Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

#DuongHung - Kẻ Khờ Dệt Mộng Hoàng Kim

#Chương1.

_______
Dinh thự nhà họ Lê nằm biệt lập trên đồi, không khí lúc nào cũng mang theo cái lạnh lẽo của sự xa hoa và kỷ luật thép.
Đối với Lê Quang Hùng, ngôi nhà này giống như một bảo tàng trưng bày những thứ hoàn hảo, và cậu chính là món đồ triển lãm quý giá nhất - vị "thái tử" kế vị với tương lai được định sẵn.
Hùng chưa bao giờ để tâm đến những người làm trong nhà, đặc biệt là Trần Đăng Dương.
Dương là con trai của một gia đình nông dân nghèo ở dưới chân đồi, vì thiếu hụt trí tuệ nên chỉ có thể làm những việc chân tay nặng nhọc.
Trong mắt Hùng, Dương là một sự tồn tại lạc lõng, vụng về, to lớn nhưng ngây ngô, và luôn tỏa ra mùi của nắng và đất mặn.
...
Tiếng gào thét của bà Lê quản gia nghiêm khắc của dinh thự phá tan sự tĩnh lặng của buổi chiều.
Hùng vừa đi học về, đôi chân dừng lại bên hành lang đá cẩm thạch.
Dưới sân gạch, Dương đang quỳ rạp dưới đất, đôi vai to lớn run rẩy.
Bên cạnh là những mảnh vỡ của một chiếc bình gốm cổ, món đồ yêu thích của ông chủ.
Bà Lê - Quản Gia
Bà Lê - Quản Gia
Mày có biết cái này đáng giá bao nhiêu cái mạng của mày không hả Dương?
Bà Lê cầm cây roi mây, quất mạnh xuống bắp tay rám nắng của hắn.
Bà Lê - Quản Gia
Bà Lê - Quản Gia
Đồ vô dụng!
Bà Lê - Quản Gia
Bà Lê - Quản Gia
Đồ ngốc!
Dương không cãi, cũng chẳng biết giải thích rằng hắn chỉ muốn lau bụi vì sợ bà mệt.
Hắn chỉ biết ôm đầu, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ ra.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Dương... Dương xin lỗi...
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Bà đừng đánh... Dương đau...
Hùng đứng đó, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.
Cậu vốn không có thiện cảm với Dương, thậm chí đôi khi còn thấy khó chịu vì vẻ mặt ngơ ngác của hắn mỗi khi cậu đi ngang qua.
Nhưng hôm nay, nhìn những giọt nước mắt lem nhem trên khuôn mặt chữ điền thật thà, nhìn những vết hằn đỏ ửng trên cánh tay run rẩy ấy, trong lòng Hùng bỗng dâng lên một cảm giác xót xa lạ lẫm.
Cậu bước xuống bậc thềm, tà áo sơ mi phẳng phiu khẽ bay trong gió.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Dừng tay lại đi.
Giọng Hùng không cao, nhưng đầy uy lực.
Bà Lê giật mình, vội vàng hạ roi.
Bà Lê - Quản Gia
Bà Lê - Quản Gia
Cậu Hùng...
Bà Lê - Quản Gia
Bà Lê - Quản Gia
Thằng ngốc này nó vừa làm vỡ...
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Tôi thấy rồi.
Hùng cắt ngang, đôi mắt lạnh lùng nhìn những mảnh sứ.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Của đi thay người.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Để nó đi làm việc khác đi, nhìn nó khóc lóc thế này thật chướng mắt.
Bà Lê hậm hực rời đi.
Khoảng sân chỉ còn lại "thái tử" và "chàng khờ".
Dương vẫn chưa dám ngẩng đầu lên, hắn sợ mình sẽ làm bẩn đôi giày da bóng loáng của cậu chủ.
Hùng thở dài, cậu cúi xuống, khoảng cách giữa tầng lớp thượng lưu và kẻ nghèo hèn bỗng chốc thu hẹp lại trong một hơi thở.
Cậu chìa tay ra, giữ lấy cổ tay đang run của Dương.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Nín đi.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Đàn ông con trai mà lại khóc lóc thế à?
Dương ngước mắt lên, đôi mắt hắn ướt đẫm, phản chiếu hình ảnh Hùng như một vị thần vừa bước ra từ ánh hoàng hôn.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
// Lắp bắp // Cậu... cậu Hùng...
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Dương hư... Dương làm hỏng đồ...
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Biết mình hư thì sau này phải cẩn thận.
Hùng lấy chiếc khăn tay thêu chữ nổi từ túi áo, ấn vào bàn tay thô ráp của Dương.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Lau mặt đi.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Đừng để tôi thấy anh khóc nữa, phiền phức lắm.
Dương ngơ ngẩn nhìn chiếc khăn tay trắng muốt thơm mùi nước hoa đắt tiền, rồi lại nhìn bóng lưng thanh mảnh của Hùng đang khuất dần vào trong sảnh chính.
Lần đầu tiên trong cuộc đời đơn giản của mình, chàng khờ biết thế nào là "rung động".
Hắn không biết đó là tình yêu, hắn chỉ biết rằng, vị thái tử kia vừa ban cho hắn một chút ấm áp giữa cuộc đời đầy rẫy những trận đòn.
_______
sa
sa
demo ...
sa
sa
vẫn lười ra chap

#Chương2.

________
Sau buổi chiều hôm ấy, hình ảnh chàng khờ với đôi vai run rẩy cứ ám ảnh mãi trong tâm trí Quang Hùng.
Cậu bắt đầu để ý đến Dương nhiều hơn, và những gì cậu nhìn thấy khiến lồng ngực cậu thắt lại vì một cơn giận không tên.
Cạnh đó, hai tên làm vườn trẻ tuổi đang đứng hút thuốc dưới hiên che, vừa cười cợt vừa chỉ trỏ.
Nhân Vật Nam Phụ
Nhân Vật Nam Phụ
Nhanh cái chân lên đồ ngốc!
Nhân Vật Nam Phụ
Nhân Vật Nam Phụ
Làm không xong thì tối nay nhịn cơm, nghe chưa?
Dương không nói gì, hắn chỉ cúi đầu, bước chân trần trên nền đất bùn nhão nhoét đã bắt đầu loạng choạng.
Hắn vốn dĩ chỉ được thuê để dọn cỏ, nhưng đám người làm này đã sớm coi hắn như một công cụ để trút bỏ mọi việc nặng nhọc.
Hùng siết chặt lan can đá.
Cậu không thích sự bất công, và hơn hết, cậu không thích món đồ mình đã từng "ban ơn" lại bị kẻ khác giày vò.
Hùng bước xuống sân, chiếc ô đen che khuất gương mặt lạnh lùng.
Đám người làm vừa thấy bóng dáng thái tử thì vội vàng vứt điếu thuốc, đứng thẳng hàng, mặt cắt không còn giọt máu.
Dương thấy cậu, hắn dừng lại, định đưa bàn tay lấm lem bùn đất lên chào nhưng rồi lại rụt lại vì sợ làm bẩn mắt cậu.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Cậu... cậu Hùng... mưa...
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Cậu vào nhà đi...
Hùng không nhìn đám người làm, cậu tiến thẳng đến chỗ Dương, giơ chiếc ô che cho cả hai.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Bỏ bao tải xuống.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Nhưng... Dương chưa làm xong...
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Tôi bảo bỏ xuống.
Dương run bắn, vội vàng buông bao tải xuống đất.
Hùng quay sang nhìn đám người làm, ánh mắt cậu sắc như dao cạo.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Từ ngày mai, Trần Đăng Dương sẽ chuyển lên khu nhà chính.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Tất cả công việc ở đây, các người tự chia nhau mà làm.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Nếu tôi còn thấy ai sai bảo anh ta bất cứ việc gì...
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Thì chuẩn bị thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi đây ngay lập tức.
Dương ngơ ngác đi theo Hùng vào nhà chính.
Hắn đi đến đâu, bùn đất vương trên sàn đá quý đến đó.
Bà Lê quản gia hốt hoảng chạy ra định ngăn cản, nhưng một cái giơ tay của Hùng đã làm bà im bặt.
Cậu dẫn hắn vào phòng tắm riêng của mình, mở vòi nước ấm.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Tắm rửa sạch sẽ đi.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Từ nay anh là người hầu riêng của tôi.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Chỉ nghe lệnh một mình tôi, hiểu chưa?
Dương nhìn làn nước bốc hơi nghi ngút, rồi lại nhìn Hùng.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Người hầu riêng... là làm gì ạ?
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Dương có phải vác bao tải cho cậu không?
Hùng khựng lại, nhìn thân hình to lớn nhưng tâm hồn chỉ như một đứa trẻ của Dương.
Cậu bước lại gần, giúp hắn cởi bỏ chiếc áo bảo hộ rách nát, ngón tay thanh mảnh lướt qua những vết chai sần trên vai hắn.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Không cần vác gì cả.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Anh chỉ cần đứng ở nơi tôi có thể nhìn thấy là được.
Tối hôm đó, trong căn phòng thơm mùi gỗ đàn hương của thái tử, có một chàng khờ lần đầu tiên được ngủ trên chiếc đệm êm ái.
Còn Hùng, cậu ngồi bên bàn học, nhìn bóng dáng cao lớn đang ngủ say dưới sàn nhà.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
"Kẻ ngốc này, từ nay chỉ được phép khóc trước mặt một mình mình thôi."
_______

#Chương3.

_______
Từ ngày trở thành người hầu riêng của Hùng, Dương giống như một cái bóng to lớn luôn hiện diện trong căn phòng thơm mùi gỗ đàn hương.
Hùng đã quen với việc có người im lặng đứng sau lưng, quen với việc được Dương vụng về cài lại khuy măng sét hay pha cho một ly trà ấm mỗi tối.
Nhưng Hùng đã lầm khi nghĩ rằng mình có thể hoàn toàn kiểm soát được "con thú" đang lớn dần trong cơ thể chàng khờ ấy.
...
Buổi tối cuối tuần, Hùng đang ngồi trên sofa đọc sách, đôi chân gác lên đôn gỗ.
Dương đang quỳ một chân dưới sàn, dùng một chiếc khăn ẩm để lau đi vết bụi trên đôi giày tây của cậu chủ.
Vì góc nhìn từ trên cao, Hùng vô tình quan sát được rất rõ dáng vẻ của Dương.
Dưới lớp áo sơ mi trắng mà Hùng cho, những khối cơ bắp trên lưng Dương chuyển động cuồn cuộn theo từng nhịp lau.
Hắn không hề gầy gò, thực chất, những năm tháng làm việc nặng nhọc đã đúc kết nên một cơ thể cường tráng, tràn đầy sức mạnh nguyên thủy.
Bỗng nhiên, Dương dừng tay.
Hắn ngước nhìn lên, đôi mắt vốn dĩ luôn ngây ngô nay lại mang một tia nhìn sâu hoắm, đặc quánh.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Cậu Hùng... chân cậu... bị sưng rồi.
Dương vừa nói vừa tự ý nắm lấy cổ chân Hùng.
Bàn tay hắn to lớn, thô ráp và nóng hổi như lửa đốt.
Hùng khẽ rùng mình, định rút chân lại.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Không sao, chỉ là do đứng hơi lâu ở trường thôi.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Anh buông ra đi.
Dương không buông.
Ngược lại, hắn siết nhẹ, bắt đầu dùng ngón cái xoa bóp vào huyệt đạo ở cổ chân Hùng.
Động tác của hắn không hề vụng về như khi cầm chén đĩa, mà lại vô cùng chắc chắn và có lực.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Đừng cử động... Dương làm cho cậu hết đau.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Dương thương cậu mà.
Chữ "thương" thốt ra từ miệng kẻ khờ nghe thật nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt hắn lúc này lại chẳng hề "khờ" chút nào.
Hắn nhìn chằm chằm vào đôi chân trắng ngần của Hùng, hơi thở dần trở nên nặng nề.
Hùng cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Ánh mắt đó... không phải là ánh mắt của một con cún trung thành, mà là ánh mắt của một kẻ săn mồi đang nhìn ngắm báu vật của mình.
Hùng bối rối, cậu dùng cuốn sách trên tay gõ nhẹ vào vai Dương.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Được rồi, tôi hết đau rồi.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Anh đi tắm đi, muộn rồi.
Dương đột ngột đứng bật dậy.
Chiều cao vượt trội của hắn bao trùm lấy bóng dáng nhỏ nhắn của Hùng trên sofa.
Hắn đứng sát đến mức Hùng có thể ngửi thấy mùi xà phòng thanh khiết quyện với mùi nam tính nồng đậm tỏa ra từ cơ thể hắn.
Hắn không lùi lại, mà khom người xuống, chống hai tay hai bên sofa, nhốt chặt Hùng vào giữa.
Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn vài centimet.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Cậu Hùng... cậu thơm quá.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Dương muốn... gần cậu hơn một chút nữa.
Hùng nín thở, trái tim đập liên hồi.
Cậu vốn là một thái tử kiêu ngạo, luôn đứng trên vạn người, nhưng lúc này, trước một kẻ mà cậu cho là "ngốc nghếch", cậu lại thấy mình nhỏ bé và yếu thế vô cùng.
Bản năng đàn ông của Dương bộc phát mạnh mẽ đến mức nó lấn át cả sự ngây ngô thường ngày.
Dương khẽ đưa mũi vào hõm cổ Hùng, hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột... hắn liếm nhẹ lên vành tai cậu, như cái cách một con thú đánh dấu lãnh thổ.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
#𝐿𝑒𝑄𝑢𝑎𝑛𝑔𝐻𝑢𝑛𝑔.
Dương... anh làm cái gì thế hả?
Hùng lắp bắp, gương mặt đỏ bừng vì vừa giận vừa thẹn.
Dương lùi lại một bước, đôi mắt lại trở về vẻ trong veo, ngơ ngác như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hắn gãi đầu, cười hì hì.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Dương thấy mấy con mèo trong vườn hay làm thế với người chúng thích.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
#𝑇𝑟𝑎𝑛𝐷𝑎𝑛𝑔𝐷𝑢𝑜𝑛𝑔.
Cậu không thích ạ?
Hùng nhìn kẻ trước mặt, lòng đầy nghi hoặc.
Là hắn thực sự ngây thơ, hay bản năng của hắn quá mạnh mẽ đến mức chính hắn cũng không kiểm soát được?
Cậu nhận ra, việc giữ "con sói" này bên cạnh mình có lẽ là quyết định mạo hiểm nhất cuộc đời cậu.
_______

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play