Ngoại Lệ Không Thể Chia |Hàm, Hằng, Nguyên, Minh_Văn|
Chương 1: Giới Thiệu
Dương Bác Văn, em là sinh viên năm ba của trường đại học tư thục A. Trong mắt mọi người, em luôn là tâm điểm bởi dáng vẻ hồn nhiên, vô tư và ngây thơ – thứ khiến bất kỳ ai tiếp xúc cũng dễ mềm lòng. Thế nhưng, cũng chính vì nhan sắc và gia thế ấy mà em trở thành đối tượng của sự ghen tị. Từ năm nhất cho đến tận bây giờ, không ít sinh viên đã tìm cách bắt nạt em, âm thầm hoặc công khai.
Sức khỏe của em lại không tốt. Em được chẩn đoán mắc chứng suy giảm miễn dịch, cơ thể yếu ớt đến mức chỉ cần dính mưa một chút cũng đủ để cảm lạnh, còn mỗi khi đông về, những cơn sốt cao lại liên tiếp ập đến. Vì thế, cả dòng tộc luôn sống trong nỗi lo lắng cho em. May mắn thay, em vẫn còn cô chị gái đang quản lý công ty tại Hàn Quốc, phần nào trở thành chỗ dựa để gia đình an tâm hơn.
Trương Quế Nguyên – 24 tuổi
Lớn tuổi nhất trong nhóm, cũng là người mang khí chất trầm ổn và nguy hiểm nhất. Ở Quế Nguyên có sự điềm tĩnh của người đã quen nắm quyền sinh sát, từng bước đều tính toán kỹ lưỡng. Gia thế khủng, quan hệ rộng cả trong lẫn ngoài ánh sáng, anh hiếm khi ra tay, nhưng một khi đã động thì không ai có thể toàn thân rút lui.
Tả Kỳ Hàm – 23 tuổi
Bằng tuổi với Dương Bác Văn, nhưng khí chất hoàn toàn đối lập. Kỳ Hàm lạnh lùng, áp chế mạnh, là kiểu người sinh ra đã đứng ở vị trí cao. Gia tộc quyền thế khiến anh không cần tranh giành, bởi mọi thứ vốn dĩ đã nằm trong tay. Ánh mắt anh sắc bén, ít cảm xúc, luôn khiến người khác tự giác lùi bước.
Trần Dịch Hằng – 23 tuổi
Cùng tuổi với Tả Kỳ Hàm và Dương Bác Văn. Dịch Hằng mang vẻ trầm lặng, lý trí, không thích phô trương nhưng lại là người khó đoán nhất. Là người thừa kế tập đoàn công nghệ lớn, anh quen với việc kiểm soát cục diện từ trong bóng tối. So với sự lạnh lẽo bên ngoài, nội tâm của Dịch Hằng sâu và nặng hơn nhiều.
Trần Tuấn Minh – 22 tuổi
Nhỏ tuổi nhất nhưng không hề kém cạnh. Tuấn Minh mang phong thái điềm đạm, chín chắn vượt xa tuổi thật. Gia tộc nắm giữ hệ thống y dược và tài chính khiến anh sớm học được cách che giấu cảm xúc. Ít nói, ít thể hiện, nhưng mỗi quyết định đều chuẩn xác và tàn nhẫn khi cần.
Dương Bác Văn tồn tại giữa bốn người họ như một ngoại lệ không thể kiểm soát. Em quá yếu ớt, quá trong trẻo so với thế giới quyền lực và lạnh lùng mà họ đang đứng, nhưng cũng chính vì thế mà vô tình trở thành trung tâm chung của cả bốn. Không ai nói ra, không ai chính thức thừa nhận, nhưng tất cả đều ngầm hiểu — Bác Văn là người không được phép bị tổn thương.
Trương Quế Nguyên giữ vai trò trấn áp tổng thể. Anh là người đặt ra ranh giới, cũng là người đầu tiên ra tay nếu có bất kỳ nguy hiểm nào tiến gần Bác Văn. Tả Kỳ Hàm mang tính chiếm hữu rõ rệt hơn, sự tồn tại của anh giống như một bức tường lạnh lẽo luôn đứng giữa Bác Văn và thế giới bên ngoài. Trần Dịch Hằng là người kiểm soát mọi thứ trong âm thầm — từ sức khỏe, sinh hoạt cho đến những mối quan hệ xung quanh em. Còn Trần Tuấn Minh, tuy nhỏ tuổi nhất, lại là người duy nhất không tạo áp lực, đứng cạnh Bác Văn bằng sự tôn trọng và dịu dàng hiếm hoi.
Giữa họ tồn tại một sự cân bằng mong manh. Không ai cho phép người khác vượt quá giới hạn, nhưng cũng không ai sẵn sàng buông tay. Bác Văn bị bao bọc trong một vòng bảo hộ vô hình — vừa an toàn, vừa ngột ngạt — nơi bốn người đàn ông quyền lực cùng hướng ánh mắt về một điểm duy nhất. Và chính em, dù không hề cố ý, lại trở thành điểm yếu chung, cũng là thứ khiến họ sẵn sàng phá vỡ mọi nguyên tắc của chính mình.
Chương 2: Ai được phép, ai không được phép
Như thường lệ, Dương Bác Văn bước vào khuôn viên trường trong tiếng gọi rộn ràng.
???
Lại đây ngồi chung nè.
???
Cho cậu này, kẹo mới mua đó.
Em còn chưa kịp đặt túi xuống đã bị vây kín. Những gương mặt quen thuộc cười nói xung quanh, tiếng trò chuyện chồng lên nhau, ồn ào nhưng ấm áp. Có người dúi vào tay em một viên kẹo, có người kéo em ngồi xuống giữa nhóm, hỏi han đủ chuyện vụn vặt.
Bác Văn cười, hơi ngại nhưng không từ chối.
Em quen với chuyện này rồi — từ năm nhất đến giờ, mọi người lúc nào cũng đối xử với em như vậy. Có lẽ vì em dễ gần, cũng có lẽ vì dáng vẻ yếu ớt khiến người khác vô thức muốn che chở.
Em không biết rằng, ở một góc khác của sân trường, có bốn ánh mắt đang dừng lại trên người mình.
Trương Quế Nguyên đứng dựa vào lan can tầng hai.
Hắn không bước xuống, cũng không biểu lộ cảm xúc gì rõ ràng. Ánh mắt hắn lướt qua đám đông vây quanh em, dừng lại hơi lâu, rồi khẽ nheo lại. Cảnh tượng ấy… không hợp mắt hắn một chút nào.
Ở phía dưới, Tả Kỳ Hàm khoanh tay dựa vào tường.
Gã nhìn thấy viên kẹo được đưa cho em, nhìn thấy nụ cười trên môi em, ánh mắt tối đi một thoáng. Không rõ là khó chịu vì quá ồn ào, hay vì quá nhiều người đứng quá gần em.
Gã thấp giọng, không biết đang nói với ai.
Trần Dịch Hằng đứng cạnh đó, ánh mắt trầm lặng hơn. Anh không nhìn đám đông, chỉ nhìn em. Nhìn cách em khẽ ho một tiếng rồi quay mặt đi, nhìn bàn tay em siết nhẹ viên kẹo như thể đang cố che giấu sự mệt mỏi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh khẽ cau mày.
Còn Trần Tuấn Minh đứng sau cùng.
Cậu không tỏ ra khó chịu, chỉ lặng lẽ quan sát. Khi thấy có người vô thức kéo tay em quá mạnh, ánh mắt cậu dừng lại một nhịp, rồi rời đi như chưa từng để tâm.
Không ai trong bốn người bước tới.
Không ai chen vào đám đông.
Và cùng lúc đó, trong lòng mỗi người đều hiện lên cùng một cảm giác —
những kẻ đang vây quanh em… thật chướng mắt.
Bác Văn hoàn toàn không hay biết điều đó.
Em chỉ cười, nói chuyện với bạn bè, không nhận ra rằng từ giây phút này, mình đã lọt vào tầm mắt của những người không quen đứng ngoài cuộc.
Chưa biết rằng, sự chú ý kia sẽ không biến mất.
Cũng chưa biết rằng, mình đã trở thành một ngoại lệ — dù chưa ai nói ra thành lời.
Dương Bác Văn bắt đầu nhận ra vài điều… hơi lạ.
Không phải ngay lập tức, mà là từng chút một, chậm rãi đến mức em suýt nghĩ mình tưởng tượng.
Như lúc em đang nói chuyện với bạn trong hành lang, người đó bỗng bị gọi đi gấp. Hay khi một nhóm sinh viên thường hay trêu chọc em đột nhiên im bặt, ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng. Mọi thứ diễn ra quá tự nhiên, quá trơn tru, đến mức không để lại dấu vết.
Hôm đó trời trở lạnh. Gió thổi qua hành lang mang theo hơi ẩm khiến cổ họng em ngứa rát. Bác Văn vừa bước ra khỏi lớp thì bị chặn lại bởi hai sinh viên khóa trên — những người từ lâu đã không ưa gì em.
???
Dương Bác Văn đúng không?
Giọng nói không thân thiện.
Em khẽ gật đầu, tay vô thức siết chặt quai túi. Cơ thể em vốn yếu, chỉ cần đứng lâu cũng thấy choáng.
???
Nghe nói cậu được nhiều người thích lắm ha?
Một người cười nhạt, ánh mắt đầy ý dò xét.
Bác Văn chưa kịp trả lời thì người kia đã tiến lên một bước. Khoảng cách quá gần khiến em theo phản xạ lùi lại.
Giọng nói vang lên trầm thấp, cắt ngang cuộc đối thoại.
Trần Dịch Hằng đứng ở cuối hành lang. Anh bước tới, ánh mắt lướt qua hai sinh viên kia, rồi dừng lại trên người Bác Văn — sắc mặt nhợt nhạt, hơi thở không đều.
Trần Dịch Hằng
Cậu ấy không khỏe.
Giọng anh dứt khoát, không phải hỏi.
Ánh mắt Dịch Hằng chuyển sang hai người đối diện, lạnh hẳn đi.
Chỉ hai chữ ngắn gọn, không nâng giọng, nhưng đủ khiến không khí đóng băng.
Hai sinh viên kia cứng người trong một nhịp. Không ai dám nói thêm lời nào. Họ cúi đầu, quay người rời đi nhanh đến mức gần như bỏ chạy.
Bác Văn ngẩn người, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Dịch Hằng đã quay sang em.
Anh không chạm vào em, chỉ đứng lệch sang một bên, chắn gió.
Ở góc xa hơn, Tả Kỳ Hàm nhìn thấy toàn bộ.
Gã nhíu mày, rõ ràng không hài lòng — không phải vì chuyện vừa rồi, mà vì có người đã đứng quá gần em trước khi gã kịp làm gì.
Trên tầng cao, Trương Quế Nguyên vẫn đứng đó.
Hắn không xuống, cũng không can thiệp. Chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng em rời đi, ánh mắt trầm xuống, như đang cân nhắc điều gì đó sâu hơn.
Còn Trần Tuấn Minh…
Cậu đứng ở cầu thang, khi thấy em quay đầu lại thì khẽ gật đầu một cái, như một lời chào rất nhẹ.
Bác Văn đáp lại bằng một nụ cười nhỏ.
Em nghĩ họ chỉ là những người… tốt bụng.
Em không biết rằng, từ khoảnh khắc ấy, một ranh giới vô hình đã được vạch ra.
hẹ hẹ hẹ
#noveltoonmaidinh
Chương 3: Khoảng cách an toàn
Sau hôm đó, trường học vẫn náo nhiệt như thường.
Dương Bác Văn vừa bước vào khu giảng đường đã bị vây quanh. Người đưa bánh, người dúi kẹo, tiếng cười nói rộn ràng không dứt. Em cười theo, ánh mắt cong cong, dáng vẻ vô tư khiến ai nhìn cũng khó mà không mềm lòng.
Em không nhận ra rằng —
những người đứng quá gần mình đã ít đi.
Buổi chiều, Bác Văn ở lại thư viện.
Trời trở lạnh nhanh hơn em tưởng. Không khí trong phòng yên tĩnh, điều hòa chạy đều khiến đầu ngón tay hơi lạnh. Em ngồi ở bàn gần cửa sổ, đọc được một lúc thì cổ họng bắt đầu khô rát. Em quay mặt đi, ho khẽ, cố kìm lại.
Giọng nói vang lên ngay bên cạnh.
Bác Văn ngẩng đầu lên, bắt gặp Trần Tuấn Minh không biết đã đứng đó từ lúc nào. Cậu đặt một chai nước ấm xuống bàn, đẩy nhẹ về phía em, động tác gọn gàng và dứt khoát.
Em khựng lại một chút, rồi mới đưa tay nhận lấy.
Dương Bác Văn
Ừ… cảm ơn em.
Tuấn Minh kéo ghế ngồi xuống đối diện. Cậu không hỏi han quá nhiều, cũng không nhìn em chăm chú. Chỉ mở sách ra, giữ một khoảng cách vừa đủ — không xa, nhưng cũng không khiến người khác cảm thấy bị ép sát.
Một lát sau, cậu mới lên tiếng.
Trần Tuấn Minh
Thư viện lạnh.
Trần Tuấn Minh
Lần sau anh nhớ mặc thêm áo.
Bác Văn gật đầu theo phản xạ.
Dương Bác Văn
Ừm… anh biết rồi.
Hơi ấm từ chai nước lan dần xuống cổ họng, khiến cơ thể em thả lỏng hơn. Em nhận ra rằng ở cạnh Trần Tuấn Minh, mình không cần phải dè chừng điều gì. Không cần cười quá nhiều, cũng không cần để ý ánh mắt xung quanh.
Sự im lặng giữa hai người rất yên.
Ở phía xa, có người đang nhìn.
Tả Kỳ Hàm liếc sang, ánh mắt trầm xuống rõ rệt.
Trần Dịch Hằng thoáng cau mày khi thấy chai nước trong tay em.
Còn Trương Quế Nguyên chỉ tựa vào kệ sách, ánh nhìn lạnh lẽo, không rõ đang nghĩ gì.
Nhưng Tuấn Minh không quay đầu lại.
Cậu lật sang trang sách khác, rồi nói, giọng hạ thấp, chỉ đủ để hai người nghe thấy.
Trần Tuấn Minh
Nếu mệt thì nói với em.
Trần Tuấn Minh
Em đưa anh về.
Bác Văn sững lại một nhịp.
Không phải vì câu nói đó quá thân mật.
Mà vì cách cậu nói — chắc chắn, như thể đó là việc cậu đã quyết, không cần em đồng ý hay không.
Em siết nhẹ chai nước trong tay, rồi khẽ đáp
Tuấn Minh không nói thêm gì nữa. Chỉ ngồi đó, đọc sách, giống như việc trông chừng em là điều hiển nhiên.
Bác Văn cúi đầu xuống trang giấy, khóe môi cong lên rất nhẹ.
Em không hề biết rằng —
giữa những ranh giới vừa được đặt ra, có một người đã đứng sẵn ở vị trí
đủ gần để quyết định thay em,
và đủ kiên nhẫn để đợi em ngoan ngoãn chấp nhận.
Trời tối nhanh hơn Bác Văn tưởng.
Khi em đứng dậy thu dọn sách, đầu óc đã bắt đầu choáng nhẹ. Động tác chậm đi một nhịp, đến cả quai balo cũng cài không ngay được.
Trần Tuấn Minh
Anh đứng yên.
Giọng Tuấn Minh vang lên ngay sát bên. Cậu đưa tay giữ lấy balo giúp em, kéo khóa lại gọn gàng, động tác thuần thục như đã quen làm việc này từ lâu.
Trần Tuấn Minh
Em nói sẽ đưa anh về.
Trần Tuấn Minh
Không phải hỏi.
Bác Văn hé miệng định từ chối, nhưng khi nhìn vào ánh mắt kia, lời nói lại mắc kẹt trong cổ họng. Cuối cùng chỉ khẽ đáp
Trên đường ra xe, em gần như không phải làm gì cả. Tuấn Minh đi bên ngoài, vô thức chắn gió, một tay giữ lấy cổ tay em — không chặt, nhưng đủ để em không bị lạc nhịp.
Bác Văn cúi đầu nhìn tay mình trong tay cậu, tai bắt đầu nóng lên.
Xe dừng trước cổng Dương gia.
Đèn vàng hắt xuống nền gạch, gió đêm mang theo hơi lạnh. Bác Văn vừa bước xuống xe thì đầu óc chao nhẹ. Em còn chưa kịp phản ứng thì đã được giữ lại.
Trần Tuấn Minh
Anh từ từ thôi.
Tuấn Minh đứng rất gần. Gần đến mức em có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người cậu — nhàn nhạt, sạch sẽ, khiến người khác khó mà đề phòng.
Giọng nói trầm xuống, không nặng nề, nhưng lại mang theo cảm giác… không cho phép phản bác.
Dương Bác Văn
…Em nói như vậy anh ngại.
Khóe môi Tuấn Minh cong lên rất nhẹ.
Trần Tuấn Minh
Ngại thì tốt.
Trần Tuấn Minh
Còn biết nghe lời.
Trước khi em kịp hiểu hết ý câu nói đó, Tuấn Minh đã đưa tay lên, đặt lên đỉnh đầu em. Lòng bàn tay ấm áp, xoa nhẹ một cái — rất khẽ, rất nhanh, nhưng đủ để tim em lỡ mất một nhịp.
Trần Tuấn Minh
Đừng để mai em phải qua kiểm tra anh.
Chưa kịp nói hết câu, Tuấn Minh đã cúi xuống một chút. Trán em chạm vào môi cậu trong khoảnh khắc rất ngắn — nhẹ đến mức nếu không tỉnh táo, có lẽ sẽ tưởng mình nghĩ nhiều.
Tuấn Minh lùi lại như chưa hề có chuyện gì xảy ra, giọng nói bình thản như thường.
Cánh cổng Dương gia mở ra.
Bác Văn đứng đó thêm vài giây, tay vô thức chạm lên trán mình.
Khi em quay đầu lại, xe đã rời đi.
Bác Văn không biết rằng —
người vừa hôn trán mình, lúc này đang nắm chặt vô lăng, ánh mắt trầm xuống.
Tuấn Minh khẽ nói với chính mình.
Trần Tuấn Minh
Nhưng cũng không vội.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play