Ván ℂờ Trong Bóng Tối (Otp Gấu Tiểu Nhất Bạch X Tôn Sáng)
Chương 1:giới thiệu và cuộc gặp gỡ
Lý An
t sẽ giới thiệu xơ qua nhân vật nhé
Lý An
Tôn Sáng sẽ là lính đặc nhiệm
Lý An
còn Tiểu Nhất Bạch sẽ là sát thủ nhoa
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
:/
Lý An
ye và Tôn Sáng sẽ là bot nha
Lý An
còn Nhất Bạch là top nhé
Lý An
và t có thể cho otp của mik âm dương bất cứ lúc nào, có H
thể loại: đam mỹ, sát thủ x lính đặc nhiệm, otp, ngọt,...
cách gọi: tên, anh/em, cậu/tôi,...
Mưa rơi không lớn, nhưng đủ để xóa nhòa mọi dấu vết trên con hẻm hẹp phía sau khu nhà bỏ hoang.
Sát thủ đứng trên mái nhà đối diện, áo khoác đen hòa vào bóng đêm như thể hắn vốn thuộc về nơi này. Ống ngắm đặt ngay ngắn, nhịp thở đều, tim không dao động. Dưới kia là mục tiêu — người mà hắn được thuê để xóa sổ trong vòng ba phút.
Nhưng rồi… có thứ gì đó chen vào tầm nhìn.
Không phải bảo vệ thông thường. Dáng đứng, cách di chuyển, cách quan sát góc chết — lính đặc nhiệm, chưa quá dày dạn nhưng đủ để nhận ra.
Sát thủ hơi nghiêng đầu, khóe môi khẽ cong.
Ngay khoảnh khắc hắn chuẩn bị bóp cò, tiếng nổ vang lên từ phía khác. Mục tiêu chạy, hỗn loạn bùng phát. Lính đặc nhiệm lập tức lao lên che chắn, nhưng quá chậm — một viên đạn sượt qua, máu loang ra trên áo cậu ta.
Sát thủ tặc lưỡi. Nhiệm vụ đã hỏng. Nhưng thay vì rút lui, hắn lại nhảy khỏi mái nhà, rơi xuống hẻm như một cái bóng.
Khi lính đặc nhiệm tỉnh lại, thứ đầu tiên cậu thấy là trần nhà cũ kỹ và mùi thuốc sát trùng thoang thoảng. Vai đau nhói, nhưng vết thương đã được băng lại cẩn thận.
Một người đàn ông ngồi tựa bên cửa sổ, ánh đèn vàng chiếu nửa khuôn mặt. Ánh mắt hắn lạnh, sâu, không có chút thương hại… nhưng cũng không hề xa cách.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Cậu tỉnh rồi à?
Giọng nói trầm thấp, bình thản.
Lính đặc nhiệm cảnh giác ngay lập tức, tay theo phản xạ tìm súng — không có.
Người kia đứng dậy, bước lại gần. Ánh mắt lướt qua cậu như đang đánh giá một món đồ vừa nhặt được.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Tôi chỉ là người… không muốn cậu chết ở đó thôi.
Sát thủ nhìn vết băng trắng thấm máu nhạt dần, rồi lại nhìn vào mắt cậu lính trẻ. Trong khoảnh khắc ấy, hắn đã biết rõ thân phận của cậu — rõ hơn cả chính cậu tưởng.
Nhưng hắn chỉ khẽ cười, nói nhẹ như gió:
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Ngủ thêm chút đi. Ngoài kia… không an toàn cho người tốt như cậu đâu.
Và ở đâu đó, một ván cờ nguy hiểm đã bắt đầu —
Khi sát thủ nắm thế chủ động,
còn lính đặc nhiệm thì hoàn toàn không biết mình vừa được ai cứu.
Lính đặc nhiệm tỉnh dậy lần nữa khi trời đã tờ mờ sáng.
Cơn đau ở vai dịu hơn, nhưng đầu óc vẫn còn nặng trĩu. Cậu chớp mắt vài lần, cố gắng định hình không gian xung quanh. Căn phòng nhỏ, cũ, đồ đạc tối giản đến mức gần như trống rỗng — quá gọn gàng để là nhà của người bình thường.
Người đàn ông kia vẫn ở đó.
Hắn đứng cạnh bàn, lặng lẽ lau con dao mảnh bằng khăn vải, động tác chậm rãi, chính xác. Không khí xung quanh hắn bình thản đến lạ, như thể bạo lực chưa từng tồn tại.
Lính đặc nhiệm nuốt khan.
Tôn Sáng
Vết thương của tôi…
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Không xuyên xương.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Nếu cậu cử động ít lại, ba ngày là ổn.
Tôn Sáng
Anh có kiến thức y tế?
Ánh mắt ấy khiến lưng cậu lạnh đi — không phải vì dữ tợn, mà vì quá tỉnh táo, như thể đã nhìn thấu mọi lớp phòng bị.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Coi như là từng học qua.
Lính đặc nhiệm im lặng một lúc rồi hỏi tiếp, giọng dè chừng:
Tôn Sáng
Tại sao anh lại cứu tôi?
Người kia bật cười rất khẽ, gần như không nghe thấy.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Câu hỏi hay đấy.
Hắn bước lại gần, dừng ở khoảng cách vừa đủ để cậu cảm nhận được sự hiện diện của hắn — không xâm lấn, nhưng không thể phớt lờ.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Vì nếu cậu chết
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Thì tối qua sẽ chẳng còn gì thú vị cả.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Ừ
Ánh mắt hắn lướt qua băng vết thương, rồi dừng lại nơi cổ tay cậu — nơi vết chai quen thuộc của người cầm súng không thể giấu.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Một người như cậu… không nên chết dễ dàng vậy.
Tim lính đặc nhiệm đập mạnh hơn một nhịp.
Tôn Sáng
Anh biết tôi là ai?
Hắn nghiêng đầu, giả vờ suy nghĩ.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Chỉ là đoán thôi.
Nhưng nụ cười kia lại nói điều ngược lại.
Một tiếng còi xe vọng xa ngoài phố khiến cậu giật mình. Theo bản năng, cậu định bật dậy — và ngay lập tức bị một bàn tay ấn nhẹ xuống vai.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Đừng.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Bên ngoài đang lục soát.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Người của cậu.
Câu trả lời rơi xuống như một nhát cắt gọn gàng.
Lính đặc nhiệm mở to mắt.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Có thể.
Hắn cúi xuống thấp hơn, giọng nói sát bên tai cậu, đủ để nghe nhưng không đủ để ai khác bắt được.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Bởi vì mục tiêu tối qua chưa chết. Và cậu là người cuối cùng ở gần hắn.
Không gian bỗng trở nên ngột ngạt.Cậu nhận ra một sự thật đáng sợ:
Từ khoảnh khắc tỉnh dậy ở đây, cậu đã không còn đứng trọn vẹn về phía nào nữa.
Người đàn ông kia lùi lại, thản nhiên nói:
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Cậu có hai lựa chọn.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Ở lại đây, chờ mọi thứ lắng xuống.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Hoặc ra ngoài kia… và để họ quyết định cậu có còn đáng tin không.
Lý An
với lại đang TCKI với sắp tới tết r nên chap tiếp theo sẽ mấy ngày mới ra đc.
Chương 2: khoảng cách an toàn
Lính đặc nhiệm chọn ở lại.Không phải vì tin tưởng, mà vì cậu hiểu rõ — ra ngoài lúc này còn nguy hiểm hơn.
Người đàn ông kia không tỏ ra ngạc nhiên. Hắn chỉ gật nhẹ đầu, như thể đã đoán trước lựa chọn ấy từ lâu.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Quyết định khôn ngoan.
Hắn quay lưng, mở tủ lấy ra một chiếc áo khoác khác, ném về phía cậu.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Mặc vào. Cậu không thể ở đây mãi với bộ đồ đó.
Cậu đón lấy áo, hơi sững lại.
Tôn Sáng
Anh không sợ tôi ghi nhớ đường đi rồi quay lại bắt anh sao?
Hắn khựng một giây — rất ngắn — rồi bật cười.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Nếu cậu làm được
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Thì tôi đã không cứu cậu.
Câu nói không mang ý khinh thường. Nó giống một sự thật hiển nhiên, lạnh lùng đến mức khiến cậu không biết nên phản bác thế nào.
Họ rời khỏi căn nhà khi trời đã sáng hẳn.
Không xe, không liên lạc, chỉ đi bộ qua những con phố đông người — nơi mà sát thủ lại là kẻ hòa vào đám đông hoàn hảo nhất.
Tôn Sáng
Anh rốt cuộc là ai?
Người kia bước chậm lại nửa nhịp.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Gọi tôi là… Quan Tài cũng được.
Cái tên quá bình thường. Quá sạch sẽ.
Cậu biết đó không thể là thật.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Còn cậu?
Quan Tài liếc cậu một cái, ánh mắt như dừng lại lâu hơn cần thiết.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Cái tên này
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Không hợp để chết sớm.
Tôn Sáng
Anh nói chuyện kiểu gì vậy?
Quan Tài không trả lời. Hắn chỉ bước tiếp, nhưng khoảng cách giữa hai người vô thức rút ngắn lại.
Họ dừng chân trong một quán ăn nhỏ ven đường.
Tôn Sáng nhận ra một điều kỳ lạ:
Quan Tài luôn ngồi ở vị trí có thể quan sát toàn bộ lối ra vào, lưng không quay về phía cửa, tay đặt gần bàn nhưng
Tôn Sáng
Anh quen việc bị truy đuổi à?
Quan Tài khuấy ly nước, giọng thản nhiên:
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Tôi quen với việc… không được phép mắc sai lầm.
Một khoảnh khắc rất ngắn, ánh mắt họ chạm nhau. Trong giây lát ấy, Tôn Sáng có cảm giác như người trước mặt không chỉ đang nhìn cậu, mà còn đang đánh giá cậu có thể đi được bao xa trên bàn cờ này.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Tôn Sáng
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Nếu một ngày cậu phát hiện người cứu mình không phải người tốt…
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
…thì sao?
Quan Tài cong môi cười rất nhẹ.
Khi họ rời quán, một chiếc xe đen dừng lại bên kia đường.
Hắn đặt tay lên vai Tôn Sáng, kéo cậu sát lại — một động tác rất tự nhiên, giống như người quen thân.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Đừng quay đầu.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Đi tiếp
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Có người đang theo dõi.
Quan Tài ghé sát hơn, giọng trầm thấp.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Và lần này… không phải người của cậu.
Trong khoảnh khắc ấy, Tôn Sáng chợt hiểu:
Người đứng cạnh mình nguy hiểm hơn cậu tưởng
Nhưng rời xa hắn… có thể còn nguy hiểm hơn nữa.
Ván cờ đã đi sang nước thứ hai.
Và Tôn Sáng đang đứng trên bàn cờ của một sát thủ.
Lý An
đón xem ở chap sau nhé
Chương 3:Nước cờ không báo trước
Quan Tài không buông tay Tôn Sáng ngay.
Bàn tay hắn đặt trên vai cậu vừa đủ chặt để truyền đi một thông điệp rõ ràng:
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
nghe lời.
Họ bước thêm vài chục mét nữa thì Quan Tài mới thả ra, động tác tự nhiên như chưa từng có gì xảy ra. Tôn Sáng quay đầu nhìn thoáng qua — chiếc xe đen đã biến mất khỏi tầm mắt.
Tôn Sáng
Anh nói không phải người của anh
Quan Tài không trả lời ngay. Hắn rẽ vào một con hẻm đông người hơn, nơi tiếng nói chuyện và xe cộ che lấp mọi âm thanh đáng ngờ.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Người của cậu
Giọng Quan Tài trầm xuống.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Hoặc ít nhất… là người đang muốn kiểm tra cậu.
Tôn Sáng khựng lại nửa nhịp.
Tôn Sáng
Không thể. Tôi chưa báo cáo—
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Chính vì thế.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Một lính đặc nhiệm mất liên lạc sau nhiệm vụ thất bại. Cậu nghĩ họ sẽ làm gì?
Tôn Sáng siết chặt tay. Cậu hiểu quá rõ câu trả lời.
Họ dừng lại trong một khu chung cư cũ.
Quan Tài mở cửa một căn hộ trống, bên trong gần như không có đồ đạc — một nơi trú ẩn tạm thời đúng nghĩa.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Ngồi xuống.
Tôn Sáng làm theo, nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi hắn.
Tôn Sáng
Anh rốt cuộc là ai?
Quan Tài quay lưng lại, tháo áo khoác.
Trên cánh tay hắn, những vết sẹo mờ hiện ra — không nhiều, nhưng đủ để nói rằng hắn đã sống sót qua những tình huống không nên sống sót.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Cậu muốn nghe sự thật
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Hay chỉ muốn một lời nói dối đủ an toàn?
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Cậu liều thật.
Hắn quay lại, ánh mắt không còn giấu giếm nữa — lạnh, sắc, và nguy hiểm theo cách khiến tim người khác đập sai nhịp.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Tôi không thuộc về phía nào cả.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Tôi chỉ đứng về phía… người sống sót.
Quan Tài giơ tay lên, ra hiệu dừng lại.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Đừng nói ra.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Một khi cậu gọi tên nó, cậu sẽ không thể quay lại.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Tôn Sáng có thể cảm nhận được hơi thở của hắn.
Tôn Sáng
Anh cứu tôi vì cái gì?
Quan Tài nhìn cậu rất lâu.
Lâu đến mức Tôn Sáng bắt đầu nghĩ mình sẽ không nhận được câu trả lời.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Vì cậu chưa chọn phe.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Và vì tôi muốn xem…
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
…cậu sẽ trở thành quân cờ, hay người phá bàn.
Một tiếng tách rất nhỏ vang lên ngoài cửa.
Quan Tài phản ứng trước khi Tôn Sáng kịp nhận ra chuyện gì xảy ra. Hắn kéo mạnh Tôn Sáng áp sát vào tường, tay còn lại bịt miệng cậu.
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Im
Cửa bị mở khóa từ bên ngoài.
Hai bóng người bước vào, động tác cẩn trọng, quen thuộc đến mức Tôn Sáng nhận ra ngay — người của đơn vị mình.
Tim cậu như rơi xuống. Quan Tài ghé sát tai cậu, thì thầm — giọng thấp đến mức chỉ hai người nghe thấy:
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Giờ thì nói cho tôi biết, Tôn Sáng
Quan Tài(Tiểu Nhất Bạch)
Nếu họ hỏi… cậu sẽ gọi tôi là ai?
Bên ngoài, tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Trong khoảnh khắc ấy, Tôn Sáng hiểu ra một điều đáng sợ hơn cả việc bị phát hiện:
Cậu không còn chắc mình muốn Quan Tài biến mất.
Lý An
nên đợi chap sau tiếp nha
Download MangaToon APP on App Store and Google Play