[RhyCap] Nếu Lúc Đó
Chapter 1
Chiều hè vàng rực rỡ, sân nhà Quang Anh ngập nắng. Ở đó có hai đứa trẻ, Đức Duy và Quang Anh, chạy nhảy khắp khoảng sân nhỏ, quả bóng bay tới bay lui trong không khí oi ả. Duy hì hụi chạy theo, thở hồng cả mặt, tay chân lấm lem đất cát, còn Quang Anh thì cứ cười khúc khích, vừa chạy vừa ném bóng
Nguyễn Quang Anh
Bắt đi, Duy! Chậm thế, bắt thế mà đòi thắng à
Quang Anh nhăn mặt, tay giơ cao chuẩn bị ném
Duy nhảy lên, với hết sức nhưng vẫn không bắt được quả bóng. Bóng rơi xuống đất, lăn lạch cạch. Duy thở hổn hển, hai tay chống lên gối, mếu máo:
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh chơi kì cục quá, ném cao thế sao Duy bắt được?
Quang Anh chạy lại, nhặt quả bóng, tay cầm chặt như cầm kho báu. Mặt đỏ ửng vì nắng
Nguyễn Quang Anh
Cho Quang Anh xin lỗi mà, hay nghỉ tí đi, Quang Anh lấy nước cho Duy uống để đỡ mệt ha
Hai đứa kéo nhau ra ghế nhỏ ở góc sân, nơi mẹ Quang Anh đặt bình nước và hai cái cốc nhỏ. Duy ngồi thụp xuống, tay lau mồ hôi, mắt vẫn lấp lánh vui vẻ
Hoàng Đức Duy
Hơi mệt nhưng mà vui quá
Quang Anh ngồi cạnh, rót nước cho Duy
Nguyễn Quang Anh
Duy uống đi, để còn chơi tiếp với Quang Anh nữa
Duy hớp một ngụm nước, nhìn Quang Anh, miệng nhếch lên nụ cười nhỏ
Hoàng Đức Duy
Quang Anh thích Duy lắm hả
Quang Anh cúi đầu, tay vẫn cầm cốc nước
Nguyễn Quang Anh
Ừ, anh thích… Duy cũng phải thích anh chứ?
Duy cười khúc khích, mắt tròn xoe
Hoàng Đức Duy
Duy thích mà.. thích lắm luôn á
Hoàng Đức Duy
Lớn lên Quang Anh sẽ làm gì vậy ạ?
Quang Anh nghiêm túc lại, giọng như đang kể một bí mật lớn nhất thế giới
Nguyễn Quang Anh
Anh.. anh sẽ cưới Duy làm vợ nè! Rồi anh sẽ mua cho Duy thật nhiều nhà, thật nhiều đồ chơi, thật nhiều bánh kẹo! Duy có chịu hong
Duy trợn mắt, hai tay ôm mặt
Hoàng Đức Duy
Cưới á? V-vợ á? Duy chưa hiểu… cưới là gì
Quang Anh gật gù, giọng vẫn nghiêm túc
Nguyễn Quang Anh
Cưới là khi hai người thích nhau lắm rồi, rồi sống chung với nhau, rồi anh sẽ… chăm sóc Duy cả đời luôn
Duy đỏ mặt, cười lúng túng, quay sang nhìn mẹ đang đứng gần hiên nhà
Hoàng Đức Duy
Mẹ ơi, Quang Anh nói sẽ cưới Duy về làm vợ nè
Mẹ Đức Duy
Ừ, nhưng hai đứa còn nhỏ mà cứ vui chơi đi đã
Duy quay sang Quang Anh cười thật tươi, rồi hồn nhiên nói
Hoàng Đức Duy
Duy cũng sẽ hứa là không bao giờ rời xa Quang Anh đâu!
Quang Anh mỉm cười, tay nắm chặt tay Duy
Hai đứa ngồi nghỉ một lúc, mắt nhìn ra sân rộng, nơi bóng nắng soi rọi trên mặt đất. Những lời hứa ngây thơ, những mơ ước to lớn trong mắt trẻ con
Chiều dần tắt, ánh hoàng hôn phủ lên sân nhà, nhưng trong lòng hai đứa trẻ vẫn rộn rã niềm vui, tiếng cười và những lời hứa hồn nhiên. Một buổi chiều như thế, có lẽ là ngày mà Duy và Quang Anh sẽ nhớ mãi. Quang Anh hứa sẽ cưới Duy, và Duy, với trái tim non nớt, hứa sẽ không bao giờ rời xa người bạn thân nhất
Mười năm trôi qua, Quang Anh đã 16 tuổi, còn Đức Duy cũng đã 15. Những trò chơi thuở bé đã nhường chỗ cho những buổi học căng thẳng, những buổi chiều ít tiếng cười hơn, nhưng tình bạn giữa hai người chưa bao giờ phai nhạt. Họ vẫn là bạn, nhưng giờ đây, thử thách cuộc đời đã xuất hiện trước mắt Duy
Mẹ của Duy, người đã nuôi nấng em từng ngày, bị tái phát căn bệnh cũ. Những ngày cuối cùng, Duy không rời bà nửa bước, nhưng rồi… cuối cùng bà cũng ra đi, để lại một khoảng trống lớn trong em
Sau 49 ngày tang lễ, Duy tiều tụy hẳn đi. Mái tóc đen mượt giờ hơi rối, mắt thâm quầng vì mất ngủ, gương mặt gầy gò đến mức Quang Anh không thể nhận ra cậu bạn nhỏ của mình. Duy bỏ bữa thường xuyên, chỉ ăn lặt vặt, và những nỗi buồn dồn nén trong em khiến mọi thứ xung quanh trở nên hỗn độn
Nhưng trong những ngày tăm tối ấy, có một người không rời bỏ em, luôn bên cạnh động viên, chăm sóc từng chút một. Đó chính là Quang Anh
Quang Anh lặng lẽ dọn dẹp nhà cửa, nấu cháo, đút cho Duy từng thìa, nhắc em uống thuốc đúng giờ. Quang Anh không nói nhiều, nhưng mỗi hành động cử chỉ, mỗi ánh mắt đều ấm áp, trấn an Duy hơn bất cứ lời an ủi nào
Một buổi chiều, khi nắng hanh vàng rọi qua cửa sổ, Quang Anh quỳ xuống trước bàn thờ mẹ Duy, giọng trầm mà chắc
Nguyễn Quang Anh
/quỳ xuống/
Nguyễn Quang Anh
Cô yên tâm nha… Con sẽ chăm sóc Duy thay cô. Nếu con không làm được, thì cô muốn làm gì với con cũng được
Duy đứng lặng, mắt đỏ hoe, không nói được lời nào. Tim em như bị bóp nghẹt giữa nỗi đau và sự xúc động. Trong suốt những năm tháng tuổi thơ, em từng mất đi một phần gia đình, bà nội đã qua đời hơn một năm trước, ba mẹ em ly hôn từ lâu, chỉ còn mẹ nuôi nấng. Giờ mẹ cũng bỏ em mà đi… cảm giác trống trải và cô đơn vây quanh, tưởng chừng em sẽ gục ngã.. Nhưng Quang Anh vẫn luôn ở đó, như một điểm tựa vững chắc mà em có thể bám víu lấy
Nguyễn Quang Anh
Duy… em đừng suy sụp nữa. Mẹ em muốn nhìn em mạnh mẽ, đúng không?
Quang Anh đặt tay lên vai, nắm chặt tay em
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ không để Duy một mình đâu. Anh ở đây, bên cạnh Duy. Ngay cả khi thế giới quay lưng, anh vẫn sẽ là người che chở cho em
Duy khẽ nấc lên, đầu tựa vào vai Quang Anh, những giọt nước mắt lăn dài. Em chưa từng thấy ai quan tâm mình như thế, chưa ai chăm sóc mình từng chút từng chút một, chưa ai chịu đợi mình khóc mà không rời đi
Đêm xuống, Duy ngủ yên trên ghế, còn Quang Anh vẫn ngồi cạnh, giữ lửa đèn bàn, sắp xếp quần áo mẹ Duy để lại. Mỗi hành động dù nhỏ nhưng đều tràn đầy tình cảm, khiến căn phòng lạnh lẽo vì mất mát trở nên ấm áp kỳ lạ
Và ở sâu thăm thẳm trong trái tim Duy, một điều gì đó non nớt đang mạnh mẽ nảy mầm
Chapter 2
Thời gian thoáng chốc như cơn gió mùa xuân, mới đó mà đã trôi qua 5 năm. Quang Anh giờ đây 21 tuổi, vẻ ngoài càng ngày càng chững chạc và đẹp hơn, gương mặt sắc nét, ánh mắt lạnh lùng nhưng toát ra khí chất quyền lực. Anh đang là sếp tại một công ty lớn, nổi tiếng trong lĩnh vực kinh doanh. Một chỗ đứng mà nhiều người mơ ước
Còn Đức Duy, giờ đã 20 tuổi, em vẫn như ngày nào xinh đẹp, tài giỏi theo cách riêng. Duy không đi học xa hay làm việc văn phòng như bao bạn trẻ cùng tuổi, em chọn một cuộc sống gần gũi hơn, gần chỗ Quang Anh làm. Duy bán hoa ở một cửa tiệm nhỏ, xinh xắn, sáng sủa, luôn rạng rỡ, nhưng đôi lúc vẫn giữ nét nhút nhát trong cách nói chuyện, đặc biệt là với Quang Anh
Họ đã sống cùng nhau trong căn biệt thự rộng lớn của Quang Anh gần một năm nay. Với Duy, nơi đây không chỉ là nhà mà còn là nơi ấm áp, nơi Quang Anh luôn âm thầm quan tâm, chăm sóc cậu
Sáng hôm ấy, văn phòng rộn ràng hơn bình thường. Một nhân viên nữ mới vừa được nhận, bước vào công ty. Cô ấy xinh đẹp, tóc dài óng ả, đôi mắt sáng trong, nụ cười dịu dàng như một làn gió ấm. Mọi người trong công ty đều chú ý. Cách cô nói chuyện nhẹ nhàng, điềm tĩnh, thục nữ nhưng đầy tự tin khiến ai nấy đều ấn tượng
Lê Thanh Vy
Chào mọi người, mình là Lê Thanh Vy, hôm nay sẽ bắt đầu làm việc ở phòng Marketing
cô nói, giọng mềm mại nhưng rõ ràng. Ngay cả những đồng nghiệp khó tính cũng phải gật đầu tán thưởng
Quang Anh ngồi ở bàn làm việc, ánh mắt vô tình hướng về cô. Anh vốn điềm tĩnh, khó lay chuyển, nhưng giây phút đó, ánh mắt anh có chút dừng lại lâu hơn bình thường. Cảm giác quen thuộc, nhưng lạ lẫm khiến anh khẽ nhíu mày
Nguyễn Quang Anh
Đẹp thật..
Không chỉ có Quang Anh, nhiều chàng trai trong công ty cũng bị ánh mắt dịu dàng và nụ cười thục nữ ấy làm bối rối. Nhưng điều quan trọng, trùng hợp thay, cô gái ấy cũng có nảy sinh tình cảm với anh một chút. Cô ấy khéo léo, tôn trọng khoảng cách, nhưng ánh mắt vẫn thoáng nhìn anh mỗi khi có cơ hội
Quang Anh đứng dậy, đi qua bàn cô gái mới, giọng điềm tĩnh
Nguyễn Quang Anh
chúc mừng cô đã được nhận việc. Nếu cần gì, cứ hỏi tôi
Lê Thanh Vy
Cảm ơn anh, em sẽ cố gắng
Ánh mắt cô thoáng lướt qua Quang Anh, vừa e dè, vừa tin tưởng
Trong lúc đó, Duy đứng ở cửa sảnh văn phòng, vừa mang một bó hoa nhỏ cho Quang Anh. Khi ánh mắt em chạm vào Quang Anh và cô gái mới, trong lòng có chút gợn sóng nhưng em chỉ khẽ mỉm cười, bước đến gần anh. Duy biết, Quang Anh vẫn là của em, nhưng cô nhân viên ấy… rõ ràng đã xuất hiện như một thử thách mới, dù tinh tế nhưng khó tránh
Miee
Đoán được kết gì chuaa? Sao đoán được hehe
Miee
Mới chap 2 không đoán được là đúng òi =)))
Chapter 3
Duy bước lại gần bàn làm việc của Quang Anh, trên tay là bó hoa nhỏ được gói cẩn thận. Hoa linh lan trắng muốt, từng bông nhỏ xíu, mỏng manh nhưng tinh tế, tỏa hương rất nhẹ
Hoàng Đức Duy
em mới làm xong, anh thấy đẹp không? Là hoa linh lan đó!
Duy đưa bó hoa ra trước mặt anh, giọng tự nhiên
Quang Anh ngước lên, ánh mắt thoáng dừng lại nơi bó hoa rồi chuyển sang gương mặt Duy. Anh nhận lấy, khóe môi cong nhẹ một biểu cảm hiếm hoi mà chỉ Duy mới thấy được
Nguyễn Quang Anh
Ừm đẹp lắm! Em khéo tay thật đó, nhưng sao lại qua đây giờ này?
Duy nhún vai, giọng hơi trêu
Hoàng Đức Duy
Bộ em không được qua thăm người yêu em sao?
Nguyễn Quang Anh
Không phải như thế. Anh sợ em đi bộ qua công ty mỏi chân. Sao nãy không gọi anh ra đón?
Hoàng Đức Duy
Sao đâu, đi có vài bước là tới ấy mà
Cuộc trò chuyện của hai người không quá ồn ào, nhưng vẫn đủ để thu hút sự chú ý của người đứng gần đó. Thanh Vy, cô nhân viên mới nhìn sang, ánh mắt thoáng tò mò. Cô bước tới, giữ khoảng cách rất vừa phải, giọng nhẹ nhàng
Lê Thanh Vy
Anh Quang Anh, đây là…?
Duy hơi khựng lại trong giây lát. Không hẳn là lo lắng, nhưng tim em vẫn đập nhanh hơn một nhịp
Quang Anh trả lời ngay lập tức, giọng dứt khoát
Nguyễn Quang Anh
À, đây là người tôi yêu
Không thêm một từ dư thừa. Không do dự
Duy cảm thấy trong lòng nhẹ hẳn đi, như vừa trút được một hơi thở mà chính em cũng không nhận ra là mình đang nín giữ. Em đứng thẳng hơn một chút, ánh mắt cũng bình tĩnh hơn
Thanh Vy hơi sững lại trong chốc lát, nhưng rất nhanh lấy lại nụ cười lịch sự
Lê Thanh Vy
À… ra vậy. Chào em, chị là Thanh Vy
Hoàng Đức Duy
Dạ, em là Duy
Duy đáp, cúi đầu nhẹ, giọng lễ phép
Không khí có chút im lặng ngắn ngủi. Quang Anh đặt bó hoa linh lan lên bàn, chỉnh lại cho ngay ngắn, rồi nói
Nguyễn Quang Anh
Anh còn chút việc. Em ngồi đợi anh một lát nhé?
Thanh Vy quay về bàn làm việc của mình, dáng đi vẫn nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt không giấu được một chút suy tư. Cô biết mình đã chậm một bước
Còn Duy, em ngồi xuống ghế gần đó, lặng lẽ quan sát Quang Anh làm việc. Anh vẫn tập trung, vẫn lạnh lùng với mọi người xung quanh, nhưng bó hoa linh lan kia được đặt ở vị trí dễ thấy nhất trên bàn như một lời khẳng định âm thầm
Ít nhất là lúc này, em biết mình đang đứng ở đâu trong lòng anh
Miee
vợ chồng nhà này lãng mạn qo
Miee
Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap Rhycap RhyCap RhyCap RhyCap
Download MangaToon APP on App Store and Google Play