Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[TườngVăn] Hả, Tôi Mang Thai Sao!

DẤU HIỆU

Lưu Diệu Văn nhận ra cơ thể mình khác đi vào một buổi sáng rất bình thường.
Không đau. Không sốt. Không có bất kỳ biểu hiện nào đủ nghiêm trọng để gọi là bệnh.
Chỉ là… không đúng.
...
Cậu thức dậy sớm hơn thường lệ, mí mắt nặng trĩu dù tối qua ngủ đủ. Vừa bước vào phòng tắm, mùi sữa tắm quen thuộc lại khiến dạ dày cuộn lên khó chịu. Cảm giác buồn nôn thoáng qua rất nhanh, nhanh đến mức Diệu Văn đứng yên vài giây rồi tự kết luận: chỉ là phản ứng sinh lý tạm thời.
Những ngày sau đó, cảm giác mệt mỏi không biến mất. Công việc vẫn hoàn thành trọn vẹn, đầu óc vẫn sắc bén, nhưng cơ thể lại như chậm hơn nửa nhịp. Có lúc đang họp, Diệu Văn vô thức đặt tay lên bụng dưới,không đau, chỉ là nặng.
Cảm giác ấy rất lạ.
Tuyến thể cũng không ổn định
...
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Cơ thể mình sao vậy//nằm trên giường//
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Tặc.... Khó chịu chết đi đc
...
Rồi đến khi có phản ứng lạ với mùi rượu trở nên dữ dội đến mức phải cậu buồn nôn , biết mình không thể tiếp tục làm ngơ.
_Tại bệnh viện_
Phòng khám yên tĩnh, sáng lạnh. Diệu Văn ngồi xuống ghế, lưng thẳng, gương mặt không biểu lộ cảm xúc. Với cậu, đây chỉ là một thủ tục phiền phức cần xử lý nhanh
Bác sĩ hỏi vài câu cơ bản.
Diệu Văn trả lời gọn gàng, không thừa chữ.
sau khi khám và xem kết quả, bác sĩ im lặng khá lâu.
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Có vấn đề sao?
Diệu Văn hỏi, giọng đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
BÁC SĨ :..Cơ thể cậu...//ngập ngừng//
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Nói thẳng
BÁC SĨ: Cơ thể cậu đang xuất hiện những phản ứng sinh lý giống giai đoạn đầu của thai kỳ.
Không khí trong phòng như bị ngưng đọng
Cậu nhìn thẳng vào đối phương, ánh mắt lạnh đến mức gần như vô cảm. Rồi cậu bật cười.
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Ha, Hình như bác sĩ có nhầm lẫn rồi thì phải
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Tôi đâu phải Omega
Bác sĩ còn chưa kịp nói thêm, cậu đã đứng dậy.
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Kiểm tra lại.
Cậu rời khỏi phòng khám ngay sau đó. Bước chân vẫn vững vàng, lưng thẳng, dáng vẻ không có gì thay đổi.
Nhưng khi cánh cửa thang máy khép lại, cảm giác nặng nề quen thuộc lại xuất hiện.
Rất rõ. Rất thật.
Cậu vô thức đặt tay lên bụng dưới, khẽ siết lại.
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Mang thai sao....vớ vẩn
Trong đầu, một hình ảnh không mong muốn chợt lóe lên men rượu, ánh đèn mờ, và một Omega xa lạ trong đêm tiệc vài tuần trước. Một đêm mà cậu chưa từng xem là quan trọng.

ÁNH ĐÈN VÀ RƯỢU

CHƯƠNG 2 – ÁNH ĐÈN VÀ RƯỢU
...
Ánh đèn pha lê treo cao, rọi xuống đại sảnh một thứ ánh sáng quá mức hoàn hảo.
Lưu Diệu Văn đứng giữa đám đông, vest đen thẳng nếp, sống lưng thẳng tắp. Cậu không cười, cũng không tỏ ra khó chịu, chỉ là đứng đó, lạnh lùng và xa cách.
Bữa tiệc kiểu này, cậu đã quen từ lâu.
Những cái bắt tay vô nghĩa. Những câu xã giao rập khuôn. Những ánh mắt đánh giá lẫn dò xét.
Cậu cầm ly rượu trong tay nhưng không uống.
Ngay khi mùi cồn thoang thoảng lan trong không khí, dạ dày cậu khẽ thắt lại.
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
//nhăn mặt//
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Mùi này....muốn..//bỏ ly rượu //
Cảm giác buồn nôn âm ỉ lan lên cổ họng, không mạnh, nhưng dai dẳng như một làn sóng nhỏ liên tục vỗ vào
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đầu óc bỗng chao nhẹ.
vô thức siết chặt ngón tay quanh thân ly
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Cơ thể mình sao vậy...//chóng mặt//
...
thấy khó chịu quá cậu quay người, định rời khỏi khu vực trung tâm để tìm chút không khí dễ thở hơn thì...
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Hự..//va chạm//
Một cú va chạm nhẹ
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Xin lỗi
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay sát bên tai. Diệu Văn ngẩng đầu. Người đàn ông trước mặt cao gầy, dáng người thẳng, áo vest tối màu đơn giản. Ánh mắt đối phương bình tĩnh đến lạ, không lúng túng, cũng không vội vàng tránh né.
Rất trẻ
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Ừm.. không sao
cậu đáp, giọng lạnh, ánh nhìn lướt qua như một thói quen
Ngay khoảnh khắc ấy, cơn buồn nôn bỗng dâng lên rõ rệt hơn.
Mùi rượu. Mùi nước hoa. Không khí kín bưng. Tất cả cùng lúc ép vào lồng ngực.
. Một cảm giác chóng mặt bất chợt kéo đến, khiến trước mắt cậu tối đi trong tích tắc.
Cậu buộc phải cúi đầu, đặt tay lên mép bàn gần đó để giữ thăng bằng
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Anh ổn không?
Giọng nói kia vang lên lần nữa, thấp và gần hơn.
...
Không muốn bị nhìn thấy. Không muốn bị quan tâm. Cậu đứng thẳng dậy, xoay người rời đi, bước chân nhanh hơn bình thường. Bụng dưới nặng trĩu, dạ dày vẫn khó chịu, mỗi bước đi đều mang theo cảm giác sai lệch mà cậu không muốn gọi tên.
Chỉ là phản ứng nhất thời.
____________
Nghiêm Hạo Tường đứng lại giữa ánh đèn.
Anh đã thấy rõ khoảnh khắc kia.
Khoảnh khắc Diệu Văn khẽ mất thăng bằng. Khoảnh khắc bàn tay kia run rất nhẹ. Khoảnh khắc cậu cố tỏ ra bình thản, như thể không có gì xảy ra
Hạo Tường không đuổi theo. Anh chỉ siết nhẹ ngón tay, ánh nhìn trầm xuống.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Anh vẫn luôn như vậy sao//nhói tim//
______________
NovelToon
Làm ơn hãy donate cho tui
đói lắm rùi
NovelToon
không bắt buộc

ĐỨA BÉ MUỐN CHA RÙI

CHƯƠNG 3 – ĐỨA BÉ MUỐN CHA
cậu ngồi một mình rất lâu.
Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc từng nhịp, như đang đếm ngược thứ gì đó không thể tránh.
Trên bàn, que thử thai được giấu dưới một tờ giấy. Hai vạch đỏ chót hiện lên..
Cậu ôm bụng thầm nói:
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Mày đến làm gì chứ…
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
...
Cậu không hề muốn đứa bé này. Ít nhất… là chưa từng nghĩ đến chuyện có con
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Ha!
Diệu Văn cười nhạt.
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Mày phiền thật đấy..
Tuy nói vậy nhưng tay lại không rời khỏi bụng.
Chiều hôm đó, Diệu Văn quay lại công ty.
Chưa kịp vào văn phòng, cậu đã thấy Tống Du đứng ở quầy lễ tân, như thể đang chờ sẵn
Tống Du
Tống Du
A, anh lưu.
Tống Du
Tống Du
chúng ta lại gặp nhau rồi//cười duyên//
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Ưm//gật đầu//
Diệu Văn bước đi, Tống Du theo sát.
Tống Du
Tống Du
Này anh Lưu!
Tống Du
Tống Du
Anh Hạo Tường lo cho anh lắm.
Tống Du
Tống Du
Hôm qua anh ấy còn ...hỏi em....
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Hỏi em ?
Tống Du
Tống Du
Anh thích kiểu omega nào?
Diệu Văn dừng lại, ánh mắt lạnh hẳn
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
muốn nói gì?
Ha ha ha
...
Tống Du tiến gần hơn nửa bước, giọng hạ thấp:
Tống Du
Tống Du
ôi căng thế, thả lỏng đi nào ! //ghé sát//
chưa kịp nói tiếp ,ả bị một bàn tay hất ra
_____
NGHIÊM HẠO TƯỜNG!!
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Đi hơi xa rồi đó cô nương //lườm//
giọng nói vẫn bình thản đến đáng sợ.
Tống Du
Tống Du
Nghiêm tổng! sao anh lại ở đây
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Tại sao ko!!
Hạo Tường nhìn thẳng vào mắt ả ta, ánh nhìn tối xuống, lạnh đến mức sắp giết ả đến nơi
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Từ hôm nay tránh xa anh ấy//gằn giọng//
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Nếu không…
Anh dừng lại, môi cong lên một nụ cười rất nhạt.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Cô cẩn thận cái mạng hèn này của cô đi //nói nhỏ//
Tống Du tái mặt.
______
Hạo Tường quay sang Diệu Văn ngay sau đó.
Ánh mắt vừa rồi còn tối ,giờ đã dịu hẳn.
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
“Anh có mệt không?”
Sự thay đổi quá nhanh khiến Diệu Văn sững người.
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Cậu ...cậu làm cái gì vậy..?
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Bảo vệ anh//cười nhẹ//
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
ko cần
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
....
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Nhưng tôi cần.
Câu nói khiến tim Diệu Văn khẽ lệch nhịp.
________
_Tua_
9h35'
Diệu Văn lại buồn nôn. Cậu ôm bồn rửa, mồ hôi lạnh thấm sau lưng. Trong gương, sắc mặt cậu tái đi rõ rệt.
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Đứa bé.....nhóc sao nay..//run rẩy//
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
hự...
...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play