[ RhyCap ] Đất Khmer
Chương 1 : Lời Gọi Từ Đất Đỏ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy – người mang “căn”, từ nhỏ hay mơ thấy những giấc mơ lặp lại về rừng thiêng và máu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh – phóng viên tự do, lý trí nhưng không tin cho đến khi chính mình bị “đánh dấu”.
Đặng Thành An
Đặng Thành An – gốc miền biên giới, gia đình từng dính tới thầy bùa Khmer, là người biết nhiều nhất nhưng che giấu sâu nhất.
Đất Khmer.
Đất đỏ sẫm như máu khô. Cỏ mọc loang lổ, cây rừng cong queo, thân cây đầy những vết khắc lạ – không phải chữ, cũng không phải hoa văn. Nhìn lâu sẽ thấy chúng chuyển động, như đang thở.
Hoàng Đức Duy bước chậm lại.
Hoàng Đức Duy
/Tim đập lệch nhịp, giọng khàn đi./ Tao… từng đến đây rồi.
Nguyễn Quang Anh
/Quay sang Duy / Mày nói cái gì?
Duy lắc đầu, bàn tay vô thức đặt lên ngực. Dưới da, một cảm giác nóng rát lan ra, như có thứ gì đó đang cựa quậy.
Đặng Thành An đứng phía sau họ, im lặng từ đầu đến giờ. Ánh mắt An tối đi khi nhìn thấy gốc cây lớn giữa khu đất – nơi treo lủng lẳng những mảnh vải đỏ cũ, đã mục nát nhưng không rơi.
An thì thầm, gần như là một lời cảnh báo
Đặng Thành An
“Đừng chạm vào bất cứ thứ gì ở đây. Đặc biệt là… đất.”
Nguyễn Quang Anh
/cười nhẹ/ Chỉ là mê tín thôi. Tao đến để điều tra mấy vụ mất tích, không phải nghe chuyện ma.
Ngay lúc đó, gió nổi lên.
Không phải gió tự nhiên.
Gió mang theo mùi tanh – mùi của máu và nhựa cây trộn lẫn. Những mảnh vải đỏ rung lên, phát ra âm thanh lạch cạch, giống tiếng xương va vào nhau.
Hoàng Đức Duy
/quỳ xuống./
Quang Anh lao tới, nhưng An kéo tay anh lại, mặt tái mét:
Duy ôm đầu, miệng lẩm bẩm những từ không phải tiếng Việt
Hoàng Đức Duy
“Kâl… m’rak… som-anh…”
Mặt đất dưới chân Duy nứt ra, một đường nhỏ thôi, nhưng đủ để một làn khói đen mỏng như sợi tóc bò lên, quấn lấy cổ tay cậu.
An lùi lại một bước
Đặng Thành An
/giọng run lên/Xong rồi…
Nguyễn Quang Anh
/Gằn giọng/ Xong cái gì?
An nhìn thẳng vào mắt anh, lần đầu tiên không né tránh
Đặng Thành An
Đất này đã chọn nó.
Và khi Khmer chọn… thì không ai thoát.
Ở rất xa, trong rừng sâu, một tiếng cười khàn khàn vang lên, không rõ là của người hay thứ gì khác.
Ngọc Ann 𝙍𝙝𝙮𝙘𝙖𝙥 ( tg nò )
ẹ hẹ hẹ , mở bác đầu của năm 2026 nháaa
Ngọc Ann 𝙍𝙝𝙮𝙘𝙖𝙥 ( tg nò )
Nhớ like nhó , c.ơn nhaa
Chương 2: Dấu ấn bùa máu
Hoàng Đức Duy tỉnh lại khi trời đã sập tối.
Không ai nhớ họ rời khỏi khu đất đó bằng cách nào. Chỉ biết khi Duy mở mắt ra, cậu đang nằm trong một ngôi nhà sàn cũ, vách gỗ đen sì vì khói nhang tích tụ qua nhiều năm.
Mùi trong không khí rất lạ.
Không hẳn là nhang.
Cũng không phải thuốc bắc.
Mà là mùi máu khô trộn với rễ cây mục.
Hoàng Đức Duy
/khẽ cựa mình./
Đặng Thành An
Đừng nhúc nhích
Giọng Đặng Thành An vang lên ngay bên tai, trầm và căng như dây đàn. Duy quay đầu nhìn xuống cổ tay mình — nơi làn khói đen khi nãy chạm vào.
Một vết ấn màu đỏ sẫm hiện rõ.
Không giống vết bầm.
Không giống hình xăm.
Nó giống như… da thịt bị đóng dấu từ bên trong.Quang Anh đứng tựa cửa, mặt tái đi khi nhìn thấy vết đó.
Nguyễn Quang Anh
/Tái mặt /An… cái này là cái gì?
An không trả lời ngay. Anh lấy từ trong túi ra một túi vải nhỏ, mở ra. Bên trong là bột màu xám, lẫn vài sợi tóc và thứ gì đó giống như móng tay đã cháy.
Đặng Thành An
Bùa máu Khmer.
An nói chậm, từng chữ như đè nặng xuống sàn nhà.
Đặng Thành An
Loại này không dùng để hại người ngay.
Nguyễn Quang Anh
/Cau mày/ Không hại thì để làm gì?
An nhìn Duy, ánh mắt thoáng qua một tia thương hại hiếm thấy
Đặng Thành An
Để đánh dấu.
Hoàng Đức Duy
/nuốt khan/ Đánh dấu… kiểu gì?
An không trả lời bằng lời.
Anh lấy con dao nhỏ, lưỡi dao đã xỉn màu, rạch nhẹ lên ngón tay mình. Máu nhỏ xuống nền gỗ — nhưng không lan, mà co lại thành một giọt tròn, sẫm màu bất thường.
An chấm máu đó lên vết ấn trên tay Duy.
Ngay lập tức Duy hét lên.
Cảm giác như có hàng trăm con kiến lửa bò ngược vào mạch máu, chạy thẳng lên tim rồi lên não. Trước mắt cậu tối sầm lại, nhưng trong bóng tối ấy, một cảnh tượng hiện ra rõ ràng.
Một người đàn ông quỳ trước gốc cây lớn — chính là gốc cây treo vải đỏ ban sáng. Trước mặt ông ta là một đứa trẻ.
Đứa trẻ đó… giống Duy đến rợn người.
Người đàn ông cầm dao, lẩm bẩm thứ ngôn ngữ cổ xưa. Máu chảy xuống đất, thấm vào rễ cây. Đất rung lên, như đang thở.
Một giọng nói vang lên, không phải từ người đàn ông.
nvp ( ??? )
“Hồn này… giữ lại.”
Duy bật dậy, thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Hoàng Đức Duy
/bật dậy, Giọng run bần bật./ “Có người… hiến tế một đứa trẻ. Để giữ thứ gì đó dưới đất.
Quang Anh quay sang An, giọng khàn đi
Nguyễn Quang Anh
/giọng khàn đi/“Mày biết chuyện này từ trước đúng không?”
An siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Đặng Thành An
— “Gia đình tao từng sống ở vùng biên. Ông nội tao là thầy giữ đất cho Khmer.”
Anh cười khan.
— “Những đứa trẻ có ‘căn’ sẽ được chọn. Không phải để chết… mà để làm khóa.”
Duy nhìn vết ấn trên tay mình.
Nó đang đập nhẹ, như nhịp tim.
Hoàng Đức Duy
/thều thào/ — “Nếu tao là khóa…”“Thứ bị khóa là gì?”
An chưa kịp trả lời thì bên ngoài, tiếng chó tru vang lên, kéo dài và méo mó .Không phải một con.
Là rất nhiều.
Từ dưới sàn nhà, một giọng nói già nua vang lên, như từ lòng đất vọng lên:
nvp ( ??? )
“Khóa đã thức.
Máu đã nhận.
Đất Khmer… mở mắt rồi.”
Ngọn đèn dầu phụt tắt.
Trong bóng tối, có thứ gì đó đang bò lên cầu thang.
Ngọc Ann 𝙍𝙝𝙮𝙘𝙖𝙥 ( tg nò )
Khẹc khẹc, cho tui xin ý kiến vs like nháaa
Ngọc Ann 𝙍𝙝𝙮𝙘𝙖𝙥 ( tg nò )
Cũm mơn..
Chương 3: Thứ bò dưới sàn nhà
Bóng tối nuốt trọn căn nhà sàn.
Không còn đèn.
Không còn gió.
Chỉ còn tiếng bò.
Cào… cào… kẹt…
Âm thanh phát ra từ dưới sàn gỗ, chậm rãi nhưng kiên nhẫn, như thứ gì đó đã đợi rất lâu và cuối cùng cũng được phép lên.
Quang Anh nín thở, lưng áp sát vách. Anh đưa tay mò trong túi áo, chỉ có chiếc bật lửa — run rẩy đến mức bật mấy lần không lên.
Nguyễn Quang Anh
An...Dưới đó là cái gì? /thì thầm /
Đặng Thành An không trả lời ngay.
An đang quỳ, tay đặt xuống sàn gỗ, mắt nhắm nghiền, môi mấp máy đọc thứ tiếng cổ mà Quang Anh chưa từng nghe. Trán An rịn mồ hôi lạnh.
Đặng Thành An
Đừng gọi tên nó.”/nói khẽ, nhưng giọng cứng lại/ “Nếu mày gọi… nó sẽ biết mình được mời.”
Duy ngồi dựa cột nhà, hai tay ôm chặt cổ tay có dấu ấn bùa máu. Vết ấn giờ không còn đỏ nữa, mà chuyển sang màu thâm tím, từng đường nét như rễ cây ăn sâu vào da.
Một tấm ván sàn nhúc nhích
Hoàng Đức Duy
/bật thốt/ Nó… đang lên.
Ngay khoảnh khắc đó, bật lửa trong tay Quang Anh bật sáng.
Ánh lửa yếu ớt chiếu xuống khe sàn vừa mở.
Thứ ở dưới đó… không phải người.
Một khuôn mặt trồi lên — da xám ngoét, nhăn nhúm như ngâm nước rất lâu. Mắt nó không có tròng, chỉ là hai hốc đen sâu hun hút. Miệng há ra quá rộng, răng lởm chởm như rễ cây gãy.
Nhưng điều khiến Quang Anh buốt lạnh sống lưng là—
Nó có dấu bùa giống hệt trên tay Duy.
Nguyễn Quang Anh
/Lắp bắp / Không...Không thể nào…
Thứ đó phát ra tiếng thở phì phò, rồi bò hẳn lên sàn.
Thân thể nó gầy guộc, các khớp xương gập ngược, di chuyển bằng cả tay lẫn chân như thú. Từ lưng nó, những sợi tóc dài bết máu kéo lê trên sàn.
An mở mắt.
Đặng Thành An
“Hồn giữ đất. //giọng trầm xuống //
“Một trong những đứa trẻ bị hiến tế ngày xưa.”
Hoàng Đức Duy
/run lên/Nó giống tao…
Đặng Thành An
/ nhìn thẳng vào Duy, không né tránh/ — “Vì mày là kẻ thay thế.”
Thứ giữ đất ngẩng đầu lên, mũi nó khẽ co giật.
Rồi…
Nó quay về phía Duy.
nvp ( ??? )
“Khóa mới…”
“Máu còn ấm.”
Giọng nó vang lên không qua miệng, mà vọng thẳng vào đầu.
Nguyễn Quang Anh
/Hét lên/ Duy!
An quăng túi bột xám xuống sàn, đá mạnh. Túi vỡ tung, bột bay lên như khói.
Đặng Thành An
Úp tai lại! Đừng nhìn nó!”
Duy vừa che tai thì nghe thấy tiếng khóc trẻ con, vang lên dồn dập, đau đớn đến mức tim cậu thắt lại. Trong tiếng khóc đó là những lời thì thầm:
nvp ( ??? )
Ở lại…
Đừng bỏ đất…
Lạnh lắm…”
Thứ giữ đất khựng lại, thân thể co rúm, gào lên như bị thiêu đốt. Dưới lớp bột xám, da nó bốc khói, mùi cháy khét lan khắp nhà.
Nhưng nó không biến mất.
Nó quay sang An.
Ánh mắt đen trống rỗng nhìn chằm chằm vào anh.
nvp ( ??? )
“Dòng máu phản bội…”
“Mày bỏ lời thề.”
An cắn răng, rút dao, rạch thẳng vào lòng bàn tay mình, máu chảy xuống sàn.
Đặng Thành An
/gằn giọng/“Tao chưa bao giờ thề bảo vệ mày..
— “Tao thề… sẽ kết thúc chuyện này.”
Máu An chạm đất.
Cả căn nhà rung lên dữ dội.
Thứ giữ đất rú lên một tiếng dài, rồi bị kéo ngược xuống khe sàn, như có hàng trăm bàn tay vô hình túm lấy nó.
Sàn gỗ đóng lại.
Im lặng.
Chỉ còn tiếng thở gấp của ba người.
Nguyễn Quang Anh
/Ngồi bệch xuống đất/“Nếu vừa rồi… chỉ là một con…”
An nhìn xuống lòng bàn tay đẫm máu của mình, giọng khàn đi
Đặng Thành An
/giọng khàn đi /“Không. Đó chỉ là kẻ canh cổng.”
Đặng Thành An
“Thứ thật sự bị khóa… vẫn còn nằm dưới Đất Khmer.”
— “Và nó đang tỉnh dậy.”
Vết bùa trên tay Duy đập mạnh một cái, như tim vừa bỏ lỡ một nhịp.
Ngoài rừng, tiếng côn trùng im bặt.
Một giọng nói cổ xưa, trầm thấp, vang lên từ lòng đất:
nvp ( ??? )
“Ba mạng đã tụ.
Máu đã đủ.
Khóa… sắp mở.”
Ngọc Ann 𝙍𝙝𝙮𝙘𝙖𝙥 ( tg nò )
Dzọ dzo
Ngọc Ann 𝙍𝙝𝙮𝙘𝙖𝙥 ( tg nò )
Nhớ tim nhó
Ngọc Ann 𝙍𝙝𝙮𝙘𝙖𝙥 ( tg nò )
Ngọc Ann 𝙍𝙝𝙮𝙘𝙖𝙥 ( tg nò )
Theo dõi page để tui cập nhật lịch đăng truyện cũng như là có ra mắt bộ nào nx hum nhá
Ngọc Ann 𝙍𝙝𝙮𝙘𝙖𝙥 ( tg nò )
Tui có một bộ sắp ra mắt khi end bộ này
Ngọc Ann 𝙍𝙝𝙮𝙘𝙖𝙥 ( tg nò )
, bai mấy bạn nháaa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play