[RhyCap] Dưới Cơn Mưa Đẫm Máu
Chap 1: Người bước ra từ bóng tối
T/g aka tmy đâyyy
È hem è hem
T/g aka tmy đâyyy
Toi đã quay trở lại rồi đấyyy
T/g aka tmy đâyyy
Mong mọi người đón sản phẩm mới này của toi nhó
Mưa đêm rơi xuống thành phố một cách nặng nề, từng hạt mưa đập vào mặt đường tạo nên âm thanh đều đều, lạnh lẽo.
Con hẻm phía sau khu phố cũ gần như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, chỉ còn lại ánh đèn vàng yếu ớt treo trên cao, chập chờn như sắp tắt.
Tiếng giày cậu trượt dài trên nền bê tông ướt sũng, hơi thở dồn dập, gấp gáp đến mức cổ họng đau rát.
Mỗi bước chân đều nặng trĩu, nhưng Duy không dám dừng lại.
Cậu biết rất rõ, chỉ cần chậm một giây thôi, mọi thứ sẽ kết thúc.
Từ phía sau, tiếng quát vang lên, xé toạc màn mưa.
Duy rẽ gấp vào con hẻm hẹp.
Nhưng chưa kịp chạy thêm vài bước, chân cậu trượt mạnh.
Cả người đổ sầm xuống đất, hai bàn tay đập xuống nền xi măng lạnh buốt.
Hoàng Đức Duy
Khốn kiếp...
Cơn đau nhói truyền thẳng lên trán khiến tầm nhìn của cậu mờ đi trong chốc lát.
Máu chảy xuống, hòa lẫn với nước mưa, loang ra thành một vệt đỏ sẫm.
Duy cố gắng chống tay ngồi dậy, nhưng đầu óc choáng váng, toàn thân run rẩy.
Ba bóng người đứng lại ngay đầu hẻm
Tên lạ mặt 2
Chạy cũng khá đấy
Giọng nói trầm thấp, mang theo sự chế giễu rõ ràng.
Tên lạ mặt 2
Nhưng mày nghĩ chạy như vậy là thoát được à?
Hoàng Đức Duy
//ngẩng đầu lên nhìn họ//
Ba người đàn ông mặc áo khoác đen, gương mặt lạnh tanh.
Một trong số đó cầm con dao gấp trong tay, chậm rãi bật lưỡi dao ra rồi gập lại, tiếng kim loại khô khốc vang lên giữa không gian ẩm ướt.
Hoàng Đức Duy
Tiền đó...tôi sẽ trả
Hoàng Đức Duy
Cho tôi thêm thời gian
Giọng cậu khàn đặc lẫn trong tiếng mưa
Tên lạ mặt thứ 3
Thời gian?
Tên lạ mặt thứ 3
//bật cười, tiến lên một bước//
Tên lạ mặt thứ 3
Mày nghĩ món nợ với Nguyễn Gia là thứ có thể xin khất sao?
Nghe đến hai chữ “Nguyễn Gia”, tim Duy thắt lại
Hoàng Đức Duy
Đó không phải tiền của tôi
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ là người bị kéo vào thôi
Gã cầm dao nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt khinh miệt
Tên lạ mặt 2
Trong cái giới này, không ai quan tâm mày bị kéo vào kiểu gì
Hắn nâng con dao lên, mũi dao phản chiếu ánh đèn mờ nhạt
Tên lạ mặt 2
Hoặc tụi tao khéo xác mày đi
Không khí trong con hẻm trở nên ngột ngạt.
Duy siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Cậu biết mình đã bị dồn vào đường cùng.
Đúng lúc đó, một giọng nói khác vang lên từ đầu hẻm bên kia.
Giọng nói không lớn, nhưng trầm và rõ ràng, đủ khiến cả ba người kia đồng loạt quay đầu.
Một người đàn ông đứng dưới mưa.
Áo khoác dài màu đen, dáng người cao thẳng, từng bước đi chậm rãi nhưng vững vàng.
Ánh đèn đường hắt lên gương mặt sắc nét, đôi mắt đen sâu không mang theo chút cảm xúc dư thừa nào.
Người đàn ông kia dừng lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ ba chữ, nhưng bầu không khí lập tức thay đổi. Ba người đàn ông nhìn nhau, sắc mặt biến đổi rõ rệt.
Tên lạ mặt thứ 3
Quang Anh
Tên lạ mặt thứ 3
Người là Nguyễn Thiếu sao?
Nguyễn Quang Anh không trả lời ngay.
Ánh mắt anh lướt qua bọn họ, rồi dừng lại trên Hoàng Đức Duy đang ngồi dưới đất, máu chảy xuống trán.
Nguyễn Quang Anh
Cậu ta, để tôi xử lý
Sự do dự hiện rõ trên gương mặt ba người kia.
Tên lạ mặt 2
Chúng tôi không biết cậu ta là người của anh
Nguyễn Quang Anh
//nghiêng đầu, giọng nói bình thản đến lạnh lùng//
Nguyễn Quang Anh
Bây giờ thì biết rồi
Nguyễn Quang Anh
//bước tới trước mặt Duy, cúi xuống một chút//
Nguyễn Quang Anh
Đứng dậy được không?
Hoàng Đức Duy
//sững người vài giây rồi khẽ gật đầu//
Nguyễn Quang Anh
//đưa tay ra//
Hoàng Đức Duy
//sau một thoáng do dự, em nắm lấy//
Lực kéo không mạnh, nhưng chắc chắn, đủ để giúp cậu đứng thẳng dậy giữa cơn mưa lạnh.
Nguyễn Quang Anh
//quay sang ba người kia//
Nguyễn Quang Anh
Về nói với người sau các anh
Nguyễn Quang Anh
Từ hôm nay, Hoàng Đức Duy không còn là người mà các anh được phép đụng vào
Ba người không dám nói thêm lời nào, vội vàng rút lui, nhanh chóng biến mất trong màn mưa.
Con hẻm chỉ còn lại hai người
Hoàng Đức Duy
...cảm ơn anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn cậu vài giây//
Nguyễn Quang Anh
Tôi không cứu người vô cớ
Hoàng Đức Duy
//ngẩng lên, ánh mắt còn vương sợ hãi//
Hoàng Đức Duy
Tại sao lại là tôi?
Nguyễn Quang Anh
//quay lưng bước đi, giọng nói vang giữa tiếng mưa//
Nguyễn Quang Anh
Vì từ giây phút này, cậu đã bước vào thế giới của Nguyễn Gia.
Hoàng Đức Duy
//đứng lặng trong mưa//
Cậu không biết rằng, khoảnh khắc này, cuộc đời mình đã rẽ sang một con đường không thể quay đầu.
Nơi Nguyễn Quang Anh sẽ trở thành người kéo cậu vào bóng tối, cũng là người duy nhất không buông tay cậu ra.
T/g aka tmy đâyyy
Hớt chap 1 òi
T/g aka tmy đâyyy
Lần đầu viết về chủ đề này có sai sót gì thì mn góp ý để mình sửa nhé🙇♀️🙇♀️
T/g aka tmy đâyyy
Cảm ơn mn vì đã đọc ạ
Chap 2: Cánh cửa không thể quay đầu
Chiếc xe màu đen rời khỏi khu phố cũ, lăn bánh chậm rãi trong cơn mưa chưa có dấu hiệu ngừng lại.
Bên ngoài cửa kính, ánh đèn đường kéo dài thành những vệt sáng nhòe nhoẹt, giống như thành phố đang bị bóp méo bởi nước mưa và bóng tối.
Trong xe, không khí im lặng đến ngột ngạt.
Hoàng Đức Duy ngồi ở ghế sau, lưng thẳng cứng, hai tay đặt lên đầu gối. Áo khoác trên người vẫn còn ướt, hơi lạnh thấm dần vào da thịt.
Cậu liếc nhìn người đàn ông ngồi phía trước—Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
//tựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, gương mặt lạnh lùng không để lộ cảm xúc//
Ánh sáng từ bảng điều khiển chiếu lên sống mũi cao và đường nét sắc sảo, khiến anh trông xa cách đến khó chạm vào.
Sự im lặng kéo dài quá lâu
Cuối cùng, Duy cũng không chịu nổi nữa
Hoàng Đức Duy
Định đưa tôi đi đâu?
Quang Anh không quay đầu lại ngay
Nguyễn Quang Anh
Về Nguyễn Gia
Hai chữ Nguyễn Gia khiến tim Duy khẽ run lên
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Gia là…
Dù chưa từng bước chân vào cái giới này, nhưng cái tên ấy cậu đã nghe quá nhiều.
Đủ để hiểu nó không phải nơi dành cho người bình thường.
Nguyễn Quang Anh
//liếc nhìn Duy qua gương chiếu hậu//
Nguyễn Quang Anh
Là nơi cậu vừa được bảo vệ
Hoàng Đức Duy
//siết chặt tay//
Hoàng Đức Duy
Tôi không yêu cầu anh làm vậy
Nguyễn Quang Anh
//khẽ bật cười, nhưng nụ cười không mang theo chút ấm áp nào//
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tôi đã làm
Xe rẽ vào một con đường khác, rộng hơn, vắng người hơn.
Hai bên là những tòa nhà cao tầng chìm trong bóng tối.
Hoàng Đức Duy
Nếu tôi nói...
Hoàng Đức Duy
Tôi không muốn dính dáng gì đến Nguyễn Gia nữa thì sao?
Nguyễn Quang Anh
//im lặng vài giây//
Nguyễn Quang Anh
Thì cậu đã không ngồi trong xe tôi lúc này
Câu trả lời ngắn gọn, dứt khoát
Cậu biết mình đã không còn lựa chọn
Chiếc xe dừng lại trước một cánh cổng lớn bằng sắt đen.
Camera an ninh xoay nhẹ, quét qua biển số xe. Chỉ vài giây sau, cổng từ từ mở ra.
Hoàng Đức Duy
//vô thức nắm chặt áo khoác//
Hoàng Đức Duy
Có bao nhiêu người?
Nguyễn Quang Anh
Đủ để cậu không nên tự ý rời đi
Xe tiến vào khuôn viên rộng lớn.
Ánh đèn trắng chiếu sáng một tòa nhà chính đồ sộ, xung quanh là những dãy nhà phụ và người qua lại trong trang phục đen đồng nhất.
Nguyễn Quang Anh
//mở cửa bước xuống//
Duy chần chừ một nhịp rồi làm theo.
Vừa đặt chân xuống đất, cậu đã cảm nhận được bầu không khí khác hẳn—lạnh, nặng, và đầy áp lực.
Một người đàn ông trung niên tiến lại
Người của Nguyễn Gia
Cậu chủ
Nguyễn Quang Anh
//gật đầu//
Nguyễn Quang Anh
Sắp xếp phòng cho cậu ấy
Người của Nguyễn Gia
//liếc nhìn Duy một cái, rồi đáp//
Hoàng Đức Duy
//Hơi sững lại khi nghe cách xưng hô đó//
Hoàng Đức Duy
Cậu...cậu chủ?
Nguyễn Quang Anh
//bước đi, không quay đầu//
Nguyễn Quang Anh
Đừng để ý
Duy theo sau anh, bước vào bên trong tòa nhà. Mỗi bước chân như đang tiến sâu hơn vào một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Khi đến hành lang tầng hai, người đàn ông kia dừng lại
Người của Nguyễn Gia
Phòng của cậu ở đây
Hoàng Đức Duy
//nhìn cánh cửa trước mặt, rồi quay sang Quang Anh//
Hoàng Đức Duy
Sau đó thì sao?
Nguyễn Quang Anh
//dừng bước//
Nguyễn Quang Anh
Sau đó cậu sẽ ở lại đây
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh, ánh mắt hoang mang//
Nguyễn Quang Anh
//nhìn thẳng vào cậu//
Nguyễn Quang Anh
Cho tới khi tôi cảm thấy đủ an toàn
Hoàng Đức Duy
Và nếu tôi không muốn?
Không khí chợt trầm xuống
Quang Anh tiến lại gần Duy một bước, khoảng cách đủ gần để cậu cảm nhận được hơi ấm từ người đối diện.
Nguyễn Quang Anh
Đêm nay, nếu không có tôi, cậu đã không còn đứng đây để hỏi tôi câu đó
Nguyễn Quang Anh
Tôi không ép cậu trung thành
Nguyễn Quang Anh
Nhưng một khi đã được Nguyễn Gia che chở
Nguyễn Quang Anh
Cậu phải hiểu
Nguyễn Quang Anh
Mọi thứ đều có cái giá của nó
Hoàng Đức Duy
//cúi đầu, giọng nhỏ đi//
Nguyễn Quang Anh
//nhìn cậu vài giây, rồi quay đi//
Nguyễn Quang Anh
Nghỉ ngơi đi
Nguyễn Quang Anh
Ngày mai chúng ta sẽ nói tiếp
Anh rời đi, để lại Duy đứng trước cánh cửa phòng
Hoàng Đức Duy
//đặt tay lên nắm cửa, hít một hơi thật sâu//
Kể từ khi bước qua cánh cổng Nguyễn Gia, con đường phía trước của mình đã không còn lối quay đầu.
Và người tên Nguyễn Quang Anh chính là trung tâm của mọi lựa chọn sau này.
T/g aka tmy đâyyy
Hết chap2
T/g aka tmy đâyyy
Hay hog hay hog
T/g aka tmy đâyyy
Kịch tính hemmm
T/g aka tmy đâyyy
Hay hay dở nói tui nha
T/g aka tmy đâyyy
Chứ đừng có bỏ truyện đi là tui buồn lắm á
T/g aka tmy đâyyy
Iêu mn nhìuuuuuu
Chap 3: Luật sống còn của Nguyễn Gia
Hoàng Đức Duy mở mắt khi trời còn chưa sáng hẳn.
Căn phòng rộng nhưng lạnh, mùi gỗ và kim loại hòa lẫn vào nhau, khiến cậu có cảm giác như đang ở trong một nơi không dành cho giấc ngủ.
Duy ngồi dậy, đưa tay xoa trán. Vết thương hôm qua đã được băng lại cẩn thận, nhưng cảm giác đau âm ỉ vẫn còn.
Cậu chưa kịp suy nghĩ thêm thì tiếng gõ cửa vang lên.
Dứt khoát, không cho phép từ chối.
Người của Nguyễn Gia
Hoàng Đức Duy, xuống phòng họp. Nhanh
Hoàng Đức Duy
//nuốt khan//
Hoàng Đức Duy
...tôi ra ngay
Cậu thay áo, hít sâu một hơi rồi bước ra ngoài.
Hành lang dài, ánh đèn trắng chiếu thẳng xuống sàn, không có lấy một góc tối để trốn tránh.
Những người mặc đồ đen đi ngang qua Duy, không ai nói gì, nhưng ánh mắt họ đủ khiến sống lưng cậu lạnh toát.
Nguyễn Quang Anh đã ngồi ở vị trí trung tâm.
Trước mặt anh là bàn dài, hai bên là những người đàn ông lớn tuổi hơn, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao.
Nguyễn Quang Anh
//ngẩng lên nhìn Duy//
Hoàng Đức Duy
//ngồi xuống chiếc ghế đối điện, hai tay đặt trên đùi cố giữ bình tĩnh//
Một người đàn ông lên tiếng trước
Người của Nguyễn Gia
Cậu chủ, cậu ta là người ngoài
Người của Nguyễn Gia
Vậy lý do cậu ta còn ở đây?
Không khí trong phòng căng lên rõ rệt
Nguyễn Quang Anh
//tựa lưng vào ghế, giọng nói trầm và chắc//
Nguyễn Quang Anh
Vì cậu ấy có liên quan đến một chuỗi giao dịch mà người khác muốn chôn vùi.
Hoàng Đức Duy
//giật mình//
Hoàng Đức Duy
Tôi không cố ý
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ chuyển hồ sơ theo yêu cầu
Người của Nguyễn Gia
Trong cái giới này, không có chữ "không cố ý"
Nguyễn Quang Anh
//giơ tay, ra hiệu im lặng//
Nguyễn Quang Anh
//nhìn thẳng vào Duy//
Nguyễn Quang Anh
Cậu có biết vì sao họ muốn giết cậu không?
Hoàng Đức Duy
Tôi thật sự không biết
Nguyễn Quang Anh
Vì cậu là mắt xích duy nhất còn sống
Câu nói ấy khiến tim Duy như rơi xuống
Hoàng Đức Duy
...nếu vậy để tôi rời đi
Hoàng Đức Duy
Ở đây chỉ làm phiền mọi người
Một người khẽ cười vang lên
Người của Nguyễn Gia
Rời đi?
Người của Nguyễn Gia
Cậu nghĩ mình còn đường lui sao?
Nguyễn Quang Anh
//đứng dậy bước đến gần Duy//
Nguyễn Quang Anh
Nghe cho rõ
Nguyễn Quang Anh
Từ giây phút cậu được đưa vào cổng Nguyễn Gia—
Nguyễn Quang Anh
//dừng lại trước mặt cậu//
Nguyễn Quang Anh
—cậu chỉ có hai cách để tồn tại
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh//
Nguyễn Quang Anh
...hoặc chết
Căn phòng chìm trong im lặng tuyệt đối
Nguyễn Quang Anh
//quay lại bàn, đẩy một tập hồ sơ về phía Duy//
Nguyễn Quang Anh
Đây là luật...
Nguyễn Quang Anh
Luật thứ nhất: Không được rời khỏi Nguyễn Gia khi chưa được sự cho phép của tôi
Nguyễn Quang Anh
Luật thứ hai: Không được nói dối tôi
Hoàng Đức Duy
//ngẩng lên//
Hoàng Đức Duy
Nếu tôi buộc phải nói dối để sống thì sao?
Nguyễn Quang Anh
//nhìn cậu rất lâu//
Nguyễn Quang Anh
Thì tôi sẽ là người quyết định cậu có còn đáng sống hay không
Hoàng Đức Duy
//siết chặt tay//
Nguyễn Quang Anh
Luật thứ ba
Nguyễn Quang Anh
//giọng trầm xuống//
Nguyễn Quang Anh
Không được phải bội Nguyễn Gia
Hoàng Đức Duy
Nếu tôi không làm được?
Nguyễn Quang Anh
//không trả lời//
Một người trong phòng nói thay
Người của Nguyễn Gia
Nguyễn Gia sẽ tự tay kết thúc cậu
Cuộc họp kết thúc nhanh chóng. Khi mọi người rời đi, hành lang chỉ còn lại Duy và Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
//lên tiếng//
Hoàng Đức Duy
...vì trách nhiệm?
Hoàng Đức Duy
Hay...vì điều khác?
Nguyễn Quang Anh
//dừng bước//
Nguyễn Quang Anh
Cậu nghĩ sao?
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ là người bình thường
Nguyễn Quang Anh
//quay lại, ánh mắt tối đi//
Nguyễn Quang Anh
Người bình thường thì đã chết trong con hẻm hôm qua rồi
Nguyễn Quang Anh
//bước tới gần Duy//
Nguyễn Quang Anh
Từ bây giờ, cậu ở cạnh tôi
Học cách nhìn, nghe và cách sống sót
Hoàng Đức Duy
//đứng yên//
Cậu hiểu ra một điều đáng sợ.
Kể từ khoảnh khắc này, mạng sống của mình đã nằm trong tay Nguyễn Quang Anh.
Và người đàn ông đó sẽ là định mệnh không thể tránh khỏi.
T/g aka tmy đâyyy
Chào chào
T/g aka tmy đâyyy
Chap nì hơi ngắn roàiii
T/g aka tmy đâyyy
Thấy dở hay hay nói mình mình sửa nhó
T/g aka tmy đâyyy
À đây là acc tiktok của mình!! Mọi người vào tặng mình 1 flo nhé🙇♀️💗
Download MangaToon APP on App Store and Google Play