Khi Học Bá Gặp Phải Trùm Trường
Chương 1: Định mệnh éo le
Sân trường vào một buổi sáng đầu tuần, không khí rộn ràng, náo nhiệt xen lẫn sự hối hả của học sinh chuẩn bị vào giờ học. Ánh nắng ban mai chiếu xuống, tạo nên một khung cảnh thanh xuân tươi đẹp.
Lê Tuệ Nghi
// ngồi dưới gốc cây, lật từng trang sách//
Lê Tuệ Nghi
"Sao hôm nay sân trường ồn ào quá vậy nhỉ? Cứ như sắp có lễ hội vậy"
Lê Tuệ Nghi
"Mà kệ đi, quan trọng là tìm hiểu xem Hố Đen Hawking nó hoạt động thế nào đã"
Nguyễn Minh Anh
// vừa chạy vừa gọi Tuệ Nghi, tay vẫy liên hồi//
Nguyễn Minh Anh
Nghi ơiii! Nghi ơii!
Lê Tuệ Nghi
// ngẫng đầu lên, khẽ mỉm cười //
Lê Tuệ Nghi
cậu đi đâu mà vội vàng thế?
Nguyễn Minh Anh
// thở hổn hển. ngồi xuống cạnh Nghi //
Nguyễn Minh Anh
tớ… tớ vừa mới chạy từ căng tin về.
Nguyễn Minh Anh
Suýt nữa thì quên mất hôm nay có vụ gì đó…
Nguyễn Minh Anh
Ồ, hình như là có khách mời đặc biệt đến trường diễn thuyết hay sao ấy!
Lê Tuệ Nghi
// gật đầu,quay lại với cuốn sách //
Lê Tuệ Nghi
Chắc là một diễn giả nào đó thôi. Tớ chỉ quan tâm đến mấy thứ trong sách này thôi.
Nguyễn Minh Anh
câu suốt ngày chỉ biết tới sách
Trần Gia Huy
// bước đi với phong thái ngạo nghễ,ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông //
Trần Gia Huy
// ánh mắt bất chợt chạm vào bóng dáng nhỏ bé, dưới gốc cây //
Trần Gia Huy
// cười khẩy, giọng nói trầm khàn vang lên//Ai kia? vẫn là cái bộ dạng cắm đầu vào sách
Trần Gia Huy
Tưởng chỉ có mình tôi biết cách tạo "sóng gió" trong cái trường này thôi chứ?
Phạm Hoàng Nam
Huy, cậu đang để ý đến ai vậy?
Phạm Hoàng Nam
Lát nữa có buổi nói chuyện quan trọng đấy. Đừng lại gây chuyện nữa.
Trần Gia Huy
//Quay sang nhìn Hoàng Nam, ánh mắt vẫn vương chút tò mò về Tuệ Nghi//
Trần Gia Huy
Chuyện quan trọng cái gì?
Trần Gia Huy
Cậu ta là Lê Tuệ Nghi, học bá của khối. Luôn im lặng, luôn đọc sách. Chẳng phải là đối tượng để "trêu chọc" sao?
Phạm Hoàng Nam
// lắc đầu // Cậu nên tôn trọng cô ấy. Cô ấy là người có năng lực
Phạm Hoàng Nam
Hơn nữa, cô ấy hoàn toàn không có ý định gây sự với ai.
Trần Gia Huy
// cười khẩy//năng lực? Cái đó thì tôi không quan tâm. Tôi chỉ thấy cô ta hơi... "ngứa mắt"
Trần Gia Huy
Phiền phức// Nói rồi, anh quay lưng, hướng về phía hội trường//
Phạm Hoàng Nam
// thở dài //
Thầy Minh
// đứng trên bục giảng, giọng trang trọng //Kính thưa quý thầy cô và các em học sinh thân mến!
Thầy Minh
Hôm nay, chúng ta vô cùng vinh dự được đón tiếp một nhân vật đặc biệt, một người tuy còn trẻ nhưng đã tạo dựng được những dấu ấn đáng kể trong giới kinh doanh
Thầy Minh
Xin mời bạn Trần Gia Huy – thủ lĩnh tinh thần của trường chúng ta – lên chia sẻ đôi lời với các bạn.
// tiếng xìa xào, ngạc nhiên của cả trường//Cái gì? Gia Huy? Lên diễn thuyết á? Thật không thể tin nổi!
//Tuệ Nghi đang ngồi ở hàng ghế đầu//
Lê Tuệ Nghi
// giật mình, suýt đánh rơi cuốn sách. Mắt mở to, nhìn chằm chằm về phía cánh cửa hội trường. không thể tin vào tai mình //
Lê Tuệ Nghi
*Gia Huy? Trùm trường đó sao? Lên nói chuyện với chúng tôi? Thật nực cười*
Trần Gia Huy
// Bước vào hội trường, dáng vẻ đầy tự tin, mái tóc hơi rối một cách quyến rũ, ánh mắt quét một vòng quanh khán phòng, dường như không để ý đến bất kỳ ai //
Trần Gia Huy
// Nụ cười nửa miệng quen thuộc thoáng hiện trên môi.Bước lên bục, cầm micro, giọng điệu trầm ấm, đầy sức hút nhưng cũng pha chút ngạo mạn //
Trần Gia Huy
Chào mọi người. Tôi là Trần Gia Huy. Tôi biết, có lẽ nhiều người ở đây thấy tôi không nên đứng đây. Nhưng trường này, tôi là người quyết định.
Trần Gia Huy
//ngừng lại, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, rồi đột nhiên dừng lại ở hàng ghế đầu, nơi Tuệ Nghi đang ngồi //
Ánh mắt họ chạm nhau trong khoảnh khắc.
Trần Gia Huy
// Tiếp tục, giọng điệu có phần thay đổi, pha chút thách thức // Nghe cho rõ đây
Trần Gia Huy
Quy tắc ở trường này rất đơn giản. Thứ nhất, tôi nói, các người nghe. Thứ hai, ai muốn yên ổn, thì làm theo tôi. Ai muốn gây sự...
Trần Gia Huy
//ánh mắt anh ta lại hướng về phía Tuệ Nghi, nụ cười càng thêm sâu//
Trần Gia Huy
..thì cứ thử xem hậu quả thế nào. Tôi không có thời gian để chơi trò mèo vờn chuột.
Nói xong, Gia Huy buông micro, không thèm nhìn bất kỳ ai, quay người bước thẳng xuống bục giảng, đi về phía một dãy ghế trống ở cuối hội trường, nơi có Hoàng Nam đang chờ sẵn. Cả hội trường chìm trong sự im lặng kinh ngạc và choáng váng
Lê Tuệ Nghi
// nhìn theo bóng lưng Gia Huy, trong lòng trỗi dậy một cảm giác kỳ lạ, vừa bực bội, vừa tò mò, lẫn một chút gì đó khó tả //
tác giả
lần đầu tui làm truyện chat nên lời thoại hơi dài mn thông cảm nha, do tui lm tiểu thuyết cũng quen r;)
chương 2: cuộc chiến bàn ghế
Thầy Minh
// Bước vào lớp với nụ cười nhẹ nhõm, cố gắng bắt đầu bài giảng mới //
Thầy Minh
Nào các em, chúng ta quay lại với tiết học nào.
Thầy Minh
Ai có thắc mắc gì về bài cũ có thể giơ tay.
Lê Tuệ Nghi
//Về chỗ ngồi, bỗng khựng lại //
Chiếc bàn học của cô bị lệch hẳn sang một bên, chân bàn có vẻ đã bị ai đó cố tình nới lỏng, khiến nó không còn vững chãi. Vài cuốn sách trên bàn của cô suýt nữa đã rơi xuống đất.
Lê Tuệ Nghi
// giọng khó chịu // "Sao lại thế này? Bàn của mình… "
Lê Tuệ Nghi
//cố gắng chỉnh lại//
Nhưng nó lại càng lung lay hơn.
Nguyễn Minh Anh
Nghi à, sao vậy? Cậu trông không khỏe à? Bàn cậu có vấn đề gì à? Để tớ xem nào.
Lê Tuệ Nghi
// cố giữ bình tĩnh,lắc đầu // không sao đâu Minh Anh
Lê Tuệ Nghi
Có lẽ là… do ai đó vô tình va phải thôi. Chắc là ai đó trong lúc vội vàng.
Trần Gia Huy
// giọng mỉa mai vang lên, đủ để mọi người nghe thấy //Vô tình? Ha, tôi e là không phải "vô tình" đâu.
Trần Gia Huy
Có người không quen với việc ngồi yên một chỗ, hay muốn thu hút sự chú ý của "ai đó" nên mới bày trò đấy chứ?
Lê Tuệ Nghi
//Cau mày, ngẩng đầu lên nhìn về phía Gia Huy, giọng có chút gay gắt// Cậu đang ám chỉ ai vậy? Có bằng chứng gì không?
Trần Gia Huy
//Đứng dậy, bước về phía bàn Tuệ Nghi, dáng vẻ ngạo nghễ.//
Trần Gia Huy
//nhặt một cuốn sách của cô lên, lật qua lật lại.//
Trần Gia Huy
Bằng chứng à? Bằng chứng là cái bàn này nó không đứng yên.
Trần Gia Huy
Mà cái người ngồi đây thì cứ thích làm "nạn nhân" để người khác chú ý. Đúng không, học bá?
Nguyễn Minh Anh
//Bật dậy, vẻ tức giận//cậu kia! Cậu nói gì vậy hả?
Nguyễn Minh Anh
Cậu có bằng chứng gì mà vu oan cho Nghi? Nghi không bao giờ làm những trò trẻ con như vậy!
Trần Gia Huy
//Nhếch mép, đưa cuốn sách lại cho Tuệ Nghi// Trẻ con? Tôi đâu có nói cậu ta trẻ con
Trần Gia Huy
Tôi chỉ nói là cậu ta thích làm màu thôi. Cô thấy đấy, bàn ghế này có vẻ không được "chăm sóc" cẩn thận.
Trần Gia Huy
Có lẽ cần ai đó "chỉnh đốn" lại.
Lê Tuệ Nghi
//Đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Gia Huy, giọng nói vang rõ//
Lê Tuệ Nghi
Tôi không làm màu.Tôi chỉ muốn được học tập trong một môi trường bình thườn
Lê Tuệ Nghi
Nếu cậu cảm thấy tôi "chướng mắt" hay "ngứa tai" vì tôi là học bá, thì hãy nói thẳng ra. Đừng dùng những thủ đoạn ti tiện, thấp kém như thế này để làm phiền tôi!
Trần Gia Huy
//Ngạc nhiên trước sự đối đáp thẳng thắn và mạnh mẽ của Tuệ Nghi//
Trần Gia Huy
// nhìn sâu vào mắt cô//
Dường như nhận ra cô không phải là người dễ dàng bị bắt nạt. Tuy nhiên, sự ngạo nghễ vẫn còn đó.
Trần Gia Huy
//Giọng có chút chững lại, nhưng vẫn giữ vẻ thách thức//kém? Tôi chẳng làm gì cả.
Trần Gia Huy
Tôi chỉ đang quan sát thôi. Quan sát xem ai đang cố tình làm phiền người khác
Trần Gia Huy
Và có vẻ, tôi đã tìm ra rồi.
Thầy Minh
//Nhận thấy sự căng thẳng leo thang, bước đến can thiệp//Đủ rồi! Trần Gia Huy!
Thầy Minh
Tại sao cậu lại có thái độ đó với bạn Tuệ Nghi? Và ai đã làm xê dịch bàn ghế của bạn ấy?
Trần Gia Huy
//Giả vờ ngây thơ//Thưa thầy, em không làm gì cả. Em chỉ vừa mới về chỗ ngồi thôi ạ.
Thầy Minh
//Nhìn Gia Huy với ánh mắt dò xét, rồi quay sang Tuệ Nghi với vẻ thông cảm// Tôi hiểu rồi
Thầy Minh
// quay sang Gia Huy //Tôi cảnh cáo cậu lần cuối. Nếu còn tái phạm, tôi sẽ xử lý nghiêm khắc.
Thầy Minh
Còn về bàn ghế, tôi sẽ cho đội cơ sở vật chất sửa lại ngay. Hai em về chỗ đi.
Trần Gia Huy
//Lẩm bẩm, liếc nhìn Tuệ Nghi với ánh mắt khó đoán// "Học bá cứng đầu..."
Trần Gia Huy
//Quay về chỗ ngồi, nhưng tâm trí dường như vẫn còn vương vấn hình ảnh của Tuệ Nghi//
Lê Tuệ Nghi
//ngồi xuống, cảm nhận sự vững chãi của chiếc bàn đã được sửa, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp//
Lê Tuệ Nghi
//sự bực bội với Gia Huy, nhưng đồng thời cũng là sự tò mò ngày càng lớn về con người bí ẩn này//
tác giả
hết chap 2 r có thể chap này sẽ hơi chán thiệt đó nhưng nó cũng là một sự kiện trong việc tiến triển tình cảm của 2 người này đó nha( tui nói gì vậy tr^^)
chương 3: cuộc hẹn " bất đắc dĩ "
Lê Tuệ Nghi
//Khóa ngăn kéo bàn, đeo cặp sách lên vai, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi hoàng hôn đang dần buông xuống//
Lê Tuệ Nghi
//thở phào nhẹ nhõm// cuối cùng cũng xong
Lê Tuệ Nghi
Về nhà còn cả núi bài tập Hóa và Lý chờ mình đây
Lê Tuệ Nghi
Hy vọng tối nay sẽ không có "sự cố" gì xảy ra.
Gia Huy Bất ngờ xuất hiện từ một góc hành lang khuất, dáng vẻ cao lớn, tạo cảm giác có chút áp đảo.
Trần Gia Huy
//đứng chắn ngang lối đi của Tuệ Nghi, ánh mắt lạnh lùng, đầy ẩn ý.//
Trần Gia Huy
//giọng trầm ,vang vọng trong không gian tĩnh lặng//đi đâu mà vội vàng thế,"học bá"?
Lê Tuệ Nghi
//Giật mình thon thót, quay lại nhìn Gia Huy. Cô cau mày, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh//
Lê Tuệ Nghi
Cậu?Sao cậu lại ở đây?Tôi có việc phải về nhà.
Trần Gia Huy
//Tiến thêm một bước//
Không gian giữa hai người thu hẹp lại
Trần Gia Huy
//nhìn thẳng vào mắt cô//
Như muốn đọc vị tâm tư của cô vậy
Trần Gia Huy
Tôi muốn hỏi cậu vài chuyện.
Lê Tuệ Nghi
//Lùi lại một bước nhỏ, cảm thấy hơi khó chịu với sự gần gũi này//Chuyện gì?
Lê Tuệ Nghi
Tôi không nghĩ chúng ta có gì để nói. Cậu đã làm phiền tôi đủ rồi
Trần Gia Huy
//Nhếch mép cười, một nụ cười vừa bí ẩn vừa có chút nguy hiểm//Phiền cậu sao? Có lẽ vậy
Trần Gia Huy
Nhưng tôi có một việc cần sự giúp đỡ. Và tôi chỉ tin tưởng mỗi cậu.
Lê Tuệ Nghi
//Ngạc nhiên, khó tin//Giúp đỡ? Cậu nói đùa à?
Lê Tuệ Nghi
Chúng ta có quen biết gì đâu? Tôi không có lý do gì để giúp cậu cả.
Trần Gia Huy
//Vẫn giữ ánh mắt khóa chặt lấy Tuệ Nghi, giọng điệu có chút thâm trầm hơn//
Trần Gia Huy
Tôi biết cậu không thích tôi. Và tôi cũng chẳng thiết tha gì với cậu.
Trần Gia Huy
Nhưng, tôi đang gặp rắc rối.
Trần Gia Huy
Một rắc rối mà chỉ có người thông minh như cậu mới giải quyết được.
Lê Tuệ Nghi
//cau mày, trong lòng dấy lên sự nghi ngờ//Rắc rối? Cậu đang giở trò gì vậy?
Trần Gia Huy
//Đột nhiên, nụ cười nửa miệng trở lại, lần này có vẻ nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng vẫn đầy bí ẩn//
Trần Gia Huy
Cậu không cần biết là gì. Chỉ cần biết là, tối nay, có người sẽ đến đón cậu. Lúc 7 giờ tối. Tại nhà cậu
Lê Tuệ Nghi
//Mắt mở to, kinh ngạc//Cái gì?Đón tôi?Đi đâu?Ai sẽ đến?
Trần Gia Huy
//Lắc đầu, vẻ mặt không muốn giải thích thêm//Đó không phải là việc của cậu. Việc của cậu là chuẩn bị sẵn sàng
Trần Gia Huy
Đừng từ chối. Nếu không… // dừng lại, ánh mắt lóe lên một tia nguy hiểm, rồi mỉm cười// …hậu quả sẽ không dễ chịu đâu
Nói rồi, Gia Huy quay người, sải bước đi xa, để lại Tuệ Nghi đứng sững sờ giữa hành lang vắng lặng, tim đập loạn xạ, đầu óc quay cuồng với những câu hỏi không lời đáp
Lê Tuệ Nghi
//Thầm nghĩ, giọng đầy hoang mang//*Cái tên điên rồ này!*
Lê Tuệ Nghi
*Rốt cuộc cậu ta muốn gì chứ? Đón tôi đi đâu? Gặp ai?*
Lê Tuệ Nghi
*Trời ơi, sao mình lại bị cuốn vào chuyện này thế này?*
buổi tối ,trước cổng nhà Tuệ Nghi
Đúng 7 giờ tối, một chiếc xe ô tô sang trọng hiệu màu đen bóng lấp lánh dưới ánh đèn đường, dừng lại trước cổng nhà Tuệ Nghi. Cửa xe từ từ mở ra, một người đàn ông trung niên, ăn mặc lịch thiệp trong bộ vest đen, khuôn mặt nghiêm nghị, bước xuống xe, tiến về phía Tuệ Nghi đang đứng chờ với vẻ mặt đầy băn khoăn.
Lộc
//điệu trang trọng, lịch sự//Chào cô Lê Tuệ Nghi. Tôi là Lộc, người được thiếu gia Gia Huy phái đến để đón cô.
Lê Tuệ Nghi
//Nhìn Lộc, rồi nhìn chiếc xe sang trọng, trong lòng càng thêm bất an. Cô đấu tranh tư tưởng một lúc, rồi thở dài//
Lê Tuệ Nghi
//Giọng có chút miễn cưỡng//vâng, tôi là Lê Tuệ Nghi
Lộc
Thiếu gia đã dặn, cô cứ chuẩn bị sẵn sàng. Chúng ta sẽ đi ngay.
Lê Tuệ Nghi
//liếc nhìn về phía ngôi nhà thân quen, rồi nhìn chiếc xe lạ lẫm. Sau một hồi suy nghĩ, quyết định đối mặt với những điều sắp tới//
Lê Tuệ Nghi
//Gật đầu, giọng kiên quyết hơn// được rồi, tôi lên xe
tác giả
tới đây thôi nha, muốn xem diễn biến tiếp theo của câu chuyện thì chờ chương tiếp theo nha;)
tác giả
like cho tui đi màaaaaa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play