Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Bâng X Jiro] Trí Ái

Chương 1.

meow
meow
Híi
meow
meow
Chào mừng mọi người đến tác phẩm của tuii
meow
meow
Có thể sai xót , sai chính tả mong mọi người góp ý nhẹ nhàng!
meow
meow
Cảm ơn ặ
____
Sân trường sáng đó đông đến ngột ngạt.
Cờ đỏ bay phần phật trong nắng sớm, tiếng loa khai giảng vang lên đều đều như mọi năm, nhưng với Quý, mọi thứ lại nặng nề hơn rất nhiều. Em đứng giữa dòng học sinh lớp 10 mới, tay nắm chặt quai cặp, lưng thẳng tắp như một phản xạ đã ăn sâu từ nhỏ.
“Con phải vào trường chuyên.” “Con không được thua ai.” “Con là niềm tự hào của gia đình.”
Những câu nói ấy lặp đi lặp lại trong đầu Quý, át cả tiếng trống khai trường vang lên từng hồi.
Quý không phải thiên tài. Em biết rõ điều đó hơn ai hết. Em chỉ là một người bình thường, cố gắng gấp đôi, gấp ba người khác để đạt được thứ mà người ta gọi là “học bá”. Điểm số đẹp đẽ kia đổi bằng những đêm thức trắng, những lần đau đầu đến muốn nôn, và áp lực chưa bao giờ buông tha.
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Ê
Một giọng nói lười nhác vang lên bên cạnh.
Quý khẽ giật mình, quay sang thì bắt gặp một ánh nhìn nửa cười nửa khinh người. Cậu con trai đó cao hơn Quý một chút, dáng đứng thoải mái, đồng phục còn chưa thèm cài đủ cúc.
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Cậu đứng chắn nắng tôi rồi
Quý mím môi, lùi sang một bên. Trong lòng đã bắt đầu khó chịu.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
“Vô duyên vcl”
Cậu ta vẫn không nói lời cảm ơn, chỉ nhướng mày nhìn Quý từ đầu đến chân, ánh mắt như đang đánh giá một đề toán dễ.
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Cậu là Quý, đúng không?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//khựng lại//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Sao cậu biết tên tôi ?
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Danh sách học sinh chuyên Toán //cười nhạt//
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Tên cậu đứng ngay dưới tôi
Một câu nói ngắn gọn, nhưng đủ khiến Quý khó chịu đến mức muốn phản bác.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Thì ?
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Không sao cả. //nhún vai//
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Chỉ là nghe đồn cậu học giỏi lắm
Cái cách nói “nghe đồn” đó khiến Quý cảm thấy mọi nỗ lực của mình bị biến thành trò cười.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Còn cậu là…?
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Bâng.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Bâng -đứng đầu.
Quý siết chặt tay. Trong lòng nổi lên một cảm giác rất lạ — vừa tức, vừa bất an.
Bâng là cái tên mà Quý đã nghe từ rất lâu. Thiên tài hiếm có của tỉnh. Người chỉ cần nghe giảng phần trọng tâm là làm được hết đề, thậm chí còn chẳng buồn chép bài đầy đủ. Giáo viên vừa nể vừa ngán. Học sinh vừa ngưỡng mộ vừa khó chịu.
Và bây giờ, người đó đang đứng ngay trước mặt Quý.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Cậu nhìn tôi làm gì? //cúi xuống, giọng mang theo ý trêu chọc//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Áp lực à ? Nguyễn Ngọc Quý ?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Không.Tôi chỉ thấy cậu hơi… tự cao
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//bật cười//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Thiên tài mà không tự cao thì còn gì vui?
Câu nói đó như một mũi kim đâm thẳng vào lòng Quý.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Không phải ai cũng sinh ra đã giỏi sẵn.//giọng hơi run + nhìn thẳng về phía Bâng/
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Có người phải cố gắng rất nhiều.
Bâng nhìn Quý một lúc lâu hơn bình thường. Nụ cười nhạt dần, ánh mắt tối lại một chút, như thể đã chạm trúng điều gì đó thú vị.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Tôi biết.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Cho nên mới thích chọc cậu.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Cậu-
Tiếng gọi tập trung của giáo viên chủ nhiệm cắt ngang cuộc đối thoại. Học sinh bắt đầu di chuyển về lớp.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//quay lưng đi trước, vẫy tay không thèm ngoảnh lại//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Cùng lớp rồi. Từ từ mà tức.
Quý đứng sững lại vài giây, tim đập mạnh hơn bình thường
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
“Má…cái con chó này !?”
Ngày khai giảng đầu tiên ở trường chuyên
Quý không ngờ mình lại gặp một người khiến em vừa ghét cay ghét đắng, vừa… không thể làm ngơ.
Và em cũng không biết rằng, từ khoảnh khắc ấy, cuộc sống mười tám tuổi của mình đã bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
____
meow
meow
Tới đây thui he
meow
meow
Lúc đầu là viết tiểu thuyết … làm sao nhấn lộn qua truyện chat
meow
meow
Chắc phần dẫn sẽ nhiều hơn lời thoại ấy
meow
meow
Lỡ rồi làm luôn ha
meow
meow
Cảm mơn mọi người đã đọc đến đây
meow
meow
Love.

Chương 2.

meow
meow
meow
meow
Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ 🫶🏽
____
Lớp 10 chuyên Toán nằm ở dãy nhà cũ nhất trường.
Quý bước vào lớp, tim đập hơi nhanh. Mùi gỗ bàn ghế cũ pha với mùi phấn quen thuộc khiến em có cảm giác vừa thân thuộc vừa áp lực. Trên bảng, dòng chữ “Chào mừng các em đến với lớp 10 Toán” được viết ngay ngắn, nhưng Quý chỉ liếc qua một cái rồi cúi đầu tìm chỗ ngồi.
Em thích ngồi bàn trên. Gần bảng. Dễ tập trung.
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Ngồi đây
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau khiến Quý khựng lại.
Bâng đã ngồi sẵn ở bàn thứ hai, sát cửa sổ. Một chân gác hờ lên thanh ngang bàn, tay chống cằm, ánh mắt nhìn Quý đầy vẻ… hiển nhiên.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Không
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Tôi muốn ngồi bàn đầu.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Trùng hợp ghê //nhếch môi//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Tôi muốn ngồi bàn đầu.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//cau mày// Nhưng cậu đang ngồi đây rồi.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Ừ. //gật đầu rất thản nhiên//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Cho nên cậu ngồi cạnh tôi đi
Quý thật sự muốn quay lưng đi chỗ khác, nhưng cả dãy bàn đầu đã gần kín. Giáo viên chủ nhiệm còn chưa vào, lớp thì ồn ào, ai nấy đều đang tranh chỗ đẹp.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//nghiến răng, ngồi xuống bên cạnh//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
“Bình tĩnh. Chỉ là ngồi cạnh thôi”
Nhưng đời chưa bao giờ để Quý yên.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Cậu ghi bài đẹp thật //liếc sang cuốn vở của Quý, giọng lười nhác//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Nắn nót thế này chắc tốn nhiều thời gian lắm nhỉ?
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//siết bút// Không liên quan đến cậu.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Liên quan chứ !
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//nghiêng người sát hơn một chút//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Ngồi cạnh tôi mà.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Quý có thể ngửi thấy mùi xà phòng nhàn nhạt trên áo Bâng. Em bỗng thấy tai mình nóng lên, khó chịu lẫn bối rối.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Cậu có thể ngồi ngay ngắn không? //gằn giọng//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Không quen. //tỉnh bơ//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Với lại, cậu dễ phản ứng ghê.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Cậu-
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Các em ổn định chỗ ngồi
Giáo viên chủ nhiệm bước vào — thầy Hùng, nổi tiếng nghiêm khắc, ánh mắt chỉ cần quét một vòng là cả lớp im bặt.
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Lớp này tập hợp rất nhiều học sinh xuất sắc
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Nhưng tôi không cần thiên tài kiêu ngạo, cũng không cần học sinh học ngày học đêm rồi tự làm khổ mình.
Câu nói ấy khiến Quý khẽ sững lại.
Còn Bâng thì… cười.
Thầy Hùng bắt đầu gọi tên từng học sinh để điểm danh. Khi đến:
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Thóng Lai Bâng.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Có ạ. //giọng rõ ràng,tự tin//
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Nguyễn Ngọc Quý.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Dạ có.
Đa nhân vật
Đa nhân vật
//nhìn hai người một chút lâu hơn bình thường//
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Hai em ngồi cùng bàn à?
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Vâng
Quý quay sang trừng mắt nhìn, nhưng Bâng chỉ nhún vai, môi cong lên đầy vẻ khiêu khích.
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Rất tốt. //gật đầu//
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Hai em đều thuộc nhóm đầu vào cao nhất. Hy vọng các em… hỗ trợ lẫn nhau.
Hỗ trợ?
Quý thầm cười chua chát
Tan học, Quý thu dọn sách vở rất nhanh, định rời đi trước. Nhưng vừa đứng lên, cổ tay em đã bị giữ lại.
Không mạnh, nhưng đủ chắc.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Buông ra. //thấp giọng//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Bình tĩnh. //nói khẽ, ánh mắt nhìn thẳng vào Quý//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Tôi chỉ muốn nói một câu
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Không có gì để nói
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Có chứ.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//cúi xuống gần hơn, giọng trầm hẳn//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Cậu ghét tôi vì tôi sinh ra đã giỏi.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Nhưng cậu ghét tôi hơn vì cậu phải cố gắng, đúng không?
Câu nói ấy như chạm đúng vết thương mà Quý luôn giấu kỹ nhất.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Cậu thì biết gì chứ !? //gạt tay Bâng ra, mắt đỏ lên nhưng giọng vẫn cứng//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Đừng có tỏ ra hiểu tôi !
Bâng nhìn theo bóng Quý rời khỏi lớp, nụ cười quen thuộc biến mất.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Thú vị thật.//lẩm bẩm//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Một người bình thường… mà gan lớn ghê.
Ngoài hành lang, Quý bước nhanh, tim đập loạn nhịp.
Em không biết vì tức giận, vì xấu hổ, hay vì ánh mắt của Bâng lúc nãy — Ánh mắt không còn trêu chọc, mà như đang chú ý thật sự.
____
meow
meow
Love.

Chương 3.

Giờ ra chơi buổi sáng ở trường chuyên luôn ồn ào theo một cách rất riêng — không phải tiếng la hét, mà là những cuộc tranh luận toán học, những trang vở lật vội, những gương mặt căng thẳng.
Quý ngồi im tại chỗ, cắm cúi xem lại bài giảng vừa rồi. Em không bỏ sót chữ nào, nhưng đầu óc thì rối tung.
Câu nói của Bâng vẫn văng vẳng bên tai.
“Cậu ghét tôi hơn vì cậu phải cố gắng.”
Quý siết chặt cây bút, viết mạnh đến mức nét mực hằn lên trang giấy.
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Ê Bâng
Một giọng nói khác vang lên từ cửa lớp — thoải mái, quen thuộc, mang theo tiếng cười nhẹ.
Khoa xuất hiện.
Cậu cao, dáng người gọn gàng, khoác balo lệch một bên vai. Không giống Bâng ở vẻ kiêu ngạo thiên tài, Khoa có kiểu khí chất rất dễ gần — ánh mắt sáng, nụ cười tự nhiên.
Khoa đi thẳng đến bàn Bâng, đập tay lên mặt bàn cái cốp.
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Mới khai giảng mà đã gây chuyện à?
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//nhướng mày//Tao làm gì ?
Khoa liếc sang Quý, ánh mắt dừng lại vài giây, đủ để đánh giá sơ qua rồi mỉm cười
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Cậu là Quý đúng không?
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Tôi là Khoa , bạn thân của thằng này.
Quý gật đầu, lễ phép nhưng vẫn giữ khoảng cách
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Chào cậu.
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Đừng căng //cười//
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Nó mà không chọc ai thì chắc trời sập.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//đá nhẹ chân Khoa dưới gầm bàn//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Nhiều chuyện
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
//nhún vai, kéo ghế ngồi ngược lại, chống tay lên thành ghế.//
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Nói chứ, //nhìn Quý, giọng chậm lại//
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
cậu đừng để ý mấy lời của Bâng. Nó không biết lựa lời đâu, nhưng không phải người xấu.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//quay sang nhìn Khoa, ánh mắt có chút không vui//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Nay mày ngứa à
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Nói nhiều thế ?
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Vì tao biết mày đang để ý người ta.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//suýt làm rơi bút// “C-Cái đéo ?”
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Mày nói bậy gì đấy ? //cau mày//
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
// bật cười// Tao nói là mày đang quan sát Quý nhiều hơn mức bình thường.
Không khí đột ngột im lặng.
Quý cúi đầu, tim đập mạnh. Em ghét cảm giác bị nhìn thấu.
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
À mà. //rút điện thoại ra//
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Tối nay Đạt rảnh, tôi qua đón.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Lại khoe
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Thì sao nhóc //cười hiền//
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Người yêu tao mà.
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
//khẽ ngước lên//
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Đạt… không học ở đây à?
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Không. //lắc đầu//
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Đạt học trường nghệ thuật. Vũ công.
Khoa nói đến đó thì ánh mắt sáng lên một cách rất khác — dịu dàng, tự hào, hoàn toàn trái ngược với vẻ cợt nhả lúc nãy.
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Đạt không thích mấy chỗ áp lực như trường chuyên.Nhưng lúc nào cũng bảo tôi đừng học tới chết.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
//khẽ hừ// Nghe lời chưa?
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Chưa. //cười//
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
Nhưng có người nhắc thì sẽ nghe hơn.
Ánh mắt Khoa vô tình lướt qua Quý, mang theo ý tứ mơ hồ.
Quý quay đi, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc rất lạ.
Ghen tị? Hay ngưỡng mộ?
Một người có thể yêu mà không phải gồng mình, không phải so đo, không bị áp lực bởi danh xưng hay thành tích.
Chuông vào lớp vang lên.
Đinh Tấn Khoa
Đinh Tấn Khoa
// đứng dậy, vỗ vai Bâng// Tao về lớp đây. Đừng bắt nạt người ta quá.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Chỉ đến khi Khoa rời đi, anh mới lên tiếng, giọng thấp hơn thường ngày.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Cậu thấy Khoa với Đạt thế nào?
Quý không hiểu sao Bâng lại hỏi mình, nhưng vẫn đáp thành thật
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Rất… dễ chịu
Nguyễn Ngọc Quý
Nguyễn Ngọc Quý
Sao cậu lại hỏi vậy?
Bâng nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng chiếu lên gương mặt anh, làm ánh mắt bớt sắc lạnh.
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Ừ. //nói khẽ//
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
Tôi cũng nghĩ vậy
Quý không biết rằng, trong khoảnh khắc đó, Bâng lần đầu tiên tự hỏi:
Thóng Lai Bâng
Thóng Lai Bâng
“Nếu là mình và Quý… thì sẽ ra sao?”
___
meow
meow
Chương viết vội
meow
meow
Có sai chính tả, sai xót nhắc tui nhé
meow
meow
Cảm mơn nhiều ạ

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play