[Văn Hàm] Truyện Ngắn
#1: Đêm Phát Tình
Phòng ký túc xá đóng kín, mùi gỗ tuyết tùng và hương sữa ngọt lịm hòa quyện đến nghẹt thở.
Cánh cửa vừa sập chốt, Tả Kỳ Hàm dường như không còn đứng vững. Kỳ phát tình của Omega gặp phải sự kích thích từ Alpha trội khiến nó trở nên dữ dội hơn gấp bội. Cậu ngã vào lòng Dương Bác Văn, đôi tay run rẩy bấu chặt lấy bờ vai vững chãi của đối phương.
Tả Kỳ Hàm
//giọng nức nở, đứt quãng// Bác Văn~...nóng quá...bên trong tôi...như có lửa đốt...
Dương Bác Văn
//Gầm nhẹ trong cổ họng// Cậu có biết mình đang yêu cầu điều gì không? Nếu tôi không dừng lại, cậu sẽ không còn đường lui đâu.
Dương Bác Văn cố gắng giữ chút tỉnh táo cuối cùng, nhưng mùi hương ngọt ngào phát ra từ tuyến hương sau gáy của Kỳ Hàm như một loại chất kích thích liều cao, tấn công vào đại não của Alpha.
Tả Kỳ Hàm
Không cần...đường lui...Giúp tôi~...cắn tôi đi~...
Dương Bác Văn
Cậu nhìn tôi cho kỹ, Kỳ Hàm. Nếu bây giờ tôi không dừng lại, sáng mai cậu đừng có hối hận mà nhìn tôi bằng ánh mắt đó.
Tả Kỳ Hàm
Bác Văn~...đừng nói nữa. Pheromone của cậu...nó đang khiến tôi phát điên. Tôi không muốn thuốc ức chế, tôi muốn cậu~..
Dương Bác Văn
Cậu có biết một Alpha trội khi mất kiểm soát sẽ đáng sợ như thế nào không?
Tả Kỳ Hàm
Tôi không quan tâm...Cắn tôi đi~ đánh dấu tôi...làm ơn~..
Kỳ Hàm chủ động ngửa cổ, phơi bày nơi nhạy cảm nhất của mình trước mặt Dương Bác Văn. Hành động này là một sự tín nhiệm tuyệt đối, thử thách ý chí của Alpha.
Hắn giữ chặt cậu, cảm nhận sức nóng tỏa ra từ cơ thể Kỳ Hàm. Khoảnh khắc này đầy căng thẳng và khao khát. Pheromone mùi gỗ tuyết tùng của Dương Bác Văn bùng nổ, tạo ra một bầu không khí đậm đặc, áp lực.
Dương Bác Văn
Là cậu tự nguyện. Đừng hối hận.
Bàn tay hắn siết chặt lấy cổ tay của Tả Kỳ Hàm, ấn cậu xuống lớp đệm mềm mại. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự điềm tĩnh thường ngày, mà rực cháy một khao khát mãnh liệt.
Dương Bác Văn
//giọng khàn đặc// Là cậu ép tôi. Đừng trách tôi.
Tả Kỳ Hàm run rẩy, đôi mắt nhòe đi vì tầng sương nước, cậu thở dốc, giọng nói vỡ vụn..
Tả Kỳ Hàm
Chưa bao giờ...tôi thấy mùi tuyết tùng của cậu lại nồng đậm đến thế. Nó đang bóp nghẹt tôi...nhưng tôi lại muốn nhiều hơn.
Dương Bác Văn cúi thấp người, đôi môi hắn lướt nhẹ qua vành tai đang đỏ bừng của Omega, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cậu..
Dương Bác Văn
Kỳ Hàm, cậu có biết mỗi lần cậu gọi tên tôi bằng cái giọng này, tôi chỉ muốn nhốt cậu lại, để không ai có thể ngửi thấy mùi hương này của cậu ngoài tôi không?
Tả Kỳ Hàm
//cắn môi, tiếng rên rỉ thoát ra// Vậy thì nhốt đi...Tôi là của cậu mà, đúng không?
Câu nói của Tả Kỳ Hàm như giọt nước tràn ly, đánh sập hoàn toàn lý trí cuối cùng của Dương Bác Văn. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt cậu, sự căng thẳng trong không khí dường như có thể cảm nhận được.
Dương Bác Văn
*Tôi đã cố kiềm chế, nhưng cậu ấy lại cứ như một liều thuốc phiện, từng lời nói, từng nhịp thở đều đang mời gọi tôi.*
Hắn vùi mặt vào hõm cổ cậu, gầm nhẹ..
Dương Bác Văn
Cậu sẽ không thể rời khỏi chiếc giường này cho đến sáng mai đâu, Tiểu Hàm.
Tả Kỳ Hàm
//tay ôm chặt lấy đầu Bác Văn, ấn sát vào cổ mình// Làm đi...đánh dấu hoàn toàn tôi đi...Bác Văn~...làm ơn~...
Dương Bác Văn không chần chừ nữa, hắn mở miệng, răng nanh sắc nhọn của Alpha trội đâm sau vào tuyết hương đang đập liên hồi sau gáy Kỳ Hàm.
Tả Kỳ Hàm
//rên rỉ nghẹn lại// Ưm~ Bác Văn...
Tiếng rên rỉ vang lên rồi bị nén lại bằng một nụ hôn sâu.
Dòng Pheromone Alpha được truyền vào cơ thể Omega, không chỉ là dấu hiệu của sự chiếm hữu mà còn là lời hứa về sự bảo vệ. Tả Kỳ Hàm cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, sự trống rỗng lúc nãy được lấp đầy bởi một cảm giác bình yên và tin tưởng.
Dương Bác Văn
//hơi thổi nóng hổi bên tai// Ngoan...Tôi ở đây. Cả đêm nay, cậu chỉ thuộc về mình tôi thôi.
Dương Bác Văn nhẹ nhàng bế cậu về phía giường, đặt cậu nằm xuống. Trong bóng tối, họ ôm chặt lấy nhau, cảm nhận nhịp tim đập loạn xạ và sự hòa quyện của hai linh hồn.
Dương Bác Văn
//thì thầm// Ngoan, thả lỏng ra...Cậu thơm lắm, Kỳ Hàm. Cả nười cậu từ đầu đến chân...đều phải ghi dấu ấn của tôi.
Tả Kỳ Hàm
//mê man// Chỉ...chỉ một mình cậu thôi...Bác Văn~...đừng dừng lại..
Trong bóng tối của căn phòng, sự căng thẳng và cảm xúc dâng trào kéo dài không dứt. Đêm nay, bản năng đã chiến thắng lý trí, và sự ràng buộc giữa một Alpha và một Omega đã chính thức trở thành một khế ước không thể xóa nhòa.
Ánh nắng len lỏi qua khe rèm. Tả Kỳ Hàm tỉnh dậy trong vòng tay siết chặt của Dương Bác Văn. Gáy cậu vẫn còn hơi cay xót từ vết cắn, nhưng cơn nóng ran của kỳ phát tình đã biến mất, thay vào đó là sự thư thái lạ thường.
Cậu khẽ cử động và ngay lập tức vòng tay kia siết chặt hơn.
Cậu quay sang, bắt gặp Dương Bác Văn đang chống tay nhìn mình, ánh mắt chứa đựng sự dịu dàng và một chút phức tạp.
Tả Kỳ Hàm
//giọng khàn khàn, ngượng ngùng// Cậu...cậu nhìn tôi làm gì?
Dương Bác Văn
//cười nhẹ// Kiểm tra xem Omega của tôi đã dậy chưa thôi. Cậu ngủ như chết vậy.
"Omega của tôi" - ba từ đó khiến mặt Tả Kỳ Hàm đỏ bừng. Cậu vội vàng kéo chăn che kín người, mặc dù cả hai đêm qua đã vượt qua mọi rào cản.
Tả Kỳ Hàm
//lắp bắp// Đêm qua...hai chúng ta...
Dương Bác Văn
Chúng ta đã đánh dấu nhau, Kỳ Hàm. Đánh dấu hoàn toàn. Giờ thì Pheromone của cậu đã in đậm dấu vết của tôi rồi, bé con.
Tả Kỳ Hàm
Cậu...cậu làm quá mức rồi đấy...
Dương Bác Văn
//cười thấp, hôn lên đỉnh đầu cậu// Tại cậu thôi. Ai bảo Pheromone của cậu lại quyến rũ đến thế.
Đêm phát tình ấy không chỉ là sự giải tỏa bản năng, mà là một sự gắn kết mới, sâu sắc hơn đã được hình thành.
#1: Hành Lang Năm Ấy Không Còn Yên Tĩnh
Sân Thượng tòa nhà công ty - Một đêm mùa đông năm xxxx.
Gió rít qua khe cửa, cái lạnh cắt da của tháng 1 không lạnh bằng ánh mắt của Dương Bác Văn lúc này. Tả Kỳ Hàm đứng đối diện, chiếc khăn len che đi vết tích của một cuộc hoan ái, nhưng hơi ấm của Alpha trong cơ thể cậu đang run rẩy phản ứng trước sự xa cách của đối phương.
Tả Kỳ Hàm
//giọng run bần bật// Tại sao? Cậu nói...sau khi đánh dấu hoàn toàn, chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau mà? Dương Bác Văn, cậu nhìn tôi đi!
Dương Bác Văn
//quay lưng lại, nắm đấm siết chặt đến trắng bệch// Gia đình tôi đã biết chuyện. Họ sẽ thu hồi dự án của nhóm nếu tôi còn tiếp tục dính líu đến cậu. Kỳ Hàm...tương lai của bốn người còn lại trong nhóm quan trọng hơn cả tình cảm của hai ta.
Tả Kỳ Hàm
//cười cay đắng// Hóa ra...sự ràng buộc linh hồn giữa chúng ta chỉ đáng giá một bản hợp đồng sao? Cậu định vứt bỏ tôi như vứt bỏ một món đồ chơi sau đêm hoan ái à?
Dương Bác Văn
//quay phắt lại, gầm lên đau đớn// Cậu nghĩ tôi muốn thế sao?! Mỗi giây phút rời xa cậu, Pheromone trong người tôi như muốn nổ tung vì thiếu hơi ấm của cậu. Nhưng nếu tôi ích kỷ, cậu sẽ bị họ hủy hoại. Tôi đang bảo vệ cậu!
Màn hình chat - Với những dòng tin nhắn không bao giờ được gửi.
Tả Kỳ Hàm
//bản nháp// *Đêm nay tuyết rơi rồi. Gáy tôi đau quá, nó đang đòi hỏi mùi gỗ tuyết tùng của cậu. Tôi ghét việc mình là Omega của cậu, ghét cả việc...không thể sống thiếu cậu.*
Dương Bác Văn
//bản nháp// *Xin lỗi. Tôi đã nộp đơn xin rời nhóm để sang chi nhánh nước ngoài. Chỉ có cách này họ mới để cậu yên. Đừng tìm tôi, cũng đừng hận tôi. Hãy cứ tỏa sáng như cách cậu vẫn làm.*
Dương Bác Văn tiến lại gần, bàn tay run rẩy chạm vào vết đánh dấu qua lớp khăn len. Tả Kỳ Hàm không né tránh, nhưng nước mắt rơi lã chã.
Dương Bác Văn
//thì thầm, giọng nghẹn ngào// Kỳ Hàm, từ giờ trở đi, hãy dùng thuốc ức chế loại mạnh nhất. Đừng để bất kỳ Alpha nào khác ngửi thấy mùi của cậu...Hãy đợi tôi, dù là bao lâu đi chăng nữa.
Tả Kỳ Hàm
//túm chặt áo đối phương// Cậu đi rồi, ai sẽ giúp tôi vượt qua những đêm phát tình sắp tới? Cậu nhẫn tâm để tôi một mình đối mặt với những cơn khát khao này sao?
Dương Bác Văn không trả lời. Hắn đặt một nụ hôn cuối cùng lên trán cậu - một nụ hôn không có dục vọng, chỉ có sự tuyệt vọng và yêu thương tột cùng.
Dương Bác Văn
Tạm biệt, Omega của tôi.
Hắn dứt khoát quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn lọt thỏm giữa hành lang dài hun hút. Tả Kỳ Hàm khuỵu xuống sàn đá lạnh lẽo, tay ôm chặt lấy gáy mình. Sợi dây liên kết linh hồn giữa hai nười đang gào thét vì bị đứt đoạn cưỡng ép.
Dương Bác Văn
*Tôi bỏ lại phía sau cả trái tim và linh hồn mình. Nỗi đau chia xa cậu ấy sẽ dày vò tôi mỗi ngày, nhưng tôi tin đây là con đường tốt nhất cho cả hai. Tả Kỳ Hàm, hãy hận tôi, vì có lẽ chỉ có hận thù mới giúp cậu mạnh mẽ bước tiếp mà không cần tôi bên cạnh.*
#2: Hành Lang Năm Ấy Không Còn Yên Tĩnh
Mùa đông của hai năm sau ngày chia ly.
Dương Bác Văn trở về. Sau hai năm bị gia tộc kìm kẹp ở nước ngoài, hắn đã nắm trong tay thực quyền, đủ mạnh mẽ để bảo vệ người mình yêu. Hắn lao về phía căn hộ cũ của cả hai với trái tim đập liên hồi, trong tay là chiếc nhẫn đã chuẩn bị từ lâu.
Nhưng, chờ đợi hắn không phải là mùi hương sữa ngọt ngào, mà là một sự tĩnh lặng đến gai người.
Màn hình chat - Với những tin nhắn cũ từ một năm trước.
Tả Kỳ Hàm
💬 (15/05/xxxx) Bác Văn, hôm nay thuốc ức chế không còn tác dụng nữa. Vết cắn sau gáy tôi đau lắm...nó đang rỉ máu.
Tả Kỳ Hàm
💬 (20/08/xxxx) Tôi vừa đi khám. Bác sĩ nói tôi mắc hội chứng ''héo mòn vì thiếu Alpha''. Nếu cậu không quay lại...cơ thể tôi sẽ tự đào thải chính nó.
Tả Kỳ Hàm
💬 (01/01/xxxx) Chúc mừng năm mới, Bác Văn. Tôi mệt quá...tôi muốn ngủ một giấc thật dài. Trong mơ, tôi thấy cậu đang ôm tôi...
Tại nghĩa trang ngoại ô - Cơn mưa tuyết lạnh lẽo đến thấu xương.
Dương Bác Văn đứng chết lặng trước tấm bia đá lạnh lẽo. Trên đó là di ảnh của một chàng trai với nụ cười rạng rỡ nhất thế gian.
Hắn khuỵu gối xuống, đôi bàn tay từng mạnh mẽ giờ đây run rẩy chạm vào từng dòng chữ khắc trên đá. Pheromone mùi gỗ tuyết tùng của hắn bùng nổ, gào thét, cố gắng tìm kiếm sự đáp lại từ người dưới mộ, nhưng chỉ có tiếng gió rít qua khe đá đáp lời.
Dương Bác Văn
//giọng nức nở, vỡ vụn// Kỳ Hàm...tôi về rồi đây. Tôi đã nói cậu phải đợi tôi mà...Tại sao cậu không đợi?
Hắn nhớ lại lời bác sĩ điều trị cuối cùng của cậu: ''Cậu ấy mất vì suy kiệt hệ thống Pheromone. Một Omega đã bị đánh dấu hoàn toàn không thể sống thiếu Alpha quá lâu. Cậu ấy đã dùng hết nghị lực để chống chọi, nhưng trái tim cậu ấy đã vỡ vụn trước khi cơ thể kịp đầu hàng.
Dương Bác Văn
//gục đầu vào bia mộ// Hóa ra...tôi không phải đang bảo vệ cậu. Tôi chính là người giết chết cậu..
Dương Bác Văn
Nếu lúc đó...tôi không rời đi, có lẽ bây giờ chúng ta đang hạnh phúc rồi phải không?
Hắn lấy ra chiếc nhẫn, đặt nó lên ngôi mộ lạnh lẽo. Mùi gỗ tuyết tùng nồng đậm bao trùm lấy không gian, giống như đêm phát tình cuồng nhiệt năm nào, nhưng giờ đây chỉ còn lại sự tang tóc.
Trích dẫn nhật ký cuối cùng của Tả Kỳ Hàm.
"Gửi Alpha của tôi,
Đừng dằn vặt bản thân khi thấy những dòng này. Tôi không hận cậu, tôi chỉ hận thế giới này quá chật hẹp cho hai ta. Vết cắn của cậu vẫn còn đó, nó là thứ duy nhất minh chứng rằng tôi đã từng thuộc về một người một cách trọn vẹn nhất. Nếu có kiếp sau, tôi hy vọng mình chỉ là hai người bình thường, không có Alpha, không có Omega...chỉ có Dương Bác Văn và Tả Kỳ Hàm yêu nhau thôi."
Dương Bác Văn đứng dậy, ánh mắt hắn trở nên vô hồn và sâu thẳm. Hắn đưa tay chạm nhẹ lên gáy mình - nơi dường như vẫn còn cảm nhận được hơi ấm của cậu.
Hắn sẽ sống tiếp, nhưng với một tâm hồn đã chết kể từ giây phút Tả Kỳ Hàm trút hơi thở cuối cùng. Pheromone mùi gỗ tuyết tùng từ nay về sau sẽ chỉ còn mang vị đắng chát của sự hối hận muộn màng.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play