[ Masonb ] Mèo Nhỏ Ngốc.
1.
Lớp 11A1 có một người tên là Bách.
Bách học giỏi, cao, ít nói, lúc nào cũng mang vẻ mặt lạnh nhạt như chẳng quan tâm đến ai. Cậu ngồi bàn gần cửa sổ, suốt ngày chỉ nhìn ra ngoài hoặc cắm cúi làm bài. Với Bách, thanh xuân vườn trường chỉ là những ngày trôi qua đều đều.
Cho đến khi Công ngồi xuống bên cạnh.
Công không phải kiểu nổi bật, nhưng rất dễ khiến người khác chú ý. Cậu hay cười, giọng nói mềm và lúc nào cũng mang theo cảm giác ấm áp.
Nguyễn Thành Công.
- chào cậu, tớ là Công, từ nay ngồi cạnh nhau nha.
Tưởng thế là xong, nhưng Công không hề nản.
Ngày nào cậu cũng quay sang: “Bách ơi, cậu uống nước không?” “Bách, tớ làm bài này mãi không ra…” “Hôm nay cậu mệt à? Nhìn cậu ít nói hơn mọi ngày.”
Bách vẫn lạnh lùng như cũ, trả lời ngắn gọn, nhưng không đẩy Công ra. Dần dần, cậu quen với việc bên cạnh mình luôn có một người quan tâm từng chút một.
Có hôm Công không đi học.
Chỗ ngồi bên cạnh trống trơn khiến Bách thấy khó chịu lạ thường. Cả buổi học, cậu liên tục nhìn sang ghế trống đó.
Chắc hẳn là thiếu cảm giác được quan tâm.
Nguyễn Xuân Bách.
nay không đến lớp à?.
Tin nhắn trả lời đến rất nhanh.
Nguyễn Thành Công.
à, tớ bị sốt nhẹ, mai là đi học được thôi, Bách lo cho tớ hả?
Nhìn tin nhắn một lúc rồi mới trả lời.
Nguyễn Xuân Bách.
ừ, ồn ào quen rồi.
Hôm sau, Công trở lại lớp, vừa thấy Bách đã cười.
Nguyễn Thành Công.
Bách quan tâm tớ thật à, ngọt ghê~.
Bách nói, nhưng tai đỏ lên.
Từ đó, Bách bắt đầu thay đổi. Cậu chủ động đợi Công tan học, lặng lẽ đẩy hộp sữa sang khi thấy Công chưa ăn gì, thậm chí còn che gió khi hai người đứng ngoài hành lang.
Công ngẩng lên nhìn Bách, cười dịu dàng.
Nguyễn Thành Công.
Bách này, cậu lạnh lùng thật… nhưng rất ấm.
Nguyễn Thành Công.
đặc biệt là.
Nguyễn Thành Công.
ấm đầu.
Lắc đầu, thở dài, chắc hẳn đã quá quen với trường hợp này.
Nguyễn Thành Công.
chó Bách🤬
Nói xong cả hai lại rượt đuổi, như một cặp bạn thân vậy.
2.
Thoáng chốc đã 2 năm Công và Bách quen nhau.
Công phát hiện mình thích Bách vào một buổi sáng rất bình thường.
Hôm đó trời nắng, lớp học mở toang cửa sổ.Bách ngồi bàn trên, lưng áo trắng hơi nhăn vì vừa chơi bóng về. Mồ hôi còn đọng trên cổ áo, ánh nắng chiếu vào làm mọi thứ quanh cậu ấy như phát sáng.
Nam nhìn một lúc lâu, rồi vội cúi đầu xuống vở. Tim đập nhanh đến mức chính cậu cũng thấy buồn cười.
Tim Công đập hụt một nhịp.
Nguyễn Xuân Bách.
nhìn gì mà đơ vậy?.
Bách quay xuống, gõ nhẹ cây bút lên bàn Công.
Nguyễn Thành Công.
có…có gì đâu.
Bách cười. Nụ cười ấy giống như nắng, làm Công thấy cả mùa hè tràn vào lồng ngực.
Từ đó, Công bắt đầu để ý Bách nhiều hơn một chút.
Một chút thôi — nhưng đủ để nhớ.
Là lúc Bách quay xuống mượn bút.
Là lúc Bách nghiêng đầu hỏi bài.
Là lúc Bách vô tư khoác tay Công kéo đi ăn quà vặt sau giờ học.
Chiều nọ, Bách rủ Công đi ăn kem. Tiệm kem nhỏ nằm ở góc đường quen, tiếng quạt kêu rè rè, mùi sữa ngọt ngào.
Nguyễn Xuân Bách.
ăn nhanh đi, không là chảy hết đấy.
Công cắn một miếng. Lạnh buốt. Nhưng ngọt.
Nguyễn Xuân Bách.
ngon không?
Nguyễn Thành Công.
ừm, ngon.
Công gật đầu, rồi chìa cây kem lại.
Bách cười, cắn đúng chỗ Công vừa cắn. Công quay mặt đi, tai đỏ bừng.
Một hôm khác, lớp học thêm buổi tối thì mất điện. Phòng học tối om, chỉ còn ánh sáng le lói từ điện thoại.
Công chưa kịp nói gì thì Bách đã ngồi sát lại.
Nguyễn Xuân Bách.
sao đấy, sợ à?.
Công lắc đầu, nhưng tay nắm chặt mép áo.
Bách đặt tay lên tay Công, giọng rất nhỏ.
Nguyễn Xuân Bách.
có tớ mà.
Chỉ ba chữ thôi, nhưng Công nhớ mãi.
Cuối năm, hoa phượng rơi đầy sân trường. Màu đỏ nhuộm cả bầu trời mùa hạ. Công đứng dưới gốc cây, tim đập nhanh hơn bình thường.
Nguyễn Thành Công.
hừm..Bách này.
Nguyễn Thành Công.
sau này nếu không còn học chung cậu có còn nhớ tớ không.?
Bách im lặng vài giây, rồi đưa tay xoa nhẹ đầu Công.
Nguyễn Xuân Bách.
ngốc à, sao mà quên được.
Nguyễn Thành Công.
vì sao.?
Bách cúi xuống, trán gần chạm trán.
Nguyễn Xuân Bách.
vì cậu là mùa hè của tớ.
Công cười. Mắt cay cay. Giữa sân trường đầy nắng, cậu chợt hiểu ra — thanh xuân không cần quá rực rỡ, chỉ cần có một người khiến tim mình rung động là đủ.
3.
Từ hôm đó, Công và Bách không nói thêm gì về câu “mùa hè” kia.
Nhưng giữa hai người, mọi thứ đã khác.
Buổi sáng, Bách luôn đến lớp sớm hơn một chút.
Công đến sau, vừa đặt cặp xuống đã thấy sẵn một chai nước mát trên bàn mình.
Nguyễn Thành Công.
của ai vậy.?
Nguyễn Xuân Bách.
uống đi.
Nguyễn Xuân Bách.
trời nóng.
Công cười, lòng mềm hẳn ra.
Từ khi nào, tan học trở thành khoảng thời gian Công mong nhất. Hai người dắt xe song song, vai thỉnh thoảng chạm nhẹ. Không ai nói gì nhiều, nhưng khoảng cách ấy đủ gần để tim đập chung một nhịp
Một buổi trưa hè, trường tổ chức ôn tập. Phòng học nóng, quạt quay lạch cạch. Công mệt đến mức gục đầu xuống bàn.
Bách liếc sang, kéo ghế lại gần hơn, khẽ nói.
Nguyễn Xuân Bách.
dựa vào đi.
Nguyễn Thành Công.
thật à.
Bách không trả lời, chỉ vỗ nhẹ vào vai mình.
Công tựa đầu lên vai Bách. Rất khẽ. Rất cẩn thận. Mùi nắng, mùi mồ hôi quen thuộc khiến cậu thấy an tâm kỳ lạ.
Nguyễn Xuân Bách.
tớ không phiền đâu.
Nguyễn Xuân Bách.
cứ ngủ đi.
Chiều hôm ấy, mưa đột ngột kéo đến. Sân trường ướt loang loáng. Công không mang áo mưa, đang loay hoay thì Bách đã đứng trước mặt, giơ chiếc ô ra.
Nguyễn Xuân Bách.
đi chung.
Dưới chiếc ô nhỏ, khoảng cách giữa hai người càng sát. Bách hơi nghiêng ô về phía Công. Vai mình ướt, nhưng không nói gì.
Nguyễn Thành Công.
cậu ướt rồi.
Nguyễn Xuân Bách.
không sao.
Nguyễn Xuân Bách.
cậu khô là được.
Công nhìn cậu ấy, tim nóng lên giữa cơn mưa mát lạnh.
Gần đến nhà, Công dừng lại.
Nguyễn Thành Công.
Bách này.
Nguyễn Thành Công.
tụi mình..là gì của nhau.
Mưa rơi chậm lại, như đang lắng nghe.
Bách quay sang, ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy.
Nguyễn Xuân Bách.
cậu muốn là gì.
Nguyễn Thành Công.
muốn là...người đặc biệt.
Bách không do dự. Cậu đưa tay nắm lấy tay Công — lần đầu tiên, rất rõ ràng.
Nguyễn Xuân Bách.
vậy thì.
Nguyễn Xuân Bách.
từ hôm nay, cậu là người yêu tớ.
Công đứng sững. Rồi cười đến mức mắt cong cong.
Nguyễn Thành Công.
thật không.
Nguyễn Xuân Bách.
tớ không giỏi nói nhiều, nhưng tớ ở đây.
Công khẽ dựa trán vào vai Bách, giọng run run.
Nguyễn Thành Công.
vậy thì mùa hè này tớ không đi đâu hết.
Mưa vẫn rơi. Nhưng dưới chiếc ô nhỏ ấy, mùa hè của họ đã chọn ở lại.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play