Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

KẺ NGHÈO CŨNG CÓ QUYỀN ĐƯỢC YÊU

Chương 1: Cơn Mưa Giữa Hai Thế Giới

Sài Gòn, 6 giờ chiều.
Trời mưa không báo trước. Những giọt nước đập xuống mặt đường loang loáng ánh đèn xe. Trước một quán cà phê sang trọng nằm ngay mặt tiền trung tâm, Nguyễn Quang Anh dừng xe giao hàng, áo mưa mỏng dính chặt vào người.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơi.
Quang Anh quay đầu lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mưa lớn quá, anh vào đây trú đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần đâu, anh chờ tạnh mưa là đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Áo anh ướt hết rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ướt quen rồi.
Duy khựng lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quen… là sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người nghèo quen chịu thiệt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vào đi. Em mời.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không có tiền.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em có.
Quang Anh cau mày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không thích nợ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy coi như mưa nợ anh.
Họ ngồi đối diện nhau, giữa bàn là một ly cà phê nóng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tên gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bao nhiêu tuổi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hai mươi lăm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh lớn hơn em hai tuổi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em là Đức Duy.
Quang Anh gật đầu, tay vẫn giữ chặt mũ bảo hiểm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em giàu lắm hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc là hơn anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy sao lại nói chuyện với anh?
Duy nhìn ra ngoài mưa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì ngoài kia, không ai nhìn em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em ngồi trong quán thế này, sao lại không ai nhìn?
Duy quay sang, ánh mắt trầm xuống.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Họ nhìn tiền, không nhìn em.
Một khoảng im lặng kéo dài.
Quang Anh đứng dậy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mưa sắp tạnh rồi, anh đi đây.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Khoan đã.
Duy gọi lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có hay uống cà phê không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không, đắt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy hôm nay là lần đầu, em mời.
Quang Anh im lặng vài giây.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngày mai anh còn giao hàng ở đây không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu mưa nữa, anh vào nhé.
Quang Anh nhìn Duy, ánh mắt dịu đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu mưa, anh sẽ vào.
Kết chương 1
Mưa vẫn rơi.
Nhưng giữa một kẻ nghèo và một người giàu, đã có thứ gì đó lặng lẽ bắt đầu.
Không ồn ào, không phô trương, chỉ là một ánh nhìn đủ để nhớ cả đời.

Chương 2: Căn Phòng Trọ Nghèo

Khu trọ nằm sâu trong một con hẻm nhỏ ven kênh. Buổi tối, ánh đèn vàng hắt ra từ những căn phòng thấp bé, tường loang lổ, mái tôn kêu lộp bộp mỗi khi gió thổi.
Căn phòng của Nguyễn Quang Anh chỉ hơn mười mét vuông. Một chiếc giường đơn cũ, cái bàn gỗ trầy xước, góc bếp nhỏ đủ đặt một cái nồi và bếp ga mini. Mọi thứ đều chật, nhưng gọn gàng.
Hoàng Đức Duy đứng trước cửa, tay nắm nhẹ quai balo, ánh mắt lạ lẫm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhà anh ở đây sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ, nhỏ lắm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sao.
Quang Anh mở cửa, mùi xà phòng quen thuộc thoảng ra.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em vào được không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em quen chỗ này không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chưa, nhưng muốn thử.
Duy bước vào, cúi người tránh xà ngang thấp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh sống một mình à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Buồn không?
Quang Anh đặt balo xuống giường.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quen rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lại là quen.
Quang Anh cười nhạt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không quen thì sống sao nổi.
Duy nhìn quanh căn phòng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mọi thứ… rất gọn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không có nhiều đồ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng anh giữ kỹ.
Quang Anh quay lại nhìn Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không thấy khó chịu à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì sao phải khó chịu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chật, nóng, nghèo.
Duy lắc đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em thấy ấm.
Quang Anh hơi sững.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đây không có máy lạnh, không có sofa, không có gì hết.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng có anh.
Câu nói làm Quang Anh im lặng.
Quang Anh rót nước từ bình nhựa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ có nước lọc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy là đủ.
Duy nhận ly nước, uống một ngụm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tay anh bị trầy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
À, lúc giao hàng va phải.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không băng à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không sao.
Duy bước tới gần, giọng trầm xuống.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh lúc nào cũng nói không sao.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì nói sao cũng chẳng có ai nghe.
Duy nhìn thẳng vào mắt anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bây giờ có em.
Một khoảng lặng kéo dài.
Bên ngoài, tiếng xe máy vọng lại xa dần.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em nghe.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không nên đến đây thường xuyên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không thuộc về nơi này.
Duy lắc đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không tin vào nơi chốn, em tin vào người.
Quang Anh nắm chặt tay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh nghèo.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em biết.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không cho em được những thứ em có.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không cần.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rồi em sẽ chán.
Duy bước thêm một bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn rất gần.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em chỉ sợ anh đẩy em ra.
Kết chương 2
Trong căn phòng trọ chật hẹp, hai con người đứng rất gần nhau
Giữa cái nghèo và sự giàu có, không còn là khoảng cách, mà là nỗi sợ chưa dám gọi tên.
Và lần đầu tiên trong đời, Nguyễn Quang Anh nhận ra có người bước vào thế giới của anh không phải vì thương hại, mà vì muốn ở lại

Chương 3: Thế Giới Của Người Giàu

Ngôi nhà của Hoàng Đức Duy nằm trong khu biệt thự yên tĩnh, cổng sắt cao, đèn sân vườn sáng suốt đêm. Mọi thứ đều sạch sẽ, rộng rãi và lạnh lẽo.
NovelToon
Nguyễn Quang Anh đứng trước cánh cổng, tay vô thức kéo thẳng lại áo sơ mi cũ. Đôi giày đã sờn gót chạm lên nền đá bóng loáng.
Duy mở cửa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đến rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vào đi.
Quang Anh bước theo Duy, ánh mắt không giấu được sự lạc lõng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhà em lớn thật.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng trống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh sợ làm bẩn sàn nhà em.
Duy quay lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở đây không có gì quý hơn anh cả.
Quang Anh khựng lại.
NovelToon
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ngồi đây nhé.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh đứng được rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không cần khách sáo.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh quen đứng.
Duy nhìn anh một lúc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở chỗ anh, anh ngồi ở đâu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giường.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy ngồi đi.
Quang Anh chậm rãi ngồi xuống mép sofa, lưng thẳng, hai tay đặt gọn trên đùi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh uống gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nước lọc được rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở đây có đủ thứ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không quen đủ thứ.
Duy đưa cho anh một ly nước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lần đầu em dẫn người về nhà.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gia đình em đâu?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không có ai ở nhà.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì tốt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh ngập ngừng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh sợ ánh nhìn của họ.
Duy siết nhẹ tay.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không cần sợ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng em thì có.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em sợ gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sợ họ làm anh buồn.
Một khoảng im lặng.
Âm thanh điều hòa chạy đều đều.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh thấy mình lạc lõng không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy sao anh vẫn đến?
Quang Anh nhìn Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì là em gọi.
Duy mỉm cười rất khẽ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu một ngày em mất hết những thứ này…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có bỏ em không?
Quang Anh không trả lời ngay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh chưa từng có nhiều để mà mất.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng em thì có.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy em có sợ không?
Duy gật đầu.
Quang Anh đặt tay lên bàn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh nghèo, nhưng anh ở lại khi đã chọn.
Duy nhìn anh rất lâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em giàu, nhưng chưa từng chắc chắn điều gì.
Kết chương 3
Trong thế giới của người giàu, mọi thứ đều dư thừa trừ cảm giác thuộc về
Và lần đầu tiên, Hoàng Đức Duy hiểu rằng thứ mình khao khát nhất không phải tiền bạc, mà là một người dám ở lại khi chẳng còn gì trong tay

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play