[AllNegav] Ngoại Lệ
#1 - Giới thiệu
//Hành động//
*Suy nghĩ*
'Nói nhỏ'
(Giải thích)
📲:Nghe điện thoại
💬: Nhắn tin
❄️: Lạnh giọng
💢: Tức giận
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
hé nho 🧚🏻♀️
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
lần đầu viết AllNegav nên có sai sót gì mong mọi người bỏ qua ạ 🥹😭😞😘💗
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
Lưu ý: Truyện là do mình bịa ra nên mong mọi người đừng gắn lên người các anh trai ạ ❤️
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
🤟🏻🤟🏻🦋💦💦
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
em bot cưtê
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
Sì top
Bùi Trường Linh - buitruonglinh
.
Trần Thiện Thanh Bảo - Bray
.
Nguyễn Xuân Bách - Mason
.
Nguyễn Thành Công - CONGB
.
Lê Thành Dương - Ngô Kiến Huy
.
Phạm Đình Thái Ngân - Thái Ngân
.
Ngô Nguyên Bình - Vương Bình
.
Nguyễn Hoàng Bách - Jey B
.
Nguyễn Tuấn Duy - Ogenus
.
Võ Đình Nam - Cody Nam Võ
.
Phan Đức Nhật Hoàng - Dillan Hoàng Phan
.
Nhâm Phương Nam - Nhâm Phương Nam
.
Lê Hồ Phước Thịnh - Jaysonlei
.
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
Cp riêng
Bùi Duy Ngọc - Bùi Duy Ngọc
.
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
mọi người muốn thêm ai vô thì nói ạ hihi🧚🏻♀️
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
👨: chia tay đi🥀
👩🏻🦰 : tại sao
👨: tôi có người khác rồi
👩🏻🦰: con đó tên Nhi phải không
👨:sao em biết
👩🏻🦰: em gái em mà 😏😏//cười khẩy,cười khinh, cười lạnh lùng, cười cool ngầu, cười phản diện, cười bôn lành, cười bò, cười lăn lê bò lết//

Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂[𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂ [𝐀𝐥𝐥𝐍𝐞𝐠𝐚𝐯] 𝐍𝐠𝐨𝐚̣𝐢 𝐥𝐞̣̂
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
Dạ chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ạ😘💗
#2 - Quay về
Sau nhiều năm sống và học tập ở Hàn , cậu quyết định trở về Việt Nam để tiếp tục việc học. Mọi thứ ở nơi đất khách đã quá quen, nhưng cảm giác cô đơn thì chưa bao giờ biến mất. Trước ngày về nước, người đầu tiên cậu nghĩ đến chính là Khôi Vũ.Bạn thân từ thuở nhỏ, người vẫn luôn ở lại quê nhà .
Cậu cầm lấy chiếc điện thoại, tìm vô đoạn tin nhắn của mình và Vũ bấm gọi.
Đặng Thành An - Negav
📲:Mày ơi
Đặng Thành An - Negav
📲:Tao chuẩn bị về Việt Nam rồi,lần này về hẳn
Phạm Khôi Vũ - Khôi Vũ
//Sững người//
Khôi Vũ sững người vì bất ngờ. Bao năm chỉ nghe cậu kể chuyện qua màn hình, Khôi Vũ không ngờ ngày cậu trở về lại đến nhanh như vậy. Hai đứa nói chuyện suốt đêm, từ những chuyện cũ cho đến dự định sắp tới. Khi biết cậu muốn học chung trường với mình, Khôi Vũ liền kể cho cậu nghe về ngôi trường mình đang theo học.
Đặng Thành An - Negav
📲: Bà ơi
Đặng Thành An - Negav
📲:Mai 8h bà ra sân bay đón tui nho
Phạm Khôi Vũ - Khôi Vũ
📲:ừa
Đặng Thành An - Negav
📲:okii bái bái
Phạm Khôi Vũ - Khôi Vũ
📲: ủa là chỉ nói nhiêu đó thôi hả
Đặng Thành An - Negav
📲:đúng òii
Cậu đang chờ xem Khôi Vũ nói gì thì bỗng vang lên một tiếng tút kéo dài, rồi chìm vào im lặng
Đặng Thành An - Negav
ủa vI
Đặng Thành An - Negav
Thôi kệ
Đặng Thành An - Negav
Tui đi nhắn với ghệ của tui
Đặng Thành An - Negav
//Cầm điện thoại xem//
#𝐯𝐭𝐠.
Nào anh mới được gặp bé zọ😭💔
#𝐝̵𝐭𝐚.
em sắp về Việt Nam òi ahihi☆▽☆
#𝐝̵𝐭𝐚.
Thiệc á (. ❛ ᴗ ❛.)
#𝐯𝐭𝐠.
Nào bé về dạ( ・ω・)
#𝐝̵𝐭𝐚.
Ngày mai ạa ෆ╹ .̮ ╹ෆ
#𝐯𝐭𝐠.
Bé định học trường nào
#𝐝̵𝐭𝐚.
Em định trường Anh Trai Say Hi theo bạn á
#𝐯𝐭𝐠.
Í thế là chung trường với anh rồi
#𝐯𝐭𝐠.
Mong tới ngày gặp bé ghê
Bé chíp >< đã tim tin nhắn
Đặng Thành An - Negav
Ủa là chung trường với ảnh thiệt hả
Đặng Thành An - Negav
//nhảy hiphop//
Đặng Thành An - Negav
Ủa quên soạn đồ tí 2h sáng bay nữa
Đặng Thành An - Negav
//đi soạn đồ//
Đặng Thành An - Negav
Sắp 2h luôn rồi //xem đồng hồ//
Đặng Thành An - Negav
Thôi đặt xe tới sớm vậy //lấy đth đặt xe//
Đặng Thành An - Negav
//Lên xe//
Đặng Thành An - Negav
Chở con đến sân bay Incheon International Airport với ạ
Tại sân bay Incheon International Airport
Đặng Thành An - Negav
//Bước xuống xe//
Đặng Thành An - Negav
//Lấy hành lí và trả tiền//
Đặng Thành An - Negav
//đi vô sân bay//
Chuyến bay từ Hàn sang Việt Nam của cậu bắt đầu trong một buổi tối se lạnh. Sân bay Incheon sáng rực ánh đèn, người qua lại tấp nập nhưng cậu lại thấy mọi thứ chậm hơn thường ngày. Cậu kéo vali đi giữa dòng người, tai đeo tai nghe nhưng không bật nhạc, chỉ để tiếng ồn xung quanh trôi qua một cách mơ hồ.
Trên tay là tấm vé bay về Việt Nam – nơi cậu đã rời xa suốt bao năm. Cậu đứng trước bảng thông tin chuyến bay, nhìn dòng chữ Incheon → Việt Nam hiện lên rõ ràng, tim khẽ rung lên một nhịp khó tả. Vừa háo hức, vừa hồi hộp, lại có chút lo lắng cho lần trở về này.
Khi ngồi xuống ghế chờ,cậu mở điện thoại, nhìn màn hình khóa một lúc lâu rồi nhắn cho Khôi Vũ một tin ngắn: “Tao chuẩn bị lên máy bay rồi. Sắp về thật rồi đó.” Gửi xong, cậu thở nhẹ ra, như trút được một phần cảm xúc chất chứa bấy lâu.
Đến lúc lên máy bay,cậu tìm chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Khi động cơ bắt đầu khởi động, cậu quay đầu nhìn ra ngoài, ánh đèn sân bay dần lùi xa. Máy bay rời mặt đất, mang theo cả những năm tháng ở Hàn Quốc, để hướng về quê nhà, nơi đang chờ một khởi đầu mới – và một Thành An khác của hiện tại.
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
Mọi người thấy truyện có hay không ạ
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
Cho mình xin góp ý với
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
Với lại mỗi ngày mình ra một chap ạ
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
Hihi, tại mình lười 🧚🏻♀️
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
Bái bai mọi người
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
Hẹn gặp lại ở chap tiếp theo 💗🧚🏻♀️
#3 - Chương mới bắt đầu từ đây
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
Dạ tui nói trước là chap này hơi dài và đa phần là lời kể á🧚🏻♀️
Máy bay ổn định độ cao, thành phố Hàn Quốc thu nhỏ dần dưới lớp mây trắng xóa. Cậu tựa đầu vào ghế, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nhưng tâm trí lại trôi về rất xa. Bao kỷ niệm ở Hàn lướt qua chậm rãi: những ngày đi học một mình, những buổi tối tan ca muộn, cả những lúc nhớ nhà đến nghẹn nhưng vẫn phải tự mạnh mẽ bước tiếp.
Tiếp viên đi ngang, giọng nói nhẹ nhàng thông báo thời gian bay gần năm tiếng. Cậu gật đầu, cất điện thoại vào túi áo khoác. Cậu nhắm mắt lại nhưng không ngủ được, tim cứ thấp thỏm như đang đếm từng phút trôi qua. Lần trở về này không chỉ là về nhà, mà còn là về thăm quê hương nơi mình đã từng sinh sống và người bạn thân ấy
Giữa chuyến bay, cậu mở điện thoại xem lại những tin nhắn cũ. Khôi Vũ từng nói: “Về đi, tao đợi.” Chỉ một câu ngắn nhưng đủ khiến khóe môi cậu khẽ cong lên. Ngoài kia, mây trôi lặng lẽ, còn trong lòng cậu thì dần ấm lại.
Máy bay rung nhẹ khi xuyên qua những tầng mây cuối cùng. Qua ô cửa sổ, cậu thấy mặt đất dần hiện rõ: những con đường quen mà lạ, ánh đèn thành phố Việt Nam trải dài như một dải sao. Tim cậu đập nhanh hơn, cảm giác hồi hộp tràn lên tận cổ họng.
Khi loa thông báo máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống Việt Nam, cậu mở mắt, hít sâu một hơi. Phía trước là quê hương, là bạn bè, là ngôi trường mới đang chờ.
Khi bánh máy bay chạm đường băng, một cú chấn nhẹ truyền qua cơ thể. Cậu khẽ nắm chặt tay, rồi thả lỏng ra khi tiếng vỗ tay lác đác vang lên trong khoang. Vậy là đã về thật rồi. Không còn là những cuộc gọi đường dài, không còn là khoảng cách hàng nghìn cây số.
Bước ra khỏi máy bay, luồng không khí ấm áp quen thuộc ùa đến. Cậu kéo vali đi qua hành lang dài, tiếng bánh xe lăn đều đều như đếm nhịp thời gian. Làm thủ tục nhập cảnh xong, cậu đứng lặng một giây ở khu lấy hành lý, nhìn xung quanh những gương mặt nói cười bằng thứ tiếng thân quen. Cảm giác lạc lõng ngày nào bỗng dưng biến mất.
Bỗng điện thoại rung lên. Một tin nhắn mới từ Khôi Vũ:
Phạm Khôi Vũ - Khôi Vũ
💬: Mày hạ cánh chưa
Đặng Thành An - Negav
//mỉm cười, nhanh tay gõ lại//
Đặng Thành An - Negav
💬: Rồi,tao đang ở đây
Ngoài kia, sau cánh cửa tự động của sân bay, là một cuộc sống cũ đang chờ được viết tiếp và một chương mới của cậu vừa chính thức bắt đầu.
Cánh cửa tự động mở ra, dòng người tràn vào sảnh đến. Cậu kéo vali theo phản xạ, mắt đảo quanh tìm kiếm giữa biển người xa lạ mà quen thuộc. Tim cậu chợt khựng lại khi thấy một dáng người đứng gần cột trụ, tay đút túi áo khoác, ánh mắt nhìn thẳng về phía này là Khôi Vũ.
Không cần gọi tên, cũng chẳng cần xác nhận. Chỉ một khoảnh khắc chạm mắt, mọi khoảng cách mấy năm trời như bị xóa sạch. Cậu đứng sững lại một giây, rồi bước nhanh hơn. Khôi Vũ cũng tiến tới, nụ cười không giấu được.
Giọng Khôi Vũ vang lên hơi khàn, nhưng quen đến lạ
Phạm Khôi Vũ - Khôi Vũ
Về thiệt hả
An đáp, giọng nhỏ hơn cậu tưởng.
Đặng Thành An - Negav
Ừ,về thật rồi
Họ không ôm nhau ồn ào, chỉ đứng cạnh nhau, vai chạm vai, nhưng đủ để cậu cảm nhận được sự thật. Cậu không còn một mình nữa. Khôi Vũ xách giúp chiếc vali, vừa đi vừa hỏi han đủ chuyện, từ chuyến bay đến mấy kế hoạch sắp tới, như thể họ chỉ mới xa nhau vài ngày.
Ra đến ngoài, gió đêm thổi nhẹ. Cậu ngước nhìn bầu trời Việt Nam, hít một hơi thật sâu. Trong lòng cậu, nỗi lo lắng dần nhường chỗ cho cảm giác yên tâm hiếm hoi. Tuần sau , rồi những ngày sau nữa, sẽ có trường mới, lớp 10A1, những thử thách mới nhưng lần này, cậu biết mình không phải bước đi một mình.
Cậu siết nhẹ quai balo, khẽ cười.
Một chương mới đã mở ra, và cậu sẵn sàng bước tiếp.
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
Viết hơi nhiều lời kể á 🧚🏻♀️
Rii cưtê phô mai we số mụt tg🧚🏻♀️
Chap sau viết ít lại ahihi🫧🧚🏻♀️
Download MangaToon APP on App Store and Google Play