Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Máu Trả Bằng Em [LyhanSara]

Chap 1

Đêm Paris khoác lên mình lớp áo đen huyền ảo, những cơn gió đông rít qua khe cửa của căn penthouse hạng sang nhìn thẳng ra tháp Eiffel. Ánh đèn thành phố lung linh phía xa không thể len lỏi vào bầu không khí đặc quánh sát khí bên trong căn phòng.
Trần Thảo Linh đứng bên cửa sổ sát đất, dáng người cao gầy trong chiếc sơ mi lụa đen mở hờ hai cúc cổ. Cô xoay nhẹ chiếc ly pha lê, chất lỏng màu đỏ thẫm sóng sánh như máu. Đôi mắt Linh sâu thẳm, lạnh lùng đến mức khiến người đối diện phải rùng mình.
Thảo Linh
Thảo Linh
Em đã đợi ngày này bao nhiêu năm rồi, chị?
Giọng Linh trầm thấp, khàn đặc mùi vị của sự phục hận.
Phương Thảo ngồi trên ghế sofa da, đôi chân dài vắt chéo đầy quyền lực. Cô chậm rãi nhả một làn khói trắng, ánh mắt sắc lẹm nhìn vào tập hồ sơ để mở trên bàn.
Phương Thảo
Phương Thảo
Mười lăm năm, ba tháng, mười hai ngày
Thảo nhếch môi, nụ cười không chút hơi ấm.
Phương Thảo
Phương Thảo
Ngày mà lão Han nhuộm đỏ sàn nhà chúng ta bằng máu của ba mẹ, lão đã không ngờ rằng mình lại để sót lại hai con sói con
Linh đặt ly rượu lên bàn, âm thanh khô khốc vang lên. Cô lấy ra tấm ảnh của hai cô con gái nhà họ Han.
Thảo Linh
Thảo Linh
Hansara và Ánh Sáng. Hai 'công chúa' nhỏ đang làm mưa làm gió tại một ngôi trường quốc tế ở Việt Nam. Nghe nói chúng rất kiêu ngạo, lại có chút võ vẽ nên chẳng coi ai ra gì
Phương Thảo đứng dậy, bước đến bên cạnh em mình, bàn tay cô siết chặt lấy thành ghế.
Phương Thảo
Phương Thảo
Lão Han coi hai đứa con này như sinh mạng. Lão nghĩ rằng đổ tiền vào vũ khí và bảo kê là có thể bảo vệ được chúng cả đời sao? Lão đã sai khi nợ máu nhà họ Trần
Linh nhìn xuống ánh đèn Paris, nhưng tâm trí đã bay về Việt Nam.
Thảo Linh
Thảo Linh
Tôi sẽ không giết chúng ngay. Cái chết là sự giải thoát quá dễ dàng. Tôi muốn lão Han nhìn thấy từng đứa một bị tôi bẻ gãy lòng tự trọng, bị tôi chà đạp dưới chân
Thảo Linh
Thảo Linh
Tôi muốn chúng phải rên rỉ trong sự tuyệt vọng như cách ba mẹ chúng ta đã làm
Phương Thảo
Phương Thảo
Chuẩn bị máy bay đi
Thảo dập tắt điếu thuốc, ánh mắt ánh lên sự quyết đoán tàn độc.
Phương Thảo
Phương Thảo
Ngày mai, bóng tối sẽ bao phủ lên cái Sài Gòn đó
END
Tgia ghét khtn
Tgia ghét khtn
Há há há
Tgia ghét khtn
Tgia ghét khtn
Tui nèee
Tgia ghét khtn
Tgia ghét khtn
🙆🙆💓💓

Chap 2

Sáng sớm hôm sau, sân bay Tân Sơn Nhất đón nhận một sự kiện chưa từng có tiền lệ. Năm chiếc chuyên cơ cỡ lớn mang biểu tượng của tập đoàn Trần thị lần lượt đáp xuống đường băng riêng.
Cánh cửa máy bay vừa mở, hàng trăm vệ sĩ mặc vest đen, trang bị súng ống hiện đại dưới lớp áo khoác, tản ra vây kín khu vực lối đi. Một không gian im lặng đến nghẹt thở bao trùm.
Linh và Thảo bước xuống, mỗi bước chân của họ như đạp lên nhịp tim của những kẻ đứng chờ.
Trên chiếc xe Rolls-Royce bọc thép hướng về biệt thự Quận 2, Thảo lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng.
Phương Thảo
Phương Thảo
Tất cả đồn cảnh sát ở khu vực này đã được 'thu xếp'. Các công ty vận tải và cảng biển của lão Han đã bắt đầu bị người của ta xâm nhập ngầm. Linh, em định tiếp cận con bé Sara đó thế nào?
Linh tháo kính râm, lộ ra đôi mắt chứa đầy hận thù nhưng cũng đầy sự tính toán.
Thảo Linh
Thảo Linh
Nghe nói Hansara là 'đầu gấu' của trường quốc tế đó? Thú vị. Để xem khi đứng trước một con quỷ thật sự, con mèo nhỏ đó có còn dám nhe nanh múa vuốt không
Thảo gật đầu, môi vẽ nên một đường cong tàn nhẫn.
Phương Thảo
Phương Thảo
Còn Ánh Sáng, con bé đanh đá đó sẽ là món đồ chơi thú vị của tôi. Tôi sẽ dạy cho nó biết, võ thuật không phải để bắt nạt kẻ yếu ở trường, mà là để sinh tồn trong vũng máu
Học viện Quốc tế tại Sài Gòn hôm nay vẫn náo nhiệt như mọi ngày, cho đến khi Hansara và Ánh Sáng xuất hiện.
Sara bước xuống từ xe sang, chiếc váy đồng phục được sửa lại đầy cá tính, đôi mắt kiêu ngạo lướt qua đám học sinh đang sợ sệt dạt sang hai bên. Ánh Sáng đi bên cạnh, vai khoác cặp, gương mặt thanh tú nhưng đầy sự khinh khỉnh.
Ánh Sáng
Ánh Sáng
Này, cái thằng kia! Hôm qua tao bảo mày mang tiền đến chưa?
Ánh Sáng hất hàm về phía một nam sinh.
Vừa lúc đó, một chiếc xe đen bóng trờ tới, chắn ngay lối đi của hai chị em. Linh bước xuống xe, phong thái uy nghiêm và tàn nhẫn khiến bầu không khí xung quanh dường như giảm xuống vài độ C.
Sara nheo mắt, tay siết chặt nắm đấm, định bước lên dạy bảo kẻ dám cản đường mình.
Hansara
Hansara
Ai cho phép bà đậu cái xe rác này ở đây? Muốn chết à?
Linh không nói một lời, cô bước chậm rãi về phía Sara. Một vệ sĩ của Sara định lao lên ngăn cản nhưng chỉ trong chớp mắt, Linh đã xoay người tung một cú đấm vào màng tang khiến hắn ngất lịm ngay tại chỗ.
Sara khựng lại. Kỹ năng này... tốc độ này... không phải của người bình thường.
Linh tiến sát lại gần Sara, khoảng cách chỉ còn vài centimet. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng nhưng đầy áp lực bóp chặt lấy cằm Sara, buộc nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt tử thần của mình.
Thảo Linh
Thảo Linh
Kỹ năng của cô cũng chỉ đến thế này thôi sao, tiểu thư nhà họ Han?
Giọng Linh trầm lạnh như băng.
Thảo Linh
Thảo Linh
Tôi là Trần Thảo Linh. Nhớ lấy cái tên này, vì từ ngày hôm nay, mỗi hơi thở của cô đều thuộc về tôi. Tôi sẽ khiến cô hiểu, thế nào là sống không bằng chết
Sara run rẩy, không phải vì sợ đau, mà vì sự áp chế tâm lý quá lớn từ Linh. Ánh Sáng định lao vào cứu chị nhưng đã bị Phương Thảo từ trong xe bước ra, dùng ánh mắt sắc lẹm khóa chặt mọi cử động.
Phương Thảo
Phương Thảo
Đừng có manh động, cô bé đanh đá
Phương Thảo
Phương Thảo
Trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi
Thảo mỉm cười lạnh lùng.
Linh buông cằm Sara ra, phủi tay như vừa chạm vào vật bẩn, rồi quay lưng bước lên xe. Đoàn xe năm chiếc rời đi, để lại một nỗi sợ hãi chưa từng có trong lòng hai chị em nhà họ Han.
END
Tgia ghét khtn
Tgia ghét khtn
:)))
Tgia ghét khtn
Tgia ghét khtn
🙆🙆💓💓

Chap 3

Ánh nắng oi ả của Sài Gòn sáng nay dường như mang theo một điềm báo chẳng lành. Chiếc xe sang trọng vừa lăn bánh rời đi sau khi thả hai chị em nhà họ Han trước cổng trường, để lại một khoảng không gian im lặng đến kỳ lạ.
Nhưng sự im lặng đó chỉ kéo dài trong vài giây.
Cộp cộp cộp
Tiếng giày quân đội nện xuống mặt đường nhựa vang lên dồn dập. Sara và Ánh Sáng đồng loạt quay đầu lại, đồng tử co rụt khi thấy hàng chục gã đàn ông mặc vest đen, gương mặt lạnh lùng như những cỗ máy, đang chạy thục mạng về phía mình.
Hansara
Hansara
Ánh Sáng chạy!
Sara hét lớn.
Bản năng sinh tồn của những đứa trẻ lớn lên trong họng súng trỗi dậy. Cả hai chạy thục mạng qua những con hẻm nhỏ, lách qua từng dãy nhà.
Tuy nhiên, mọi lối thoát đều bị khóa chặt như thể đã được lập trình sẵn. Tại một con hẻm cụt tăm tối, phía trước là bức tường cao vút, phía sau là hơn ba mươi gã sát thủ đã khép vòng vây.
Ánh Sáng
Ánh Sáng
Chết tiệt! Lên đi lũ khốn!
Ánh Sáng gầm lên, lao vào như một con báo nhỏ.
Dù có kỹ năng đánh đấm điêu luyện, nhưng "mãnh hổ nan địch quần hồ". Sara tung những cú đá đầy uy lực, đánh gục liên tiếp ba tên, nhưng quân số của đối phương quá đông. Một tên từ phía sau khóa chặt tay Sara, trong khi tên khác đâm mạnh một mũi tiêm vào bắp tay nàng.
Hansara
Hansara
Ư... khốn... nạn...
Tầm nhìn của Sara mờ dần. Cạnh đó, Ánh Sáng cũng đã đổ gục sau một mũi tiêm tương tự. Thế giới xung quanh họ tối sầm lại.
Khi Sara tỉnh dậy, thứ đầu tiên nàng cảm nhận được là mùi gỉ sắt nồng nặc và cái lạnh thấu xương của sàn đá.
Nàng cố gắng chống tay ngồi dậy, nhưng toàn bộ cơ bắp như bị rút cạn sức lực, nhũn ra như nước. Loại thuốc tê liệt thần kinh vẫn còn tác dụng mạnh mẽ.
Nàng nhìn quanh. Đây là một căn phòng rộng lớn nhưng u ám, ánh đèn sợi đốt chập chờn rọi lên những bộ dụng cụ tra tấn được sắp xếp tỉ mỉ trên tường: những chiếc roi da bóng loáng, kìm nung đỏ, và cả những dây xích hoen gỉ.
Phía bên kia, Ánh Sáng cũng đang lờ mờ tỉnh dậy, tay chân bị xích chặt vào một chiếc cột kim loại.
Cạch
Cánh cửa thép nặng nề bật mở. Hai bóng người cao rầy, uy quyền bước vào. Trần Thảo Linh và Phương Thảo diện bộ vest tối màu, đôi bàn tay được bao bọc bởi lớp găng tay da đen bóng, toát lên vẻ tàn nhẫn đến cực điểm.
Linh tiến chậm rãi về phía Sara. Tiếng giày gót nhọn nện xuống sàn đá phát ra âm thanh cộp... cộp... như nhịp đếm của tử thần.
Cô đứng trước mặt Sara, cúi xuống, dùng đôi bàn tay đeo găng bóp mạnh lấy cằm nàng, ép nàng phải ngước gương mặt xanh xao lên.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Linh sững người. Dưới ánh đèn vàng vọt, làn da của Sara trắng sứ, đôi môi mọng dù đang run rẩy nhưng vẫn toát lên vẻ kiêu kỳ, đôi mắt đẫm nước nhưng đầy sự uất ức. Tại sao... con gái của kẻ giết người lại có thể xinh đẹp thuần khiết đến nhường này?
Linh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó. Hận thù mười lăm năm không thể bị lung lay bởi một nhan sắc. Cô thô bạo hất cằm Sara ra, ra lệnh cho thuộc hạ.
Thảo Linh
Thảo Linh
Treo nó lên
Sara bị xích hai cổ tay và kéo lên cao, khiến nàng chỉ có thể đứng bằng đầu ngón chân, tư thế đầy đau đớn và nhục nhã. Linh cầm lấy một cây roi da dài, đầu roi kéo lê trên sàn nhà tạo ra âm thanh xì xào rợn tóc gáy.
Cô đi vòng quanh Sara như một kẻ săn mồi đang thưởng thức con mồi đã sa lưới. Linh dùng đầu cây roi nâng cằm Sara lên, khẽ cười.
Thảo Linh
Thảo Linh
Chào buổi sáng, công chúa nhỏ. Giường ấm nệm êm không thích, lại thích ngủ trên sàn nhà của tôi sao?
Hansara
Hansara
Thả... thả tôi ra... Chị là ai?
Sara thều thào, hơi thở hỗn loạn.
Thảo Linh
Thảo Linh
Tôi?
Linh áp sát mặt mình vào tai Sara, giọng nói đầy trêu đùa nhưng lạnh lẽo như băng.
Thảo Linh
Thảo Linh
Tôi là người sẽ giúp cô trả lại những gì ba cô đã vay của gia đình tôi. Cô có biết cây roi này được làm từ da gì không? Nó dai lắm... giống như mạng sống của ba cô vậy
Cạnh đó, Phương Thảo cũng đã đứng trước mặt Ánh Sáng, tay nghịch chiếc kìm sắt nung đỏ, đôi mắt sắc lẹm nhìn cô bé đang nghiến răng chịu đựng.
Phương Thảo
Phương Thảo
Em gái đanh đá, để xem lát nữa khi cái lưỡi xinh đẹp này không còn nói được lời nào kiêu ngạo nữa, em sẽ trông như thế nào
Linh lùi lại một bước, tay vung nhẹ cây roi tạo nên tiếng vút xé gió trong không trung.
Thảo Linh
Thảo Linh
Trò chơi chính thức bắt đầu rồi, tiểu thư Han. Cô muốn tôi bắt đầu từ đâu trên cơ thể hoàn hảo này đây?
END
Tgia ghét khtn
Tgia ghét khtn
Toi thấy toi thật ác😞
Tgia ghét khtn
Tgia ghét khtn
🙆🙆💓💓

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play