'Chát'
Một tiếng chát oan nghiệt vang lên khiến cho một người phải ngã xuống vì lực đẩy của cú tát đầy mạnh mẽ, người đó là một cô gái, cô ngã xuống sàn nhà đầy lạnh lẽo, tay ôm một bên má đầy đau đớn, nhưng không dừng lại ở đó, người vừa ra tay tát cô lại buông lời mắng chửi đầy cay đắng.
"Tao nuôi mày lớn đến chừng này rồi, mày có biết là tốn hết bao nhiêu tiền, bao nhiêu là công sức của tao không hả? Bây giờ chỉ có cái việc là thay em mày gả cho người ta để giúp đỡ công ty của gia đình thôi mà mày cũng không chịu!"
"Trời ơi! Biết vậy tao đã không nuôi chi cái thứ vô ơn như mày, sao mày không đi theo mẹ mày luôn đi."
"Chỉ là một cuộc hôn nhân thôi, đổi lại là cả gia đình được sống yên ổn mày thấy quá lời à?"
Trong khi cô gái đang ngồi ôm mặt đau đớn và khóc lóc van xin thì phía bên kia, trên chiếc ghế sofa êm ái cũng có một cô gái khác, cô ta có mái tóc màu nâu hạt dẻ trong dễ thương, cô ta đang ngồi đó nũng nịu mà bảo.
"Mẹ ơi, để em gả thay con đi, dù sau thì...Em cũng chưa có ai yêu, con thì đã tìm được người thương rồi, con không muốn phụ lòng người ta đâu, như vậy, con gái của mẹ sẽ bị coi là kẻ tồi tệ đó ạ."
Ngay khi nghe xong lời nói đó, người phụ nữ trung niên kia liền không nghĩ ngợi gì nữa mà dạc cô gái đang khóc lóc van xin kia sang một bên mà dõng dạc bước ra ngoài với một lời tuyên bố.
"Cứ vậy đi, con bé đã đồng ý rồi, không nhiều lời nữa cứ nói người chuẩn bị đi."
...****************...
Trước đó một ngày.
Đó là một ngày vô cùng đẹp đẽ và dịu dàng, nhưng pha lẫn vào đó là một sự lạnh lẽo thoáng qua, tại một căn chung cư nhỏ có một bóng dáng rất thướt tha và dịu dàng đầy ngọt ngào vừa lướt qua bên khung cửa sổ, đó là một cô gái trẻ có gương mặt đáng yêu và thanh tú, cô có mái tóc màu vàng gừng và đôi mắt trong sáng đến hút hồn.
Cô đang gấp rút chuẩn bị gì đó trước khi trèo lên giường nghĩ ngơi, ngay khi vừa nằm xuống và kéo nhẹ tắm chăn lên người thì chiếc điện thoại bên cạnh cô lại reo lên những tiếng chuông thông báo có cuộc gọi đến khiến cô đưa tay với lấy, khi nhìn kỹ với một tên gợi nhớ quen thuộc, Dì thì cô mới khẽ lướt bật máy, đầu dây bên kia, một giọng nói trung niên vang lên, có một chút nghiêm túc cũng có một chút sự dịu dàng mà nói.
"Con à, ngày mai con thu xếp về nhà một chuyến đi con, nhà đang....có chuyện rất gấp rút, giờ chỉ có con mới giúp được dì dượng mà thôi."
Ngay khi nghe lời nói, cô có vẻ hơi khựng lại, cô cũng lắp bắp đồng ý, ngay khi cô đồng ý, cuộc gọi liền đi vào kết thúc ngay lập tức khiến cô chỉ bất mãn cười nhẹ một cái trước khi nằm dài và suy nghĩ, ngày mai cô vẫn phải đến công ty để làm, nhưng nhà có chuyện gấp nên cô phải xin phép nghỉ trước tránh để bị trừ lương, nhưng khi cô cầm điện thoại lên chuẩn bị nhắn tin cho cấp trên thì điện thoại bỗng nhiên reo lên thông báo của cấp trên.
"Ngày mai em không cần đến công ty đâu, ngày mai công ty có lịch cúp điện nên toàn bộ đều sẽ được nghỉ vào mai mà không mất lương nhé em!"
Cô có chút bất ngờ nhưng cũng hoang mang, cô nhanh chóng đi ngủ để ngày mai dậy sớm mà sắp xếp quay về nhà một chuyến.
Cô gái ấy tên là Đường Tịch Nhan cũng là cô gái đang ngã trên đất để khóc sướt mướt vì bị ép gả thay cho cô chị họ của mình, người chị họ không ai khác chính là Đường Yên Yên cô gái có mái tóc màu nâu hạt dẻ ngồi đằng kia và cười một cách đắc ý. Và người vừa la mắng, thẳng tay tát Đường Tịch Nhan một cái không ai khác là người dì ruột của cô, chị gái của ruột của mẹ cô.
Đường Tịch Nhan đứng dậy, cô giờ như thân tàn ma dại mà đưa tay lau đi những giọt nước mắt đắng cay của bản thân, nhẹ bước những bước chân nặng nề ra khỏi phòng với ánh nhìn mỉa mai của chị họ, cô đi ra ngoài nơi dì của mình đang ngồi, bà ta nhìn thấy cô liền nhíu mày nói.
"Sao? Lại muốn phản đối-..." Nhưng chưa nói hết câu thì liền bị cắt ngang.
Đó là Đường Tịch Nhan, cô đã lên tiếng thẳng thừng nói khi đứng trước mặt dì của mình.
"Không ạ, cháu sẽ nghe lời dì.... Chấp nhận cuộc hôn nhân này ạ."
Khi nghe được lời chấp nhận từ chính miệng Đường Tịch Nhan, bà ta có vẻ hài lòng mà mỉm cười trở lại nhìn cô, bà khẽ gật đầu mà nói.
"Tốt, như vậy mới đúng là cháu gái...À Không, ta xem con như con ruột của ta nên mới để con gả thay cho chị con, con nhút nhát, biết đến khi nào mới tự mình bảo vệ được bản thân, cứ lấy chồng đi, nhà bên ấy danh tiếng lẫy lừng họ sẽ thay dì bảo vệ con phận đời còn lại, nhé Tịch Nhan?"
Đường Tịch Nhan ngậm ngùi chua xót mà gật đầu, cô không muốn cũng phải bị gả đi, thay vì để bản thân bị dì ruột nhìn bằng con mắt chán ghét, Đường Tịch Nhan muốn bà dịu dàng nhìn cô nên phải ngoan ngoãn chấp nhận, không đồng ý cũng phải đi, thì thôi Đường Tịch Nhan chọn đồng ý cho trọn vẹn đôi đường.
Vậy còn Đường Tịch Nhan cô thì sao? Trọn vẹn đôi đường cho người ta nhưng nhận lại thiệt thòi cho phần cô, lựa chọn thật sự có quá ngu ngốc?
...****************...
Xin chào mọi người lại là Cẩm đây, mừng mọi người đã đến với tác phẩm mới của em mang tên "Thiên Kim Gả Thay, Nào Ngờ Hốt Được Mỏ Vàng!"
Mong mọi người ghé xem và ủng hộ tác phẩm mới này của em ạ! Và...Cảm ơn mọi người đã ghé ủng hộ em ạ!
"Được rồi, thu xếp nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai người ta đến gặp con đấy." Dì của Đường Tịch Nhan lên tiếng nói.
Bà ta nói rất dịu dàng, đứng dậy khỏi ghế để đi lại gần Đường Tịch Nhan, tay bà đưa lên nhẹ nhàng vuốt ve một bên má của Tịch Nhan vì khi nãy tức quá đã vung tay tát cô một cái, khiến bây giờ vẫn còn ửng đỏ. Không phải bà ta thương xót, mà là sợ kẻ thay thế cho con gái bà ta có điều gì sứt mẻ thì đối phương sẽ không chấp nhận.
Vào buổi tối ngày hôm đó, Đường Tịch Nhan đã quay trở về phòng của cô, cũng là căn phòng khu xưa mẹ cô ở khi còn sống, cô cuộn tròn người trên chiếc giường lớn và hoài nghi về cuộc đời đầy chênh vênh của bản thân. Đường Tịch Nhan đang thắc mắc về người cô chuẩn bị gặp gỡ vào ngày mai, cô không biết họ là người như thế nào, nhưng nghe qua lời của dì mình, Đường Tịch Nhan đã tưởng tượng ra một người rất uy nghiêm và quyền lợi, như vậy mới có thể cứu vớt công ty gia đình cô từ vực thẳm lên lại.
Chưa nghĩ ngợi được bao lâu thì bên ngoài có một tiếng gõ cửa, Đường Tịch Nhan chưa kịp phản ứng thì người bên ngoài đã tự ý bước vào phòng của cô, người đó không ai khác chính là Đường Yên Yên chị họ của Đường Tịch Nhan. Cô ta bước vào phòng, nhìn Đường Tịch Nhan với ánh mắt có chút rũ lòng thương xót nhưng xen kẻ có phần mỉa mai thoáng qua, cô ta đi lại gần Đường Tịch Nhan khi cô đang ngồi trên giường.
"Chị có chuyện gì muốn nói với em ạ?" Đường Tịch Nhan hỏi, giọng cô có phần nhẹ nhàng và tò mò khẽ mỉm cười nhẹ.
Đường Yên Yên gật đầu, cô ta đi lại đứng trước mặt của Đường Tịch Nhan, dáng người cô ta hoàn hảo với những đường cong quyến rũ trái ngược với Đường Tịch Nhan có dáng vẻ mềm mại yêu kiều.
"Em tưởng em gả cho anh ta là một chuyện tốt sao mà trong em vui vẻ nhàn nhã thế?" Đường Yên Yên lên tiếng, giọng đầy khinh miệt.
Khi nói xong, Đường Yên Yên im lặng một chút để dò xét sắc mặt của Đường Tịch Nhan, cô vẫn có chút không hiểu về lời nới của chị họ vì cô còn chưa được gặp người ta nên chẳng biết họ là người như thế nào, Đường Yên Yên cười nhếch mép khi thấy gương mặt ngây thơ của Đường Tịch Nhan có chút không hiểu câu chuyện mà nói tiếp.
"Anh ta không phải kiểu người đàn ông mà em có thể cãi lời đâu,...Chỉ cần em sai một bước, hậu em gánh e là không nỗi."
Lời nói của Đường Yên Yên thốt ra có mùi đe dọa đến Đường Tịch Nhan, cô ta biết Đường Tịch Nhan là người mềm yếu và nhát gan nên mới đến buông những lời hăm dọa về người sắp làm chồng của Đường Tịch Nhan cho cô biết mà lo sợ, Đường Tịch Nhan cũng bị lời nói đó làm cho có phần lo lắng, hai tay cô khẽ bấu víu vào nhau vì sự bối rối đột ngột. Đường Yên Yên được nước lấn tới mà nói.
"Chị khuyên em, đừng để bản thân trở thành cái cớ để anh ta tức giận, ở bên cạnh anh ta thì em chỉ có hai lựa chọn. Một là ngoan ngoãn, còn hai là...Biến mất."
"Người đó,...chưa từng nương tay với bất kỳ ai."
Nói xong những lời mình muốn nói rồi thì Đường Yên Yên xoay người rời đi để lại Đường Tịch Nhan một mình trong phòng với nỗi bất an không ngừng nghỉ sau khi nghe những lời mà chị họ nói. Đường Tịch Nhan ngồi im trên giường, cô đưa hai tay vỗ nhẹ vào mặt mình khi trấn tĩnh lại bản thân, cô làm hành động cố gắng trước khi nói những lời tự xoa dịu bản thân.
"Không được sợ! Càng sợ, người ta càng dễ làm tổn thương mình,"
"Chỉ cần không chọc giận người đó, không gây phiền phức,.... Chắc chắn mình sẽ ổn, đúng vậy, sẽ ổn thôi!"
Nói xong Đường Tịch Nhan lại ủ rũ nằm xuống và chùm chăn quanh người, cô có vẻ lo lắng nhưng rồi lại vò đầu khó chịu mà nói trong vẻ bất lực không còn cách khác.
"Haizzz, đừng nghĩ nhiều nữa nào tôi ơi, chỉ cần mình làm đúng vai trò của mình.... là được rồi."
Vì suy nghĩ mệt mỏi mà Đường Tịch Nhan đá dần chìm vào giấc ngủ tĩnh lặng, tâm hồn cô trở nên thư thái khi không còn bận tâm đến những gì trong giấc ngủ. Buổi tối hôm đó thật sự rất lạnh lẽo, thời gian đêm đó cũng trôi qua rất chậm chạp vì Đường Tịch Nhan cứ thức giấc giữa đêm chẳng thể ngủ ngon, có lẽ vì lo lắng cho tương lai.
Nhưng không thể nào mà trời cứ tối và lòng người cứ lấm lối rối ren được, Đường Tịch Nhan cuối cùng cũng ngủ được êm cho đến sáng ngày hôm sau. Khi bầu trời từ đêm trở nên xanh biếc, đó là lúc nắng vàng len lỏi vào phòng của Đường Tịch Nhan và đánh thức cô dậy một cách dịu dàng.
Đường Tịch Nhan thức dậy rất ngoan ngoãn, cô vệ sinh cá nhân cho bản thân rồi thay một bộ váy tao nhã, không quá cầu kỳ mà lại rất xinh đẹp, chiếc váy nghiên về phần đáng yêu nhẹ vì phong cách nhẹ nhàng của Đường Tịch Nhan. Cô đi xuống phòng khách, ngày hôm nay gió có phần lạnh lẽo khiến Đường Tịch Nhan khẽ rùng mình, khi xuống tới phòng khách, cô nhìn thấy dì của mình đang ngồi nhâm nhi tách trà cùng bánh ngọt.
"Chào buổi sáng, dì." Đường Tịch Nhan nhỏ nhẹ nói.
Dì của Đường Tịch Nhan đưa mắt nhìn cô, bà gật đầu một cái thay câu chào hỏi đáp lại Đường Tịch Nhan, cô cũng biết bản thân không nhận được nhiều sự chú ý nên định rời đi tránh để người khác cảm thấy phiền, nhưng khi Đường Tịch Nhan định rời đi, dì của cô bỗng lên tiếng.
"À, một chút nữa người đó sẽ đến gặp con, lo mà làm quen lấy lòng người ta trước khi về làm vợ đi."
Đường Tịch Nhan khẽ gật đầu, cô đi ra vườn phía sau nhà để hít thở không khí trong lành vào buổi sáng để giảm đi căn thẳng, Đường Tịch Nhan ngồi ở xích đu bên trong sân vườn, cô đang nhàn rỗi và thoải mái với thiên nhiên, bỗng cô nhìn thấy một chiếc ô tô màu đen chạy vào trong sân nhà cô, ánh của Đường Tịch Nhan có chút tò mò những cũng chùn lại vì lo lắng.
Với vị trí hiện tại mà Đường Tịch Nhan đang ngồi, thì người ở trong sân sẽ không thể nhìn thấy được cô vì vị trí bị khuất bởi những bụi cây, nhưng ngược lại, Đường Tịch Nhan lại có thể quan sát và nhìn thấy rất rõ, vì thế, Đường Tịch Nhan đã nhìn thấy một người vừa bước xuống khỏi chiếc xe màu đen kia.
Đó là một người đàn ông, trong rất có khí chất, Đường Tịch Nhan nhìn thấy hắn ta rất cao và lịch lãm với mái tóc màu đen, nhưng cũng vì khoảng cách xa mà Đường Tịch Nhan không thể nhìn rõ được khuôn mặt chỉ có thể nhìn thấy rõ hành động của người đó rất dứt khoát và mọi người chào đón hắn cũng rất căng thẳng sợ hãi.
Rồi người đó lại vào trong nhà với sự đón tiếp nồng nhiệt của dì và dượng của Đường Tịch Nhan, cô cũng không thể quan sát từ xa nữa vì đã khuất tầm nhìn, nhưng cô biết chắc chắn, chút ít nữa thôi là cô sẽ phải đối mặt với người đó thật gần, có thể là sẽ rất gần, Đường Tịch Nhan vỗ nhẹ lên mặt để chấn an bản thân không quá lo lắng mà thì thầm.
"Không sao đâu mà, nhìn thì.... Người ta cũng....ôn hòa lắm chứ bộ, không sợ, cũng không ăn thịt mình, mình sợ cái gì chứ."
Đường Tịch Nhan cô vừa thì thầm tự trấn an bản thân chưa được bao lâu thì quản gia đã đi đến và gọi cô vào trong nhà vì dì cô muốn gặp cô, Đường Tịch Nhan hơi lo lắng gật đầu, tuy cô sợ nhưng cũng không còn cách khác mà lựa chọn ngoan ngoãn đi theo quản gia vào trong nhà.
"Tịch Nhan Tiểu Thư, xin người hãy dẹp khuôn mặt lo lắng đó vào trong, tránh để Đường phu nhân trách mắng ạ." Quản gia nói trước khi bước vào trong nhà.
Đường Tịch Nhan nghe xong cũng lẳng lặng gật đầu, cô biết ông ấy có ý tốt nhưng thật sự cô còn chẳng biết biểu cảm khuôn mặt của bản thân hiện tại khó coi đến mức nào dù đã cố gắng mỉm cười. Ngay khi bước vào trong nhà, Đường Tịch Nhan đã cảm nhận được một bầu không khí căng thẳng nặng nề bao bọc nơi này.
Vừa đi lại gần, dì của Đường Tịch Nhan đã niềm nở cười với cô, khác hẳn với thái độ mỉa mai khi nãy mà kéo cô lại ngồi xuống cạnh bà ta, Đường Tịch Nhan vô tư chạm mắt phải người đàn ông đó, hắn mặt một bộ vest đắt tiền và khuôn mặt có phần lạnh lùng khiến người ta khiếp sợ, ngay khi ánh mắt cô và hắn chạm phải nhau, Đường Tịch Nhan như có một nguồn điện chạy dọc theo sóng lưng cô mà khiến cô khẽ rùng mình.
"Đây đây, con bé là Đường Tịch Nhan là người sẽ trở thành vị hôn thê của ngài." Dì của Đường Tịch Nhan nói.
Bà ta nói với người kia xong lại quay sang Đường Tịch Nhan mà dịu dàng vỗ về cô bằng cách nắm bàn tay cô mà vỗ nhẹ trấn an, Đường Tịch Nhan thấy đó làm mệt chứ không cảm thấy được an ủi mà cười gượng, bà ta nhìn Đường Tịch Nhan rồi cất lời.
"Còn đây là vị hôn phu của con, mau làm quen với nhau đi."
Đường Tịch Nhan khẽ gật đầu, cô đưa mắt nhìn người đàn ông ngồi đối diện mà cứ cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng vì sự lạnh lùng mà cảm thấy xa lạ và có chút lo sợ khi phải mở lời, nhưng Đường Tịch Nhan chưa kịp nói thì người đó đã lên tiếng, một giọng nói trầm ấm và ôn hòa có phần nhẹ nhàng khiến Đường Tịch Nhan phải bất giác đưa mắt nhìn.
"Chào em, anh là Cố Thiên Hạo, rất vinh hạnh được gặp em."
Ánh mắt của Đường Tịch Nhan có chút sững sờ, cô hơi ngượng ngùng nhưng chẳng biết lí do, nhận thấy lời nói của Cố Thiên Hạo rất nhẹ nhàng không có ý định công kích khiến Đường Tịch Nhan cũng nhẹ lòng hơn mà trả lời.
"Chào anh, em là Đường Tịch Nhan,... Rất vinh hạnh được gặp ạ."
Nhận thấy sự nhút nhát của Đường Tịch Nhan, Cố Thiên Hạo bất giác cười nhẹ một cái rồi lại hỏi cô.
"Hôm nay nếu em không phiền thì đi chơi cùng anh, được không?"
Ngoại trừ Đường Tịch Nhan ra thì mọi người xung quanh đều phải bất ngờ trước giọng điệu nhẹ nhàng và hỏi ý của Cố Thiên Hạo, nhưng Đường Tịch Nhan lại khó hiểu trước biểu cảm bất ngờ của mọi người mà hơi bối rối trả lời.
"Dạ,... Vâng ạ." Đường Tịch Nhan khẽ gật đầu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play