[Marjames] Người Không Được Gọi Tên
-một
James đã quen với sự ổn định....
Quán nhỏ của anh nằm ở góc phố ít người qua lại, cửa kính luôn được lau sạch, chuông gió treo trước hiên kêu rất khẽ mỗi khi có gió lùa qua
Cuộc sống của anh cũng vậy, đều - chậm, không có gì quá đáng để nhớ hay quên
Cho đến ngày hắn xuất hiện
Martin đến vào một buổi chiều nắng nhạt
Hắn đứng ngoài cửa khá lâu, nhìn bảng hiệu như đang cân nhắc điều gì đó, rồi mới đẩy cửa bước vào.chuông gió reo lên một tiếng mỏng
Nghe tiếng động, anh ngẩng đầu.
Ánh mắt họ chạm nhau lần đầu tiên, không vội vàng, không né tránh.
# Martin .
Anh cho em hỏi.
# Martin .
ở đây có nhận người phụ việc không ? .
James nhìn hắn từ đầu đến chân, trẻ hơn anh, dáng cao gầy, ánh mắt rất tĩnh, không phải kiểu người nói chuyện thiếu suy nghĩ
# James .
Em biết làm gì ? .
# Martin .
Việc gì em cũng làm được.
# Martin .
Miễn là anh cần.
Câu trả lời không nịnh, cũng không quá khiêm tốn, James im lặng vài giây, rồi gật đầu
# James .
Ở lại thử một tuần.
Ban đầu, mọi thứ rất bình thường, hắn đến đúng giờ, làm việc gọn gàng, nói chuyện vừa đủ, luôn gọi James là anh, lễ phép, không thừa không thiếu
James nhận ra mình quen với sự hiện diện đó nhanh hơn dự tính.
Buổi sáng, chưa thấy Martin tới, anh sẽ vô thức nhìn đồng hồ
Buổi tối, nếu hắn về muộn, quán bỗng rộng hơn bình thường
# Martin .
Anh hay quên ăn đúng không ?. ( Đặt bát mì trước mặt anh )
# James .
( Sững ) Anh có sao đâu.
# James .
( Cười nhạt ) Em rảnh quá.
Martin không cười theo, hắn chỉ kéo ghế ngồi xuống đối diện, ánh mắt không rời khỏi anh
# Martin .
Không phải rảnh.
Câu nói đó khiến James hơi chột dạ, anh không hỏi quen cái gì, chỉ cúi đầu ăn mì, nhưng vị mặn đắng lẫn lộn nơi đầu lưỡi
Từ khi nào, Martin bắt đầu thay anh quyết định những việc nhỏ
Nhắc anh đừng nhận những cuộc hẹn không cần thiết
Tự nhiên đứng giữa anh và người khác khi họ nói chuyện quá lâu
Không ai phản đối, kể cả James
# James .
Em không cần làm mấy chuyện đó..
# Martin .
( kéo rèm cửa lại dù bên ngoài vẫn còn khách. )
# Martin .
( Quay phất lại ) Nhưng anh cần nghỉ.
# James .
Anh nói rồi, anh–....
# Martin .
( Cắt ngang lời ) Anh mệt.
James đứng yên, trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra mình không có lý do đủ mạnh để phản bác
Đêm xuống, quán đóng cửa, James ghi sổ sách, Martin đứng phía sau, lau bàn
# James .
em không cần ở lại trễ thế này đâu.
# Martin .
( Ngẩng đầu nhìn anh ) Anh đuổi em à ??.
# James .
( Lắc đầu ) Không.
# Martin .
Anh không thích sao ? .
James không trả lời ngay, anh nhìn bóng hai người in lên cửa kính, một trước, một sau, khoảng cách rất gần.
# James .
Không cần phí thời gian ở chỗ anh.
Martin bước tới, không chạm, nhưng đứng ngay sau lưng anh
# Martin .
Thời gian của em.
James cảm thấy tim mình đập mạnh hơn một nhịp.
# James .
(Giọng thấp dần ) Vậy nếu một ngày em muốn đi ?.
Martin im lặng vài giây, rồi hắn cúi xuống, nói sát bên tai anh, đủ gần để hơi thở chạm vào cổ áo
# James .
Còn nếu anh muốn ?.
Martin cười rất nhẹ, không phải nụ cười vui.
# Martin .
Anh sẽ không mà nhỉ?.
Câu nói đó không mang tính đe dọa, nó giống một lời khẳng định đã được quyết định từ trước
# James .
( Quay mặt lại nhìn hắn ) Em tự tin thật...
# Martin .
Em chỉ hiểu anh.
Khoảnh khắc đó, anh biết.... mình đã bước vào một vùng rất nguy hiểm
Có con chim
Ay yoo everybody 🤟🏻🤟🏻??
Có con chim
Lần đầu viết ấy..
Có con chim
Hah..........🤟🏻
Download MangaToon APP on App Store and Google Play