[ ĐN Conan ] Sâu Thẳm
Chương 1
Em — Thiên sứ được thần linh ban tặng sức mạnh hiếm có
Đôi cánh trắng từng dang rộng giữa bầu trời thiên giới, ánh sáng quanh em dịu dàng đến mức ngay cả thần linh cũng tin rằng em sinh ra để trở thành biểu tượng của công lý
Nhưng chính ánh sáng ấy lại trở thành tội lỗi trong mắt kẻ khác
Thiên giới không chỉ có thuần khiết. Ở nơi được gọi là thánh địa ấy, vẫn tồn tại ganh ghét, đố kỵ và nỗi sợ bị lu mờ
Sức mạnh của em khiến những thiên sứ khác lo lắng. Họ sợ một ngày nào đó, thần linh sẽ nhìn em thay vì họ
Sợ rằng vị trí của họ sẽ bị thay thế. Và thế là, thay vì bảo vệ ánh sáng, họ chọn cách bóp méo nó
Những lời thì thầm bắt đầu lan ra rằng em lạm dụng quyền năng, can thiệp quá sâu vào vận mệnh
Không có bằng chứng, chỉ có lời nói — nhưng lời nói ở thiên giới lại sắc bén hơn bất kỳ lưỡi dao nào
Khi em nhận ra, mọi con đường biện minh đã bị khóa chặt
Phiên xét xử diễn ra dưới ánh sáng lạnh lẽo. Em đứng một mình giữa đại điện, đôi cánh bị phong ấn, sức mạnh bị trói buộc
Những gương mặt từng mỉm cười với em nay quay đi, tránh ánh nhìn
Thần linh không lên tiếng. Sự im lặng ấy chính là bản án
Ánh sáng vỡ vụn, bầu trời mở ra phía dưới — trần gian hỗn loạn, đầy bóng tối và tội lỗi
Khi rơi xuống, ký ức về thiên giới bị xé rách từng mảnh, chỉ còn lại cảm giác oan khuất và nỗi đau không tên
Em tỉnh dậy trong thân xác con người
Một cơ thể yếu ớt bị ràng buộc bởi thời gian và cảm xúc. Đôi cánh vẫn còn nhưng em lại ép đôi cánh tan vào ánh sáng để biến mất khỏi tầm mắt con người
Sức mạnh chỉ còn lại những mảnh vụn mơ hồ, xuất hiện lúc nguy cấp rồi lại biến mất
Cơn mưa bất ngờ trút xuống, dữ dội và lạnh lẽo như muốn nuốt chửng cả thế giới
Những hạt nước nặng nề quất lên mặt đất. Em khẽ co người lại, hai tay siết chặt lấy vạt áo mỏng manh, hơi thở run rẩy hòa lẫn trong tiếng mưa ào ạt
Xung quanh chỉ còn những bóng đèn đường nhòe đi trong màn nước trắng xóa
Mọi thứ trở nên xa lạ, méo mó như thể trần gian cố tình đẩy em ra khỏi quỹ đạo của mình
Em quay đầu nhìn khắp nơi, nhưng chẳng có con đường nào thật sự dẫn về một nơi gọi là “ nhà ”
Không chỉ là cái lạnh của mưa thấm vào da thịt, mà còn là cảm giác trống rỗng lan dần trong lồng ngực
Đôi chân em khẽ khuỵ xuống, sức lực rút cạn nhanh hơn em tưởng
Em cố gắng bước thêm một bước, rồi lại một bước nữa nhưng thế giới trước mắt bắt đầu nhòa đi như bức tranh bị nước mưa cuốn trôi
Âm thanh xung quanh xa dần, chỉ còn lại tiếng mưa vang vọng, nặng nề và kéo dài
Ánh sáng cuối cùng em nhìn thấy vỡ ra thành những mảng mờ nhạt, rung rinh trước mắt. Cơ thể em không còn nghe theo ý muốn nữa
Giữa cơn mưa không ngừng rơi, ý thức của em chìm dần vào bóng tối, bỏ lại phía sau một trần gian mờ mịt — nơi số phận đang lặng lẽ chờ đợi em tỉnh lại
Chương 2
Em chậm rãi mở mắt, trần nhà xa lạ hiện ra trong tầm nhìn còn chưa kịp rõ nét
Mùi hương nhè nhẹ của trà nóng và thức ăn lan trong không khí, đủ để khẳng định rằng đây không phải là giấc mơ
Em chống tay ngồi dậy, đầu vẫn còn choáng váng. Mọi thứ đều xa lạ, khiến tim em khẽ siết lại theo phản xạ
Ngay lúc đó, cánh cửa khẽ mở. Một người đàn ông tóc đỏ sẫm bước vào, trên tay là khay thức ăn còn bốc hơi
Ánh mắt sau cặp kính cong cong ánh lên vẻ trầm ổn, khó đoán. Anh dừng lại khi thấy em đã tỉnh, nét ngạc nhiên thoáng qua rất nhanh, rồi nhường chỗ cho một nụ cười nhã nhặn
Giọng nói trầm thấp, không vội vã, không mang theo đề phòng — chỉ là sự quan tâm vừa đủ
Anh đặt khay xuống bàn cạnh giường, từng động tác đều chậm rãi
Okiya Subaru
Anh là Okiya Subaru.
Cái tên ấy lướt qua trong đầu em, không rõ vì sao lại quen thuộc đến vậy
Anh nhìn em, ánh mắt sắc bén nhưng được che giấu khéo léo sau vẻ ngoài ôn hòa
Okiya Subaru
Anh thấy em ngất ngoài mưa nên đưa về.
Okiya Subaru
Mà em cứ ăn uống trước đi rồi chúng ta nói chuyện tiếp.
Em nhìn khay thức ăn trước mặt, hơi ấm tỏa lên làm đầu óc dịu lại
Ở khoảnh khắc ấy, em hiểu rằng — người đàn ông này có phần không đơn giản
Sau khi em ăn xong, căn phòng rơi vào một khoảng lặng ngắn
Subaru thu dọn khay rồi kéo ghế ngồi xuống đối diện, giữ một khoảng cách vừa đủ để không tạo áp lực
Ánh mắt anh vẫn dịu dàng như trước, nhưng sự quan sát thì chưa từng rời đi
Fitzgerald Moon Alice
Fitzgerald..-
Fitzgerald Moon Alice
Fitzgerald Moon Alice..
Okiya Subaru
Người ngoại quốc sao.
Okiya Subaru
Em chắc tầm khoảng 14-15 tuổi à ?
Fitzgerald Moon Alice
Không, 17 tuổi..
Okiya Subaru
Gia đình em đâu sao lại để em ở ngoài mưa như vậy.
Không phải vì không muốn nói — mà là vì trong đầu em hoàn toàn trống rỗng
Mỗi câu hỏi như rơi vào một khoảng không vô định. Em cau mày, đưa tay lên thái dương như cố lục tìm thứ gì đó đã biến mất
Subaru nhanh chóng nhận ra điều bất thường. Anh không thúc ép, chỉ đổi sang câu hỏi khác
Nhưng kết quả vẫn vậy. Ngoài tên và tuổi, mọi thứ còn lại đều là một màn sương mù dày đặc
Okiya Subaru
Anh hiểu rồi.
Okiya Subaru
Em có nhớ số người thân của mình không ?
Fitzgerald Moon Alice
// Lắc đầu //
Anh thử tìm kiếm thêm, hỏi lại em vài manh mối nhỏ nhưng tất cả đều dẫn đến ngõ cụt
Trong ánh đèn dịu của căn phòng, Subaru nhìn em lâu hơn một chút
Okiya Subaru
Nếu em chưa nhớ ra thì tạm thời cứ ở đây đã.
Fitzgerald Moon Alice
*May mà trước đây mẹ từng dạy mình về cuộc sống của con người..*
(( Note: Alice được sinh ra từ mẹ là con người và cha là thiên sứ. ))
Một lúc sau, khi căn phòng lại chìm vào yên tĩnh, em mới khẽ lên tiếng
Fitzgerald Moon Alice
A-Anh biết thiên sứ không..
Giọng em rất nhỏ, gần như bị tiếng kim đồng hồ nuốt mất
Anh khựng lại trong thoáng chốc, bàn tay đang đặt trên mép bàn dừng lại giữa chừng
Anh không trả lời ngay, như thể đang cân nhắc giữa việc coi đó là một câu hỏi ngây thơ hay một tín hiệu
Okiya Subaru
Mà có chuyện gì sao.
Fitzgerald Moon Alice
Không ạ..
Em nhìn xuống hai bàn tay mình, ngón tay khẽ run. Đôi cánh vô hình phía sau lưng khẽ co lại theo phản xạ
Em không nói thêm gì, chỉ giữ im lặng mà chờ anh tự đưa ra câu trả lời
Subaru dựa lưng vào ghế, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi mưa đã ngớt dần. Ánh đèn hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật nụ cười nhạt nhưng khó đoán
Okiya Subaru
Trong sách vở và truyền thuyết thì có.
Okiya Subaru
Biểu tượng của sự bảo hộ, của công lý và đôi khi là của sự sa ngã.
Okiya Subaru
Mà anh cũng không biết là thiên sứ có thiệt không.
Okiya Subaru
Mà nếu gặp ngoài đời chắc sẽ là một thiên sứ rất xinh đẹp và thuần khiết.
Fitzgerald Moon Alice
Vậy sao..
Chương 3
Okiya Subaru
Quần áo của em ướt hết rồi, anh có để sẵn bộ đồ trên bàn.
Okiya Subaru
Em thay đi rồi chúng ta ra ngoài mua đồ cá nhân cho em.
Fitzgerald Moon Alice
Có phiền anh không..
Okiya Subaru
Không đâu.
// Mỉm cười //
Anh quay người đi ra ngoài, khẽ khép cửa lại, để lại cho em một không gian riêng
Khi em thay đồ xong và bước ra, Subaru đang đứng cạnh cửa sổ
Fitzgerald Moon Alice
Tôi có hơi thắc mắc..
Fitzgerald Moon Alice
Sao anh có đồ con gái vậy.
Okiya Subaru
Đừng nhìn anh với ánh mắt kì thị chứ.
Okiya Subaru
Đây là bộ đồ mà một người bạn đã gửi nhờ thôi.
Mưa đã ngừng từ lúc nào, chỉ còn những giọt nước nhỏ xuống đều đều từ mái hiên. Bầu trời xám xịt dần nhạt màu, ánh sáng yếu ớt len qua tầng mây dày
Em bước lại gần cửa sổ, nhìn ra ngoài. Trần gian sau cơn mưa mang một mùi rất lạ — ẩm ướt, bụi bặm nhưng cũng sống động. Khác hẳn thiên giới tĩnh lặng trong ký ức em
Subaru bảo em đợi trong nhà một lát rồi ra ngoài lấy xe
Khi anh quay lại, chiếc xe dừng gọn trước cửa, ánh đèn phản chiếu lên mặt đường còn ướt nước mưa
Anh mở cửa, ra hiệu cho em lên xe bằng một cử chỉ rất tự nhiên
Trên đường đi, em ngồi yên nhìn cảnh vật lướt qua cửa kính. Những con phố sau cơn mưa sáng hơn em tưởng, đèn hiệu, dòng người qua lại — tất cả đều xa lạ nhưng lại khiến tim em khẽ rung lên
Đây không giống thiên giới tĩnh lặng, cũng không giống những góc tối em từng thoáng thấy từ trên cao
Trần gian sống động, ồn ào hơn
Chiếc xe dừng lại trước trung tâm thương mại rực rỡ ánh sáng
Em bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn lên, mắt mở to không giấu được sự ngạc nhiên
Những tấm kính cao vút phản chiếu bầu trời xám nhạt, bên trong là dòng người ra vào không dứt
Mùi hương hỗn hợp của đồ ăn, nước hoa tràn ra ngay khi cánh cửa tự động mở ra
Mọi thứ bên trong đều khiến em choáng ngợp. Ánh đèn sáng trưng, âm nhạc vang nhẹ, những gian hàng đủ màu sắc nối tiếp nhau không dứt
Em quay đầu nhìn hết bên trái rồi lại bên phải, ánh mắt không giấu nổi sự tò mò
Thỉnh thoảng em dừng lại trước một quầy kính trưng bày, chạm nhẹ lên mặt kính như để chắc chắn rằng tất cả đều là thật
Subaru đi chậm lại, cố tình bước ngang nhịp với em
Anh không thúc giục, chỉ thỉnh thoảng nhắc em chú ý dòng người đông. Thấy em chăm chú nhìn mọi thứ, khóe môi anh cong lên rất nhẹ
Okiya Subaru
Em lần đầu tới sao ?
Em gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi những thứ trước mặt
Ở thiên giới không có những thứ rực rỡ thế này, cũng không có cảm giác háo hức nhỏ nhoi khi được tự do lựa chọn
Fitzgerald Moon Alice
*Đúng như lời mẹ nói, ở trần gian tốt hơn ở thiên giới.*
Subaru dẫn em rẽ vào khu quầy bán quần áo
Không gian ở đây sáng hơn, gương lớn treo khắp nơi, những dãy váy áo được sắp xếp ngay ngắn theo màu sắc và kiểu dáng
Em đứng giữa đó, thoáng chốc có cảm giác lạc vào một thế giới hoàn toàn khác
Subaru dừng lại trước quầy, gọi một nhân viên bán hàng
Anh nói chuyện ngắn gọn chỉ đưa ra vài yêu cầu cơ bản về kích cỡ và sự thoải mái cho bộ đồ của em
Em còn chưa kịp phản ứng thì nhân viên đã mỉm cười, kéo em đi về phía những dãy treo váy
Hết chiếc này đến chiếc khác được đưa ra
Chất vải mềm, khi chạm vào mang lại cảm giác dễ chịu lạ thường
Em hơi lúng túng lúc đầu, không quen với việc bị hỏi dồn dập thích kiểu nào, màu gì nhưng rồi dần dần cũng bị cuốn theo
Subaru đứng cách đó không xa. Anh chỉ khoanh tay đứng nhìn, thỉnh thoảng liếc sang khi em được đưa ra khỏi phòng thử đồ
Cuối cùng, khi mọi thứ được xếp gọn lên quầy thanh toán
Fitzgerald Moon Alice
Có nhiều quá không vậy..
Okiya Subaru
Hợp với em mà.
Okiya Subaru
Để anh thanh toán được rồi.
Fitzgerald Moon Alice
À ừm..
Okiya Subaru
*Có thêm một cô em gái cũng không sao đâu nhỉ.*
Cả hai rời khỏi quầy, tay em ôm chặt những túi đồ mới, bước theo Subaru giữa dòng người đông đúc
Subaru tiếp tục dẫn em đi sâu hơn vào trung tâm thương mại
Lần này là khu bán đồ dùng cá nhân. Những kệ hàng ngay ngắn bày đủ mọi thứ từ vật dụng sinh hoạt hằng ngày cho đến những món nhỏ nhặt
Subaru chọn đồ rất nhanh — tất cả đều được anh lấy xuống một cách dứt khoát, như thể đã quen với việc này
Em chỉ đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát. Nhiều món em không biết dùng để làm gì rồi lại tò mò nhìn những thứ còn lại trên kệ
Sau khi thanh toán xong, Subaru giúp em cầm túi đồ
Okiya Subaru
Chúng ta đi ăn nhé.
Fitzgerald Moon Alice
Cũng được.
Khu ẩm thực nằm ở tầng trên. Khi bước vào, mùi thức ăn nóng hổi lập tức lan tỏa hòa lẫn tiếng nói chuyện và tiếng bát đĩa va vào nhau
Subaru chọn một quán nhỏ không quá đông. Anh gọi món quen thuộc, rồi quay sang hỏi em muốn ăn gì
Em nhìn thực đơn một lúc lâu, cuối cùng chọn đại một món vì trông có vẻ ngon và bắt mắt
Khi đồ ăn được mang ra, hơi nóng bốc lên, mùi hương khiến bụng em khẽ cồn cào
Em cầm đũa còn hơi vụng về, dù vậy Subaru không nói gì chỉ lặng lẽ ăn phần của mình. Em có hơi lúng túng nhưng rồi Subaru đã chỉ em cách cầm đũa sao cho đúng
Giữa dòng người xa lạ, bữa ăn ấy diễn ra một cách rất bình thường
Và chính sự bình thường đó, đối với em lại là điều xa xỉ nhất
Download MangaToon APP on App Store and Google Play