[RhyCap] Người Quên Người Nhớ
Chap 1: Người Quên Người Nhớ
t/g aka tmy đâyyy
Lại là my đâyy🙇♀️🙋♀️
t/g aka tmy đâyyy
Bộ kia off lâu quá ko ai đọc cái t xoá goàii
t/g aka tmy đâyyy
Thoi làm lợi hee
t/g aka tmy đâyyy
Oke zô ngen!! Mọi người đọc truyện zui zui zẻ zẻ💗💗💗
Nguyễn Quang Anh biết mình hay quên
Bác sĩ nói đó là di chứng cũ, không nguy hiểm, chỉ là trí nhớ ngắn hạn đôi khi trượt khỏi quỹ đạo.
Anh quen với việc phải ghi chú, đặt báo thức, và xin lỗi người khác vì những điều mình không cố ý.
Cho đến khi gặp lại em, Hoàng Đức Duy.
Thang máy bệnh viện dừng ở tầng năm. Cửa vừa mở, một người bước vào, mang theo mùi mưa và hơi lạnh.
Quang Anh đứng nép sang một bên.
Cánh cửa đóng lại, thang máy đi lên
Nguyễn Quang Anh
//nhìn bảng số tầng//
Anh có thói quen tránh nhìn người khác quá lâu
Nhưng giọng nói vừa rồi khiến anh khựng lại
Nguyễn Quang Anh
Này em ơi…
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta đã gặp nhau ở đâu chưa?
Hoàng Đức Duy
//quay sang//
Hoàng Đức Duy
Anh không nhớ thật sao?
Nguyễn Quang Anh
Tôi hay quên người
Nguyễn Quang Anh
Nếu chúng ta từng quen thì cho tôi…xin lỗi
Hoàng Đức Duy
Anh cứ coi như chưa từng gặp đi
Hoàng Đức Duy
//quay mặt đi//
Tim Quang Anh bỗng nhói nhẹ, chẵng rõ vì sao.
Thang máy mở ra. Duy bước đi trước, không quay đầu lại. Quang Anh nhìn theo vài giây, rồi cũng rời đi.
Nguyễn Quang Anh
"Chỉ là một người lạ"
Nhưng buổi chiều hôm ấy, khi kí xong xấp hồ sơ, Quang Anh lại thấy cái tên ấy
Chữ viết gọn gàng, quen đến mức khiến anh cau mày.
Nguyễn Quang Anh
Kì lạ thật…//lẩm bẩm//
Ngày hôm sau, họ gặp lại nhau tại quầy tiếp nhận
Duy đứng đó, tay ôm tập giấy, dáng vẻ bình tĩnh
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy phải không?
Hoàng Đức Duy
Anh nhớ tên em à?
Nguyễn Quang Anh
Tôi vừa đọc hồ sơ
Hoàng Đức Duy
//khẽ cười//
Hoàng Đức Duy
Lúc nào cũng nhớ việc nhưng hay quên người
Nguyễn Quang Anh
//khựng lại//
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta…
Nguyễn Quang Anh
Quen nhau lâu chưa?
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh, ánh mắt khó đọc//
Hoàng Đức Duy
Đủ lâu để em từng nghĩ
Hoàng Đức Duy
Anh sẽ không bao giờ quên em
Buổi chiều hôm ấy, trời đổ mưa
Quang Anh đứng dưới mái hiên bệnh viện, nhìn mưa rơi thành từng vệt dài. Anh không hiểu vì sao mình không về ngay
Nguyễn Quang Anh
Em chưa về à?
Nguyễn Quang Anh
Em hay chờ nhỉ?
Hoàng Đức Duy
//mỉn cười//
Nguyễn Quang Anh
Nếu trước đây…
Nguyễn Quang Anh
Tôi có làm gì khiến em buồn
Nguyễn Quang Anh
Thì cho tôi xin lỗi
Hoàng Đức Duy
Anh không làm gì sai cả
Nguyễn Quang Anh
Vậy sao l…
Hoàng Đức Duy
Mà quên thì không có lỗi
Quang Anh siết chặt tay trong túi áo
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta từng là gì của nhau?
Hoàng Đức Duy
//quay sang, nhìn thẳng vào anh//
Hoàng Đức Duy
Từng là người
Hoàng Đức Duy
Em tin sẽ luôn nhớ em
Câu nói rơi xuống rất nhẹ, nhưng nặng đến lạ
Hoàng Đức Duy
Em không dám mong chờ gì nữa
Nguyễn Quang Anh
Nêu tôi muốn nhớ lại thì sao?
Hoàng Đức Duy
Anh muốn nhớ thật
Hoàng Đức Duy
Hay… chỉ không muốn cảm thấy áy náy?
Quang Anh không trả lời ngay
Nguyễn Quang Anh
Tôi không biết
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tim tôi khó chịu khi nghĩ đến việc chúng ta từng rất gần
Hoàng Đức Duy
Vậy...lần này...
Hoàng Đức Duy
Anh đừng quên vội
Hai người vẫn đứng dưới mái hiên đó
Có những câu chuyện không bắt đầu bằng yêu, mà bắt đầu bằng một người còn nhớ và một người muốn nhớ lại từ đầu
t/g aka tmy đâyyy
Chap 1 tới đây thoiii
t/g aka tmy đâyyy
Mọi người thấy hay hay dở thì cmt cho mình biết nha
t/g aka tmy đâyyy
Cảm ơn mọi người nhiều ạ
Chap 2: Những Điều Còn Sót Lại
Quang Anh bắt đầu để ý đến những điều rất nhỏ.
Ví dụ như việc mỗi lần nhìn thấy Hoàng Đức Duy, tim anh luôn chậm lại một nhịp.
Như thể cơ thể đã quen với người này từ rất lâu, dù trí nhớ thì không.
Điều đó khiến anh khó chịu
Buổi sáng hôm đó, Quang Anh đến bệnh viện sớm hơn thường lệ
Anh đứng trước quầy cà phê, nhìn bảng menu một lúc lâu
Nguyễn Quang Anh
Cho tôi một cà phê đen
Nguyễn Quang Anh
//ngập ngừng// và một bạc xỉu
Nhân viên
Anh uống hai ly à?
Nguyễn Quang Anh
Ly kia...để sẵn
Quang Anh không biết vì sao mình làm vậy
Cho đến khi Duy xuất hiện
Hoàng Đức Duy
Anh tới sớm vậy
Hoàng Đức Duy
//ánh mắt dừng lại ở ly bạc xỉu//
Hoàng Đức Duy
...anh còn nhớ em uống gì sao?
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tay tôi tự gọi
Hoàng Đức Duy
//cười, rất nhẹ//
Hai người ngồi đối diện nhau
Không ai nhắc đến chuyện hôm qua
Nguyễn Quang Anh
Trước đây...
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta thường ngồi thế này à?
Nguyễn Quang Anh
Anh là người nói nhiều hay im lặng?
Hoàng Đức Duy
Nhưng không phải với em
Nguyễn Quang Anh
//khẽ nhíu mày//
Nguyễn Quang Anh
Khi tôi quên
Nguyễn Quang Anh
Em đã làm gì?
Hoàng Đức Duy
//siết tay//
Hoàng Đức Duy
Ban đầu em nghĩ anh bận
Hoàng Đức Duy
Sau đó nghĩ anh mệt
Hoàng Đức Duy
Cuối cùng...
Hoàng Đức Duy
Em nghĩ mình không đủ quan trọng để anh nhớ
Nguyễn Quang Anh
//hít sâu//
Nguyễn Quang Anh
Tôi xin lỗi
Hoàng Đức Duy
Anh đã xin lỗi rồi
Hoàng Đức Duy
Nhưng lời xin lỗi không làm em bớt nhớ
Khoảng lặng giữa hai người không nặng nề, nhưng rất thật
Buổi chiều, Quang Anh nhận được tin nhắn từ Duy
Hoàng Đức Duy
💬: Anh còn ở bệnh viện không?
Hoàng Đức Duy
💬: Em ở dưới
Họ đứng cạnh nhau trước cổng
Nguyễn Quang Anh
Em chờ ai à?
Nguyễn Quang Anh
//hơi sững lại//
Nguyễn Quang Anh
Ngày trước...
Nguyễn Quang Anh
Em cũng hay chờ vậy sao?
Hoàng Đức Duy
Nhưng hồi đó
Hoàng Đức Duy
Em tin...anh sẽ tới
Nguyễn Quang Anh
//quay sang nhìn em//
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ không để em chờ một mình nữa
Hoàng Đức Duy
Anh hứa nhiều lắm rồi
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì đừng tin những gì em nghe
Nguyễn Quang Anh
Chỉ nhìn xem anh có ở lại không
Hai người đứng dưới mái hiên
Giống hệt hôm qua, nhưng khác ở chỗ
Lần này, Quang Anh chủ động đứng lại
Hoàng Đức Duy
Anh không sợ à?
Hoàng Đức Duy
Sợ quên nữa?
Nguyễn Quang Anh
Nếu nhớ lại hết
Nguyễn Quang Anh
Thì sẽ viết mình đã làm em buồn nhiều đến mức nào
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh//
Hoàng Đức Duy
Nếu anh nhớ lại
Hoàng Đức Duy
Em cũng khống muốn anh bù đắp
Nguyễn Quang Anh
Vậy em muốn gì?
Hoàng Đức Duy
//trả lời rất khẽ//
Hoàng Đức Duy
Anh nhớ em như hiện tại
Quang Anh không nói gì thêm
Anh chỉ bước chậm lại một nhịp, để Duy không phải theo kịp mình nữa
Có những mối quan hệ không cần quay về quá khứ.
Chỉ cần đi cùng nhau từ bây giờ.
t/g aka tmy đâyyy
Hết chap2 òiii
t/g aka tmy đâyyy
Hẹn mọi người chap3
t/g aka tmy đâyyy
Chap nì có hay hay dở nói mình mình sửa nhó
Chap 3: Khi Cơ Thể Nhớ Trước Trí Não
Quang Anh tỉnh dậy lúc 4h17
Anh không biết vì sao mình thức giấc, chỉ biết tim đập rất nhanh, như thể vừa chạy một quãng dài trong mơ
Trần nhà quen thuộc, ánh đèn ngủ vàng nhạt, mọi thứ đều bình thường — chỉ có cảm giác trong ngực là không
Anh đưa tay lên trán, nhắm mắt lại
Trong đầu anh thoáng qua một hình ảnh rất ngắn
Một bóng người đứng dưới mưa
Giọng nói gọi tên anh rất khẽ
Nguyễn Quang Anh
…Hoàng Đức Duy
Cái tên ấy thoát ra khỏi miệng anh một cách tự nhiên đến mức anh cũng sững sờ
Buổi sáng hôm đó, Quang Anh đến bệnh viện sớm hơn thường lệ gần một tiếng
Anh không có ca trực sớm, cũng không có lý do cụ thể nào ngoài việc trong lòng cứ nôn nao như sợ bỏ lỡ điều gì
Duy đang đứng cuối hành làng cúi đầu xem bênh án
Ánh nắng sớm chiếu nghiêng, phủ lên vai cậu một màu nhạt
Quang Anh đứng nhìn một lúc lâu
Hoàng Đức Duy
//quay lại//
Hoàng Đức Duy
Anh tới sớm vậy?
Nguyễn Quang Anh
Không hiểu sao lại muốn tới sớm
Hoàng Đức Duy
//gật đầu, không hỏi thêm//
Hai người cùng ngồi xuống băng ghế cạnh cửa sổ.
Khoảng cách giữa họ không xa
Nhưng cũng không đủ gần để chạm vào nhau
Hoàng Đức Duy
Anh nhìn mệt lắm đấy
Nguyễn Quang Anh
Anh không ngủ ngon
Hoàng Đức Duy
Do công việc à?
Nguyễn Quang Anh
//lắc đầu//
Hoàng Đức Duy
//khựng lại//
Nguyễn Quang Anh
Chỉ biết trong mơ
Nguyễn Quang Anh
Anh không phải nghĩ xem em là ai
Duy siết chặt xấp hồ sơ trong tay, rồi đặt xuống bên cạnh
Hoàng Đức Duy
Anh có sợ không?
Hoàng Đức Duy
Sợ nếu nhớ lại..
Hoàng Đức Duy
Anh sẽ thấy mình rất tệ...
Nguyễn Quang Anh
//quay sang nhìn cậu//
Nguyễn Quang Anh
Anh lại sợ nhất là ...
Nguyễn Quang Anh
Nếu không nhớ lại
Nguyễn Quang Anh
Thì sẽ tiếp tục làm em buồn, chỉ là theo cách khác
Rồi cậu chậm rãi đưa tay ra, đặt lên băng ghế giữa hai người
Hoàng Đức Duy
Anh có thể thử nhớ bằng cách khác
Hoàng Đức Duy
Bằng cảm giác
Nguyễn Quang Anh
//nhìn bàn tay ấy//
Nguyễn Quang Anh
Anh...có thể chạm không?
Khoảng khắc bàn tay họ chạm vào nhau rất nhẹ
Gần như không tạo ra tiếng động
Nhưng với Quang Anh, nó giống như một cánh cửa bị đẩy bật ra
Một cơn đau nhói chạy dọc thái dương
Hoàng Đức Duy
Anh sao vậy?
Hoàng Đức Duy
//lập tức rút tay lại//
Nguyễn Quang Anh
Không, đừng...
Nguyễn Quang Anh
Anh không sao
Nguyễn Quang Anh
//hít sâu//
Nguyễn Quang Anh
Anh nhớ ra một chút
Nguyễn Quang Anh
Em từng nắm tay anh như thế này
Nguyễn Quang Anh
Hôm đó rất đông người
Hoàng Đức Duy
//đứng bật dậy//
Hoàng Đức Duy
Anh nhớ nhầm không?
Nguyễn Quang Anh
"Anh đi chậm thôi, đừng buông"
Hoàng Đức Duy
//quay mặt đi, vai khẽ run//
Hoàng Đức Duy
Anh nhớ được vậy
Hoàng Đức Duy
Sao lại quên em?
Câu hỏi không mang giận dữ, chỉ đầy mệt mỏi
Nguyễn Quang Anh
Vì anh nghĩ
Nguyễn Quang Anh
Mình sẽ luôn nhớ
Nguyễn Quang Anh
Nên anh đã không cố
Buổi trưa, họ ăn cùng nhau trong căng tin bệnh viện. Không ai nói nhiều, nhưng cũng không còn cảm giác xa cách như hai ngày trước.
Hoàng Đức Duy
Nếu anh nhớ lại hết
Hoàng Đức Duy
Anh sẽ làm gì..?
Nguyễn Quang Anh
Không sẽ không bỏ trốn nữa
Hoàng Đức Duy
Nếu kí ức đó làm anh đau?
Nguyễn Quang Anh
Thì anh chịu
Nguyễn Quang Anh
Vì anh đã để em chịu trước rồi
Khi bước ra cổng bệnh viện, cậu thấy Quang Anh đang đợi
Hoàng Đức Duy
Anh đứng đây từ khi nào?
Nguyễn Quang Anh
Từ lúc em chưa tan ca
Hoàng Đức Duy
Anh không cần phải—
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh rất lâu//
Hoàng Đức Duy
Ngày trước em chờ vì tin
Nguyễn Quang Anh
Còn bây giờ?
Hoàng Đức Duy
Bây giờ em chờ vì anh đang ở đây
Nguyễn Quang Anh
//gật đầu//
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì, dù anh có nhớ lại chậm đến đâu anh cũng sẽ không để em chờ một mình nữa
Nhưng khoảng cách giữa họ đã gần hơn rất nhiều
Có những ký ức không trở lại bằng hình ảnh, mà bằng nhịp tim, bằng thói quen, và bằng việc một người sẵn sàng đứng lại, chỉ để người kia không phải chờ nữa.
t/g aka tmy đâyyy
Ơ hết rồiii
t/g aka tmy đâyyy
Hay hay dở cmt liền cho tuiii
t/g aka tmy đâyyy
Tui sẽ lắng nghe và thay đổi nè
t/g aka tmy đâyyy
Hẹn mọi người ở chap4 nhé
t/g aka tmy đâyyy
Bái baiii
Download MangaToon APP on App Store and Google Play