Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[All Thụy] Truyện Ngắn

Quế Thụy

Quế Nguyên luôn gọi em vào ban đêm.Không phải kiểu gọi hỏi han, mà là một mệnh lệnh ngắn ngủi, lạnh lẽo, xuất hiện đúng lúc em tưởng mình đã quen với việc không còn được nhớ tới.
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
💬Qua đây.
Chỉ hai chữ. Em nhìn màn hình rất lâu, rồi vẫn thay áo. Không phải vì mong đợi, mà vì em biết: nếu hắn gọi, em sẽ đến. Đó là luật bất thành văn giữa hai người
Cửa mở. Hắn đứng đó, ánh đèn hành lang cắt gương mặt thành những mảng sáng tối không rõ ràng
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
💬Vào
Không thêm một chữ.
Em bước qua ngưỡng cửa. Khi em đi ngang, hắn giơ tay chặn lại, lòng bàn tay đặt lên hông em, giữ đúng một nhịp — không ôm, không vuốt — chỉ đủ để nhắc rằng em đã bước vào lãnh địa của hắn.
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Mày lúc nào cũng đúng giờ nhỉ.
Giọng hắn nhạt, như đang nhận xét một thói quen tiện lợi.
Trương Hàm Thụy_em
Trương Hàm Thụy_em
Em sợ anh đợi
Hắn khẽ cười
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tao không đợi ai cả
Trong phòng, đèn không bật hẳn. Hắn ngồi xuống sofa, gõ nhẹ lên đệm.
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Lại đây
Em đến gần. Hắn kéo em sát lại, khoảng cách bị xóa nhanh đến mức em phải hít sâu để giữ bình tĩnh. Hơi thở hắn chạm vào trán em, nặng và đều.
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Đừng nhìn tao như vậy
Trương Hàm Thụy_em
Trương Hàm Thụy_em
Như nào ạ?
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Như thể mày đang nghĩ mình có quyền gì đó
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Em cúi đầu
Trương Hàm Thụy_em
Trương Hàm Thụy_em
Dạ
Quế Nguyên nghiêng người, trán chạm trán em. Một nụ chạm rất khẽ, đủ để em không lùi lại, cũng đủ để hắn biết em sẽ không phản kháng.
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Ở đây
Hắn nói thấp
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Mày chỉ cần làm đúng vai.
Em gật đầu.Và ngay khoảnh khắc đó, em hiểu: vai của em chưa bao giờ là người được chọn.

Quế Thụy

Hắn đứng phía sau em Gần.Gần đến mức khoảng cách trở thành áp lực
Quế Nguyên nói chậm rãi
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Mày có biết
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Với cái kiểu chịu đựng này, mày hợp mấy nghề không cần tự trọng hơn là yêu đương không?
Câu nói rơi xuống, không cao giọng, không giận dữ — chỉ thản nhiên, như thể đó là một nhận định khách quan.
Em siết tay
Trương Hàm Thụy_em
Trương Hàm Thụy_em
Em không hiểu
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Không hiểu cũng được
Hắn nhích lại gần hơn
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Chỉ cần nhớ
Bàn tay hắn đặt lên hông em, giữ lại khi em theo phản xạ muốn lùi. Lực không mạnh, nhưng đủ để em biết mình đang bị chặn đường.
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Mày quen với việc bị nhìn như vậy rồi mà
Trương Hàm Thụy_em
Trương Hàm Thụy_em
Như vậy là sao?
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Như một thứ có thể dùng khi cần.
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Đừng giả vờ trong sạch. Tao không gọi mày tới để làm người yêu.
Hắn cúi xuống, hơi thở sát tai em.
Tim em đập loạn
Trương Hàm Thụy_em
Trương Hàm Thụy_em
Quế Nguyên...
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Im
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tên tao không phải để mày gọi
Khoảng cách bị ép sát hơn. Không có động tác rõ ràng, chỉ là sự xâm lấn kéo dài, đủ để em thấy mình nhỏ lại. Hắn giữ nguyên vài giây, như chờ xem em có dám tránh không.
Em không tránh.
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Thấy chưa
Hắn nói khẽ
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Mày hợp với mấy thứ không đàng hoàng này hơn.
Khi hắn lùi ra, quá nhanh, cảm giác trống rỗng ập tới
Hắn quay lưng
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Ngủ đi, mày
Em ngồi yên rất lâu.Không phải vì đau thể xác — mà vì lời nói của hắn đã đặt em vào một chỗ mà em không biết phải đứng dậy bằng cách nào.
Đêm đó
Thời gian kéo lê một cách tàn nhẫn.
Không ai nói là bắt đầu từ lúc nào, cũng không ai cho phép kết thúc. Chỉ có những khoảng lặng bị nén chặt, nối tiếp nhau, dài đến mức em không còn đếm nổi bao nhiêu lần mình phải hít vào cho khỏi ngạt.
Quế Nguyên không hề vội.Hắn luôn giữ nhịp của riêng mình, như thể đang thử xem em chịu được bao lâu.
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Chưa xong
Hắn nói, mỗi lần em tưởng mình được buông ra
Giọng hắn đều đều, không cảm xúc
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Đừng nghĩ nhiều.
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Chỉ cần ở yên.
Thời gian vì thế mà dài ra gấp đôi. Mỗi phút trôi qua đều nặng nề, dồn ép, khiến em mệt mỏi theo cách không còn sức phản kháng — chỉ còn biết chờ cho qua.
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Thấy chưa
Hắn buông một câu
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Mày bền hơn tao nghĩ
Không phải khen.Là đánh giá như với một thứ chịu lực tốt.
Khi cuối cùng hắn dừng lại, cũng không có ranh giới rõ ràng. Chỉ là hắn đứng dậy, chỉnh lại áo, giống như vừa xong một việc kéo dài hơn dự kiến
Em ngồi đó, đầu óc trống rỗng, thời gian vừa rồi như bị cắt rời khỏi trí nhớ.
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Nhớ cho kỹ
Hắn nói trước khi quay lưng
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Tao không thích mấy thứ nhanh chóng.
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Và mày
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Là loại dùng được lâu.
Cánh cửa khép lại.
Em ở lại với căn phòng im lặng, nhận ra: điều khiến em kiệt quệ không phải là chuyện xảy ra bao lâu — mà là trong suốt quãng thời gian đó, hắn chưa từng có ý định dừng vì em

Quế Thụy

Bảy ngày sau hắn về
Cửa mở ra khi em còn đang đứng ở hành lang
Quế Nguyên bước vào trước
Sau hắn là một người phụ nữ khác
Cô ấy cười rất nhẹ, tay đặt trên tay hắn một cách tự nhiên, như thể vị trí đó vốn dĩ thuộc về mình. Hắn nghiêng đầu nói gì đó, giọng thấp hơn bình thường — thứ giọng em từng nghĩ chỉ dành cho những lúc riêng tư.
Hắn nhìn thấy em
Chỉ một giây. Rồi ánh mắt hắn lướt qua, bình thản đến mức khiến tim em khựng lại.
Người phụ nữ kia thấy em liền hỏi
Mai Hân
Mai Hân
Ai vậy anh
Mai Hân
Mai Hân
Bạn anh hả?
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Không
Một chữ. Đủ để kết thúc tất cả.
Em đứng yên. Không nói
Bởi trong khoảnh khắc đó, em hiểu rất rõ: chỗ đứng của em vừa bị lấp đầy, gọn gàng và hợp lý, như thể em chưa từng tồn tại
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Vào nhà đi
Trương Quế Nguyên _hắn
Trương Quế Nguyên _hắn
Ở ngoài lạnh
Hắn không nói với em.
Em cúi xuống, nhặt túi của mình. Nhẹ đến mức như đã chuẩn bị từ rất lâu. Khi kéo khóa, tay em không run. Có lẽ vì mọi thứ đau nhất đã xảy ra trước đó rồi.
Em đặt chìa khóa lên bàn. Tiếng kim loại chạm mặt kính rất khẽ.
Không ai để ý.
Em mở cửa
Trước khi bước ra, em quay lại nhìn một lần cuối. Không phải nhìn hắn — mà nhìn căn phòng. Nơi em từng nghĩ mình có vị trí, dù chỉ là tạm thời.
Cửa khép lại.
Hành lang dài và yên tĩnh. Mỗi bước chân của em vang lên rõ ràng hơn cả những lời chưa từng được nói.
Sau lưng em, có tiếng cười nhỏ của người phụ nữ kia. Không phải ác ý. Chỉ là đúng chỗ.
Vì em biết ngay từ đầu, em đã không phải người được đưa về nhà.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play