng rồi. Một bữa ăn thôi mà
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Anh thương thì anh dẫn nó về phòng anh mà ăn
Bùi Trường Linh ( lúc nhỏ)
Bùi Trường Linh ( lúc nhỏ)
//nhíu mày// Xuân Bách—
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Em không muốn thấy nó ngồi chung bàn với em
Mẹ Bách
Mẹ Bách
//thở dài, nhìn sang Công//
Mẹ Bách
Mẹ Bách
Con đừng để ý, vào ăn đi, dì nói được mà—
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nếu nó ngồi vào, con không ăn
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//hoảng hốt, vội lắc đầu//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Dạ… không sao đâu ạ! Con không đói đâu, con ăn sau cũng được ạ!
Ba Bách
Ba Bách
//nghiêm giọng// Con càng ngày càng khó dạy rồi đó, Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Con không cần ai dạy hết
Bùi Trường Linh ( lúc nhỏ)
Bùi Trường Linh ( lúc nhỏ)
Em đang làm tổn thương người khác mà không biết đâu
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Kệ.
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
Nguyễn Xuân Bách (lúc nhỏ)
//tiếp tục ăn, như thể không có chuyện gì xảy ra//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
//đứng im một lúc, rồi lặng lẽ lùi ra ngoài//
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
// vỗ ngực, thì thầm// Sợ thật, kêu mình vào đó ăn chắc đau tim mà chết
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Nguyễn Thành Công ( lúc nhỏ)
Người gì mà khó chiều!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play