Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tha Thứ, Thù Hận, Yêu Em Lại

Chương 1

Giới thiệu: *...* Là hành động của nhân vật "..." Là suy nghĩ của nhân vật hoặc âm thanh của những thứ bên ngoài truyền đến
GONG YOO
GONG YOO
lôi cậu ta vào
Bọn đàn em phía ngoài nghe lệnh, liền đưa một cậu con trai mỏng manh tiến vào. Thân hình nhỏ nhắn bị bọn họ kéo lê trên sàn không thương sót. Thân thể chà xát xuống đất làm cậu đau rát đến cau mày
Đàn em
Đàn em
Quỳ xuống! *Tên đó đá vào chân cậu một cái*
khiến cậu khụy xuống đau đớn
Đàn em
Đàn em
Lão đại, đã bắt được người
cái tên uy nghiêm ngồi trên ghế to lớn kia toát lên vẻ lãnh đạo cùng khí chất khác người. Hắn ta rít một hơi thuốc dài, sau đó phả ra làn khói mờ nhạt
cậu từ bé đã không chịu được mùi hương nồng nặc của thuốc lá. Nó khiến đầu óc cậu quay cuồng
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
...*cậu tỏ vẻ khó chịu, xoay mặt sang chỗ khác*
cái tên đàn em kia thấy vẻ mặt ấy thì tức giận, vung chân đá vào cậu một cái
Đàn em
Đàn em
Mẹ nó! Mày nghĩ mày là ai mà dám trưng bộ mặt đó ra?
Tưởng rằng bản thân làm được việc, tên đó nhìn lên người ngồi ghế kia. Lúc này, hắn vẫn nhàn nhã thưởng thức điếu thuốc cay cay, nhưng đôi mắt màu hổ phách lại dành tặng cho tên kia một cái liếc thấu xương. Ngay lập tức kẻ hùng hồn ban nãy cụp đuôi
GONG YOO
GONG YOO
Ba và mẹ cậu ở đâu? *Hắn không nhanh không chậm hỏi*
cậu ngẩng đầu lên phần vì giọng nói này hay quá, nhưng sao nó lạnh buốt như băng thế này
cậu cố định hình lại tầm mắt, khuôn mặt hắn ta sao dữ tợn quá nhưng lại cực kì điển trai. Mái tóc được chải chuốt theo nề nếp gọn gàng, không có đến một sự sai lệch. Cậu hơi run sợ vì đôi mắt kia, có thể thấy rõ cả những tia máu hằn lên. Nhưng lại cố tưởng tượng đến nếu với khuôn mặt này, người trên đó mà là người tốt thì có phải quá hoàn hảo không?
GONG YOO
GONG YOO
Nhắc lại *đã lâu vẫn chưa nhận được câu trả lời, hắn gằng giọng*
cậu đắm chìm suy nghĩ về người đàn ông này đến mức quên cả hoàn cảnh của bản thân hiện tại
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
Tôi...tôi không...biết
Nếu nhà cậu, à không phải chính xác là người nhà của cậu không mắc nợ hắn một khoảng tiền lớn không thể trả thì cậu đâu phải khốn khổ thế này bây giờ cậu chắc cậu đã có thể quen được bạn mới, có công việc tốt hơn và nhanh chóng trang trải cuộc sống để dọn khỏi ngôi nhà kia
Từ bé, bao nhiêu uất hận cậu điều ghi sâu trong cả thâm tâm mình, cậu là một đứa trẻ mồ côi, được một người đàn ông đứng tuổi đưa về. Nhưng khi cậu mới chập chững bước vào bậc thềm đầu tiên thì vợ ông ta đac nói
Mẹ nuôi
Mẹ nuôi
Mày đừng bao giờ ảo tưởng đến thân phận của mình. Cả đời này mày chỉ là thằng hầu của nhà tao
Bà đã nhẫn tâm đến mức năm cậu 4 tuổi đã bắt cậu nấu cơm, chiên cá, giặt đồ. Cậu làm ngày này qua ngày khác không xuể tay nhưng chỉ cần không vừa ý một điểm nhỏ, bà ta lại thẳng thừng quất những đòn roi mạnh bạo vào người cậu. Cậu không biết phải tốn bao nhiêu nước mắt nhưng cậu vẫn phải gượng dậy cố gắng làm việc để rời xa nơi này. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, họ cưu mang cậu như thế đâu phải lời một lời hai là có thể rời xa?
GONG YOO
GONG YOO
Cậu còn bao che cho họ? *❄️*
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
Tôi...tôi thật sự...không biết...*cậu lắp bắp khó xử*
Bọn họ đã ôm tiền rời đi rồi mà không nói cho cậu một lời nào, bây giờ bị truy hỏi thì cậu biết nói làm sao?
GONG YOO
GONG YOO
Ha...giỏi lắm *hắn ta đưa mũi giày đến ngay cằm cậu dùng sức nâng cằm lên*
Nó lạnh buốt làm cậu run run lên, thứ gì của tên này cũng điều lạnh như thế sao?
GONG YOO
GONG YOO
nếu không biết tôi đâu điên mà bắt cậu về?
Hắn nói có lí đấy mới chiều này cậu đang làm việc thì đã có vài người áo đen bước vào, hùng hồn kêu cậu đi cùng họ nhưng tới khi cậu vào đây thái độ của họ thay đổi 180 độ
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
muốn tìm họ thì bắt họ cớ sao lại bắt tôi?
GONG YOO
GONG YOO
vì cậu chính là con cờ của bọn chúng
GONG YOO
GONG YOO
" Cậu ta ngu xuẩn. Cậu nghĩ họ sẽ dễ dàng tha cho một người luôn hầu hạ họ sao? Tôi không đoán cũng biết thảo nào họ cũng sẽ gọi cho cậu"
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
Đồ điên! Anh sai rồi
Hết

Chương 2

LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
Đồ điên! Anh đoán sai rồi! *cậu nhếch mép nhìn hắn*
GONG YOO
GONG YOO
Tôi cho cậu lặp lại câu đó lần nữa *giọng hắn bỗng hạ thấp xuống đáng sợ*
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
Tôi không phải...là con của họ, càng không phải con ruột rà thân thiết *nói giữa chừng giọng cậu xìu xuống*
3 TIẾNG TRƯỚC
GONG YOO
GONG YOO
sao rồi
Đàn em
Đàn em
Thưa lão đại họ trốn rồi!
GONG YOO
GONG YOO
...
hắn vẫn ôn tồn xoay xoay điếu thuốc trên tay, khuôn mặt không chút cảm xúc
Đàn em
Đàn em
nhưng tôi đã điều tra có một cậu con trai suốt 17 năm qua vẫn luôn sống trong nhà họ *nói tiếp*
GONG YOO
GONG YOO
Nói
Đàn em
Đàn em
Thưa lão đại, cậu ta tên Lee Dong Wook năm nay 21 tuổi. Theo như điều tra cậu ta là trẻ mồ côi được bọn họ nhận nuôi nhưng hầu như bọn họ đối đãi cực kì khắc nghiệt, chưa bao giờ xem là con cái trong nhà. Cũng chưa từng cho cậu ta đi học hầu như chỉ được học lỏm ngoài cửa lớp của cậu con trai ruột
cậu ta hầu như nhút nhát, chưa từng kháng cự trước sự hành hạ của gia đình kia, về tính cách chỉ điều tra được bấy nhiêu
Đàn em
Đàn em
Thưa ngài, đây là hình của cậu ta
Đàn em
Đàn em
NovelToon
GONG YOO
GONG YOO
ở đâu? *hắn chăm chú lắng nghe*
Đàn em
Đàn em
hiện tại đã bắt đầu công việc tại công ty con của ngài được 1 ngày và bây giờ đang trong thời gian làm việc
GONG YOO
GONG YOO
Haha...có chạy đằng trời không ngờ lại gần như vậy * cười khinh*
Đàn em
Đàn em
xin nhận lệnh
tên đàn em cung kính cúi đầu. Kẻ nào có ý định quỵt nợ của Gong Yoo điều phải chết
GONG YOO
GONG YOO
5 phút bắt sống về đây
một câu lệnh lạnh lẽo cũng đủ để nhận ra kết cục của một người
HIỆN TẠI
hắn vẫn gác chân ngang qua, khuôn mặt vô cảm đón chờ cậu sẽ nói gì
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
vậy nên...xin anh...h...hãy thả...thả tôi ra đi *nhận thấy ánh mắt như muốn bóp nát cậu của hắn và cả tên đàn em, tim cậu đập thình thịch không thể nói bình thường*
GONG YOO
GONG YOO
Tha? Lee Dong Wook cậu ngây thơ quá rồi
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
Anh...anh sao lại biết tên tôi?
cậu ngạc nhiên cậu còn chưa biết tên hắn là gì. Từ lúc bước vào đây chỉ biết đó là "lão đại", ngoài ra cậu không hề biết gì thêm về hắn
GONG YOO
GONG YOO
điều đó quan trọng sao? quan trọng là nếu mẹ không trả thì con gánh
hắn vừa nói câu đó vừa thì thầm gì đó vào tai cậu, chỉ thấy khóe miệng hắn hơi nhếch lên khi thấy mặt cậu biến sắc
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
Anh...anh vô sỉ! *cậu giơ cao tay lên định tát hắn một cái*
"CHÁT"
một cái tát đau điếng người giáng thẳng xuống má cậu trên đó hằn rõ dấu cả 5 ngón tay còn lấp ló đâu đó vài tia máu
Đàn em
Đàn em
mày định giở trò gì đấy?
tên đàn em chứng kiến sự tình từ nãy giờ thấy cậu định giở thói lưu manh tên đó nhanh tay hơn một chút tát thẳng vào mặt cậu
GONG YOO
GONG YOO
tao có bảo mày đánh cậu ta? * Hắn bất bình lên tiếng*
Đàn em
Đàn em
lão đại...
GONG YOO
GONG YOO
tao muốn coi cậu ta có chạm tới mặt tao được hay không. Vậy mà mày phá mất trò vui của tao rồi? * hắn lạnh lùng xoay qua di chuyển tầm mắt từ cậu đang run rẩy ôm lấy má mình tới tên đàn em không biết điều*
Đàn em
Đàn em
em...em...
ĐOÀNG
tiếng súng vang lên giữa căn phòng lạnh lẽo
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
Á...*cậu la lên một tiếng*
chưa bao giờ cậu cảm nhận được mùi máu gần mình như bây giờ, cả tiếng súng chói tai theo bản năng cậu ngay lập tức co người lại
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
hức...mẹ...hức...mẹ ơi cứu...cứu con đi mà...* cậu khóc nấc lên từng hồi không dám ngước nhìn tên đàn em lúc nãy*
đầu súng còn vươn vấn hơi khói hắn ngồi trên ghế suốt quá trình chỉ nhìn những đợt biểu cảm của cậu mặt vẫn lạnh băng
GONG YOO
GONG YOO
Dọn xác
sau câu nói ấy cậu nghe rất rõ từng chữ cũng nghe rất rõ việc tiếng giày của bọn đàn em ngoài cửa bước vào lôi người đi
cha mẹ ban cho tên đó một mạng sống...nhưng có ngờ đến việc tên đó nhanh chóng từ trần như thế không? vậy có phải người tiếp theo là cậu không?
GONG YOO
GONG YOO
tôi vừa giúp cậu loại bỏ kẻ vừa hành hung cậu có phải cậu nên cảm ơn tôi không? * hắn từ từ bước xuống chỉ đứng trước mặt cậu nói*
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
hức...anh là đồ máu lạnh đồ sát nhân * cậu hít một hơi cố gắng nói lớn*
GONG YOO
GONG YOO
Hahaha...
GONG YOO
GONG YOO
Đúng! tôi là kẻ sát nhân! nên cậu cũng nên biết điều một chút nhỡ tôi có hứng thú rồi tha cho cậu thì sao?
giọng hắn chứa đầy sự khinh bỉ, chẳng qua cậu cũng sẽ quỳ dưới chân hắn mà phục vụ hắn như những con đi.ếm ở hộp đêm
GONG YOO
GONG YOO
tôi cho cậu 5 ngày nếu cậu không mang số tiền cha mẹ cậu mượn về đây. Cậu sẽ biết Gong Yoo tôi là người như thế nào
Hết

CHƯƠNG 3

GONG YOO
GONG YOO
tôi cho cậu 5 ngày nếu cậu không mang số tiền cha mẹ cậu mượn về đây. Cậu sẽ biết...Gong Yoo tôi là người thế nào
nói xong hắn bước ra ngoài để lại cậu còn chưa kịp tiêu hóa lời hắn nói
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
"số tiền lớn như vậy...biết đào ở đâu chứ?"
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
"cha mẹ nuôi sao các người lại đối xử với tôi như vậy?"
Lee Dong Wook lang thang về nhà cũ, cũng may bọn họ hẹn chủ mới của căn nhà này hai ngày sau mới đến lấy. Đêm nay cậu cũng có chỗ tạm trú rồi
HÔM SAU
"Lạch cạch...lạch cạch"
cậu chăm chú gõ phím, đây chính là nguồn sống của cậu hiện giờ cậu không thể bị mất công việc này được
Bỗng nhiên...
Nhân viên
Nhân viên
Gong tổng đến rồi mọi người nhanh chóng tập trung tại đại sảnh đi
một thông báo nhỏ cũng đủ tầm ảnh hưởng đến toàn bộ nhân viên
Nhân viên
Nhân viên
cái gì? công ty con thành lập bao nhiêu năm chưa thấy đến bây giờ sao ngài ấy đột ngột đến đây
Nhân viên
Nhân viên
nhiều lời cậu muốn mất việc à?
cả công ty nháo nhà lên, cậu đang ngồi làm việc nghe bọn họ thúc giục thì cũng đứng dậy
cậu cũng chưa bao giờ được diện kiến chủ tịch
Nhân viên
Nhân viên
Lee Dong Wook, cậu nhanh chân lên lề mề quá
câu nói của cậu nhân viên kia kéo cậu về thực tại cậu vừa đi nhưng miệng vẫn lẩm bẩm
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
Gong tổng? chưa bao giờ xuất hiện? dù sao cũng là con người có cần phải làm quá lên như thế không?
Cả đám nhân viên cung kính xếp hàng dài đón vị chủ tịch chưa bao giờ ghé thăm
Baek Kang Hyuk
Baek Kang Hyuk
nhanh chóng cúi đầu xuống!
Cậu lơ mơ nghe thấy hai hàng dài đứng nép qua phía cửa giữa lối đi được trải thảm đỏ đẹp đẽ bọn họ cúi gập đầu 90 độ
Một cậu trai được xếp đứng cạnh cậu thấy cậu vẫn chưa cúi đầu thì hối giục
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
này cậu ơi, Gong tổng là ai thế? //cậu tiện mồm mà xoay qua hỏi cậu trai đứng kế bên//
Baek Kang Hyuk
Baek Kang Hyuk
cậu thật sự không biết sao? Ngài ấy là Gong Yoo chủ tịch tập đoàn GY, cũng chính là công ty mẹ của chi nhánh nhỏ này. Ngài ấy đã 34 tuổi rồi còn lại cậu chỉ cần biết đó là một kẻ không nên gây sự hay động vào vậy thôi
Baek Kang Hyuk
Baek Kang Hyuk
này cậu nhìn đi là ngài ấy
Baek Kang Hyuk
Baek Kang Hyuk
NovelToon
Baek Kang Hyuk
Baek Kang Hyuk
sơ lược lại là tính cách quyết đoán cực kì bá đạo. Nghe đồn còn rất tàn nhẫn là Lão Đại trong Hắc Bang thì phải, nói chung là người không bao giờ nên động
Cậu nhìn vào bức ảnh mà không khỏi há hốc mồm
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
*là...là người tối qua, nhưng sao nhìn không giống lắm*
Vì chứng tò mò cậu lỡ ngước thẳng đầu lên
Trong lúc đó, Gong Yoo đã bước tới gần ngay cạnh cậu ánh mắt hắn ta đặt chính là trên người cậu
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
chết...chết rồi...//cậu thầm chửi một tiếng rồi lật đật cuối đầu//
GONG YOO
GONG YOO
ngước lên
Hắn đứng trước mặt cậu mạnh mẽ ra lệnh
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
chào...chào Gong tổng
GONG YOO
GONG YOO
cậu mắc bệnh cứng lưỡi khi gặp tôi?
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
...*không có nha ai bảo hắn như ma như quỷ đó thôi*
GONG YOO
GONG YOO
tôi muốn tham quan
Nhân viên
Nhân viên
Gong tổng, ngài muốn đi tham quan sao? để tôi đưa ngài đi nhé
GONG YOO
GONG YOO
tôi muốn cậu ta
GONG YOO
GONG YOO
//chỉ vào cậu//
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
T...tôi á?
GONG YOO
GONG YOO
có vấn đề?
Baek Kang Hyuk
Baek Kang Hyuk
Thưa ngài cậu ta là nhân viên mới vào đường lối vẫn chưa nắm rõ, nếu ngài không phiền tôi có thể thay cậu ấy đưa ngài đi
Vẫn là cậu ấy Lee Dong Wook trong lòng không ngừng biết ơn vì đã cứu cậu thật đúng lúc
GONG YOO
GONG YOO
lệnh của tôi cậu dám cãi? //liếc Kang Hyuk//
Baek Kang Hyuk huých vào tay cậu một cái rồi nói nhỏ
Baek Kang Hyuk
Baek Kang Hyuk
nói thế rồi cậu mau đi đi
Cuối cùng đẩy qua đẩy lại người đưa chủ tịch kiêu hãnh tham quan công ty vẫn là cậu
Suốt đường đi cậu hoàn toàn câm nín mà không biết nói gì
GONG YOO
GONG YOO
đi tham quan chứ không đi làm tượng đây là cách công ty dạy bảo nhân viên?
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
A...không có, tôi xin lỗi là do tôi không biết điều
GONG YOO
GONG YOO
như thế nào mới là biết điều?
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
tôi...//tay chân quắn quíu//
GONG YOO
GONG YOO
là thế này
Đột nhiên hắn tiến sát lại ép cậu vào bức tường lạnh ngắt, khóe môi hắn cong lên nhưng cậu thì đầy sự hoảng loạn trong mắt
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
*anh ta định làm gì vậy*
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
Gong tổng, xin ngài tự trọng
GONG YOO
GONG YOO
loại người như cậu còn cần tôi phải tự trọng à?
Hắn bóp chặt lấy cằm của cậu
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
A...tôi không phải loại người như thế
GONG YOO
GONG YOO
phải hay không kiểm tra sẽ rõ
Dứt câu hắn giữ chặt đầu cậu lại mạnh mẽ mà hôn lên cánh môi hồng hào
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
ưm...ồ...ốn
Tay cậu không ngừng đập lên ngực hắn nhưng đều vô ích cả. Hắn từ từ đưa lưỡi vào trong cậu, thỏa sức mà chơi đùa
Nước mắt cậu lăn dài cánh tay đập nhẹ dần rồi ngừng hẳn chưa bao giờ cậu cảm thấy tủi nhục như vậy, cậu và hắn còn chưa quen biết
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
hức...hức...
GONG YOO
GONG YOO
Câm miệng! tôi ghét nhất những giọt nước mắt giả tạo
Hắn buông cậu ra không hề có chút động lòng trước những giọt nước mắt ấy
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
Khốn kiếp
CHÁT
Lần này là hắn bị cậu tát một cú vào mặt, mắt hắn dần đỏ lên làm cậu sợ hãi cậu...cậu đáng lẽ không nên làm thế
GONG YOO
GONG YOO
Mẹ nó! cậu dám tát tôi
LEE DONG WOOK
LEE DONG WOOK
là vì anh là một tên lưu manh
GONG YOO
GONG YOO
Lưu manh? Hảo, tôi cho cậu xem thế nào là lưu manh

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play