Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Trang Viên Hoa Hồng

CHƯƠNG 1 - CHẬU CÂY HOA HỒNG

Tháng 9 năm 2008

Ở thành phố Bắc Kinh ngoài trời âm u như muốn kéo đến những hạt mưa Đường Hân thầm nghĩ

"lại sắp mưa rồi"

Cô xuống giường bước đến tủ quần áo đưa tay lấy áo xanh dương nhạt cùng cái quần mùa trắng. Mặc quần áo xong cô đi xuống nhà thấy đã thấy bố cô Đường Quốc Thắng, mẹ Du Mỹ, Anh trai Đường Quốc Quân và chị gái Đường Vân đang ngồi ăn cơm .

Thấy cô xuống mẹ quở trách: "mới sáng đã dậy muộn rồi"

thấy cô còn đứng đó mẹ lại nói tiếp "con còn đứng đó mau ngồi vào ăn sáng đi hay để mẹ phải mời"

bố cô đứng dậy kéo cô ngồi xuống nói với mẹ cô: "Dù sao cũng còn sớm, cứ từ từ" .

Cô ngồi xuống bàn ăn mẹ lấy cho cô một bát cơm, anh trai lấy đũa đưa cho cô. Đường Hân nhớ rất rõ lúc nhỏ mẹ thương cô nhất. Nhưng sau khi biết chị cô bị bệnh thiếu máu, liên tục bị sốt mẹ đã dành sự quan tâm ấy cho chị đến bây giờ.

"Ăn xong mẹ đưa hai đứa đi mua đồ, Cũng sắp đi học rồi"

. Bố cô tự thành lập công ty, anh cô đến công ty làm giúp bố. Mẹ là con gái cả nhà họ Du, nhưng ít về ngoại. Sau khi ăn xong cô phụ chị gái dọn bát đũa Đường Vân săn tay áo lên định rửa bát thì cô ngăn lại

"để em rửa chị ra ngoài đi ạ"

chị cô cười nhẹ đi ra phòng khách ở trong bếp cô nghe thấy tiếng cười nói của chị gái vọng vào. Rửa bát xong tiện thể Đường Hân cắt trái cây mang vào phòng khách.

"Tý nữa mẹ với chị đi mua quần áo, con ở nhà tối mẹ về rồi mua cho con luôn"

Đường Hân chị "dạ" một tiếng không nói thêm mà chăm chú nhìn màn hình ti vi.

Trong ti vi là một bộ phim hollywood nói về gia đình.

Anh trai ở bên cạnh thấy cô chăm chú xem phim thì khẽ đụng vào người cô, thấy cô quay đầu lại anh nói nhỏ: "chiều anh ra ngoài đi với bạn em cùng đi với anh"

cô nhìn anh lắc đầu nói: "chiều em đi tiệm sách với bạn rồi ạ"

Sau khi lên phòng Đường Hân bước lại gần giường ngả người xuống.

Phòng của Đường Hân màu xanh dương nhạt, của sổ ở sát cạnh giường bên trái, trên của sổ là một chậu cây hoa hồng đang nở, bên phải là một cái bàn để đồ nhỏ và tủ quần áo, ở cạnh cửa ra vào là cái bàn học gỗ nâu sẫm, trên của có vài cái móc treo đồ. Trên trần nhà là vài ngôi sao phản quang nhỏ. Nằm một lúc thì cô nghe thấy tiếng ô tô dưới nhà đã đi xa.

Đường Hân định đi xuống dưới vườn thì 'ting' tiếng thông báo điện thoại đến cô quay vào lấy điện thoại thấy tin nhắn của bạn thân cô.

"Tớ đang ở trước cổng nhà cậu cho cậu 5 phút để ra ngoài cùng tớ"

thấy vậy cô trả lời "đã nhận" một cái rồi nhấn gọi cho cô ấy chưa đến 1 phút đã kết nối được.

Cô vừa lấy quần nữ áo vừa nói với bạn "Cậu đợi tớ một lúc" "ừ".

Vừa nghe cô ấy lải nhải cô vừa mặc quần áo.

Đúng 5 phút cô có mặt ở trước cổng nhà mình thấy có một cái xe ô tô màu đen ở trước mặt cô bên trong là bác Trương tài xế nhà cô ấy, còn cô ấy ngồi sau đang nhìn Đường Hân ra hiệu cho cô lên xe.

Lên xe cô mới hỏi đi đâu cô ây nói đi tiệm sách: "không phải nói chiều mới đi sao?"

Cô ấy là người bạn thân của cô ấy tên Nhan Tĩnh Văn, cô ấy thấp hơn cô một chút nhưng tính kiêu ngạo, cô lại khá nhút nhát cũng vì nhút nhát nên mẹ không thích cô lắm. Chú Trương lái xe đến một tiệm sách khá xa nhà cô, nhưng tiệm sách này rất đẹp.

Bước vào tiệm Đường Hân và Nhan Tĩnh Văn được một chị nhân viên chào rất nhiệt tình.

"Chị có quyển sách Do not go gentle into that good night không ạ" Đường Hân hỏi

"em đi lên tầng 2 rẽ trái kệ 1 là có nhé" chị nhân viên nhiệt tình chỉ đường

Trong Lúc đó Nhan Tĩnh Văn đã đi trước cô. Bài thơ Do not go gentle into that good night là của nhà thơ Dylan Thomas. Cô rất thích nhà thơ này.

Mua sách xong hai cô gái đi đến một quán nước ngồi nói chuyện, Đường Hân gọi nước ép cho cô và Nhan Tĩnh Văn.

"Hân Hân tớ thích Chu Khánh Huy mất rồi" vừa ôm má Chu Khánh Huy người này cô không biết là ai nhưng mà nghe tên rất quen

"anh ta rất đẹp sao?" cô hỏi Nhan Tĩnh Văn không nói chỉ cười.

Khi cô về đến nhà đã là buổi chiều cô thay quần áo rồi leo lên giường ngủ.

CHƯƠNG 2 - KTV

Đường Hân ngủ một mạch tới chiều tối, Cô đưa tay với lấy cái điện thoại bên cạnh bật lên, ánh sáng hắt vào khiến cô nheo mắt lại một lúc, đến khi thích ứng được với ánh sáng cô nhìn thấy đã hơn năm giờ. Khi đang bước xuống lầu nghĩ sẽ ra ngoài ăn thì cô thấy dì Trần đang quét dọn phòng khách.

Thấy cô xuống dì cười nói: "biết cháu đang ngủ nên dì không thức cháu, đồ ăn tối dì đã nấu để ở trên bàn ăn cháu đói thì vào lấy mà ăn"

"cảm ơn dì"

Cô nói xong thì định vào bếp ăn cơm thì nghe thấy tiếng điện thoại ở phòng khách reo. Khi cô nghe máy thì thấy người gọi là bố cô ông nói giọng có vẻ áy náy

"Hân Hân tối nay chị con muốn ăn ở ngoài nên không về con tự ra ngoài ăn nhé"

"vâng.."

không đợi Đường Hân nói hết câu bố đã tắt điện thoại cô nhìn vào nó một lúc rồi mới để xuống bước vào bếp. Trong bếp dì trân đã hâm lại đồ ăn cho cô, hôm nay biết cô ở một mình nên dì đã nấu canh chua và thịt lợn xay. Ăn xong cô dọn đồ vào bếp rồi về phòng lấy quần áo đi tắm. Buổi tối cô lấy một bộ quần áo ngủ màu xanh. Bước vào phòng tắm cô xả nước lạnh vào buồng tắm rồi cô ngâm mình trong làn nước. Đường Hân tắm rất lâu vừa tắm cô vừa hát, giọng hát của cô rất hay, trong trẻo.

Tắm xong cô ra vườn sau ngồi ngắm những bông hoa hồng đang khẽ đưa trong gió và ánh trăng trong hồ khiến khung cảnh trở nên thơ mộng. Cô bước đến chỗ cái xích đu ngồi xuống. Đường Hân ngước lên nhìn mặt trăng, mặt trăng rất tròn và sáng đủ để chiếu sáng cả khu vườn. Đang định đi vào nhà thì cô nghe thấy tiếng động rất nhỏ ở bên cạnh bụi hoa nhài nên cô bước lại đó nhìn, Đường Hân thấy đó là một con mèo bị thương, chân nó đang bị chảy máu, thấy vậy đường Hân nói với con mèo nhỏ rằng

"chân em bị thương rồi, em đi cùng chị vào nhà nhé" vừa nói cô vừa ôm lấy con mèo vào lòng rồi mang nó vào trong nhà.

Vào đến nhà cô thấy Nhan Tĩnh Văn đang gọi nên cô tiện tay ấn nghe máy.

"Hân Hân ơi cậu ra ngoài chơi cùng tớ đi mà" đầu dây bên kia là giọng đầy năn nỉ của Nhan Tĩnh Văn.

Nghe vậy cô không đành lòng nên đã đồng ý, tiện thể cô mang con mèo đến bệnh viện thú y.

"Cậu đang ở đâu gửi địa chỉ cho cho tớ"

nói xong cô tắt điện thoại. Rồi vào phòng lấy một bộ quần áo màu đen cùng áo khoác rồi ôm con mèo ra ngoài.

KTV Minh Dạ

"Tớ gọi Đường Hân đến rồi mọi người chơi đi".

Thì ra Nhan Tĩnh Văn vừa thua trò chơi nên bắt buộc phải gọi cho người ở đầu danh bạ đến, Mà người ở đầu chính là Đường Hân.

"Sắp đi học rồi hôm này chúng ta chơi cho vui anh đây bao hết"

giọng nam nữ hú hét trong phòng bao tạo nên một bầu không khí rất náo nhiệt.

''Cảm ơn bác sĩ ạ, mai cháu quay lại đưa mèo về"

Đường Hân đã đưa con mèo đó đến bệnh viện thú y. Nói chuyện với bác sĩ xong cô ra ngoài đón một chiếc taxi đang chạy rồi ngồi lên

"KTV Minh Dạ..."

Trên đường đi bác tài chạy rất êm khiến cho cô như muốn ngủ luôn. Bác tài rất nhiệt tình thỉnh thoảng lại hỏi cô vài câu cô cũng trả lời lại. Đường Hân nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ xe bên ngoài xe chạy tấp nập, ánh sáng từ những nhà cao tầng và đèn xe xung quanh tạo ra một khung cảnh rất đẹp. Đường Hân lấy điện thoại ở trong túi áo ra mở máy ảnh. Bàn tay nhỏ giơ cái điện thoại ra ngoài cửa kính xe ấn chụp.

Khi đến cửa KTV cô thấy Nhan Tĩnh Văn đang ngồi bên thềm đợi cô. Thấy Đường Hân cô ấy giơ tay lên vẫy, cô mỉm cười bước sang bên đó.Khi bước vào bên trong cảnh đầu tiên cô thấy là một chàng trai cùng một cô gái đang đứng cạnh nhau.

Chàng trai lưng dựa tường, tay cầm điếu thuốc đang cháy đưa lên miệng hút rồi nhả ra một làn khói mỏng.Cô gái bên cạnh mặc áo hai dây cùng váy xếp li mà trắng như đang muốn dựa vào chàng trai.

Đường Hân đưa mắt liếc sang thấy vậy cô cũng không nhìn nhiều mà lập tức rời ánh mắt đi.

Nhan Tĩnh Văn dắt tay cô đến phòng 353 thì dừng lại đẩy cửa bước vào. Bên trong rất náo nhiệt ở giữa có một chàng trai đang đứng lên bàn hát. Thấy có người đẩy cửa vào cậu ta quay đầu nhìn, thấy là cô và Nhan Tĩnh Văn cậu ta nhảy xuống chạy lại. Người trong phòng thấy vậy cũng quay lại nhìn.

"Chị đến rồi mau vào đi"

Nhan Tĩnh Văn khi mới bước vào phòng đã bỏ cô mà chạy mất không biết cô ấy đi chơi cái gì. Thấy Đường Hân vẫn đứng cô cậu ta kéo cô vào ngồi. Cậu ta là em họ của Đường Hân tên Đường Minh, cô và Đường Minh chơi thân từ nhỏ.

"Em đi chơi đi chị ngồi đây được rồi"

thấy cậu ta ngồi nói chuyện với cô nên Đường Hân giục cậu ta đi nhưng lại phản tác dụng:"Em không đi ngồi đây chơi với chị cũng được".

"Em thấy bác trai bác gái với chị Đường Vân đi ăn lúc chiều"

Đường Hân chỉ "ừ" một tiếng không nói gì thêm.

Hơn mười giờ mọi người cũng dần về hết Nhan Tĩnh Văn uống sau được một cô gái đưa về, chờ Đường Minh Thanh toán xong cô cũng định bắt xe về mà cậu ta ngăn lại

"em đưa chị về khuya rồi con gái đi một mình không an toàn"

cô chưa kịp trả lời Đường Minh đã chạy ra lấy xe. Xe của Đường Minh là xe màu đỏ. Lái xe đưa còi về đến nhà rồi cậu ta cũng đi luôn.

Mở cửa ra cô thấy cả nhà chìm trong bóng tối, còi biết chưa ai về nhưng cô cũng không để ý nhiều mà chạy lên phòng đóng cửa rồi lăn ra ngủ.

CHƯƠNG 3 - NUÔI MẸO

Đường Hân giật mình thức dậy, cô đưa tay với lấy cái điện thoại đang sạc ở bên cạnh nheo mắt nhìn mới thấy hơn 4 giờ sáng. Cô thả điện thoại xuống cố gắng nhớ lại giấc mơ vừa nãy. Trong mơ cô thấy một hình bóng một chàng trai rất mờ đang gọi tên cô, Đường Hân nhớ lại rồi thốt ra câu "điên thật rồi" sau đó nhắm mắt lại ngủ tiếp.

Sau khi thức dậy cô xuống phòng khách thấy bố đang uống cà phê và đọc báo.

"Bố mai đi học rồi nên con chuyển sang nhà nội ở cho gần trường học hơn được không ạ?" cô nhẹ nhàng hỏi bố.

Nghe thấy cô nói như vậy bố cô gấp tờ báo lại vẻ mặt hơi suy tư:"Cũng được"

thấy bố nói như vậy cô hơi mỉm cười rồi định chạy lên phòng nhưng hình như lại quên mất cái gì đó nên cô quay lại nhìn bố "cảm ơn bố ạ"

nói xong Đường Hân chạy một mạch lên phòng.

Buổi chiều gần 2 giờ chiều cũng đã dọn được những đồ dùng cần thiết sang nhà bà nội nhà bà nội cô ở gần trường chỉ cần đi bộ 15 phút là đến. 4 giờ chiều cô đi đến nhà bà nội. Đường vào nhà bà cô là một con ngõ chỉ đủ cho 1 cái ô tô đi qua, đi một đoạn sẽ có một cái ngã rẽ. Nhà bà cô rẽ sang bên trái. Khi đến nhà bà, Đường Hân thấy bà đang đứng nói chuyện với mấy người bạn cùng tuổi ở trước. Nhà bà cô là một cái trung cư tư nhân, có 15 tầng bà cô ở tầng 10, phía sau toà chung cư là một con đường dẫn ra bờ hồ. Đường Hân nhấn thang máy lên tầng 10, thật ra không phải lần đầu cô ở nhà bà năm lớp 6 lớp 7 cô đã ở với bà rồi. Thang máy "ding" một tiếng cô bước ra bước đến căn 304 rồi nhập mật khẩu đi vào.

Bước vào phòng cô thấy đồ của mình đã được xếp gọn gàng Đường Hân biết là bà xếp cho cô. Đường Hân ngồi xuống giường nhìn lại căn phòng. Tuy nó nhỏ hơn phòng ở nhà cô nhưng lại rất đẹp,cái giường đủ 1 người ngủ cùng bộ chăn ga hoa nhí, cái bàn học ở bên cạnh cửa sổ có thể nhìn thấy hết tất cả phía dưới trung cư.

Bên cạnh giường là vái bàn nhỏ tủ quần áo ở phía sau cánh cửa đang lúc cô định xuống nhà gọi bà về thì cô thấy bà đã về đến nhà thấy cô bà cười đôi mắt cong cùng những nếp nhăn

"cháu đến lúc nào sao không nói với bà''

Đường Hân cười cười rồi nắm lấy tay bà: "cháu mới đến thôi ạ"

Thấy cô nói vậy bà cũng không hỏi nhiều mà giục cô: "mau vào ăn cơm thôi"

Hôm nay bà cô nấu món cá kho, canh chua, với sườn xào đang ăn thì cô bỗng dưng nhớ tới chưa đi lấy mèo về "bà ơi cháu có thể nuôi mèo không?" cô nhẹ giọng hỏi

"Được cháu thích là được"

Ăn xong cô đi ra ngoài gọi đến bệnh viện thú y hôm qua. Dù đã chiều tối nhưng vẫn không xoa dịu đi cái nóng của tháng 9.

Đường Hân ngồi trong xe cúi đầu xuống lướt điện thoại.

Ở trước cửa bệnh viện thú y ánh sáng từ bên trong len lỏi ra ngoài.

Đường Hân đẩy cửa bước vào đã thấy bác sĩ hôm qua thấy cô bác sĩ lại hỏi: "đến lấy mèo à?"

"dạ" cô đáp lại lời bác sĩ

''đi theo bác"

cô không nói mà cứ im lặng đi theo.

Bác sĩ bước đến phòng đẩy cửa ra bên trong có đủ loại động vật từ mèo đến cho rồi chim.

Bác bước đến một cái lồng rồi túm lấy cái lồng đưa cho cô: "mèo đã không sao rồi"

"cảm ơn bác sĩ ạ cháu về trước"

nói xong cô túm lấy cái lồng đựng con mèo bước ra ngoài. Bên ngoài cô thấy cái taxi lúc nãy vẫn còn ở đó thì lại đó rồi bước lên.

Tài xế thấy Đường Hân lên thì giẫm ga phóng đi

Khi cô về đến nhà đã hơn bảy giờ tối bước vào thấy bà đang xem phim. Bà thấy cô về thì quay lại nhìn: "Về rồi à sao mua nhiều đồ vậy"

cô cúi xuống nhìn đồ trên tay mình bên trái xách cái lồng đựng con mèo, bên phải là hai túi đồ ăn cho mèo

"Không nhiều đâu ạ".

Khi cất hết đồ cô mới mở lồng thả con mèo ra, Đường Hân thử vuốt bộ lông của nó quả thực rất mượt. Được thả con mèo liền chạy ra kêu "meo" hai tiếng rồi đi xung quanh nhà. Thấy vậy Đường Hân chỉ im lặng nhìn nó rồi ra phòng khách xem phim cùng bà.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play