Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Linhrio] "Anh Sẽ Đợi Em, Dù Chỉ 1%"

"Trong anh còn gì"

Có những cuộc chia tay không kết thúc bằng tiếng khóc, mà bằng một khoảng lặng rất dài trong tim.
Anh đã từng nghĩ, khi em rời đi, nỗi đau sẽ đến nhanh như cơn gió rồi lại vụt mất. Nhưng không, nó đến rất khẽ —len vào từng buổi sáng thức dậy cũng không còn tin nhắn chúc ngày mới,từng con đường quen bỗng dưng thiếu mất một bàn tay để nắm.
Người ta bảo, yêu sai người thì nên chia tay sớm để bình yên. Nhưng anh không yêu sai. Anh chỉ yêu chưa đủ đúng cách để giữ em ở lại.
Anh biết, giữa chúng ta gần như đã khép lại mọi cánh cửa. Lý trí nói rằng, khả năng quay về chỉ còn là con số vô nghĩa. Vậy mà trong tim anh vẫn le lói một điều rất nhỏ —một phần trăm mong manh, không đủ để tin, nhưng đủ để anh chưa thể quay lưng.
Nếu một ngày nào đó em đọc được những dòng này, xin đừng trách anh vì đã không chịu bước tiếp. Bởi có những người, cả đời chỉ cần đúng một lý do để ở lại, dù lý do ấy nhỏ đến mức chỉ còn… 1%.
Linh gấp đôi tờ giấy, vừa đủ để không thấy chữ, vừa đủ để che đi vết xước trong thâm tâm anh
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
//khẽ miết tờ giấy//...
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
//tựa lưng vào ghế// em quên tôi thật rồi...
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Tiến à... Em ở bên người ta làm tôi đau lòng lắm đấy//bật cười//
Trong căn phòng hẹp đến ngột ngạt, những vỏ chai rượu chồng chất lên nhau như bằng chứng cho từng đêm lạc lối. Không gian ấy dường như đã thôi không thuộc về con người nữa. Xung quanh chỉ còn lại những mảnh đời vụn vỡ, trôi dạt giữa rác rưởi và mùi cô độc không kịp tan
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Tôi... nhớ em lắm //nhìn bức ảnh đã bị tô đen một nửa, chỉ còn lại Tiến và anh đứng chung khung hình//
___
Năm mới,nàng still bị cuộc sống ngược
Năm mới,nàng still bị cuộc sống ngược
Tôi đã bị môn tôi thấy thi ổn nhất đập vào mặt một con điểm 4,5 quá tuyệt vời...
Năm mới,nàng still bị cuộc sống ngược
Năm mới,nàng still bị cuộc sống ngược
Nên tôi quyết định tôi sẽ cho ngược
Năm mới,nàng still bị cuộc sống ngược
Năm mới,nàng still bị cuộc sống ngược
Lúc đầu định cho ngọt mà h phải nghĩ lại
Năm mới,nàng still bị cuộc sống ngược
Năm mới,nàng still bị cuộc sống ngược
Chúc may mắn
Năm mới,nàng still bị cuộc sống ngược
Năm mới,nàng still bị cuộc sống ngược
mà nhớ ủng hộ bài 1% của embes Phúc Nguyên đấy nhá, nhờ bài 1% của embes tôi mới có idea viết truyện

"Làm sao để quên em"

Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
//anh khép mắt//Tôi đã từng nghĩ chỉ cần không nhìn thấy em nữa thì tim sẽ yên.Nhưng hóa ra, ký ức không cần mắt để hiện hình.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
//đưa tay sờ lên bức tường loang lổ//Căn phòng này trước đây từng có mùi tóc em,giờ chỉ còn lại mùi cồn và những đêm dài không ngủ.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Tiến à… Em đứng cạnh người ta, cười dịu dàng như thể chưa từng có tôi trong đời. Còn tôi thì đứng đây, làm quen với việc mất em mỗi ngày một lần.
Những vỏ chai lăn nhẹ khi tôi chạm phải,âm thanh khô khốc vang lên như lời nhắc nhở rằng tôi đã không còn là người em chọn.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Em có biết không,mỗi lần ai đó nhắc tên em,trong tim tôi lại hiện lên một câu hỏi cũ rích:Giá như anh tốt hơn, liệu em có ở lại không?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
//cười nhạt//Tôi ghét bản thân vì vẫn hỏi câu đó,dù câu trả lời đã rõ ràng từ rất lâu rồi.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Người ta nói thời gian sẽ xoá mờ mọi thứ.Nhưng thời gian chỉ giỏi khoét sâu những khoảng trống em để lại.Nó không dạy tôi cách quên,chỉ dạy tôi cách sống chung với việc nhớ.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
//nhặt bức ảnh đã bị tô đen một nửa//
trong bức ảnh chỉ còn lại em và tôi trong khung hình,nửa còn lại đã biến mất như chính mối quan hệ này.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Nếu em đang hạnh phúc,anh sẽ học cách mỉm cười trong im lặng.Nhưng xin em đừng lấy đi của anh 1% hy vọng cuối cùng - thứ giúp anh tin rằng,chúng ta đã từng là một điều gì đó rất đẹp.
Căn phòng đột nhiên yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng đồ đạc cũ kỹ va vào nhau trong vô thức. Còn anh, đứng bất động giữa khoảng trống ấy, không thốt lên một lời, như thể chính mình cũng đã trở thành một phần của sự im lặng.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
...
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Anh chẳng thể nghĩ rằng... Mình sẽ xa nhau cả một đời
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Biết rằng cố chấp chẳng thể nào níu đôi tay em... vẫn không thể quên dù em đã có một nửa mới
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Anh đã luôn nghĩ rằng chỉ cần cố thêm vài lần. Nhưng giờ anh đã bị dồn vào vào đường cùng, chẳng còn đường lui
___

"Vẫn không thể quên"

Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
//anh mở cửa sổ// Gió tràn vào mang theo mùi mưa cũ. Lạnh... Nhưng không lạnh bằng cảm giác khi biết rằng em đã bước vào một đời sống khác —nơi không còn chỗ cho anh đứng cạnh.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Hóa ra sau chia tay, người ta không biến mất. Người ta chỉ rời khỏi vai trò quan trọng nhất trong đời nhau mà thôi.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
//nhìn xuống phố// Xe cộ vẫn trôi đi bình thản, chẳng ai biết có một kẻ đang đứng đây, mỗi ngày tập cách sống mà không có em bên cạnh.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Anh đã từng tưởng tượng ra khoảnh khắc em quay lại. Rất nhiều lần. Em đứng trước cửa phòng, gõ nhẹ, nói rằng: “Chúng ta bắt đầu lại nhé?”
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
//cười nhạt//Nhưng đó chỉ là một cảnh phim do chính anh tự đạo diễn trong đầu mình.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
//đặt tay lên ngực// Anh không biết 1% hy vọng này sẽ giữ anh lại hay giết chết anh. Chỉ biết rằng, khi nó còn ở đây, anh vẫn chưa thể nói câu: “Tạm biệt em.”
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Vậy nên nếu em đã thật sự hạnh phúc, hãy cứ đi về phía ánh sáng của riêng em. Còn anh…anh sẽ ở lại với bóng tối của mình—đợi đến khi 1% cuối cùng này tự tan vào hư vô.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Trong những ngày không còn em, anh học cách sống chậm lại giữa những điều vốn dĩ đã rất quen. Căn phòng cũ vẫn vậy, chỉ là thiếu đi hơi ấm của một người từng gọi anh bằng giọng dịu dàng nhất. Mọi thứ đứng im, còn anh thì lặng lẽ mục ruỗng từ bên trong.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Anh không còn mong một phép màu lớn lao. Chỉ cần một buổi chiều vô tình lướt qua nhau giữa phố đông, chỉ cần em khẽ gọi tên anh, như thể chưa từng rời bỏ. Nhưng rồi anh hiểu, những mong cầu ấy chỉ là cách trái tim níu giữ nỗi đau của chính mình.
Người ta bảo, khi đã mất nhau thì nên quên. Nhưng anh lại chọn cách khác — không quên, chỉ là cất em vào một góc sâu nhất của tim, nơi không ai chạm tới, để mỗi khi mệt mỏi, anh vẫn có thể nhớ rằng mình từng yêu nhiều đến nhường nào.
Và trong tận cùng của những đêm không ngủ, anh vẫn giữ lại cho mình một điều rất nhỏ: một phần trăm hy vọng, để tin rằng… có những tình yêu, dù không còn cơ hội, vẫn xứng đáng được ở lại trong ký ức.
Đỗ Việt Tiến
Đỗ Việt Tiến
Anh có biết không, khi người ta yêu đến tận cùng, họ không còn cầu mong hạnh phúc cho mình nữa. Họ chỉ mong người kia, ở đâu đó ngoài kia, đừng từng giống như mình lúc này.
___

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play