[Rhycap] Khi Ánh Nhìn Không Còn Gay Gắt
1'
Hoàng Đức Duy - Captain
Ba ơi, con làm thế này đã ổn chưa?
Hoàng Đức Duy - Captain
/lên tiếng, phá vỡ sự yên lặng/
Đức Duy, cậu bé gầy gò 19 tuổi với đôi mắt sáng và nét mặt kiên nghị, đang ngồi xếp bằng trên sàn tập, bàn tay thì liên tục lau mồ hôi trên trán.
Trước mặt em lúc này, người đàn ông tên Luân đang ngồi trên chiếc ghế, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào ngọn lửa trong lò sưởi nhỏ. Dấu vết của thời gian và những trận đấu khốc liệt in hằn lên gương mặt góc cạnh của ông, nhưng đôi mắt vẫn còn đó sự sắc sảo của một con mãnh hổ.
Song Luân
/quay lại, ánh mắt dịu đi khi nhìn đứa con của mình/
Song Luân
Đòn chân của con nhanh, nhưng hơi thiếu lực ở bước chuyển cuối
Song Luân
Nhớ, uy lực không nằm ở cơ bắp, mà nó nằm ở điểm tập trung và sự phát lực đúng thời cơ.
Luân đứng dậy, dù khớp gối kêu răng rắc. Nhưng ông vẫn bước ra khoảng sàn trống, thực hiện một động tác xoay người, đá vòng cung. Động tác vẫn uyển chuyển và mạnh mẽ đến kinh ngạc, nhưng khi kết thúc, một vẻ đau đớn thoáng qua trên mặt ông.
Song Luân
/lặng lẽ đưa tay lên xoa ngực trái/
Song Luân
*Aish, lại đau hơn hôm qua rồi*
Hoàng Đức Duy - Captain
Ba!
Hoàng Đức Duy - Captain
/đứng bật dậy, chạy đến/
Hoàng Đức Duy - Captain
Ba lại đau tim rồi phải không?
Hoàng Đức Duy - Captain
Đi khám đi ba
Hoàng Đức Duy - Captain
Con không tập nữa đâu.
Hoàng Đức Duy - Captain
/ánh mắt đầy sự lo lắng, tay vuốt nhẹ lên ngực của ba/
Song Luân
/phẩy tay, ngồi xuống ghế, thở hơi gấp/
Song Luân
Ba chỉ mệt chút thôi, chút nữa uống vài viên thuốc là đỡ ngay.
Song Luân
Giải lớn sắp đến rồi, đây là cơ hội vàng để con chứng minh bản thân của mình.
Song Luân
Ba không sao đâu.
Hoàng Đức Duy - Captain
Nhưng mấy hôm nay ba ho rất nhiều, sắc mặt cũng không được tốt.
Nói rồi, bất giác em lại nhớ đến cái ngày của mười năm về trước, khi em mới chín tuổi, khi lần đầu tiên em nhìn thấy người đàn ông này tại trại trẻ mồ côi. Trong khi những đứa trẻ khác nhốn nháo, thì em - cậu bé nhỏ nhắn ngồi lặng lẽ ở góc sân, cúi đầu chào ông một cách lễ phép khi ông hỏi han. Chính sự ngoan ngoãn và đôi mắt biết nói ấy đã chạm đến trái tim đã đóng băng từ lâu của một võ sĩ già.
Song Luân
/nhìn Duy, mỉm cười hiếm hoi/
Song Luân
Con lo cho ba, ba biết
Song Luân
Nhưng con hiểu không, đối với một người đi trên con đường võ thuật, có một người để truyền lại ngọn lửa, đó là điều hạnh phúc lớn nhất.
Song Luân
Ba đã… đã lãng phí quá nhiều thời gian cho những thứ phù phiếm rồi.
Giọng ông trầm xuống, ánh mắt xa xăm như nhìn về quá khứ. Duy biết, ba em từng là một huyền thoại trên võ đài, nhưng cuộc sống tình cảm của ông lại là một chuỗi những vỡ lẽ.
Người phụ nữ đầu tiên rời bỏ ông vì không chịu nổi sự khắc nghiệt của tập luyện. Người thứ hai ra đi khi ông thất bại trong một trận đấu quan trọng và sa vào men rượu. Đến người thứ ba, ông tin tưởng nhất, thì lại phản bội ông…
Mỗi lần thất tình là một lần trái tim ông như bị bóp nghẹt, không phải chỉ bởi nỗi đau tinh thần, mà còn bởi những cơn co thắt thực sự. Cứ thế, niềm tin của ông vào tình yêu dần nguội lạnh, cho đến khi bước chân vào cái tuổi xế chiều, nhìn bạn bè cùng trang lứa sum vầy bên con cháu, ông mới nhận ra sự cô đơn tột cùng. Và rồi, ông tìm thấy Duy.
Hoàng Đức Duy - Captain
Ba ơi.
Hoàng Đức Duy - Captain
/ngồi xuống bên cạnh, giọng nhẹ nhàng/
Hoàng Đức Duy - Captain
Con biết ba vì con mà cố gắng nhiều lắm
Hoàng Đức Duy - Captain
Nhưng sức khỏe của ba mới là quan trọng nhất
Hoàng Đức Duy - Captain
Ba là… là tất cả đối với con.
Song Luân
/đặt bàn tay to lớn, chai sạn lên đầu Duy, vuốt nhẹ/
Song Luân
Ba có con, cũng là tất cả rồi.
Song Luân
Nên ba muốn con bay xa, bay cao hơn cả ba ngày trước
Hoàng Đức Duy - Captain
/gật đầu, nén một cái gì đó nghẹn lại trong cổ họng/
Em biết, đằng sau những giờ tập luyện khắc nghiệt ấy, là cả một biển trời yêu thương và hy vọng của người cha già. Em thầm hứa với lòng mình, phải thi đấu thật tốt, không chỉ để thực hiện ước mơ của bản thân, mà còn để đền đáp công ơn dưỡng dục ấy.
2'
Những ngày sau đó, căn nhà của em như một căn cứ quân sự thu nhỏ. Lịch tập của em luôn dày đặc. Song Luân trở thành huấn luyện viên khắc nghiệt nhất, nhưng cũng là người cha ân cần nhất.
Một buổi chiều, khi Duy đang luyện tập bài quyền phức tạp, ông Luân đột nhiên ho dữ dội, người run lên, phải vịn vào cột nhà mới đứng vững.
Hoàng Đức Duy - Captain
/vội vàng đỡ ba vào ghế, rót nước/
Song Luân
Không… không sao
Song Luân
/cố gắng nói, nhưng giọng nói yếu ớt/
Song Luân
Con tiếp tục tập đi.
Hoàng Đức Duy - Captain
Không!
Lần đầu tiên trong đời, em cất giọng quyết liệt phản đối ba.
Hoàng Đức Duy - Captain
Hôm nay con không tập nữa
Hoàng Đức Duy - Captain
Ba phải nghỉ ngơi
Hoàng Đức Duy - Captain
Hoặc là ba đi khám, hoặc là con từ bỏ giải đấu.
Hai ba con nhìn nhau, không khí xung quanh đầy căng thẳng. Đôi mắt em đỏ hoe, đầy kiên quyết và sợ hãi. Ông Luân nhìn thấy trong đó là hình ảnh cậu bé nhỏ nhắn ngày nào còn luôn miệng nói sợ bị bỏ rơi mà nay lại trưởng thành đến vậy, và trái tim ông bỗng mềm lại.
Song Luân
Thôi được /thở dài/
Song Luân
Ba hứa sẽ đi khám… sau khi con thi đấu xong
Song Luân
Còn bây giờ, ba chỉ cần nghỉ một chút
Duy biết đó chỉ là lời hứa để an ủi, nhưng em cũng không thể ép buộc được người ba bướng bỉnh của mình. Em chỉ biết âm thầm chăm sóc ông nhiều hơn. Những bữa cơm em tự nấu, dù đôi khi quá mặn, đôi khi quá nhạt, nhưng ông đều ăn hết với vẻ mặt hài lòng. Những ly thuốc nam em tự tay sắc, ông cũng uống cạn dù nó đắng ngắt.
Đêm trước ngày lên đường, ông gọi em vào phòng. Trên bàn là một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.
Song Luân
Đây là tất cả những gì ba đúc kết được sau cả sự nghiệp
Ông mở hộp, bên trong là những cuốn sổ tay chi chít chữ, những hình vẽ động tác tỉ mỉ, và vô vàn những chiếc huy chương vàng đã cũ.
Song Luân
Ba giao lại hết cho con
Song Luân
Không phải là kỹ thuật, mà là tinh thần.
Song Luân
Võ thuật chân chính, là để bảo vệ người mình yêu thương, và để vượt lên chính mình.
Song Luân
/cầm chiếc huy chương, đặt vào tay Duy/
Song Luân
Lần này, ba không thể đi cùng con
Song Luân
Nhưng ba tin con.
Song Luân
Hãy chiến đấu với tất cả những gì con có, và nhớ, dù kết quả thế nào, con cũng luôn là niềm tự hào của ba.
Hoàng Đức Duy - Captain
/đôi mắt ươn ướt vội nhìn xuống/
Em cầm chiếc huy chương, cảm giác nóng hổi lan từ lòng bàn tay đến tận trái tim. Em không nói gì, chỉ cúi đầu thật sâu, để giấu đi những giọt nước mắt đang ứa ra.
3'
Cuối cùng sau bao nhiêu buổi khổ công tập luyện, thì ngày hôm nay cũng đã đến, ngày mà em bước ra khỏi vùng an toàn của mình.
Trên võ đài, dưới ánh đèn sáng trưng và tiếng hò reo cổ vũ cuồng nhiệt, nhưng trong lòng em bỗng cảm thấy cô đơn lạ thường.
Lần đầu tiên mà em đi thi đấu mà không có bóng dáng người cha ngồi ở hàng ghế đầu, ánh mắt sắc như dao dõi theo từng cử động.
Đối thủ của em là một võ sĩ lão luyện, to lớn và nhiều kinh nghiệm. Hiệp đầu, em bị áp đảo. Một cú đấm mạnh trúng ngực khiến em loạng choạng.
Hoàng Đức Duy - Captain
*Khốn khiếp, tên đó mạnh quá*
Trong khoảnh khắc mất thăng bằng ấy, tâm trí em chợt hiện lên những lời dạy của ba, khuôn mặt nhăn lại vì đau đớn nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng.
Hoàng Đức Duy - Captain
/hít một hơi thật sâu, đứng vững trở lại/
Hiệp hai, Duy bắt đầu phản công.
Em sử dụng những đòn chân nhanh như chớp, những bước di chuyển uyển chuyển mà ba đã dày công truyền dạy khiến đối thủ mở to mắt ra đầy bất ngờ.
Hoàng Đức Duy - Captain
/đá văng đối thủ ra xa/
Khán giả xung quanh chứng kiến hình ảnh đó đều hò reo lên để cổ vũ
"Hú, anh giỏi lắm Duy ơi"
Đến hiệp cuối, khi cả hai đều kiệt sức, Duy bất ngờ sử dụng một thế võ lạ, một biến thể từ bài quyền cổ mà ông Luân đã cải tiến. Một cú đánh chính xác vào điểm yếu. Khiến đối thủ gục xuống.
Và rồi tiếng còi kết thúc vang lên
Hoàng Đức Duy đã dành chiến thắng!
Hoàng Đức Duy - Captain
/mỉm cười vui sướng/
Hoàng Đức Duy - Captain
*Mày làm được rồi, Duy ơi*
Hoàng Đức Duy - Captain
*Ba Luân chắc tự hào lắm đấy*
Trong phòng thay đồ, em đang nhanh chóng thu gọn đồ đạc lại để chạy về với ba
Bỗng, điện thoại trong túi rung lên liên hồi. Đầu dây bên kia là giọng nói khẩn trương của bác sĩ:
“Cháu là Duy phải không? Bác Luân nhập viện khẩn cấp. Tình trạng đang rất nguy kịch.”
Hoàng Đức Duy - Captain
B...a..
Hoàng Đức Duy - Captain
/đôi chân khuỵu xuống nên gạch giá buốt/
Thế giới trong mắt em như sụp đổ. Em đứng phắt dậy vứt bỏ mọi thứ, lao ra khỏi hội trường, bỏ lại phía sau sự ngỡ ngàng của mọi người và cả chiếc huy chương vàng vừa giành được.
Hoàng Đức Duy - Captain
/chạy hối hả vào phòng bệnh/
Hoàng Đức Duy - Captain
Ba..
Hoàng Đức Duy - Captain
Ba....hức..
Hoàng Đức Duy - Captain
Ba ơi!
Song Luân đang nằm trên giường bệnh, khuôn mặt tái nhợt, hơi thở khó nhọc. Nhưng khi vừa thấy Duy, đôi mắt ông chợt sáng lên một chút.
Song Luân
Con… con thắng rồi phải không?
Song Luân
/giọng yếu ớt, nhưng đầy tự hào/
Duy nắm chặt tay ba, gật đầu, không sao nói nên lời. Nước mắt em thi nhau rơi xuống bàn tay chai sạn của người ba yêu quý nhất.
Hoàng Đức Duy - Captain
..hức..con..
Hoàng Đức Duy - Captain
Con...làm được...
Hoàng Đức Duy - Captain
Con làm được rồi...
Song Luân
/cố gắng mỉm cười/
Song Luân
Ba biết mà, con trai của ba giỏi lắm.
Hoàng Đức Duy - Captain
/ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn ba/
Song Luân
Trái tim này… nó đã mệt mỏi từ lâu lắm rồi.
Hoàng Đức Duy - Captain
Ba ơi, ba phải cố lên
Hoàng Đức Duy - Captain
Con không thể mất đi ba đâu mà
Hoàng Đức Duy - Captain
hức...
Song Luân
Nghe ba nói này, Duy
Song Luân
Ba cả đời cứ nghĩ mình bất hạnh trong chuyện tình cảm
Song Luân
Nhưng… hóa ra hạnh phúc lớn nhất lại đến với ba theo cách bất ngờ nhất
Song Luân
Tình yêu… ngoài chuyện hai con người có tình cảm đến với nhau..
Song Luân
Còn là tình yêu của một người cha dành cho người con, nó cũng trọn vẹn và đủ đầy lắm
Song Luân
Và con đã cho ba thấy điều đó.
Song Luân
/hít một hơi gắng gượng/
Song Luân
Ba xin lỗi vì đã không giữ lời hứa đi khám sớm hơn
Song Luân
Nhưng ba không hối hận vì đã dành thời gian đó cho con
Song Luân
Hãy sống thật tốt, con trai
Song Luân
Tiếp tục con đường của mình
Song Luân
Và… hãy tin vào tình yêu, dù nó đến dưới bất kỳ hình thức nào
Lời nói dần nhỏ lại. Bàn tay ông trong tay Duy cũng dần nguội đi. Màn hình máy theo dõi nhịp tim kéo thành một đường thẳng.
Hoàng Đức Duy - Captain
BA....
Hoàng Đức Duy - Captain
KHÔNG....hức...
Hoàng Đức Duy - Captain
Không mà...
Hoàng Đức Duy - Captain
Ba....hức....tỉnh lại với con đi mà...
Hoàng Đức Duy - Captain
Ba ơi.... /nắm lấy bàn tay ba đặt lên má/
Hoàng Đức Duy - Captain
hức.....ba ơi
Hoàng Đức Duy - Captain
Con... hức... con còn chưa kịp cho ba thấy huy chương vàng mà con đã giành được mà ba...hức
Hoàng Đức Duy - Captain
Ba dậy nói chuyện với con đi mà..
Hoàng Đức Duy - Captain
hức....oaaa..
Hoàng Đức Duy - Captain
Ba ơi....
Em quỳ xuống ôm chặt lấy người ba, tiếng khóc nghẹn ứ trong lồng ngực. Bây giờ đây, em đã mất đi người thân duy nhất, nhưng em cũng nhận ra một sự thật: tình yêu mà ba dành cho em, và em dành cho ba, là thứ tình cảm trọn vẹn nhất, mạnh mẽ nhất, xóa tan mọi vết thương đau lòng trong quá khứ!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play