Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Thù Hận Kết Thúc, Tình Yêu Cũng Vậy

Chap 1:

#Chunnn
#Chunnn
Hăii lô
#Chunnn
#Chunnn
Đây là fic đầu tay của tớ, nếu có gì sai xot mong mọi người bỏ qua ạ!!
#Chunnn
#Chunnn
Không lòng vòng vô truyện nhéee#_#
* Lưu ý: // hành động // “ Nói nhỏ” / Độc thoại nội tâm / 📞 gọi điện 💬 Chat a-b-c: Nói lắp ABC: Nói lớn [ Bối cảnh ]
Uyển Nhi: Cô Trình Phong: Anh
____________________________
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi 24 tuổi Tính cách: Bề ngoài: dịu dàng, lễ phép, hiểu chuyện, dễ tạo thiện cảm Bên trong: tỉnh táo, kiên nhẫn, lạnh lùng, luôn tính toán Nội tâm mâu thuẫn: hận sâu – yêu nhiều – tự dày vò bản thân Rất giỏi che giấu cảm xúc, chỉ yếu mềm khi ở một mình
Lục Trình Phong
Lục Trình Phong
Lục Trình Phong 28 tuổi Tính cách: Lạnh lùng, lý trí, quyết đoán trên thương trường Ít nói, không dễ tin người Khi yêu: si tình, nhẫn nhịn, sẵn sàng hi sinh Có xu hướng tự trách, tự gánh tất cả về mình
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân 25 tuổi Tính cách: Ôn hòa, chín chắn, trầm lặng Yêu Uyển Nhi sâu đậm nhưng không chiếm hữu Luôn biết cô đang đi sai đường nhưng vẫn âm thầm bảo vệ
Lục An Vy
Lục An Vy
Lục An Vy 23 tuổi Em họ của Lục Trình Phong Tính cách: Kiêu ngạo, tự tôn cao Tham vọng, thích kiểm soát Ghen tuông mạnh khi thấy Trình Phong quan tâm người khác Tin rằng mình mới xứng đáng đứng bên anh (vì cùng gia tộc, cùng tầng lớp)
#Chunnn
#Chunnn
Giới thiệu vầy thôi nhé, nào thêm giới thiệu típ
_____________________
[ 9 năm về trước ]
[ Năm Uyển Nhi 13 tuổi ]
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải: Một đặc vụ ngầm tài giỏi được giao nhiệm vụ chà trộn vào Lục Thị — một công ty nổi với lượng danh thu tăng vọt nhưng đó chỉ là bề ngoài, bên trong chỉ có nhũng đặc vụ mới biết chúng là người như thế nào. Chúng chuyên chứa những làm ăn phi pháp
Nhưng những người đặc vụ ấy họ không có bằng chứng để tố cáo chúng nên chỉ biết âm thầm điều tra, và cha cô được giao nhiệm vụ quan trọng ấy
Trong lúc làm nhiệm vụ ông chẳng may bị phát hiện là cớm, chúng bắt đầu hành hạ ông ngay chính căn nhà chứa đựng ấm áp của ông
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh 56 tuổi Lạnh lùng, thủ đoạn, coi trọng danh lợi hơn tình thân Không hề hối hận về những việc đã làm Là nguồn cơn bi kịch của cả hai nhân vật chính
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
//tay cầm điếu thuốc//
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Cớm à?
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Khai đi, mày đã biết được những gì?
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
// im lặng //
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
// hút thuốc //
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
// Ra hiệu cho đàn em //
Đàn em — Lục Quốc Minh
Đàn em — Lục Quốc Minh
// Đánh ông //
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
// Nhả khói vào mặt ông //
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
1 là mày nói để mày yên ổn 2 là mày không nói nhưng đổi lại là mạng sống của mày
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Chọn đi
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
// nhếch mép //
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Chúng mày giết tao thì cứ giết còn muốn moi thông tin từ tao không có đâu
Ông đang quỳ trước mặt hắn không chút phản kháng
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
// Cười lớn //
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Vậy là mày chọn phương án 2?
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
// không nói gì //
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Được
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
//Ra hiệu cho đàn em//
Đàn em — Lục Quốc Minh
Đàn em — Lục Quốc Minh
//gật đầu//
Bụp
Bụp
Bụp
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Aaa // kêu lên //
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Mày có nói không?
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Cái lũ làm ăn bẩn như tụi bây sẽ không bao giờ sai khiến được tao đâu
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Mọi hành vi sai trái của Lục Thị tao đều có
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Chúng mày giết tao thì cũng chả làm được gì cả
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
//cười lớn//
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Mày…
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Tiếp tục cho tao
Bụp
Bụp
Bụp
Những vết đỏ dần hiện ra nhưng càng kích thích chúng, tậm chí còn mạnh hơn
Bụp
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Dừng
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Giờ mày nói cũng không kịp
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Bộ tai mày thối hay sao mà không nghe tao nói hả?
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Lũ chó tụi mày đừng hòng thoát khỏi pháp luật
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Mày nói gì?
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Tao sẽ giữ mạng tao để đem tội ác của chúng mày cho pháp luật
Tuy vậy ông ta cũng không giận chỉ lặng lẽ lấy gì đó trong túi
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Được
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Để tao giúp mày đưa ra pháp luật nhé
Bằng
1 phát súng
Khói của súng vẫn còn toả nhưng người ông đã gục xuống
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
// Ngã xuống//
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Hự..tụi bây sẽ phải trả giá..
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
//cười lớn//
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Tụi bây đứng đó làm gì
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lên nhà nó lục soát cả nhà nó cho tao
Đàn em — Lục Quốc Minh
Đàn em — Lục Quốc Minh
Mắt ông ta tràn đầy sự căm phẫn và khó chịu
[ Lúc sau ]
Đàn em — Lục Quốc Minh
Đàn em — Lục Quốc Minh
Đại ca
Đàn em — Lục Quốc Minh
Đàn em — Lục Quốc Minh
Không có
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Cái gì
Đàn em — Lục Quốc Minh
Đàn em — Lục Quốc Minh
Bọn em tìm kiếm hết rồi
Đàn em — Lục Quốc Minh
Đàn em — Lục Quốc Minh
Mà vẫn không có
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Aiss
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Chắc nó giấu đâu rồi
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Lục Quốc Minh — ba Trình Phong
Tạm thời lui đã
Khi chúng bỏ về thì cũng là lúc một cô bé 13 tuổi bước vào
//Cạch//
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Ba ơi, con về rồi
#Chunnn
#Chunnn
( lúc này cô 13 tuổi nha )
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
//Bất động//
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Ba…ba..
Căn nhà nhỏ từng ấm áp giờ ngập trong mùi máu tanh, còn người cha cô yêu thương đang nằm bất động giữa sàn nhà.
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
//chạy lại thithe của ông//
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Baaa à //lay người ông//
Thật may, ông ta chỉ bắn vào người của ông nên chỉ ngất vì mất máu
Trong hơi thở yếu ớt cuối cùng, ông cố nắm tay con gái, nói vội vài lời dặn dò, chỉ cho cô những manh mối bí mật liên quan đến tội ác của Lục Thị – rồi ra đi trước mắt cô.
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
//Nắm chặt tay cô//
Bàn tay ông run rẩy dính đầy máu
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Uyển Nhi..nghe bà nói..đừng khóc
Giọng ông đứt quãng, mỗi chữ như phải đánh đổi bằng sinh mệnh.
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Trong… phòng làm việc… phía sau tủ sách… có một căn phòng nhỏ… Mật khẩu… là ngày sinh của con…
Ông cố mở mắt nhìn con lần cuối
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Những gì ba tìm được… đều ở đó… Lục Thị… không sạch sẽ như chúng tỏ ra… Nhưng con… tuyệt đối đừng chạm vào… nếu con chưa đủ mạnh…
Máu tràn ra khóe miệng ông, hơi thở yếu dần.
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Ba chỉ mong… con được sống bình yên… Nếu một ngày… con buộc phải bước vào con đường này…
Tống Văn Khải — Ba cô
Tống Văn Khải — Ba cô
Hãy bảo vệ bản thân trước khi nghĩ đến trả thù. Đừng để hận thù… nuốt chửng con.
Bàn tay ông buông xuống, ông mất đi vì mất máu
Cả căn phòng chìm trong im lặng
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Ba..ba..ba // Nước mắt giàn ra //
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
BAAAAAAAAAAA //khóc lớn//
Một người yêu thương cô vô điều kiện giờ đây cũng không còn.. nữa
____________________________
#Chunnn
#Chunnn
Hết chap 1
#Chunnn
#Chunnn
Mọi người thấy sao ạ?
#Chunnn
#Chunnn
Xin ý kiến vớii

Chap 2

Nhưng bi kịch chưa dừng lại ở đó. Lục Thị không buông tha gia đình cô. Mỗi ngày, mẹ cô đều bị đe dọa, quấy nhiễu, bức ép tinh thần. Không chịu nổi nỗi sợ hãi và đau đớn kéo dài, mẹ cô đã chọn kết thúc cuộc đời mình, bỏ lại Uyển Nhi cô độc giữa đổ nát.
Sau tang lễ, Uyển Nhi được dì ruột đưa ra nước ngoài, sống lưu lạc suốt chín năm, mang theo ký ức đẫm máu và nỗi hận chưa từng nguôi ngoai.
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi — 23 tuổi
[ Tại nước ngoài ]
Dì và cô đang ngồi nói chuyện
Dì — cô
Dì — cô
Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Dạ?
Dì — cô
Dì — cô
Con quyết định trở về đó thật à?
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
// Trầm ngâm //
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Con không thể ở đây mãi được
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Con cũng lớn rồi, không muốn dựa dẫm vào dì mãi
Dì — cô
Dì — cô
Nhi..
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
// Nắm tay dì //
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Dì yên tâm con đã quyết định chắc chắn, suy nghĩ kĩ rồi
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
9 năm con ở đây con thấy hạnh phúc lắm rồi
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Dì cũng có gia đình mà
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
// cười mỉm //
Dì — cô
Dì — cô
Nhưng..
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Dì cứ kệ con nha
Dì — cô
Dì — cô
Vậy con định bao giờ đi
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Dạ chắc mai
Dì — cô
Dì — cô
Mai á
Dì — cô
Dì — cô
Nhanh vậy
Dì — cô
Dì — cô
Vậy con ở đâu
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Nhà bố mẹ con vẫn còn
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Con về sửa sang lại cũng được
Dì — cô
Dì — cô
Nhi.. Dì thương con quá nhưng chẳng giúp con được
Dì — cô
Dì — cô
// bật khóc //
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Ơ dì..Dì đừng khóc
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Con còn chưa khóc mà
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
// Lau nước mắt cho dì //
Dì — cô
Dì — cô
Dì..
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
9 năm qua dì lo cho con như này là cũng giúp con rồi
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Con sẽ về thay ba con..
Dì — cô
Dì — cô
Con định..làm đặc vụ sao?
Dì — cô
Dì — cô
Nguy hiểm lắm
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Con..
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Ba con chưa thực hiện xong thì con sẽ người thực hiện thay ba
Dì — cô
Dì — cô
Uyển Nhi
Dì — cô
Dì — cô
Đó là điều nguy hiểm
Dì — cô
Dì — cô
Con làm gì cũng được tuyệt đối không làm đặc vụ
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Dì yên tâm
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Uyển Nhi này làm được
Dì — cô
Dì — cô
Nhi à…
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
// dựa vào vai dì //
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Dì yên tâm
Dì — cô
Dì — cô
//Xoa đầu cô//
Dì — cô
Dì — cô
Vậy mai dì đưa con ra sân bay nha
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Dạ vâng..
Dì — cô
Dì — cô
Ừm
_______________________
[ 4:00 a.m ]
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
// Kéo vali //
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
//Đặt một tờ giấy lên bàn//
Sau đó cô lặng lẽ rời đi trong sự im lặng, tại sao lại nói dối dì của mình?
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
// bật khóc //
___________________________
[ 6:00 a.m ]
Dì — cô
Dì — cô
Uyển Nhi..
Dì — cô
Dì — cô
Ủa con bé đâu rồi
Dì — cô
Dì — cô
// thấy tờ giấy , cầm lên //
Chín năm qua, nếu không có dì, con đã không thể sống đến ngày hôm nay. Dì cho con một mái nhà, một cuộc sống bình yên mà con từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có lại. Con luôn biết ơn dì… biết ơn đến mức không dám nói lời tạm biệt trực tiếp. Nhưng có những thứ, càng trốn tránh thì càng đau. Con đã quay lại căn nhà cũ. Con đã mở căn phòng của ba. Và con hiểu… có những món nợ, không thể giả vờ như chưa từng tồn tại. Dì từng dạy con rằng: “Hận thù không mang lại hạnh phúc.” Con biết. Nhưng nếu không bước tiếp, con sẽ mãi là cô bé mười ba tuổi đứng giữa căn nhà đầy máu năm đó. Dì yên tâm, con sẽ tự bảo vệ mình. Con không còn là đứa trẻ chỉ biết khóc nữa. Nếu một ngày con không thể quay về… Xin dì hãy nhớ đến con như một Uyển Nhi đã từng rất cố gắng để sống tử tế. Cảm ơn dì vì tất cả. Con xin lỗi vì đã không nghe lời. Uyển Nhi
Dì — cô
Dì — cô
Uyển Nhi..
Dì — cô
Dì — cô
// bật khóc //
Dì — cô
Dì — cô
//Chạy ra ngoài cửa //
Dì — cô
Dì — cô
UYỂN NHIIII
Tiếc là.. không có ai đáp lại
____________________________
[ Máy bay hạ cánh ]
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
// Bước ra //
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
// tay kéo vali ///
Cô gọi cho ai đó
📲
???
???
Alo
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Anh tới chưa
???
???
Nhìn thẳng
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
// nhìn thẳng //
???
???
// vẫy tay //
[ Cúp máy ]
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
// Đi lại chỗ cô //
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
// lấy vali từ tay em //
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Lâu rồi không gặp
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Uyển uyển
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Anh Hứa
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Lâu rồi không gặp
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
// Xoa đầu cô //
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Về thôi
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
// gật đầu //
Cả 2 cùng nhau trở về
[ trên xe của Hứa Thanh Vân ]
Hứa Thanh Vân = cậu
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Giờ em về đâu
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Nhà em
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
//Khựng lại//
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Hả?
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Về nhà em
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Em muốn dọn dẹp lại
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Em muốn về đó
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Em không muốn nói lại lần 3
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
À được
[ Tại nhà cô ]
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Anh về được rồi
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Ơ anh..
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
// Lườm cậu //
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Được rồi
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
//Đánh xe đi//
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
//Nhìn ngôi nhà từ trên xuống dưới//
Ngôi nhà yên ấm, đẹp đẽ giờ đây đã trở thành một ngôi nhà bỏ hoang, cũ kĩ
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
/Ba, mẹ con về rồi/
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
//Bước vào nhà//
Bên trong ngôi nhà tuy đã được dọn dẹp nhưng vẫn còn bụi bẩn trên lầu thì chưa dọn mấy nên đồ đạc vẫn bừa bộn
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
//bước lên phòng//
Cạch
Đồ đạc tung toé
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
//nhìn vào bức tranh //
NovelToon
Bức ảnh được đóng khung gỗ giờ đây đã rơi xuống vỡ tanh từng mảnh nhưng bức ảnh vẫn còn nguyên chỉ là hơi nhăn nhó
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
/ba..mẹ/
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
//cầm lấy bức ảnh//
Cô không nói gì chỉ lặng lẽ rơi nước mắt
Một vài tiếng sau cô dọn dẹp lại tất cả
Năm hai mươi ba tuổi, cô trở về. Trở lại căn nhà cũ, mở ra căn phòng mật của cha, tận mắt xem lại những tài liệu còn sót lại, hận thù trong lòng cô chính thức thức tỉnh.

Chap 3

[ Tối đó ]
Kính koong
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
//Mở cửa//
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Uyển Nhi
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Đi ăn không?
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
?
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Đợi em
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Được
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Anh vào nhà ngồi chút
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Ái chà
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Em dọn dẹp lại gọn gàng hơn hẳn
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Thoáng mát thật đấy
________________________
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Em ăn gì?
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Gì cũng được
Món ăn cũng ra
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Giờ về đây em định làm gì?
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Lập nghiệp lại thôi
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Có cần hỗ trợ gì nói anh nhé
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Ừm
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Nào ăn đi
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
//Lấy đũa//
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Của em
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Em cảm ơn
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
//nhận lấy//
_____________________________
Sau khi ăn xong cô trở về phòng mật của ba, mở ra khiến cô ngỡ ngàng
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Nhìn vẻ vang vậy mà lại không ngờ..
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Bẩn thỉu như thế
Căn phòng tối lặng. Trên bàn là một chiếc máy ghi âm cũ.
Cô run run nhấn nút nghe
Giọng nói quen thuộc vang lên, trầm và chậm rãi. “Uyển Nhi, nếu con nghe được đoạn này, có nghĩa là ba đã không còn ở bên con nữa.” “Ba xin lỗi… vì đã không thể giữ lời hứa đưa con đi dã ngoại vào sinh nhật năm đó.” “Những gì con sắp thấy trong căn phòng này… không phải là thứ ba muốn con gánh vác. Nhưng nếu con đã mở cánh cửa này, nghĩa là con đã đủ lớn để lựa chọn.” “Lục Thị là một cái vỏ bọc hoàn hảo. Bên trong nó là buôn lậu, rửa tiền và những việc không bao giờ được đưa ra ánh sáng. Ba đã thu thập đủ bằng chứng… nhưng chưa kịp giao nộp.” Giọng ông ngừng lại một giây, như đang hít một hơi thật sâu. “Ba không mong con trả thù. Ba chỉ mong con được sống.” “Nhưng nếu con chọn bước tiếp… hãy nhớ ba nói những điều sau.” “Thứ nhất: Đừng tin bất kỳ ai mang họ Lục. Thứ hai: Đừng để cảm xúc làm lộ thân phận. Thứ ba… quan trọng nhất.” Giọng ông chùng xuống. “Nếu một ngày con bắt đầu yêu một người của Lục Thị… hãy dừng lại.” “Bởi vì lúc đó… người đau nhất sẽ là con
Tiếng máy tắt
Cả căn phòng chìm vào im lặng..
Cô không nói gì chỉ lặng lẽ đứng đó với tràn đầy ý định phải trả thù
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Ba, mẹ con sẽ mà người thay ba mẹ
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Tin con..
____________________________
Suốt một năm sau đó, Uyển Nhi âm thầm theo dõi, điều tra từng ngóc ngách của Tập đoàn Lục Thị. Và khi mọi mảnh ghép dần hoàn chỉnh, cô chọn một cách trả thù tàn nhẫn nhất.
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Cái gì? Em định trả thù sao?
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
// Khựng lại //
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Sao vậy?
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Lục thị không phải là dạng dễ chơi đâu
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Có thể mạng em bị chúng lấy luôn ấy
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Em chỉ gọi anh để nhờ em giúp thôi
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Giúp? Em định làm gì?
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Em muốn cưới Lục Trình Phong con trai duy nhất nhà họ
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Hả..
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Thật sao?
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
//Gật đầu//
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Vậy em cần anh giúp gì
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Đầu tiên thay đổi mọi thông tin cho em trừ tên tuổi
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Để làm gì?
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Em muốn tiếp cận anh ta
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Phiền anh điều tra tất cả về họ cho em nhé
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Nguy..
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Em không sao
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Anh giúp em được không?
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Thôi được rồi
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Cảm ơn anh
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
// cười //
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Lâu rồi mới thấy em cười đấy
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
//im lặng//
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Có gì khó cứ bảo anh nhe
Hứa Thanh Vân
Hứa Thanh Vân
Anh giúp em
Tống Uyển Nhi
Tống Uyển Nhi
Dạ
___________________________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play