Những Bản Nhạc Không Lời Ở Tiệm Hoa Cuối Phố.
Mùi oải hương và tiếng dương cầm cũ
Thành phố vào thu, những cơn mưa bất chợt khiến không khí trở nên ẩm ướt. Tả Kỳ Hàm đứng dưới mái hiên của một cửa hàng nhỏ, đôi bàn tay gầy gò đút sâu vào túi áo khoác. Cậu vừa trượt kỳ thi thực hành ở Nhạc viện – lại một lần nữa, ngón tay cậu run rẩy và tim đập loạn nhịp ngay khi nốt nhạc đầu tiên vang lên.
Dương Bác Văn
Vào trong trú mưa đi, đứng đó sẽ cảm lạnh đấy./tay đang cầm một bó hoa hướng dương lớn/
Tả Kì Hàm
/ngẩng đầu, đập vào mắt cậu là một chàng trai với nụ cười rạng rỡ./
Bên trong tiệm hoa không có tiếng nhạc điện tử, chỉ có tiếng mưa rơi trên mái tôn và mùi hương dịu nhẹ của cỏ cây. Ở góc phòng có một cây piano cơ cũ kỹ, phủ một lớp khăn ren trắng
Dương Bác Văn
Cây đàn đó của bà ngoại để lại, lâu rồi không có ai chạm vào. Nó chắc là cô đơn lắm.
Cậu nhìn chằm chằm vào những phím đàn đen trắng. Cậu cảm thấy một luồng điện chạy qua đầu ngón tay. Lần đầu tiên sau hai năm, cậu không cảm thấy sợ hãi, mà cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ.
Tả Kì Hàm
Tôi... tôi có thể thử không?/nói nhỏ/
Dương Bác Văn
/Anh dừng tay, ánh mắt anh lấp lánh sự khích lệ/
Dương Bác Văn
Rất sẵn lòng
Ngồi xuống, cậu nhắm mắt lại. Cậu không nghĩ về khán phòng rực rỡ hay những vị giám khảo khó tính. Cậu chỉ nghĩ về mùi hương oải hương trong tiệm và nụ cười của người lạ vừa mời mình vào trú mưa
Một giai điệu chậm rãi, thanh khiết vang lên. Không hoàn hảo, nhưng đầy cảm xúc.
Bác Văn đứng tựa lưng vào quầy gỗ, lặng lẽ ngắm nhìn sườn mặt nghiêng của chàng trai xa lạ, thầm nghĩ:
Dương Bác Văn
*Hóa ra, hoa trong tiệm mình nở đẹp nhất là khi nghe bản nhạc này.*
Những nốt nhạc lạc nhịp
Bản nhạc kết thúc, dư âm của nó vẫn còn lẩn khuất giữa những cánh hoa hồng đang đọng nước mưa.
Tả Kì Hàm
//Giật mình rút tay lại như thể vừa chạm vào lửa. Cậu nhìn đôi bàn tay mình, vẫn còn run rẩy, nhưng lần này không phải vì sợ hãi, mà vì sự ngỡ ngàng.//
Dương Bác Văn
Cậu chơi hay lắm.//anh phá vỡ sự im lặng bằng một tràng pháo tay nhỏ//
Dương Bác Văn
//Anh tiến lại gần, đặt một tách trà gừng nóng lên nắp đàn//
Dương Bác Văn
Nó không giống như một bài tập kỹ thuật, nó giống như... một lời tâm sự.
Tả Kì Hàm
Tôi đã làm hỏng nó. Nốt Fa ở đoạn giữa bị chênh, và nhịp độ quá chậm.
Dương Bác Văn
//anh bật cười//
Dương Bác Văn
Ở đây không có giám khảo, cũng không có điểm số. Tiệm hoa của tôi chỉ cần âm nhạc khiến hoa thấy vui thôi. Mà nhìn xem, mấy nhành oải hương kia có vẻ rất thích cậu đấy
Tả Kì Hàm
//Cậu nhìn theo hướng chỉ của ann. Những chùm hoa tím biếc lay nhẹ trong gió lùa qua khe cửa. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, cậu thấy lòng mình dịu lại//
Dương Bác Văn
Tôi là Dương Bác Văn. Còn cậu?
Dương Bác Văn
//anh chống tay lên mặt đàn, ánh mắt trở nên chân thành//
Dương Bác Văn
Cửa hàng của tôi đang thiếu một người phụ việc vào buổi chiều. Không cần kinh nghiệm, chỉ cần biết yêu hoa và... thỉnh thoảng đánh cho tôi nghe một vài bản nhạc. Cậu thấy sao?
Tả Kì Hàm
//cậu khựng lại//
Cậu là sinh viên năm ba Nhạc viện, cuộc sống vốn dĩ chỉ xoay quanh những phòng tập kín mít và những áp lực vô hình từ kỳ vọng của gia đình. Một công việc ở tiệm hoa? Đó là điều cậu chưa bao giờ nghĩ tới. Nhưng nhìn vào đôi mắt hổ phách ấm áp của Hải Đăng, lời từ chối bỗng chẹt lại nơi cổ họng.
Tả Kì Hàm
Tôi... tôi không biết gì về hoa cả
Dương Bác Văn
Tôi sẽ dạy cậu. Bắt đầu từ việc đơn giản nhất: Thay nước cho bình hoa Cẩm Tú Cầu nhé?
Những ngày sau đó, cuộc sống của Kỳ Hàm rẽ sang một hướng khác. Buổi sáng cậu vẫn đến trường, đối mặt với những lời xì xào về việc "thiên tài sa sút", nhưng buổi chiều, cậu trốn mình trong không gian tràn ngập mùi nhựa cây và đất ẩm của Bác Văn
Bác Văn là một người thầy kỳ lạ. Anh không dạy cậu tên khoa học của hoa trước, mà dạy cậu cách cảm nhận chúng.
Dương Bác Văn
"Hoa Hồng cần sự kiêu hãnh, nên em phải tỉa lá thật gọn. Hoa Baby lại cần sự bao bọc, nên hãy để chúng thành từng chùm lớn."
Có một buổi chiều nắng nhạt, khi Hàm đang loay hoay với đống gai hoa hồng, Bác Văn đột nhiên hỏi:
Dương Bác Văn
Tại sao mỗi khi chơi đàn, em lại nhắm mắt chặt như vậy? Như thể em đang cố trốn chạy điều gì đó.
Tả Kì Hàm
//cậu khựng lại, chiếc kéo tỉa hoa cắt lệch một nhịp//
Cậu im lặng rất lâu, rồi nhỏ giọng:
Tả Kì Hàm
Âm thanh của dương cầm rất lớn. Nó nhắc tôi nhớ về tiếng đổ vỡ trong đêm tai nạn đó. Nếu mở mắt, tôi sợ mình sẽ thấy lại những thứ không nên thấy
Không an ủi bằng những lời sáo rỗng. Anh bước lại gần, bàn tay rộng lớn và ấm áp khẽ đặt lên vai Kỳ Hàm, khích lệ:
Dương Bác Văn
Vậy thì lần tới, đừng cố mở mắt để nhìn quá khứ nữa. Hãy mở mắt để nhìn anh. Anh sẽ đứng ở đây, cho đến khi em cảm thấy âm nhạc không còn là nỗi đau.
Tim cậu hẫng một nhịp. Cậu ngẩng lên, và lần này, cậu không tránh né ánh nhìn của anh. Giữa không gian thơm ngát của tiệm hoa, có một thứ gì đó khác đang âm thầm nảy mầm, lặng lẽ và bền bỉ hơn bất kỳ loài cây nào anh từng dạy cậu chăm sóc.
Vết nứt từ quá khứ
Khoảng thời gian ở tiệm hoa là những ngày bình yên nhất trong cuộc đời của cậu. Cậu bắt đầu quen với việc những ngón tay mình không chỉ chạm vào phím đàn mà còn lấm lem bùn đất. Thế nhưng, sự bình yên ấy đột ngột tan vỡ vào một buổi chiều thứ Sáu xám xịt.
Đột nhiên mẹ của quân xuất hiện trước cửa tiệm hoa với vẻ mặt lạnh lùng
Bà Lâm-mẹ cậu
Đây là lý do con bỏ tiết thực hành của Giáo sư sao? Để đi bán hoa thuê cho người ta à?// Giọng bà không cao nhưng sắc lạnh như dao//
Cô Lâm là một giảng viên thanh nhạc nghiêm khắc, người đã đặt toàn bộ kỳ vọng và cả nỗi ám ảnh về sự hoàn hảo lên vai con trai mình kể từ sau khi cha cậu qua đời trong vụ tai nạn năm đó
Tả Kì Hàm
//Cậu đứng sững lại, bó hoa oải hương trên tay rơi xuống sàn, tím ngắt một góc//
Dương Bác Văn
//từ phía sau bước ra, định lên tiếng che chở cho cậu nhưng cậu đã run rẩy ngăn lại//
Tả Kì Hàm
Mẹ... con chỉ muốn tìm một nơi để bình tĩnh lại
Bà Lâm-mẹ cậu
Bình tĩnh bằng cách trốn chạy sao?
Bà Lâm-mẹ cậu
//Bà Lâm nhìn lướt qua cây piano cũ trong góc tiệm bằng ánh mắt khinh miệt//
Bà Lâm-mẹ cậu
Âm nhạc là danh dự, không phải là trò chơi ở những nơi tầm thường này.Kỳ Hàm, đi về. Nếu con không tham gia kỳ thi chuyển hệ tới đây, mẹ sẽ coi như không có đứa con này
Tả Kì Hàm
//lẳng lặng đi theo mẹ, không dám quay đầu lại nhìn anh//
Cậu bị nhốt trong căn phòng với chiếc đàn Grand Piano đen bóng, âm thanh của nó vang dội và quyền lực, nhưng đối với cậu, nó như một chiếc lồng sắt. Suốt một tuần, cậu không được dùng điện thoại, không được ra ngoài. Cậu ngồi trước phím đàn, nước mắt rơi lã chã nhưng ngón tay lại cứng đờ, không thể đàn nổi một nốt nhạc nào ra hồn. Cậu nhớ mùi oải hương, nhớ tách trà gừng và nhớ ánh mắt ấm áp luôn dõi theo mình
Download MangaToon APP on App Store and Google Play