Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ LyHanSara ] Tình Yêu Trong Bí Mật

Chương 1

_____________
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬 Em về đến nhà chưa, HanSara?
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Dạ rồi...
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Hôm nay chị về trễ hơn mọi ngày
LyHan nhìn màn hình điện thoại sáng lên trong căn hộ vắng. Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố trải dài như những lời chưa nói. Cô tự hỏi, từ bao giờ một tin nhắn đơn giản như thế này lại khiến tim mình chậm đi một nhịp.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬 Công việc cuối tháng hơi nhiều. Em mệt không?
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Có một chút.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Nhưng lúc thấy chị ở văn phòng…
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Tự nhiên em lại có thêm sức.
Cô khẽ cười. Ở công ty, Nàng luôn là nhân viên ngoan ngoãn, giữ khoảng cách vừa đủ. Không ai biết, phía sau những buổi họp nghiêm túc và email công việc khô khan ấy, là những dòng tin nhắn lặng lẽ như thế này.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Ở công ty… em đừng nhìn chị như vậy nữa
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Như thế nào ạ?
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Như thể chỉ cần thêm một giây nữa là chị sẽ quên mất mình đang là quản lý của em
Hansara nằm nghiêng trên giường, ôm chiếc điện thoại sát ngực. Nàng hiểu rõ ranh giới ấy. Hiểu rõ hơn ai hết. Nhưng cảm xúc thì chưa bao giờ chịu đứng yên ở đúng vị trí của nó.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Em xin lỗi…Nhưng em không giỏi che giấu cảm xúc
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Chị cũng vậy.
Một khoảng lặng trôi qua giữa hai người. Không ai nhắn thêm, nhưng cũng không ai tắt màn hình. Đó là kiểu im lặng chỉ những người đang yêu mới hiểu.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Hansara này… chị hỏi em một chuyện được không?
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Dạ, chị cứ nói.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Nếu một mối quan hệ phải tồn tại trong im lặng em có chịu được không?
Hansara nhắm mắt. Câu hỏi ấy, nàng đã tự hỏi mình rất nhiều lần, kể từ ngày nhận ra ánh nhìn của LyHan không còn đơn thuần là của một người sếp.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Em từng nghĩ rồi.Em nghĩ mình sẽ không chịu nổi.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Vậy thì…
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Nhưng nếu là chị…Thì em có thể.
LyHan siết chặt điện thoại trong tay. Trách nhiệm, danh xưng, ánh nhìn của người khác — tất cả như đè nặng lên vai cô. Nhưng ngay lúc này, điều duy nhất cô cảm nhận được là sự chân thành trong từng chữ nàng gửi.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Chị hơn em tuổi. Chị là quản lý của em. Nếu chuyện này bị phát hiện… Chị có thể mất tất cả.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬 Em biết. Nên em chưa từng đòi hỏi gì từ chị.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Chị không thể cho em một tình yêu đường hoàng
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Em không cần đường hoàng. Em chỉ cần là thật.
Ngoài kia, đồng hồ điểm sang một ngày mới. LyHan chợt nhận ra, có những khoảnh khắc nếu không nắm lấy, cô sẽ hối hận cả đời.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Vậy thì…
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Chúng ta hãy hẹn hò với nhau trong bí mật nhé?
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Bí mật như thế nào ạ?
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Ở công ty, em là nhân viên của chị. Chị là sếp của em.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Còn khi tan ca?
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Khi chỉ còn hai chúng ta chị là người yêu của em.
Hansara bật cười, nhưng khóe mắt lại cay cay. Nàng không biết tương lai sẽ ra sao, chỉ biết rằng khoảnh khắc này là thật.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Vậy từ ngày mai… Em sẽ gọi chị là “sếp LyHan”.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Ừm. Và trong tin nhắn này…
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬 Chị là LyHan mà em yêu
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Ngủ sớm đi. Ngày mai chúng ta còn phải giả vờ xa lạ.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Chúc chị ngủ ngon. Mối tình đầu của em… trong bí mật.
LyHan đặt điện thoại xuống, dựa lưng vào ghế. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Nhưng ít nhất, đêm nay, cô không còn cô đơn nữa.
END CHAP
Tác giả
Tác giả
Tôi đặt niềm hi vọng hơi bị lớn trong fic này mong mọi người ủng hộ ạ

Chương 2

__________
6:02
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬 Chị dậy chưa LyHan?
Hansara nhắn tin khi vừa tỉnh giấc. Ánh nắng sớm tràn qua rèm cửa, nhưng trong lòng nàng lại có chút hồi hộp khó tả. Hôm nay là ngày đầu tiên sau khi họ chính thức bước vào một mối quan hệ… không tên.
Ngồi đợi một chút thì một tin nhắn cũng hiện lên từ Cô
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Dậy rồi.Em chuẩn bị đi làm đi, kẻo trễ.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Dạ… Ở công ty em sẽ không nhắn đâu.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Ừ. Ngoan.
Chỉ hai chữ ngắn ngủi ấy thôi cũng đủ khiến Hansara mỉm cười ngốc nghếch. Cô đặt điện thoại xuống, hít một hơi thật sâu trước khi khoác áo bước ra khỏi nhà. Trong gương, cô thấy một phiên bản của mình có gì đó rất khác — vừa hạnh phúc, vừa lo sợ.
Văn phòng buổi sáng luôn ồn ào. Tiếng gõ bàn phím, tiếng máy in, tiếng chào hỏi quen thuộc. Hansara bước vào, ánh mắt theo thói quen tìm kiếm một dáng người quen thuộc.
LyHan đã có mặt từ sớm. Áo sơ mi chỉnh tề, gương mặt nghiêm túc, hoàn toàn là hình ảnh của một quản lý mẫu mực. Khi ánh mắt họ vô tình chạm nhau, LyHan chỉ khẽ gật đầu, lạnh nhạt như bao ngày khác.
Tim HanSara khẽ thắt lại...
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Hansara, 9 giờ có cuộc họp. Em chuẩn bị tài liệu giúp chị.
Giọng LyHan vang lên rõ ràng giữa văn phòng. Không một chút dư thừa cảm xúc.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
Dạ, em làm ngay ạ.
Cô cúi đầu, quay về bàn làm việc. Bàn tay gõ phím có hơi run. Chỉ tối qua thôi, người con gái ấy còn dịu dàng gọi cô là “người yêu”. Vậy mà giờ đây, khoảng cách giữa họ lại xa đến thế.
Nàng nhắn một dòng chữ
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Em muốn nhìn chị thêm một chút…
Hansara xóa dòng chữ đó đi. Nàng không cho phép bản thân quên mất quy tắc của mối quan hệ này.
Cuộc họp diễn ra nghiêm túc. LyHan đứng trước màn hình trình chiếu, phân tích số liệu, giọng nói trầm ổn. Hansara ngồi phía dưới, chăm chú lắng nghe, nhưng tâm trí lại chẳng thể tập trung hoàn toàn.
Nàng nhận ra, LyHan lúc làm việc… thật xa lạ. Và cũng thật cuốn hút.
_____
Kết thúc cuộc họp
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Hansara, em ở lại một chút.
Cả phòng họp đã vơi người. Hansara hơi khựng lại, tim đập nhanh hơn.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
Dạ… có chuyện gì không ạ?
LyHan khép cửa phòng họp. Khoảnh khắc chỉ còn hai người, không gian như chùng xuống.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Ở công ty… Em đừng nhìn chị như vậy.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
Em xin lỗi… Em không cố ý.
LyHan thở nhẹ, giọng hạ thấp đi.
Chị sợ…Nếu cứ thế này chị sẽ không giữ được bình tĩnh.
Hansara ngẩng lên. Ánh mắt họ gặp nhau, gần đến mức chỉ cần thêm một bước là mọi ranh giới sẽ sụp đổ.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
Vậy thì… Em sẽ tránh xa chị hơn.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Không...Không phải vậy.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Chỉ là… Chị cần em nhớ ở đây, chúng ta phải diễn cho tròn vai.
Hansara gật đầu. Nàng hiểu. Và cũng thấy đau.
Giờ nghỉ trưa, Hansara ngồi một mình ở căn tin. LyHan đi ngang qua cùng vài đồng nghiệp khác, không hề dừng lại. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, điện thoại Hansara rung lên.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Em ăn trưa chưa?
Hansara nhìn màn hình, mắt cay cay.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Dạ rồi. Chị thì sao?
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Chị cũng vậy. Ăn không ngon lắm.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Tối về… Em nấu cho chị ăn nhé.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬 Được không?
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Được. Vì lúc đó... Chúng ta không cần giả vờ nữa.
LyHan nhìn tin nhắn, khóe môi khẽ cong lên — nụ cười đầu tiên trong ngày.
Buổi chiều trôi qua chậm rãi. Công việc cuốn họ đi, nhưng mỗi lần lướt qua nhau ở hành lang, tim cả hai lại lỡ một nhịp. Không ai dám nhìn lâu. Không ai dám nói nhiều.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Tan ca rồi. Em về cẩn thận.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Dạ, sếp LyHan.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Ngoan
Hansara đứng trước thang máy, mỉm cười. Nàng chợt nhận ra, dù phải giả vờ xa lạ giữa ban ngày, thì chỉ cần một tin nhắn thế này thôi, Nàng vẫn biết — mình đang được yêu.
Và tình yêu ấy… đang tồn tại trong bí mật.
END CHAP
Tác giả
Tác giả
Ước gì truyện tôi được xu hướng😴

Chương 3

_________
Buổi tối đến chậm rãi, như thể thành phố cũng cần thời gian để chuyển mình sau một ngày dài. Khi rời khỏi văn phòng, nàng vẫn còn cảm giác tim mình đập nhanh hơn bình thường. Hôm nay là lần đầu tiên, sau khi gọi tên mối quan hệ ấy, nàng mời cô đến nhà.
Một buổi tối không có ánh đèn huỳnh quang, không có bàn làm việc, không có danh xưng.
Chỉ có hai người.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬 Chị tan ca chưa ạ?
Nàng nhắn tin rồi đặt điện thoại xuống, đứng trong căn bếp nhỏ. Nồi canh sôi lăn tăn, mùi thơm lan khắp phòng, nhưng nàng lại chẳng chú tâm được gì. Trong đầu chỉ toàn là hình ảnh cô lúc chiều — lạnh lùng, nghiêm túc, xa đến mức khiến nàng sợ rằng buổi tối này chỉ là một giấc mơ.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
💬Chị vừa ra xe. Em đợi chị một chút nhé.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
💬Dạ… em đợi.
Chỉ hai chữ ngắn ngủi ấy thôi cũng đủ khiến nàng mỉm cười. Nàng chợt nhận ra, cảm giác chờ đợi một người… hóa ra lại mong manh đến vậy.
Tiếng chuông cửa vang lên lúc gần bảy giờ tối.
Nàng đứng sững lại vài giây, hít một hơi thật sâu rồi mới bước ra mở cửa.
Cô đứng đó. Không phải là LyHan của những buổi họp căng thẳng, cũng không phải người quản lý khiến cả phòng phải dè chừng. Trước mặt nàng lúc này chỉ là một cô gái khoác áo mỏng, ánh mắt dịu hơn thường ngày rất nhiều.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Chị vào được chứ?
Giọng cô nhỏ hơn mọi khi
Nàng gật đầu, né sang một bên. Khi cánh cửa khép lại, thế giới bên ngoài dường như bị bỏ lại phía sau. Trong căn phòng nhỏ, không gian bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ.
Bữa tối diễn ra chậm rãi.
Cô ngồi đối diện nàng, ăn rất ít, nhưng ánh mắt thì chưa từng rời đi quá lâu. Nàng nhận ra, mỗi lần nàng cúi đầu, cô lại nhìn theo; mỗi lần cô ngẩng lên, nàng lại vội quay đi.
Một sự ngượng ngùng rất thật.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Em nấu à?
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
Dạ… em sợ không hợp khẩu vị chị. * Tay vô thức siết lấy mép áo *
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Không sao *khẽ cười* Chỉ cần là em nấu thì chị đều ăn được.
Câu nói ấy nhẹ thôi, nhưng khiến tim nàng mềm ra.
Sau bữa ăn, cô đứng bên cửa sổ. Ánh đèn đường hắt lên gương mặt cô, làm mọi đường nét trở nên dịu đi. Nàng bước lại gần, đứng cách cô một khoảng rất nhỏ — gần đến mức có thể nghe thấy nhịp thở của nhau.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
Ở công ty...
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
em không dám lại gần chị như thế này.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Chị biết
Cô đáp, không quay đầu lại
Một khoảng lặng trôi qua. Không dài, nhưng đủ để cả hai cảm nhận được sự do dự trong lòng đối phương
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Nàng có mệt không? *Hỏi Khẽ* Vì mối quan hệ này
Nàng im lặng. Câu hỏi ấy, nàng đã tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần.
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
Có mệt... Nhưng nếu bảo em dừng lại...Thì em không làm được
Cô quay sang nhìn nàng. Ánh mắt ấy không còn là của một người quản lý, mà là của một người đang cố kìm nén rất nhiều điều.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Chị sợ...Sợ sẽ làm em tổn thương
Nàng lắc đầu bước thêm nửa bước
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
Vậy thì... *Nàng khẽ nói* Chị đừng bỏ em lại phía sau
Cô đưa tay lên, chạm rất nhẹ vào tóc nàng, như sợ chỉ cần mạnh hơn một chút là mọi thứ sẽ tan biến. Cử chỉ ấy khiến nàng nghẹn lại nơi cổ họng.
Họ ngồi cạnh nhau trên ghế sofa. Không ai dựa vào ai, cũng không có những cái nắm tay rõ ràng. Nhưng khoảng cách ấy lại thân mật hơn bất kỳ cái chạm nào.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Ngày mai ở công ty chị sẽ lại lạnh lùng với em
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
Em biết.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Em có buồn không?
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
Chỉ cần buổi tối… Chị vẫn nhớ đến em là được rồi.
Cô nhìn nàng rất lâu. Rồi nghiêng người, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán nàng — không vội vàng, không chiếm hữu, chỉ đủ để khẳng định rằng cảm xúc này là thật.
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Trần Thảo Linh_ LyHan [ Cô ]
Ngủ sớm nhé
HanSara [ Nàng ]
HanSara [ Nàng ]
Chị cũng vậy
Khi cô rời khỏi căn hộ, nàng đứng tựa vào cánh cửa đã khép lại từ lâu. Trong tim nàng, cảm xúc đan xen giữa ấm áp và bất an. Nàng biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng.
Nhưng ít nhất, ở nơi không có ánh đèn văn phòng, nàng không phải giả vờ.
Và tình yêu ấy — Vẫn đang được giữ lại, rất khẽ, trong bí mật.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play