// Allrhyder // - Xuyên Vào Allcap Tôi Lỡ Làm Xáo Trộn Tất Cả..-!?
Chương 1
Muối 🧂 bị lườii.
Tớ là Muối.🧂
Muối 🧂 bị lườii.
Mong mng yêu thương aa. 🫶🏻
Nguyễn Quang Anh – sinh viên vừa tốt nghiệp, hiện nay 23 tuổi.
Vốn là nhân viên văn phòng nhỏ bé, cuộc sống hàng ngày của em chỉ đơn giản xoay quanh công việc và công việc.
Tuy nhiên, cậu nhóc nhỏ này vẫn có một sở thích đêm khuya – đọc tiểu thuyết trước khi đi ngủ.
Vâng, một sở thích có lẽ sẽ rất nhàm chán đối với người khác nhưng lại không thể thiếu đối với em.
Chiều hôm ấy, vẫn như bao buổi chiều khác.
Khoảng gần 6h, bầu trời đã sập tối, xe cộ tấp nập, đông đúc qua lại trên đường.
Quang Anh rảo bước vội vã, vừa đi vừa nhìn đồng hồ, gương mặt mệt mỏi thấy rõ.
Nguyễn Quang Anh
Thật tình, hôm nay mình có hẹn gấp.
Nguyễn Quang Anh
Vậy mà cái bà trưởng phòng vẫn cố giữ ở lại.
Nguyễn Quang Anh
Sao mà..-
Đèn tín hiệu chuyển đỏ, em nhanh chóng tiến qua vỉa hè đối diện.
Không may, một chiếc xe tải bị mất lái, phi vun vút về phía em.
Sau đó..-làm gì còn sau đó nữa cơ chứ ?
Dòng máu lạnh lẽo loang lổ trên mặt đường, cả cơ thể nhỏ bé kia nằm im bất động.
Tiếng thở hấp hối, yếu ớt dần, mọi thứ xung quanh dường như tối đi, và chợp tắt.
Nhịp tim của em ngưng đọng ngay trong chớp mắt, rồi hơi ấm cuối cùng cũng tan vào làn sương mờ nhoà.
Mọi người xung quanh xúm lại hóng hớt, ai cũng lo lắng nhưng rất ít người trong số đó dám đứng ra báo công an.
Mùi máu tanh tưởi hoà vào khoảng không gian buốt giá, dù đáng sợ đến thế nào cũng chẳng bằng phân nửa lòng người…
Nguyễn Quang Anh
Đầu mình..đau như búa bổ vậy.
Nguyễn Quang Anh
Đây là đâu.-??
Nguyễn Quang Anh
Không phải…mình chết rồi à..?
Một giọng nói đột ngột thoáng qua, khiến cho em giật phắt mình, cả người toát mồ hôi lạnh.
Nguyễn Quang Anh
A-ai…ai vậy..?!
Nguyễn Quang Anh
L-là ai đang nói đó ??
: À quên, thật bất lịch sự quá.
Quang Anh | nam phụ
Xin chào, Nguyễn Quang Anh.~
Nguyễn Quang Anh
C-cậu..-
Em trố mắt kinh ngạc, miệng run run không thốt lên lời.
Người đang đứng trước mặt em lúc này lại giống em y đúc như thể đều từ một khuôn mà ra.
Mãi lâu sau, Quang Anh mới lấy lại bình tĩnh, vội vàng đứng dậy, có phần hơi dò xét người kia.
Nguyễn Quang Anh
C-cậu là ai ?
Nguyễn Quang Anh
Sao lại đưa tôi đến đây ?
Quang Anh | nam phụ
Tôi là tên nam phụ nhu nhược vừa bị cậu mắng mỏ mấy hôm trước.
Nguyễn Quang Anh
N-nam phụ…nhu nhược ?
Em nhắm mắt, cố lục lại trí nhớ..
Nguyễn Quang Anh
// Nằm gác chân trên giường //
Nguyễn Quang Anh
Èo ơi, sao mà tên này yếu đuối vậy trời ?
Nguyễn Quang Anh
Cùng một danh xưng Quang Anh mà mình thấy ngại dùm luôn á.
Nguyễn Quang Anh
Nếu mình là cậu ta thì nhất định mình sẽ chả thèm khát cái tình yêu đau khổ như thế đâu.
Nguyễn Quang Anh
Bản thân thì xinh đẹp, vậy mà lại muốn trở thành cái bóng theo sau đám nam chính ngu ngốc kia.
Nguyễn Quang Anh
// Ném sách lên mặt bàn //
Nguyễn Quang Anh
Thôi vậy, đi ngủ cho nhẹ cái thân.
Nguyễn Quang Anh
À, thì ra là cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tại sao…cậu lại tìm đến tôi ?
Không vội trả lời, tên nam phụ đó bước đến gần em, nở một nụ cười sắc sảo đến hớp hồn.
Quang Anh | nam phụ
Chẳng phải cậu đã nói, nếu cậu là tôi, nhất định sẽ sống theo một cách khác à ?
Nguyễn Quang Anh
Ừm..-vậy ra, cậu muốn tôi trở thành cậu.
Nguyễn Quang Anh
Đúng chứ ?
Cậu ta khoanh tay, khoé môi hơi nhếch lên, rồi bất chợt cất tiếng.
Quang Anh | nam phụ
Chà, thông minh thật.
Quang Anh | nam phụ
Đúng, tôi muốn xem thử, cậu sẽ làm gì nếu có cuộc đời của tôi.
Nguyễn Quang Anh
Tôi sẽ thay đổi nó.
Nguyễn Quang Anh
Tôi sẽ khiến nó trở thành một cuộc sống tươi đẹp hơn.
Quang Anh | nam phụ
// Nhún vai //
Quang Anh | nam phụ
Ok, chúc cậu may mắn.
Trong phòng bệnh sáng sủa, em nằm gọn trên giường, bên cạnh là Đức Duy – cậu thanh niên trong trẻo được bao vây bởi dàn nam chính.
Cậu ấy cũng là người duy nhất có cảm tình với em xuyên suốt cả câu chuyện.
Nguyễn Quang Anh
// Khẽ cử động //
Hoàng Đức Duy
Q-quang Anh…-?
Nguyễn Quang Anh
// Từ từ mở mắt //
Nguyễn Quang Anh
Mình…đang ở bệnh viện à ?
Hoàng Đức Duy
Quang Anh, anh tỉnh rồi.
Hoàng Đức Duy
Lúc nãy anh bị xe đụng trúng, làm em lo quá.
Hoàng Đức Duy
May là anh vẫn bình an.
Nguyễn Quang Anh
// Khó khăn ngồi dậy //
Hoàng Đức Duy
// Đỡ em //
Hoàng Đức Duy
Ấy, từ từ thôi.
Hoàng Đức Duy
Anh vừa bị thương xong, sức khỏe còn yếu lắm.
Nguyễn Quang Anh
* Cậu trai này… *
Nguyễn Quang Anh
* Nếu mình nhớ không nhầm thì đây là..- *
Nguyễn Quang Anh
* Đức Duy ? *
Hoàng Đức Duy
Hửm ? Mặt em dính gì sao ?
Nguyễn Quang Anh
À-a..không.
Nguyễn Quang Anh
Tự nhiên, tôi để ý thôi.
Hoàng Đức Duy
Dạ, anh tỉnh dậy là tốt rồi.
Lời còn chưa dứt đã có 2 tên cao lớn lo lắng bước vào.
Huỳnh Hoàng Hùng
Anh đã dặn em là phải ở im trong nhà rồi cơ mà ?
Huỳnh Hoàng Hùng
Sao lại đi chơi cùng cậu ta chứ ?
Trần Đăng Dương
Nhưng nhị gì nữa, em tự ý đi với cậu ta là không được đâu.
Trần Đăng Dương
Lỡ cậu ta làm hại em thì sao ?
Vừa nói, ánh mắt của hắn càng trở nên chán ghét hơn khi lia về phía em.
Nguyễn Quang Anh
* Chà, tên cao giò khó ưa này có lẽ là Trần Đăng Dương. *
Nguyễn Quang Anh
* Còn tên đáng ghét còn lại chắc là Huỳnh Hoàng Hùng. *
Nguyễn Quang Anh
* Èo, mới nhìn mặt đã thấy giống ông sếp già khọm của mình rồi. *
Nguyễn Quang Anh
* Có khi tính cách phải gấp đôi, à không gấp năm lần ông ta. *
Trong lúc em còn đang phán xét hai người khổng lồ này, một tên ở đó đã lên tiếng, chẳng quên kéo Duy lại gần gã hơn.
Huỳnh Hoàng Hùng
Sao ? Cậu nhìn cái gì ?
Huỳnh Hoàng Hùng
Bộ thằng Dương nói không đúng à ?
Nguyễn Quang Anh
Ừ, đúng cái dái bò.
Nguyễn Quang Anh
Tôi mới là người bị thương nè.
Nguyễn Quang Anh
Bộ mắt hai người để làm cảnh à ?
Nguyễn Quang Anh
Ai ngồi trên giường, ai đứng ở dưới không phân biệt được hả ?
Nghe em nói, mặt cả ba khựng lại, họ đâu dám tin em sẽ thốt được ra những lời như vậy.
Rồi bỗng chợt, lại thêm một kẻ phiền phức đi vào.
Phạm Bảo Khang
Nay cái đuôi này muốn tách khỏi chủ à ?
Nguyễn Quang Anh
// Đứng xuống dưới, ưỡn ngực thẳng thừng //
Nguyễn Quang Anh
Nè nha, nói năng cho phải phép.
Nguyễn Quang Anh
Tôi là Nguyễn Quang Anh, là cá nhân độc lập và tự do.
Nguyễn Quang Anh
Đéo phải món đồ của bất cứ ai hết.
Nguyễn Quang Anh
Trước giờ não tôi bị chập mạch nên mới ngu muội đi theo các anh.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng giờ thì khác rồi.
Nguyễn Quang Anh
Để tôi cho các anh thấy, không có các anh, cuộc sống của tôi càng được thăng hoa hơn.
Trần Đăng Dương
Chà, gan lớn nhỉ ?
Trần Đăng Dương
Nay cũng biết diễn trò đấy.
Trần Đăng Dương
Tính thu hút sự chú ý sao ?
Nguyễn Quang Anh
Thu thu cái đầu khấc.
Nguyễn Quang Anh
Nói cho thông còn đéo biết ơn.
Huỳnh Hoàng Hùng
Bớt bớt lại, có mà làm xiếc cho chó xem ấy.
Huỳnh Hoàng Hùng
Ngứa hết cả mắt.
Nguyễn Quang Anh
Ngứa thì móc ra, bố đây gãi cho.
Nguyễn Quang Anh
Mà các anh là chó à ?
Nguyễn Quang Anh
Nãy giờ chỉ có các anh đứng trước mặt tôi thôi mà ?
Phạm Bảo Khang
Toàn bọn chửi ngu.
Phạm Bảo Khang
Chả đáng mặt đàn ông gì cả.
Phạm Bảo Khang
Có mỗi một đứa chẳng hơn ai cũng đòi lên mặt dạy đời bọn này.
Nguyễn Quang Anh
// Chớp chớp mắt //
Nguyễn Quang Anh
Ủa hơn nhiều chứ.
Nguyễn Quang Anh
Ít nhất, tôi là người bình thường.
Nguyễn Quang Anh
Còn các anh ấy hả ?
Nguyễn Quang Anh
Đó giờ tôi còn tưởng là mấy đứa ảo phim, cứ nghĩ mình như tổng tài nghìn tỷ cơ.
Hoàng Đức Duy
* Giờ sao trời..? *
Hoàng Đức Duy
* Nay Quang Anh chửi hăng quá, cản không kịp… *
Hoàng Đức Duy
// Dìu em ngồi lên giường //
Hoàng Đức Duy
T-thôi, anh đang ốm đó.
Hoàng Đức Duy
Mau nghỉ ngơi đi, để em đi mua ít cháo.
Không chần chờ, cậu nhanh chóng kéo ba nhóc to xác đi ra khỏi phòng.
Nguyễn Quang Anh
// Hất cằm khinh khỉnh //
Nguyễn Quang Anh
* Hứ, đụng nhầm người rồi mấy con bò. *
Quang Anh nhìn theo bóng lưng của họ, lòng thoáng vui sướng hơn.
Đến lúc bấy giờ, em mới thực sự cảm nhận thấy một chút bình yên giữa tiết trời ảm đảm khi đã về đêm.
Nguyễn Quang Anh
// Ngả người lên giường //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh, giờ đã không phải là tên nam phụ si tình đến nhu nhược nữa.
Nguyễn Quang Anh
Mà chính là một nam chính mạnh mẽ, độc lập và sáng suốt hơn.
Nguyễn Quang Anh
Cuộc sống sau này của cậu, hãy để tôi tô điểm lên nó.
Nguyễn Quang Anh
Bằng chính đam mê và nỗ lực của mình.
Muối 🧂 bị lườii.
Nếu không hay thì xin vui lòng góp ý thẳng thắn để tớ chỉnh sửa lại ạ.
Muối 🧂 bị lườii.
Dù sao thì cũng cảm ơn mng vì đã dành ra chút thời gian để đọc cái fic nhảm nhí này.
Muối 🧂 bị lườii.
Then diuuu.🎀
Chương 2
Đức Duy vừa đi vừa kéo theo ba kẻ cao giò, miệng không ngừng nhắc nhở.
Hoàng Đức Duy
Các anh nghe cho rõ.
Hoàng Đức Duy
Mấy tuần tới đây, Quang Anh phải nằm viện để dưỡng thương.
Hoàng Đức Duy
Vậy nên nhiệm vụ của các anh là làm theo tất cả những yêu cầu anh ấy đưa ra.
Trần Đăng Dương
Ủ-ua..mắc mớ gì.-?
Huỳnh Hoàng Hùng
Đúng, mắc mớ gì ??
Hoàng Đức Duy
Không cần biết mắc mớ gì, miễn là lời của Quang Anh thì cho dù trời có sập, các anh cũng phải nghe theo.
Phạm Bảo Khang
What the hello kitty ?
Hoàng Đức Duy
Vì sức khỏe của Quang Anh, thế thôi.
Trần Đăng Dương
Nhưng bọn anh đâu có nghĩa vụ đó ?
Huỳnh Hoàng Hùng
Chăm sóc cậu ta là việc một y tá nên làm kia mà ?
Hoàng Đức Duy
Ok, giờ thì tụi anh, bao gồm cả những người còn lại.
Hoàng Đức Duy
Đều được em đích thân bổ nhiệm làm y tá riêng cho Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Không nói nhiều nữa, mau đi mua cháo với bánh kẹo mang lên cho Quang Anh đi.
Huỳnh Hoàng Hùng
What..-?
Trần Đăng Dương
Vãi l..-?
Chẳng đợi họ kịp phản ứng, cậu đã tót như bay về phía các quầy hàng đông đúc, để rồi lẫn vào đám người đang chen lấn từ bao giờ.
Lúc này đây, cả ba gã đàn ông đó cho dù không muốn thì vẫn phải buộc mình nghe theo.
Đương nhiên, bởi vì họ biết rõ hậu quả khi làm trái lệnh sẽ đáng sợ ra sao.
Cùng lúc đó, ở phòng bệnh 183.
Quang Anh ngồi chễm chệ trên giường, ung dung ăn hoa quả tươi, hai mắt dính chặt vào màn hình điện thoại không rời nửa giây.
Hình ảnh của em bây giờ trông giống một người tràn đầy năng lượng hơn là một người vừa gặp tai nạn ô tô.
Nguyễn Quang Anh
// Nhét đầy một họng toàn nho //
Nguyễn Quang Anh
Đúng là trái cây đắt tiền có khác.
Nguyễn Quang Anh
Ăn vào chỉ muốn sang hết cả mồm.
Nguyễn Quang Anh
// Cắn miếng táo //
Nguyễn Quang Anh
Nếu biết bị ốm mà sung sướng như vậy thì mình nguyện bị ốm mỗi ngàyy.
Nguyễn Quang Anh
Hẹ hẹee.
Nguyễn Quang Anh
// Tiếp tục lướt mạng //
Sau một lúc tự kỉ với điện thoại, cái bụng không đáy nào đó đã ăn hết sạch đĩa hoa quả.
Nhưng rồi bỗng chợt, từ đâu ra, một tia suy nghĩ đột nhiên hiện lên trong đầu em.
Nguyễn Quang Anh
* Ơ mà khoan..- *
Nguyễn Quang Anh
* Mình sẽ chống lại bọn họ...bằng cách nào cơ chứ ? *
Nguyễn Quang Anh
* 6 con người – đều là tay to mặt lớn trong giới ngầm. *
Nguyễn Quang Anh
* Không chủ tịch công ty, cũng là ông trùm xã hội. *
Nguyễn Quang Anh
* So với một đứa sự nghiệp còn chả đâu vào đâu thì lấy tư cách gì để lật đổ cái kết thúc bi thảm này đây ? *
Nguyễn Quang Anh
Bây giờ…mình biết phải làm sao mới được..?
Tên nam phụ của cốt truyện gốc, chỉ đơn giản là người vùng quê lên thành phố làm việc.
May mắn gặp được Đức Duy, được cậu ấy giúp đỡ nhưng lại lỡ lòng phụ tình cậu ấy.
Sau đó bị ghim vào danh sách đen của đám nam chính, bị trì trệ công việc, phải làm nhiều nghề để kiếm tiền trang trải cho bản thân và gia đình.
Tới thời khắc từ trần, cậu ta vẫn chưa ổn định đời sống, hoài nghi và phiền muộn luôn chan chứa trong tim, chẳng khi nào nguôi ngoai.
Quả thực, chỉ bằng sự cố gắng, quyết tâm và niềm hi vọng thì chưa chắc có thể xoay chuyển được sự lay động ở con người bọn họ, huống chi là kết thúc gốc.
Để lật ngược thế cờ này, em vẫn cần một con hậu đủ vững chắc, một nước cờ đủ thông minh và nhạy bén.
Trong lúc em vận hết nội công để nghĩ cách, một bóng người đột nhiên mở cửa tiến vào.
Phía sau, ba tên khổng lồ tay xách nách mang bao nhiêu quà bánh được gói gọn tỉ mỉ, trông không khác gì mấy người giúp việc.
Nguyễn Quang Anh
* Hửm ? *
Nguyễn Quang Anh
* Đức Duy ư ? *
Ánh mắt em khẽ lướt qua bọn họ, sau đó nó dừng chân ở Đức Duy – cậu đang sắp xếp lại các món đồ trên mặt bàn.
Và rồi, soẹt ngang trí óc em ngay tức khắc – không thứ gì khác, chính là đáp án em đang tìm kiếm.
Nguyễn Quang Anh
* Phải. *
Nguyễn Quang Anh
* Đức Duy chính là lá bài chủ lực mà mình cần nhất lúc này. *
Nguyễn Quang Anh
* Chỉ cậu ta mới có thể giúp mình khơi sáng cuộc đời mới phía trước. *
Nguyễn Quang Anh
// Gật gù //
Nguyễn Quang Anh
* Tạm thời phải làm thân để cậu ta tin tưởng đã. *
Nguyễn Quang Anh
* Đợi mình thành công thoát khỏi căn nhà kia thì mọi thứ hẵng tính tiếp. *
Nguyễn Quang Anh
* Trước mắt cứ như vậy mà làm. *
Hoàng Đức Duy
// Ngồi xuống cạnh em //
Hoàng Đức Duy
Quang Anh nè, em mới mua cháo gà anh thích đó.
Hoàng Đức Duy
Anh có muốn ăn luôn không ?
Hoàng Đức Duy
Bây giờ hãy còn ấm, chưa nguội đâu.
Nguyễn Quang Anh
Có lẽ là không.
Nguyễn Quang Anh
Ban nãy tôi vừa ăn trái cây rồi.
Hoàng Đức Duy
// Cười dịu //
Hoàng Đức Duy
Nếu thế thì anh nghỉ ngơi đi, xíu nữa em sẽ hâm nóng cháo cho anh.
Nguyễn Quang Anh
Vậy cũng được.
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn cậu nhiều.
Tiếng nói của em nhẹ như gió thoảng, nó vang khẽ, làm phía đối diện nghệch hết mặt mũi ra.
Quang Anh không lớn giọng với Duy – một điều mà có lẽ chẳng bao giờ tồn tại lại tự nhiên xảy đến.
Chưa hoàn hồn xong, em tiếp tục nở nụ cười xinh xắn, không mưu mô, cũng không giả tạo – một nụ cười trông thật tới khó tin.
Nụ cười ấy, khiến cho họ đỏ ửng hai tai, cả người gần như bất động.
Dĩ nhiên, Quang Anh biết họ sẽ chẳng ngờ tới, nhưng vẫn cố bày ra bộ mặt ngơ ngác như con nai tơ vàng.
Nguyễn Quang Anh
Mọi người…sao cứng đờ hết vậy ?
Nguyễn Quang Anh
Bộ..-tôi nói gì hiphop lắm à..?
Em khoanh tay, gương mặt ánh lên sự khờ khạo, mang nét ngây ngốc, tựa đoá “Bạch Liên Hoa” thuần khiết.
Cơ mà phía sau lớp mặt nạ đó, là cả một lồng ngực đang nhảy nhửng vì vui sướng khi thực hiện bước đầu của kế hoạch.
- Xây dựng hình tượng trong trẻo và ngây thơ. -
Muối 🧂 bị lườii.
Muối rất rất xin lỗi vì đã xả chap quá chậm.
Muối 🧂 bị lườii.
Nhưng cũng cảm ơn vì các cậu đã đọc mấy dòng truyện nhảm này của Muối ạa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play