Ngày Em Bước Vào Thế Giới Của Anh
Va Chạm
Sân trường buổi sáng ồn ào hơn thường lệ
Chiếc xe màu đen bóng loáng dừng ngay trước cổng, thu hút ánh nhìn của không ít học sinh xung quanh
Cửa xe mở ra, một chàng trai bước xuống trong bộ đồng phục được may đo vừa vặn, mái tóc rũ trước mặt. Gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, ánh mắt gần như chẳng để tâm đến ai.
Em là Đức Duy - con trai của Hoàng Gia
Đức Duy bước qua cổng trường như thể mọi thứ xung quanh đều là điều hiển nhiên. Những lời bàn tán khe khẽ vang lên sau lưng, nhưng em quen rồi
Ở một góc sân trường, Quang Anh đứng lặng lẽ dưới tán cây phượng. Chiếc balo cũ được đeo gọn sau vai, trên tay cậu là tờ đơn xin làm thêm chưa kịp gấp lại.
Buổi sáng của anh bắt đầu bằng việc chạy xe phụ mẹ ngoài chợ, rồi vội vã đến trường cho kịp giờ học.
Anh nhìn thoáng về phía đám đông kia, rồi nhanh chóng quay đi.
Quang Anh - Rhyder
"Thế giới đó không liên quan đến mình"
Chiếc vòng tay trên cổ tay Đức Duy tuột ra, rơi xuống nền gạch. Em khựng lại, chưa kịp phản ứng thì đã có một bàn tay khác nhanh hơn cúi xuống nhặt lấy.
Quang Anh - Rhyder
Của cậu nè
Đức Duy ngước lên. Trước mặt em là một cậu con trai cao gầy, đồng phục đã hơi sờn, ánh mắt bình tĩnh đến lạ. Không có sự nịnh nọt, cũng chẳng có vẻ tò mò thường thấy khi người khác nhìn em
Đức Duy - Captain
Mình cảm ơn
Quang Anh đáp lại bằng một cái gật đầu ngắn, rồi quay đi ngay, như thể cuộc va chạm vừa rồi chẳng để lại chút dư âm nào.
Sân trường dần trở lại yên tĩnh
Hai con người từ hai thế giới khác nhau, vừa vô tình chạm vào nhau trong một buổi sáng bình thường.
Và chẳng ai ngờ rằng, đó mới chỉ là bắt đầu.
Thư Viện
Thư viện buổi trưa yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng lật sách.
Đức Duy bước vào, trên tay là danh sách tài liệu giáo viên yêu cầu. Em không thích những nơi đông người, nên thư viện luôn là lựa chọn an toàn nhất.
Em đi dọc các kệ sách, ánh mắt dừng lại ở một cái tên quen quen.
Đức Duy - Captain
"Là cái cậu hồi sáng kìa"
Anh đang đứng trước kệ sách cuối, tay cầm một quyển sách Toán nâng cao, gương mặt chăm chú đến mức chẳng để ý xung quanh.
Đức Duy chần chừ vài giây, rồi tiến lại gần.
Đức Duy - Captain
Xin chào..
Quang Anh ngẩng lên, hơi ngạc nhiên
Quang Anh - Rhyder
À… là cậu lúc sáng
Đức Duy gật đầu, ánh mắt vô thức nhìn xuống cuốn sách trên tay cậu.
Đức Duy - Captain
Cậu hay thường đọc sách ở thư viện hả
Quang Anh - Rhyder
Ừ , nó yên tĩnh mà
Đức Duy - Captain
Mỗi ngày cậu đều đến sao
Quang Anh - Rhyder
Ừ , gần như mỗi ngày
Quang Anh - Rhyder
Ở đây mát , thoáng , còn không tốn tiền
Em chưa từng nghĩ đến chuyện tốn tiền khi bước vào thư viện.
Đức Duy - Captain
Cậu biết sách Văn nâng cao để ở đâu không? Mình tìm hoài mà chưa thấy
Quang Anh nhìn theo tay Duy , rồi bước sang một bên.
Quang Anh - Rhyder
Bên này. Nhưng quyển đó hay bị mượn trước lắm
Đức Duy - Captain
Cậu mượn chưa?
Anh rút ra một quyển , đưa cho em
Quang Anh - Rhyder
Cậu lấy đi
Đức Duy - Captain
Nhưng cậu cũng cần mà
Quang Anh - Rhyder
Mình học toán là chính
Quang Anh - Rhyder
Với lại cậu cần hơn
Đức Duy - Captain
Cảm ơn...Quang Anh
Quang Anh - Rhyder
Cậu biết tên mình?
Đức Duy - Captain
Mình thấy trong danh sách học bổng
Đức Duy - Captain
Cậu học giỏi thật
Đức Duy - Captain
Còn mình tên Đức Duy
Quang Anh - Rhyder
Biết rồi
Quang Anh - Rhyder
Cả trường ai cũng biết
Đức Duy - Captain
Vậy à , nghe không vui lắm
Quang Anh nhìn em một lúc rồi nói
Quang Anh - Rhyder
Ít ra cậu cũng được nhớ đến
Câu nói ấy khiến em im lặng
Em chưa từng nghĩ, có người lại xem sự nổi tiếng của em là một điều đáng ghen tị
Đức Duy - Captain
Quang Anh nè
Đức Duy - Captain
Lúc sáng..cậu không hỏi mình là ai?
Quang Anh - Rhyder
Cần thiết hả
Đức Duy nhìn anh , khoé môi cong lên
Giữa không gian yên tĩnh của thư viện, hai người ngồi xuống hai chiếc bàn đối diện. Không ai nói thêm gì, nhưng cũng chẳng thấy ngượng ngùng.
Ngoài cửa sổ, nắng trưa chiếu vào rất nhẹ.
Có những mối quan hệ...bắt đầu bằng sự im lặng như thế
Giống Nhau
Buổi chiều, thư viện vẫn yên tĩnh như thường.
Đức Duy đến sớm hơn mọi ngày. Em chọn chiếc bàn gần cửa sổ, đặt sách xuống rồi ngồi chờ. Chính em cũng không hiểu vì sao mình lại chờ đợi điều gì đó.
Quang Anh - Rhyder
Cậu đến sớm ha
Em ngẩng đầu, thấy Anh đứng đó, trên vai vẫn là chiếc balo cũ
Đức Duy - Captain
Um , ở lớp ồn quá
Anh kéo ghế ngồi đối diện em
Quang Anh - Rhyder
Ngồi đây được không?
Đức Duy - Captain
Được chứ
Hai người mở sách, mỗi người một bên. Nhưng được một lúc, Duy lại lên tiếng trước.
Đức Duy - Captain
Quang Anh nè
Đức Duy - Captain
Cậu tan học có về nhà liền không?
Quang Anh - Rhyder
Không hẳn
Quang Anh - Rhyder
Mình đi làm thêm , tối mới về
Đức Duy - Captain
Ngày nào cũng vậy à?
Quang Anh - Rhyder
Quen rồi
Đức Duy - Captain
Cậu không mệt sao
Quang Anh - Rhyder
Mệt chứ
Quang Anh - Rhyder
Nhưng nếu không làm thì mẹ mình mệt hơn.
Đức Duy - Captain
Gia đình cậu… chỉ có hai mẹ con thôi hả?
Quang Anh - Rhyder
Ba mẹ ly dị lâu rồi
Đức Duy - Captain
Xin lỗi...
Quang Anh - Rhyder
Không sao
Quang Anh - Rhyder
Mình quen rồi
Đức Duy - Captain
Cậu mạnh mẽ thật
Quang Anh - Rhyder
Còn cậu thì sao? Gia đình cậu chắc hạnh phúc lắm
Duy bật cười, nhưng nụ cười không chạm đến mắt.
Đức Duy - Captain
Hạnh phúc sao
Quang Anh - Rhyder
Không phải sao
Quang Anh - Rhyder
Nhà giàu , đầy đủ
Đức Duy - Captain
Đầy đủ tiền thôi
Đức Duy - Captain
Ba mẹ mình bận lắm. Một tháng chắc nói chuyện được vài câu.
Đức Duy - Captain
Ở nhà mình,mọi thứ đều được sắp sẵn. Học gì, chơi với ai, sau này làm gì… mình không có quyền chọn
Đức Duy - Captain
Vậy còn cậu?
Đức Duy - Captain
Cậu có được chọn không?
Quang Anh - Rhyder
Có chứ. Nhưng lựa chọn của mình thường chỉ xoay quanh việc… làm sao để đủ sống.
Khoảng cách giữa họ rõ ràng đến mức không cần nói ra, nhưng cũng chính lúc ấy, Đức Duy nhận ra
Đức Duy - Captain
Quang Anh nè
Đức Duy - Captain
Nếu một ngày cậu không phải lo tiền bạc nữa, cậu muốn làm gì?
Quang Anh - Rhyder
Muốn học thật giỏi… để mẹ không phải lo cho mình nữa.
Đức Duy - Captain
Cậu đơn giản thật
Quang Anh - Rhyder
Còn cậu?
Đức Duy - Captain
Muốn được sống như một người bình thường.
Quang Anh nhìn em, ánh mắt trầm xuống
Quang Anh - Rhyder
Nghe có vẻ..không dễ
Đức Duy - Captain
Nhưng khi ngồi nói chuyện với cậu ở đây, mình thấy dễ thở hơn một chút.
Quang Anh hơi khựng lại, rồi quay đi
Quang Anh - Rhyder
Cậu nói vậy..mình không quen
Đức Duy - Captain
Vậy từ từ rồi quen
Hai con người ở hai hoàn cảnh khác nhau, lại đang ngồi chung một bàn, chia sẻ những điều chưa từng nói với ai
Có lẽ…đó là lúc họ bắt đầu bước vào thế giới của nhau.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play