Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Món Hàng Mang Tên Em..( Masonb) Mason X CONGB

#. GiỚi tHiỆu .

Con Nhi (t/g)
Con Nhi (t/g)
chap kia chỉ là troll thuii nhee mụi người~~~
Con Nhi (t/g)
Con Nhi (t/g)
giờ mới là thiệc nằ
Con Nhi (t/g)
Con Nhi (t/g)
/nháy mắt/
lưu ý!! : "Vài chổ mình đã tham khảo chat gpt để có thể viết giới thiệu hoàn chỉnh"
nên mọi người đừng to6 mìnhh nhé🥲 tại não mình hoạt động không đúng thời điểm😭
Buổi sáng ở trường luôn bắt đầu bằng tiếng chuông vang lên đúng giờ, đều đặn đến tàn nhẫn. Nó không quan tâm hôm nay ai vui, ai mệt, ai đang sợ hãi. Thành Công bước qua cổng trường trong dòng người đông đúc, nhưng lại có cảm giác mình đang đi ngược chiều với tất cả. Chiếc balo cũ nặng trĩu trên vai, không phải vì sách vở, mà vì những thứ Công chẳng thể đặt xuống: ánh mắt, lời nói, những tiếng cười khẽ phía sau lưng. Công quen với việc cúi đầu. Không phải vì lễ phép, mà vì nếu nhìn lên, cậu sẽ bắt gặp những ánh nhìn soi mói, những nụ cười nửa miệng chẳng hề có ý tốt. Hành lang dài, sáng đèn, nhưng với Công, nó luôn tối hơn mọi nơi khác. Mỗi bước chân vang lên nghe rõ mồn một, như đang nhắc rằng cậu lạc lõng đến mức nào. Trong lớp học, Công ngồi ở góc cuối, vị trí mà không ai tranh giành. Bàn ghế cũ kỹ, mặt bàn đầy những vết khắc nguệch ngoạc nào là bảo "biến khỏi trường này đi?".." eo ôi bẩn thiểu".."đồ không có bame" Công đặt cặp xuống, ngồi thẳng lưng, cố gắng trở nên “vô hình” nhất có thể. Khi giáo viên điểm danh, đến lượt tên cậu, lớp học có một khoảng lặng ngắn, rồi vài tiếng cười rì rầm vang lên. Không ai nói rõ đang cười vì điều gì, nhưng Công hiểu. Cậu luôn hiểu, dù chẳng ai giải thích. Giờ ra chơi là khoảng thời gian Công ghét nhất. Không còn sách vở để che chắn, không còn lý do để cúi đầu. Sân trường ồn ào tiếng nói cười, từng nhóm tụ lại với nhau, còn Công thì ngồi yên trên chiếc ghế đá quen thuộc, giả vờ nhìn vào chiếc điện thoại đã cũ, màn hình nứt một góc. Cậu không đọc gì cả, chỉ cần một thứ gì đó để tay không trống rỗng, để ánh mắt có chỗ bám vào. Những lời nói thoảng qua như gió, nhưng lại sắc hơn cả dao. “Nhìn kìa.” “Lúc nào cũng một mình.” “Nó nghĩ nó là ai vậy?” Không ai đứng trước mặt nói thẳng, nhưng những câu đó vẫn len lỏi vào tai Công, chậm rãi, dai dẳng. Cậu từng thử phản ứng, từng thử giải thích, nhưng rồi nhận ra im lặng dễ chịu hơn. Ít nhất, im lặng không khiến mọi thứ tệ hơn. Công không nhớ từ khi nào mình bắt đầu tin rằng lỗi là do mình. Có lẽ là từ lần cậu bị đổ oan trong một chuyện nhỏ, rồi không ai đứng ra nói giúp. Có lẽ là từ lúc giáo viên chỉ nhìn lướt qua và bảo cậu “đừng nhạy cảm quá”. Dần dần, Công học cách tự thu mình lại, như một con ốc sên rút vào vỏ, hy vọng thế giới bên ngoài sẽ bỏ qua. Buổi trưa, ánh nắng chiếu vào lớp học, sáng đến chói mắt. Nhưng với Công, mọi thứ vẫn mờ nhạt. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tán cây rung nhẹ trong gió, và tự hỏi vì sao mọi thứ có thể bình yên đến vậy trong khi lòng mình thì không. Công từng nghĩ trường học là nơi an toàn, là nơi để lớn lên. Nhưng giờ đây, mỗi ngày đến trường giống như một bài kiểm tra sức chịu đựng, mà Công thì luôn cảm thấy mình sắp trượt. Cậu không kể với ai. bame ghẻ thì chẳng coi cậu ra gì họ nhận nuôi cậu chỉ để đỡ tốn tiền thuê người giúp việc, bạn bè thì không có. Công sợ nếu nói ra, mọi người sẽ bảo cậu yếu đuối, hoặc tệ hơn, chẳng tin cậu. Vậy nên cậu chọn cách nuốt tất cả vào trong, để những nỗi buồn chồng chất lên nhau, âm thầm, nặng nề. Và Thành Công không hề biết rằng, những gì cậu đang trải qua chỉ mới là phần mở đầu. Những ngày sắp tới sẽ còn dài hơn, khó khăn hơn. Nhưng cũng chính từ nơi tưởng chừng tối tăm nhất ấy, một điều gì đó sẽ bắt đầu thay đổi – chậm rãi, đau đớn, nhưng đủ để dẫn cậu đến một kết cục khác.
và mình sẽ để avt mấy ảnh hài hài tí nhee mọi người hihi😘😘
Con Nhi (t/g)
Con Nhi (t/g)
mình xin nhắc tí "là nếu ai mà không có đu atsh or Anti , thấy nó trẩu hay anti ai trong truyện của mình thì ngưng ngay tại đây hộ mìnhh ạ , chứ đừng đọc không ưa ai mà đi to6 mình thì tội mình lắm huhu 😭😭
Con Nhi (t/g)
Con Nhi (t/g)
vậy là hết rồi ạa 🫡

#. lẠi nỮa

hôm nay
vẫn là ngày đẹp trời
"nhưng đối với người khác"
trong một góc tối tăm nào đó..
có những tiếng rên rĩ ,những âm thanh đứt quãng được phát ra ở đấy rất nhiều lần
những lời van xin, cầu cứu của một cậu nhóc mới lên cấp 3, chẳng ai ở đó có thể cứu được cậu nhóc ấy, mặc kệ những lời cầu xin dừng lại
Đám bạn của "MASON"
và hắn chính là người cầm đầu
và cũng là người đã bày tất cả, từ việc bắt nạt , đến những thứ khác
"hắn biết gia thế của hắn nên càng ngày hắn càng ngông nghênh chẳng coi ai ra gì cả! "
haizz
chát!
Thành công
Thành công
h-hư.. - /ngã Quị/
Xuân bách
Xuân bách
h-hhạha yếu đuối vừa thôi, định diễn cái nét giả tạo cho ai coi vậy nhóc?
Thành công
Thành công
e-em xin mấy anh.. tha cho em đi.. /giọng nghẹn/
Xuân bách
Xuân bách
tha?
Xuân bách
Xuân bách
mày nghĩ mày là ai?..-mà ra lệnh cho tao vậy thằng không cha không mẹ.. ~!? /Cười nhẹ/
Thành công
Thành công
anh! không..được nhắc. đến cha mẹ tôi..! / ngước lên nhìn hắn,mắt Đẫm lệ/
Xuân bách
Xuân bách
hahha
Xuân bách
Xuân bách
không được nhắc à~.. hiếu thảo nhể? /khinh/
Xuân bách
Xuân bách
để tao coi thằng không cha không mẹ gì mày thì làm được việc gì có ích cho xã hội~? /tương tác vào đầu công/
...
và sau đó không cần nói cũng biết em đã bị hắn tương tác lên bờ xuống ruộng lúa 🌾
sau khi bọn chúng tương tác đủ thì cũng kéo nhau rời đi mặc cho thân xác em vẫn nằm đó trong vũng máu lạnh toát chẳng có bóng dáng ai đi ngang để giúp đỡ vỗn dĩ chẳng ai ưa em nên thấy cũng chẳng thèm giúp đỡ, nơi lạnh lẽo ấy chỉ có mình em nằm ở đấy rất nhiều giờ trôi qua em vẫn không có động tĩnh chẳng lẻ.. Em "chết" rồi chăng?
no no không dễ thế đâu
die sớm quá thì không còn là truyện nữa hihi!!
trong cơn mê mang có một bóng người dừng lại chổ em và tiến tới
?
?
huh?..
?
?
Học sinh nổi tiếng nhất trường?
?
?
nên giúp không đây..? /ngập ngừng/
?
?
thôi coi như đi chùa vậy.. /bế công lên/
vài giờ đồng hồ trôi qua
sau cơn mê thì Công cũng đã tĩnh táo hơn
Thành công
Thành công
a-ay da.. Cái đầu nhứt chet di được.. /ngồi dậy/
?
?
huh? tỉnh rồi à?
Thành công
Thành công
c-cậu là..?
trường linh bùi
trường linh bùi
Tớ là Linh hs lớp 11a..
Thành công
Thành công
hah? vậy phải gọi = anh rồi..
Thành công
Thành công
à.. em ở đây có phiền anh không ạ?
trường linh bùi
trường linh bùi
trường linh bùi
trường linh bùi
Rất phiền
Thành công
Thành công
ể..?
Thành công
Thành công
vậy thôi em xin phép phắng về..
trường linh bùi
trường linh bùi
Uhm..
trường linh bùi
trường linh bùi
về cẩn thận.. lần sau đừng có mà nằm ở đó nữa, tôi không rảnh đâu mà bưng cậu về /lạnh giọng/
Thành công
Thành công
cảm ơn anh đã nhắc..
Công chỉ biết lủi thủi trên đường vắng, vì sợ về nhà lại bị mắng và chẳng mủốn về căn nhà đó chút nào cả
và rồi công phải về nhà
Thành công
Thành công
thưa ba mẹ con mới về... /mở cửa nhà/
mẹ Công ( mẹ nuôi)
mẹ Công ( mẹ nuôi)
chịu lết xác về rồi à?
mẹ Công ( mẹ nuôi)
mẹ Công ( mẹ nuôi)
về chi vậy? đi mẹ luôn đi đỡ tốn cơm
ba công ( ba nuôi)
ba công ( ba nuôi)
bà kệ nó! chắc lại đi ăn chơi lêu lổng bên ngoài chứ gì? thứ không ra gì!
mẹ Công ( mẹ nuôi)
mẹ Công ( mẹ nuôi)
nào con trai của mẹ.. ~ ăn đùi gà nhé ? /đút cho duy/
ba công ( ba nuôi)
ba công ( ba nuôi)
haha càng lớn càng ngoan chả bù cho thằng ất ơ nào đó!
mẹ Công ( mẹ nuôi)
mẹ Công ( mẹ nuôi)
thôi ông bớt nóng
mẹ Công ( mẹ nuôi)
mẹ Công ( mẹ nuôi)
kệ nó đi ông không ai dạy nên ăn chơi là đúng / thảo mai /
ba công ( ba nuôi)
ba công ( ba nuôi)
bực hết cả người
cậu đứng chịu trận mắng , chẳng hề làm loạn hay cãi lại, chỉ biết nhịn , sau khi được nghe những lời đâm chọt ấy cậu cũng chẳng còn hi vọng gì về căn nhà này nưaz
mặc kệ ai nói cậu đi lên phòng
Cậu chỉ biết thu mình vào 1 góc để tự trấn an mình, tự an ủi, tự khóc chẳng ai dỗ cậu hay ngồi đó tâm sự chỉ có tiếng gió thổi qua cửa xổ, và sau đó là một cơn mưa đổ ào xúông như đang khóc thương cho số phận của cậu
end chap 2
Con Nhi (t/g)
Con Nhi (t/g)
không được ổn lắm huh 😭
Con Nhi (t/g)
Con Nhi (t/g)
đừng flop hịc hịc
Con Nhi (t/g)
Con Nhi (t/g)
nhìn gì sang chap mới đọc tiếp đi!? 👺🫵

#. gAy..

sáng hôm sau, hôm nay một ngày đẹp trời không nắng không mưa, nhưng lòng công vẫn nặng trĩu chẳng thể vui nổi
nhưng vẫn tự nhủ rằng hôm nay mình sẽ ổn
haizz
Thành công
Thành công
/uể oải/ hm.. nay trời đẹp ta
đang vừa đi vừa suy tư thì bỗng có một người tiến đến chỗ cậu và gọi
văn thiên
văn thiên
hello công?
Thành công
Thành công
uh..- hello.. thiên?
thiên là một bạn học cùng lớp với cậu và cũng ân nhân của cậu, vì sao??
Tua lại nhée
chát
chát
bụp
Thành công
Thành công
h-hah.. t-tớ xin lỗi cậu.. /lết/
Xuân bách
Xuân bách
hah- xin lỗi? , tao đếch có lỗi khỏi xin?
Thành công
Thành công
hức..
lúc cậu bị đánh cho ngất lên ngất Xúông thì bỗng có một dáng người đứng trước cậu che chắn cho cậu
văn thiên
văn thiên
này?
văn thiên
văn thiên
làm gì vậy?
Xuân bách
Xuân bách
hử..- thằng ất ơ nào đây?
Xuân bách
Xuân bách
tránh ra hộ bố!?
văn thiên
văn thiên
tôi méc cô đấy!?
Xuân bách
Xuân bách
??
Xuân bách
Xuân bách
à..-ha thằng này được
Xuân bách
Xuân bách
tao thách đấy??
văn thiên
văn thiên
c-cậu!?
Và đó thiên đã chịu đòn thay cậu nên từ đó cậu xem thiên như ân nhân cứu mạng của mình
xàm dị tr
#.kết thúc hồi tuởng.
văn thiên
văn thiên
tớ có chuyện múôn nói..
Thành công
Thành công
cậu.. nói đi..?
văn thiên
văn thiên
t-tớ thích cậu!!
Thành công
Thành công
!!
Thành công
Thành công
...
Thành công
Thành công
tớ cũng-
Xuân bách
Xuân bách
ahah.. -đẹp mặt chưa~? /bất ngờ xúât hỉẹn/
Xuân bách
Xuân bách
/cầm máy quay/ không ngờ luôn đấy
Thành công
Thành công
c-cậu..!?
Xuân bách
Xuân bách
ahha- vãi thật đấy công ạ, không ngờ mày là "gAy" đấy
giọng cậu nghẹn lại vì đã bị lọt vào bẫy của hắn
Thành công
Thành công
cậu.. gài tôi!?
Thành công
Thành công
này..!! thiên sao cậu không nói gì đi chứ.. chuyện này là sao..!?
văn thiên
văn thiên
T-tôi
Xuân bách
Xuân bách
/khoác vai thiên/ ý kiến gì!?.. nó là do tao bảo làm đấy..!?
Xuân bách
Xuân bách
hah-..nếu tao đăng cái đoạn video này lên thì sao nhỉ..!? /cười nhẹ/
Thành công
Thành công
...
Xuân bách
Xuân bách
chắc là..
Xuân bách
Xuân bách
ngày mai khỏi đi học luôn nhỉ..?
Xuân bách
Xuân bách
ahaha-.. hmm.
Xuân bách
Xuân bách
tao có trò này hay nè..!
Xuân bách
Xuân bách
/đưa điện thoại cho thiên/
Xuân bách
Xuân bách
haiz.. nếu nó không nhấn thì tao sẽ bỏ qua còn nếu nó nhấn thì..? hiểu lòng người rồi đấy.. /vỗ mặt công/
Thành công
Thành công
T-Thiên.. cậu sẽ không-
thiên nhìn xuống màng hình hiện ra một cái nút màu đỏ có chữ "đăng" cậu ta không do dự mà thẳng tay ấn vào chiếc nút đỏ chót ấy, còn chưa để công kịp nói thì cậu đã cho cậu một gáo nước lạnh tanh..
lúc ấy lòng cậu như bị ai đó đâm cả chục nhát vậy
văn thiên
văn thiên
...
văn thiên
văn thiên
tôi xin lỗi, tôi không gay..
Thành công
Thành công
...
Xuân bách
Xuân bách
haha-.. thú vị đấy..!
Xuân bách
Xuân bách
bây giờ không ai chống lưng nữa đâu nhóc à.. /giựt tóc cậu ra sau/
Thành công
Thành công
/nhăn mặt/ ...
và kế tiếp là những trận đánh không thuơng tiếc, và ở đó có sự chứng kiến của.. "ÂN NHÂN CỨU MẠNG "của cậu
lòng cậu nguội cất chẳng còn một tỉa hy vọng nào nữa mặc kệ cho hắn vúôt nhiều nơi trên cơ thể mình, cậu không khóc cũng chẳng kháng cự, hay cầu cứu vì cậu đã quen với những điều này từ rất lâu rồi
cậu ta hành hạ cho đến Hoàng hôn buông xuống, cậu ta mới chịu tha để cậu lết thân xác nặng nhọc về nhà, trên đuờng có vài vết thương do quá nặng khiến nó rỉ máu cậu mặc kệ vì lúc này vết thuơng chẳng nhằm nhò gì với lòng cậu bây giờ
end chap
Con Nhi (t/g)
Con Nhi (t/g)
khóc chưa
Con Nhi (t/g)
Con Nhi (t/g)
Tôi luời nên 500 chữ thôi nhóe 🥰😜😛😝

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play