[ DuongHung ] Nghịch Mệnh.
01.
Sảnh chính nhà họ Lê rộng lớn đến mức khiến người ta thấy mình nhỏ lại.
Đăng Dương bước vào sảnh lớn nhà họ Lê, hai tay anh ôm chặt bộ hồ sơ đã sờn mép.
Áo sơ mi hơi nhăn, vai áo rách được khâu vội. Đây là bộ đồ tươm tất nhất anh có thể tìm được trong tủ.
Mái tóc còn vương bụi từ đường phố. Anh cúi gập người, cố giữ dáng vẻ tự tin và nghiêm túc.
Miệng thì đang cố gắng nói từng câu học được ở nhà, lần phỏng vấn này nhất định phải được nhận!
@TranDangDuong
Mình phải thật….cẩn thận. Không được để trượt nữa…
Anh lẩm bẩm trong khi mắt lia qua từng góc dinh thự ấy.
Chưa kịp quen với không gian xa hoa tráng lệ trước mắt, phía trước đã vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Anh theo phản xạ lùi lại, nhưng không kịp.
Cú va không mạnh, nhưng đủ khiến anh loạng choạng, suýt ngã.
@TranDangDuong
Ô..Dương xin lỗi anh…thật sự Dương không cố ý va vào anh.
Anh cúi gập người, giọng nói lắp bắp, tập hồ sơ rơi xuống đất.
Vệ sĩ chỉ nhíu mày, liếc nhìn anh cuống cuồng cúi đầu, lắp bắp nhặt giấy lên.
Giọng nói có chút bực bội vang lên, mang theo uy áp khiến Đăng Dương lập tức lùi lại.
Ngay lúc đó, anh mới nhận ra. Đằng sau những người vệ sĩ cao lớn đứng ở trung tâm là một người khá nhỏ con.
Áo khoác đen, đồng phục gọn gàng. Dáng người thiếu niên, khí chất mang lại hoàn toàn trưởng thành quá tuổi niên thiếu.
Khiến anh vô thức cúi đầu thấp hơn.
@LeQuangHung
Tôi đang vội.
NVP - Nam
Vâng thưa cậu chủ.
Quang Hùng bước tới gần hơn một chút.
Ánh mắt cậu lướt qua Đăng Dương.
@TranDangDuong
Dạ… dạ vâng.
@LeQuangHung
Lên đó, rẽ phải sẽ thấy bà Lý.
Giọng nói có vẻ dịu hơn rồi nhưng khí chất cậu toả ra khiến anh càng phải cẩn thận hơn đôi chút.
Nói xong, cậu quay lưng cùng đám người vệ sĩ đi thẳng về phía cánh cổng.
@TranDangDuong
“ Đó chắc là thái tử.”
@TranDangDuong
“ Thái tử có đánh mình đâu.. mà tim đập nhanh vậy nè..”
@TranDangDuong
“ Mà cậu ấy đẹp thật..”
Quản Gia - bà Lý
Có vấn đề về trí tuệ?
Quản Gia - bà Lý
Chưa có kinh nghiệm làm nghề?
Quản Gia - bà Lý
Anh lấy tự tin đâu ra để đến đây xin việc vậy, Đăng Dương?
@TranDangDuong
Tôi..tôi được người quen giới thiệu nên..
Quản Gia - bà Lý
Anh nghĩ được giới thiệu là đương nhiên sẽ vào làm ở nhà họ Lê à.
@TranDangDuong
Tôi có thể làm công việc chân tay!
@TranDangDuong
Khó khăn như nào tôi cũng chịu được hết á..
@TranDangDuong
Chỉ cần cho tôi..một công việc thôi..
Quản Gia - bà Lý
Thế nếu lương tháng ít hơn thì sao?
Quản Gia - bà Lý
Anh có còn muốn làm?
Quản Gia - bà Lý
Tốt! Vậy từ mai cậu xuống nhà dưới.
Quản Gia - bà Lý
Công việc của cậu là chăm và tưới cây cho hoa của cậu chủ.
Quản Gia - bà Lý
Hỏng một bông anh mất trắng tiền lương.
Quản Gia - bà Lý
Dễ hiểu mà đúng không chàng trai?
@TranDangDuong
“ Hoa.. Hoa thôi mà? Chắc không khó đâu..”
Quản Gia - bà Lý
“ Đừng trách tôi ác. Tôi phải thử cậu.”
Quản Gia - bà Lý
“Cậu khờ khạo, công việc đó cậu làm tốt mới được giữ lại.”
Quản Gia - bà Lý
Đăng Dương! Giờ đi cùng tôi xuống vườn hoa một lát.
@TranDangDuong
Vâng..vâng tôi đi liền.
Bà Lý nhìn anh thanh niên trước mặt, ánh mắt thoáng qua một tia khó đoán.
Đăng Dương bước ra vườn, đôi mắt lia qua từng luống cây.
Trước mặt anh, những bông Kadupul chưa nở, cánh hoa còn chụm lại như những chiếc nón nhỏ, màu trắng xanh ánh màu nắng sớm.
Chúng đứng thẳng như hàng ngàn lính canh lạnh lùng, im lặng nhưng đầy uy lực.
Quản Gia - bà Lý
Hoa trong vườn sau đều là giống nhập khẩu.
Bà Lý đứng bên cạnh, khoanh tay, ánh mắt không rời vườn hoa.
Quản Gia - bà Lý
Chỉ cần một sơ suất nhỏ.
Quản Gia - bà Lý
Anh sẽ phải tự chịu trách nhiệm.
Quản Gia - bà Lý
Có bông, một tháng lương của anh cũng không đền bù nổi.
Anh khựng lại một chút, rồi vẫn gật đầu mạnh.
@TranDangDuong
Tôi… tôi sẽ cẩn thận.
Bà Lý quay lưng đi, giọng nhẹ tênh.
Quản Gia - bà Lý
Hy vọng là vậy.
Anh cúi đầu nhìn hoa, hít một hơi thật sâu.
Anh đưa tay ra và dừng lại vài giây trước khi chạm vào.
@TranDangDuong
Chúng đẹp quá… nhưng… nếu tôi làm sai thì sao?
Khi anh bước ra khu vườn, ánh nắng chiếu lên những luống hoa được rào kín cẩn thận.
Trên tấm bảng nhỏ cắm cạnh đó, anh đánh vần từng chữ một cách chậm chạp.
@TranDangDuong
Giống hoa quý. Không chạm tay trần.
Anh siết chặt bình tưới trong tay.
@TranDangDuong
Phải cận thận đó..
Anh không biết rằng, khu vườn này chưa từng có người làm nào trụ lại lâu.
Hướng nội nói nhiều
Lần đâu tiên tôi viết truyện.
Hướng nội nói nhiều
Có sai ở đâu mong cả nhà nhẹ nhàng chỉ bảo.
Hướng nội nói nhiều
Yêu yêu.❤️
02.
Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua rèm cửa lớn chiếu xuống sảnh dinh thự họ Lê.
Vậy mà những kẻ hầu người hạ đã phải đi làm để sống sót qua cửa ải cơm áo gạo tiền mỗi ngày.
Ngồi nhìn ngắm mọi thứ ở đây đều được đặt vào đúng vị trí của nó. Con người cũng vậy.
Kẻ đã thắng hằng trăm số phận ngoài kia đang ngồi ăn sáng trong áp lực mọi hôm.
Quang Hùng ngồi trước bàn ăn, áo sơ mi làm từ vải đắt tiền cùng với blazer được là ủi đồ phẳng phiu.
Tay cầm lịch trình dày đặc từ tay quản lý của cậu mới đưa.
NVP - Nữ
Cậu chủ. Ông Lê mới thêm vào cho cậu buổi học thêm kinh doanh vào lúc 17 giờ đến 20 giờ tối ạ.
@LeQuangHung
Ừm tôi biết rồi.
NVP - Nữ
Nay cậu chủ sẽ về nhà vào lúc 21h30 phút tối ạ.
Ngày nào cũng vậy, cậu được thả về nhà vào lúc các bạn cùng tuổi đang được nghỉ ngơi sau một ngày dài.
Từ 7 giờ ra khỏi nhà đến 22 giờ đêm mới ăn tối.
@LeQuangHung
“ Mình quen rồi..”
Đó là áp lực lẫn hoàn hảo đi đôi khiến một con người nhỏ bé như cậu.
Ép mình thành cỗ máy không biết mệt.
Vì cậu là hoàng tử. Một vị hoàng tử sắp lên ngôi vua.
Trên xe, tài xế chở cậu đến ngôi trường quốc tế xa hoa bậc nhất thành phố.
Ngôi trường được bố mẹ cậu rót không ít tiền lẫn danh dự.
Nơi cậu theo học từ những năm còn ở lớp mẫu giáo.
Cậu thì đang phải tập trung cao độ vào đống e-mail, đọc tài liệu học của khoá ngày hôm nay.
Mỗi câu trả lời của cậu phải thật hoàn hảo. Cậu không mong để lọt một lỗi nhỏ nào.
Ở lớp cậu có ít bạn bè. Vì họ e ngại gia thế của cậu.
NVP - Nữ
Nhà họ Lê đó, tài phiệt từ đời các cụ rồi.
NVP - Nữ
Mafia ngầm của cả nước. Nhiều gia tộc nhờ nhà cậu ta chống lưng lắm. Mà nhà họ Lê đó chỉ có mỗi cậu ta.
NVP - Nam
Chỉ cần muốn là cậu ta dùng quyền lực đè ch.et mấy gia tộc còn lại.
NVP - Nam
Đâu có dại mà chơi cùng.
NVP - Nữ
Phật lòng cậu ta cái đi ha mày toi, xxx.
NVP - Nam
Trời ai dám bà nội, mà tao thắc mắc nha.
NVP - Nam
Người giàu ấy, họ có áp lực như tụi học sinh thường không?
NVP - Nam
Mà kể ra nhé tụi mình học chung trường với cậu ta.
NVP - Nam
Không thượng lưu đến tài phiệt.
NVP - Nam
Mà cậu ta còn hơn tụi mình đến chục bậc.
NVP - Nam
Chắc phải áp lực lắm.
NVP - Nữ
Quan tâm làm gì? Chuyện nhà mày à mày quan tâm nhiều thế.
NVP - Nam
Ơ kệ tao? Tao quan tâm ai kệ tao.
NVP - Nam
Hay mày thích công tử nhà họ Lê?!?
NVP - Nam
Này mà đồn ra á mày bị cắt thẻ trong cả năm trời đó con điên.
NVP - Nữ
Biết thế rồi thì im đi. Lắm chuyện. Cậu ta đẹp đến thế, lại còn giàu.
NVP - Nữ
Không thích mới lạ.
NVP - Nữ
Vẻ đẹp trai thuận với độ giàu.
NVP - Nữ
Ấy nghĩ thôi mà ch.et mê rồi.
NVP - Nam
Nói bị điên là tự ái.
Trong đầu Quang Hùng, mọi quyết định đều phải chính xác.
Cậu muốn có bạn nhưng bố mẹ cậu luôn nói vào đầu cậu rằng.
@Ông Lê - bố cậu
Con phải học giỏi hơn. Làm ta tự hào hơn về con.
@Ông Lê - bố cậu
Mà tốt hơn hết là phải giỏi hơn nữa! Phải nỗ lực thêm mới thành công sau này được.
@Bà Lê - mẹ cậu
Đúng! Mẹ đã đăng kí thêm con mấy lớp học năng khiếu nhiều người theo rồi cả anh con nữa đó.
@Bà Lê - mẹ cậu
Có nhiều người tài rồi con phải cố gắng hơn!
@Ông Lê - bố cậu
Mấy đứa trong lớp con, không ai đủ đẳng cấp đi cùng con.
@Ông Lê - bố cậu
Họ chỉ muốn thân thiết với con để lợi dụng con thôi.
@Ông Lê - bố cậu
Nên nếu bố mà biết con dây dưa với đứa nào trong đấy. Con liệu hồn!
@LeQuangHung
Con biết rồi..
@LeQuangHung
“ Mình muốn có bạn..”
@LeQuangHung
“ Đi học nhàm chán ch.et đi được.”
@Ông Lê - bố cậu
Hùng? Bố nói xong rồi không đi về phòng ngủ đi đứng đấy nghĩ gì?
@LeQuangHung
Vâng vâng con về ngay.
“ Con sắp làm chủ nhà họ Lê rồi. Con phải cố gắng hơn nữa.”
@LeQuangHung
“ Chưa đủ sao?..”
“ Bố mẹ vẽ ra cho con vạch đích rồi. Con phải tự chạy tới.”
“ Con không bằng nhà người ta!”
@LeQuangHung
“Nếu mình ngã xuống…có ai thật sự đỡ mình lên đầy lo lắng không?”
“ Kém cỏi thật, vô tích sự!”
“ 9,5 điểm? Con ăn học cái kiểu gì vậy? Bố mẹ cho tiền ăn học mà con chỉ được 9,5 điể-“
NVP - Nam
Tài xế: Cậu chủ?
Cậu giật mình tỉnh dậy. Hoá ra mấy câu nói đó là mơ tưởng lại.
NVP - Nam
Tài xế: Cậu ổn chứ?
NVP - Nam
Tài xế: Cậu có cần tôi trở đến bệnh viện không. Trông cậu không khoẻ.
@LeQuangHung
Không không tôi không sao..
@LeQuangHung
Chở tôi đến nơi lịch trịch sắp tới đi.
@LeQuangHung
Đừng quan tâm đến tôi.
@LeQuangHung
“ Đúng không..”
NVP - Nam
Tài xế: À..tôi biết rồi thưa cậu.
Người tài xế biết, cậu chưa bao giờ than mệt. Chưa bao giờ.
Thời gian thế mà trôi nhanh thật.
Mới thế mà cậu đã tan học mà đi học năng khiếu.
Những câu nói của bố mẹ cậu chỉ là mơ thấy khi ngủ gật trên xe thôi.
Nhưng cũng có thể thấy cậu đã ám ảnh câu nói ấy đến mức mơ về nó hơn nghìn lần rồi..
Tối muộn, từ ban công tầng trên, Quang Hùng vô thức nhìn xuống khu nhà dưới.
Đèn vàng le lói, người qua kẻ lại, tiếng nói nhỏ dần trong đêm.
@TranDangDuong
Này anh Võ. Trả em cái áo coi!
NVP - Nam
Hứ! Còn lâu. Áo này đẹp anh lấy làm của riêng. Lêu lêu.
@TranDangDuong
Đùa không vui đâu trả cho em đi…
@TranDangDuong
Mai em mua cái mới cho nhé?
NVP - Nam
Thôi trêu mày tý mà sao mếu máo thấy ghê. Anh trêu trả mày nè!
Cậu nhìn. Không nghe thấy rõ nhưng cậu biết. Một thế giới hoàn toàn khác với nơi cậu đang đứng.
Nơi cậu đang đứng, giàu có hơn trăm triệu người. Nhưng hạnh phúc không bằng một phần người ta..
Cậu tựa người vào lan can, khẽ nhắm mắt.
@LeQuangHung
Ở đó… có ai được sống dễ dàng hơn mình không?
Hướng nội nói nhiều
Hoá ra viết truyện lâu hơn mìn tưởn 🥰
03.
Ngoài trời đang mưa rất to.
Hệt như thể bầu trời đang âm thầm cảnh báo một điều gì đó đau lòng sắp xảy đến.
Chiếc taxi cũ chạy chậm rãi trên con phố Hà Nội ướt sũng, nước mưa quét dài trên mặt kính, phản chiếu ánh đèn vàng vọt của những cửa tiệm đã lên đèn.
Bên trong xe là một gia đình nhỏ lặng lẽ đi ăn sinh nhật.
Đăng Dương năm ấy mới mười tuổi.
Anh ngồi sát bên em gái, cô bé vừa tròn sáu tuổi trong ngày hôm nay.
Bàn tay nhỏ của Dương siết chặt lấy đầu gối, ánh mắt ngây ngô nhưng đầy bất an khi cảm nhận được tốc độ chiếc xe mỗi lúc một nhanh.
Nhưng khi quay sang nhìn em gái, thấy con bé cười tươi, ôm chặt chiếc balo cũ, ánh mắt lấp lánh mong chờ. Dương cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
@TranThuyDuong - em gái anh
Anh Dương!
@TranThuyDuong - em gái anh
Nay lần đầu tổ chức sinh nhật em. Lần sau đến lượt anh nha!
Dương nghiêng đầu, suy nghĩ rất lâu.
@TranDangDuong
Ờm..ủa mà sinh nhật là gì thế?
@TranDangDuong
Sinh nhật….vui hong?
@TranThuyDuong - em gái anh
Trời anh Dương lớn đầu rồi mà không biết sinh nhật là gì hả?
Con bé phồng má và vẫn cười thật tươi.
@TranThuyDuong - em gái anh
Là ngày rất vui đó! Bạn em nói hôm đó được tặng quà nè, gấu bông nè, búp bê, siêu nhân nữa!
@TranDangDuong
Ủa? Thích vậy hả? Sao anh chưa từng có sinh nhật?”
@TranThuyDuong - em gái anh
Em hong biết.
Con bé ngập ngừng một chút rồi ngẩng lên nhìn anh.
@TranThuyDuong - em gái anh
Mà anh Dương lớn tặng em gì dạ?
@TranDangDuong
Hì hì giờ anh hong có. Nhưng mai sau anh hứa tặng Dương bé một con búp bê thật đẹp. Như anh vậy!
Hôm nay là sinh nhật cô bé, nhưng gia đình họ chẳng có tiền mua bánh kem hay quà đắt tiền.
Họ chỉ gom góp được vài chục nghìn, đủ để cả nhà ăn một bữa tối ở quán cơm rẻ tiền quen thuộc.
Vài chiếc ghế gỗ ọp ẹp, những bát canh ít rau và cơm nguội… nhưng với hai anh em, đó là niềm hạnh phúc quý giá.
Mẹ xoa đầu em gái, giọng dịu dàng.
NVP - Nữ
Mẹ anh: Dương bé con có thích tổ chức sinh nhật không..?
@TranThuyDuong - em gái anh
Dạ có.. nhưng nhà mình không đủ tiền để ăn nhiều đâu mẹ.
Câu nói được thốt ra từ một đứa trẻ sáu tuổi khiến người mẹ nghẹn lại.
Con bé hiểu chuyện hơn tuổi rất nhiều..
Người bố cúi đầu, nhìn đôi tay tật nguyền của mình.
NVP - Nam
Bố anh: Anh chỉ ước mình làm đủ tiền tổ chức sinh nhật cho hai đứa…Nhưng cái tay phế này…
Người mẹ nắm lấy tay chồng, khẽ lắc đầu.
NVP - Nữ
Mẹ anh: Không sao đâu. Em sẽ cố nhặt thêm rác, mình cùng nhau cố gắng chút nữa.
Họ nhìn hai đứa con bằng ánh mắt vừa ấm áp, vừa bất lực.
NVP - Nữ
Mẹ anh: Dù có thế nào…
NVP - Nam
Bố anh: Các con phải luôn ở bên nhau.
“ Gia đình… là sức mạnh.”
Nhưng định mệnh không cho họ thêm thời gian.
Một chiếc xe mất lái lao tới trong cơn mưa mù mịt. Tiếng kim loại va chạm chát chúa xé toạc không gian. Mùi máu tanh tràn ngập trong khoang xe.
Đăng Dương chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, anh ôm chặt em gái vào lòng.
Cha mẹ anh gắng gượng dùng sức lực cuối cùng đẩy hai bảo bối mình ra khỏi xe trước khi mọi chuyện trong nên tồi tệ hơn.
NVP - Nữ
Mẹ anh: Đăng Dương… chăm sóc em… đừng để em thiếu thốn…
NVP - Nam
Bố anh: Gia đình…phải ở bên nhau…
Bản năng của một người anh trai cảnh báo anh rằng nguy hiểm đang cận kề vai.
Anh chỉ biết ôm chặt em gái, đôi chân run rẩy.
Anh phải chạy, chạy trước khi chiếc xe phát nổ.
Vừa chạy vừa ôm người em gái đang gào khóc trong mưa.
Dù khờ khạo bẩm sinh, anh hiểu. Từ giây phút này, anh đã mất tất cả.
Và cũng từ giây phút này, anh là chỗ dựa duy nhất của em gái.
Những năm sau đó. Đăng Dương bỏ học.
Anh đi làm, nuôi em gái lớn lên giữa tháng ngày nghèo đói và lạnh lẽo. Họ hàng quay lưng. Không ai quay ra giúp đỡ.
Anh vẫn dũng cảm sống, sống tiếp để cứu rỗi tâm hồn em gái.
Thuỳ Dương lớn lên với nỗi ám ảnh về ngày sinh nhật và đêm mưa năm ấy.
Con bé chưa từng dám đi đám tang cha mẹ. Để mặc anh trai khờ khạo bơ vơ tại nhà tang lạnh lẽo, lo liệu từng nơi an nghỉ cuối cùng của cha mẹ hai người.
Cũng chưa từng đặt chân tới ngôi mộ mà chính tay anh trai xây.
@TranThuyDuong - em gái anh
Anh Dương…
@TranThuyDuong - em gái anh
Nếu hôm đó em không đòi đi tổ chức sinh nhật..thì đã.
@TranThuyDuong - em gái anh
Không xảy ra chuyện..
Mỗi lần nhắc đến mộ hay sinh nhật, mắt cô lại nhòe lệ, tim đập loạn nhịp.
Đăng Dương luôn xoa đầu em. An ủi bằng lời nói vụng về nhưng chân thành nhất.
@TranDangDuong
Không phải lỗi của Dương bé..
@TranDangDuong
Dương luôn bên Dương bé mà..
@TranDangDuong
Cha mẹ sẽ luôn ở trong tim chúng ta mà..
Anh làm đủ mọi việc để nuôi em gái, từ việc đi giao hoa quả, đến bốc vác tại công trường, phát tờ rơi quảng cáo ở quảng trường.
Dưới nắng gắt hay mưa phùn, anh vẫn làm. Vì vụng về anh thường xuyên bị mắng, bị trầy tay hay vấp ngã.
Nhưng anh chưa từng bỏ cuộc.
NVP - Nam
Dương! Cẩn thận đó.
NVP - Nam
Chủ thầu thấy thì toang cả lũ.
NVP - Nam
Ra đây chú lau mặt cho, bụi bám lên hết sao nhìn đường làm việc.
@TranDangDuong
Cảm ơn chú nhiều ạ
Dáng người cao lớn, đôi tay thì chai sạn, cơ bắp căng cứng, ánh mắt vẫn lấp lánh vẻ quyết tâm.
@TranDangDuong
“Phải làm… để em được đi học… để em không thiếu thốn…”
Anh từng bị sếp mắng vì làm sai công việc nhỏ, nhưng chưa bao giờ dám bỏ cuộc. Mỗi lần té ngã, anh lại đứng dậy, cẩn thận hơn.
Những đêm về nhà trọ, anh rửa tay, nhìn em gái làm bài tập, nước mắt trộn lẫn mồ hôi và thầm nhủ.
@TranDangDuong
“Dương sẽ chịu tất cả khó khăn này… chỉ cần em được đi học...”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play