Em sinh ra và lớn lên ở một làng chài nghèo hẻo lánh, nơi cách xa thành phố không chỉ bởi khoảng cách địa lý mà còn bởi nhận thức bị đóng kín trong những tập tục cổ hủ. Ở nơi ấy, người ta tin vào điềm gở, tin vào lời đồn hơn là sự thật. Một đứa trẻ mang mái tóc trắng, làn da nhợt nhạt như em, trong mắt họ không phải là bệnh tật — mà là quái vật, là dấu hiệu của tai ương.
Những lời xì xào bám theo em từ khi còn chưa biết nói. Những ánh mắt né tránh, sợ hãi, ghê tởm phủ lên từng bước chân nhỏ bé. Người lớn kéo con cái ra xa, trẻ con học theo sự tàn nhẫn của người lớn mà gọi em bằng những cái tên không thuộc về con người. Ở nơi đáng lẽ phải là mái nhà, em lại trở thành thứ cần bị loại trừ.
Không ai dạy em thế nào là yêu thương, bởi chính họ cũng chưa từng hiểu điều đó. Họ dùng hai chữ *phong tục* để hợp thức hóa sự tàn nhẫn, dùng niềm tin tổ tiên để phủi bỏ mọi cảm giác tội lỗi. Còn em, chỉ có thể lặng lẽ tiếp nhận tất cả, như thể sự tồn tại của mình đã là một sai lầm không thể sửa chữa.
Giữa mùi tanh mặn của gió biển và tiếng sóng vỗ triền miên, em lớn lên trong cô độc. Mỗi ngày trôi qua đều giống như một lần bị thời gian nhắc nhở rằng: ở nơi này, em không thuộc về đâu cả. Và có lẽ, điều đau đớn nhất không phải là bị gọi là quái vật — mà là chưa từng có một ai đứng ra nói rằng em cũng chỉ là một đứa trẻ.
Vì thế, em học cách trưởng thành sớm hơn người khác. Khi những đứa trẻ cùng trang lứa vẫn còn được cha mẹ bao bọc từng chút một, còn có thể vô tư khóc cười, thì em đã phải gánh lấy những việc vượt xa khả năng của chính mình. Không ai hỏi em có chịu nổi hay không, bởi trong mắt họ, em chưa từng được xem là một đứa trẻ cần được che chở.
em làm tất cả trong im lặng, vụng về nhưng cắn răng chịu đựng, chỉ vì biết rằng nếu không tự đứng lên, sẽ chẳng có ai kéo em dậy. Những đôi tay non nớt sớm chai sạn — không phải vì lao động, mà vì bị ép phải lớn lên khi chưa kịp làm trẻ con.
Có những lúc, em cũng từng mong được yếu đuối như người khác, mong có một nơi để dựa vào, dù chỉ một lần. Nhưng hiện thực lạnh lẽo không cho phép em lựa chọn. Thế nên em học cách nuốt nước mắt vào trong, học cách tự an ủi chính mình, học cách tiếp tục sống — không phải vì hy vọng, mà vì không còn lựa chọn nào khác.