[Ticci Toby X Eyeless Jack] Nơi Bão Dừng Sau Cánh Cửa.
khởi đầu của những điều không định trước.
Đêm đó, Toby vốn chẳng định dung nạp thêm bất kỳ sự hiện diện nào vào thế giới của mình.
Cậu băng qua cánh rừng như một bóng ma độc hành, bám theo dấu vết của mục tiêu đơn lẻ — một cuộc đi săn cần sự gọn gàng, nhanh chóng và tuyệt đối không dây dưa.
Ticci Toby
//Bả vai giật mạnh// Tch—
Cậu nghiến răng, bàn tay siết chặt hơn vào chuôi rìu.
Ticci Toby
*Không sao cả…*
Ticci Toby
*Chỉ là những cơn tic vô thức thôi.*
Toby đã học được cách sống chung với một cơ thể phản chủ từ rất lâu trước khi cậu thuộc về bóng tối này.
Thế nhưng, giữa tiếng xào xạc của lá khô, một âm thanh lạ lạc điệu vang lên.
Ticci Toby
//khựng lại// Ực—
Ticci Toby
Hoặc để tao tự tay lôi mày ra.
Không gian rơi vào im lặng tuyệt đối.
Rồi từ sâu thẳm của những tán cây rậm rạp, một bóng người chậm rãi bước ra.
Hắn mặc chiếc áo hoodie xanh sẫm màu, gương mặt ẩn sau chiếc mặt nạ mang một sắc xanh trầm lặng, và hai hốc mắt đen hoắm chảy ra một chất lỏng nhớt nhợt
Hắn nói mình chỉ là kẻ đi ngang qua, giọng nói đều đặn và bình thản đến mức kỳ quái.
Toby không tin vào sự trùng hợp. Cậu bước lên, xâm chiếm không gian cá nhân của kẻ đối diện bằng sự hung hăng. Ánh mắt cậu xoáy sâu vào chiếc mặt nạ, ép buộc kẻ kia phải lộ diện.
Khi mặt nạ được gỡ bỏ, hiện ra là một gương mặt tái nhợt, lạnh lùng như đá tảng.
Eyeless Jack
Eyeless Jack.
Toby khịt mũi, quay mặt đi đầy khinh khỉnh.
Ticci Toby
Mày không cần phải biết tên tao.
Đúng lúc đó, cơn co thắt lại ập đến. Cổ Toby giật mạnh về phía trái, một âm thanh kỳ lạ bật ra khỏi cuống họng ngoài tầm kiểm soát.
Jack nhìn thấy. Nhưng trong đôi mắt ấy không có sự kinh tởm, cũng chẳng có vẻ tò mò thường thấy. Hắn nhìn những cơn co thắt của Toby như cách người ta nhìn một cơn mưa rừng — điều tất yếu và chẳng có gì đáng để phán xét.
Eyeless Jack
Cậu bị thương à?
Ticci Toby
Đó không phải là- chuyện của mày.
Ticci Toby
Cút ra chỗ khác.
Ticci Toby
Đây không phải nơi dành cho những kẻ như mày
Jack không nói thêm lời nào, cũng chẳng cần một lý do để nán lại. Hắn gật đầu, rồi xoay người bước đi.
Toby đứng lặng một hồi lâu.
Vai cậu lại giật thêm một cái.
Ticci Toby
//lẩm bẩm// “Khốn thật…”
Ticci Toby
“hôm nay trời có bị nguyền rủa hay không mà— mà toàn đâm đầu vô mấy thứ quái quỷ thế này…”
ʚ T/G ɞ
Tui rất là đói hàng cặp này vờ lờ.
ʚ T/G ɞ
Nên tui quyết định tự viết tự húp
ʚ T/G ɞ
Anyway, cảm ơn mọi người đã đọc tới đây!
Không Còn Là Trùng Hợp
Toby vội vã kéo mũ áo, nhưng cái lạnh thấm thía đã kịp len lỏi vào từng thớ thị.t
Ticci Toby
//Vai giật mạnh//
Ticci Toby
—tch—chết tiệt!
Cậu tăng tốc, đôi ủng lún sâu vào lớp bùn nhão nhoét. Toby chẳng mong gì hơn một chỗ trú chân khô ráo.
Một luồng sáng lạc điệu xuyên qua màn mưa.
lặng lẽ soi rọi một khoảng đất nhỏ phía trước trạm gác bỏ hoang.
Toby đứng khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy vẻ không tin nổi.
Sự hiện diện của đối phương khiến máu trong người cậu sôi lên vì nghi hoặc.
Ticci Toby
Mày bám theo t à— tch—
Eyeless Jack
//quay lại//
Eyeless Jack
Tôi trú mưa.
Ticci Toby
//cười khẩy đầy mỉa mai// Giữa cái rừng rậm này?
Eyeless Jack
Ở đâu cũng ướt như nhau, cậu à.
Eyeless Jack
//nhìn vào khoảng không mịt mờ phía trước.//
Eyeless Jack
Nhưng chỗ này có mái.
Bả vai Toby lại giật mạnh. Cổ cậu nghiêng hẳn sang một bên, cơ hàm siết chặt đến mức đau nhức.
Ticci Toby
//gằn giọng// Biến chỗ khác đi.
Ticci Toby
Có mái hiên không có nghĩa là cho mày đứng chung.
Jack im lặng trong vài giây dài, nhịp thở của anh dường như hòa cùng nhịp mưa. Rồi, anh lẳng lặng lùi sang một bên, nhường hẳn phần không gian khô ráo nhất cho người mới đến.
Ticci Toby
//giật// —nghh, phiền phức.
cậu vẫn bước vào dưới mái hiên ấy.
Tiếng mưa đập lên mái tôn gỉ sét nghe ầm ầm như tiếng búa gõ vào màng nhĩ.
Âm thanh ấy khiến những cơn tic của Toby kéo đến dồn dập hơn.
Cậu quay mặt đi, lưng căng cứng như dây cung, hơi thở trở nên đứt quãng.
Ticci Toby
Tch—chế.t tiệt—!!
Ticci Toby
//Gắt lên// Đừng có nhìn!
Anh cúi xuống kiểm tra túi đồ của mình như thể hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra.
Ticci Toby
*thằng này lạ thật.*
Ticci Toby
Bị tao xua đuổi như hủi mà vẫn ở lại đây được.
Eyeless Jack
Tôi không bị đuổi,
giọng anh đều đến mức đáng sợ.
Eyeless Jack
Cậu chỉ bảo tôi đi,
Eyeless Jack
và tôi chọn lúc nào mình sẽ đi.
Eyeless Jack
Đó là hai việc khác nhau.
Câu trả lời ấy chặn đứng mọi lời mỉa mai tiếp theo của Toby.
Cậu thấy lồng ngực mình thắt lại, vai cậu giật mạnh một cú khiến xương khớp kêu răng rắc.
Một tiếng chửi thề nhỏ vụn vỡ ra trong cổ họng cậu thốt ra.
Ticci Toby
Mày nghĩ rằng mày có thể đọc tao như một cuốn sách sao?—thằng ch.o—!
Ticci Toby
Đừng có dùng cái thói phân tích đó lên người tao.
không một chút phản kháng, anh chỉ gật đầu.
Tiếng bước chân dẫm lên lá ướt — nặng nề.
Phản xạ của Toby nhanh hơn cả tư duy. Rìu bật khỏi thắt lưng.
Cậu xoay người, chiếm trọn nửa mái hiên, chắn trước mặt Jack như một bản năng thú tính đang bảo vệ lãnh thổ.
Toby ra lệnh, giọng khàn đặc. Cậu không thèm ngoảnh đầu, cũng không đợi một sự đồng ý của Jack.
Eyeless Jack
//im lặng lùi lại đúng một bước//
Hai bóng người vừa hiện ra từ màn mưa trắng xóa, còn chưa kịp định hình được tử thần đang đứng đâu
Cậu như một cơn lốc đen kịt, nhanh đến mức tàn khốc.
Mọi thứ kết thúc nhanh như một lần chớp mắt.
Ma.u nóng phun ra, loang lổ trên nền đất bùn trước khi bị những dòng nước mưa xối xả cuốn đi.
Toby quay lại, hơi thở cậu nặng nề, lồng ngực phập phồng sau cơn hăng ma.u.
Những vệt đ.o sẫm còn bám trên lưỡi rìu, nhỏ từng giọt xuống chân.
Ticci Toby
Tao không bảo kê cho ai hết, nghe rõ chưa?
Eyeless Jack
//Đáp khẽ// Tôi biết…
Toby siết chặt cán rìu đến trắng bệch cả khớp tay.
Một cơn tic nữa giật qua cổ khiến đầu cậu nghiêng đi một góc kỳ quặc.
Toby chuẩn bị đi, bỗng chuyển động của Jack đã giữ chân cậu lại.
Jack tiến về phía những cái x.ac còn hơi ấm đang nằm vật vờ dưới chân mái hiên.
anh quỳ xuống, động tác thong thả và chuẩn xác đến rợn người.
Một chiếc d.ao m.ổ sắc lạnh hiện ra từ thắt lưng.
Jack không quan tâm đến vàng bạc, chẳng màng đến danh tính của kẻ xấu số.
Lưỡi dao rạch một đường dứt khoát qua lớp áo và d.a th.it
đi sâu vào vùng mạn s.ườ.n với sự am tường của một bác sĩ phẫu thuật lành nghề.
đôi mắt nheo lại dưới lớp kính bảo hộ.
Cậu đã thấy nhiều sự t.àn b.ạ.o, nhưng sự tỉ mỉ của Jack mang một sắc thái hoàn toàn khác.
Trên tay anh là thứ cơ quan đ.o thẫm, nhẵn nhụi và còn bốc hơi nóng hổi giữa không khí ẩm ướt của rừng già.
Món quà duy nhất mà anh khao khát từ những cuộc tà.n sá..t.
Jack nâng món đồ trên tay lên,
không một chút ngần ngại.
Dưới chiếc mặt nạ đã kéo lệch sang một bên.
Toby thoáng thấy chuyển động của cơ hàm khi Jack thưởng thức miếng mồ.i của mình.
Ticci Toby
//lẩm bẩm// “Gớm ghiếc.”
Trong thế giới điên loạn này, sự lệch lạc của Jack hóa ra lại là thứ duy nhất khiến cậu cảm thấy bản thân mình vẫn còn chút gì đó... bình thường.
Mưa vẫn chưa có dấu hiệu dứt. Toby tựa lưng vào cột gỗ, trút ra một hơi thở dài và chậm.
Jack vẫn đứng đó, cách cậu một khoảng không xa không gần.
Lần đầu tiên cậu gọi tên anh bằng một giọng điệu bớt đi phần thù địch.
Ticci Toby
Nếu mày còn định theo con đường này…
Ticci Toby
Tốt nhất đừng có đứng trước mặt tao.
Jack lập tức nắm lấy ẩn ý ẩn sau lời cảnh cáo đầy kiêu hãnh ấy.
Đứng sau, nghĩa là nằm trong tầm quan sát của Toby.
Đứng sau, nghĩa là được chấp nhận sự hiện diện.
Eyeless Jack
Tôi sẽ đứng sau…
Eyeless Jack
Cho đến khi cậu bảo khác
Dưới mái hiên cũ kỹ, bóng tối dường như bớt đi phần lạnh lẽo khi có hai người đứng cạnh nhau.
Ticci Toby
Tao chưa nói tên tao mà nhỉ?
Ticci Toby
Họ gọi tao là Ticci Toby…
Ticci Toby
Nhưng gọi Toby là đủ rồi.
"phiền phức" có lẽ…từ nay cậu không còn muốn xua đuổi nữa.
ʚ T/G ɞ
Hình ảnh sau khi Jack có được món quà anh hằng mong ước:
ʚ T/G ɞ
Tui vẽ ẻm dễ thương hem nòo
Dinh Thự không giữ bí mật
Slendermansion chưa bao giờ thực sự ngủ.
Tòa dinh thự này luôn tồn tại trong một trạng thái lửng lơ — nó lặng lẽ nín thở, lắng nghe từng nhịp tim đập loạn hay tiếng bước chân mệt mỏi của những kẻ trú ngụ bên trong.
Toby dùng vai đẩy cánh cửa gỗ nặng nề.
Tiếng bản lề rít lên một âm thanh khô khốc, xé toạc bầu không khí đặc quánh mùi gỗ mục và kim loại.
Cơn co thắt quen thuộc lại ập đến.
Ticci Toby
//nghiến răng//
Jack theo sát phía sau, khép cửa lại một cách chuẩn xác, không để lọt chút âm thanh dư thừa nào.
Ticci Toby
Đừng có đứng chình ình giữa hành lang đấy.
Ticci Toby
Ở đây có mấy thằng đầu trâu mặt ngựa thích xuất hiện bất thình lình lắm.
Jack lặng lẽ gật đầu, tự động nép vào vùng tối bên cạnh.
Chỉ có những kẻ đã thuộc về nơi này — những Proxy — mới hiểu được những luật lệ ngầm khắc nghiệt ấy.
Họ không đi lối chính mà chọn cầu thang phụ dành cho kẻ hầu người hạ ngày xưa.
Toby dẫn đường bằng một bản năng thuần thục, cậu rẽ trái, khéo léo tránh đi những đoạn sàn gỗ cũ kỹ thường phát ra tiếng kêu.
Eyeless Jack
Cậu ở đây lâu rồi à.
Ticci Toby
//nhìn sang Jack và nhếch mép//
Ticci Toby
Đủ lâu để biết chỗ nào có thể khiến mày mất mạng.
Eyeless Jack
Cậu là proxy sao.
Ticci Toby
//khựng lại ngay bậc thang cuối cùng//
cổ cậu giật nhẹ một cái đầy khó chịu.
Ticci Toby
Thế mày nghĩ tao là cái gì?
Ticci Toby
Ngoài một thằng cầm hai rìu thích chửi thề?
Eyeless Jack
//điềm đạm// Là một người sống sót đủ lâu để chiếm được vị trí. Không phải ai cũng đủ bản lĩnh để làm điều đó.
Cơn tic giật mạnh qua cơ hàm của Toby. Lần này, cậu không gắt gỏng như mọi khi. Một khoảng lặng hiếm hoi xuất hiện.
Ticci Toby
Không phải ai cũng bước vào được cánh cửa kia mà vẫn còn giữ được hơi thở.
Eyeless Jack
//khẽ gật đầu//
Phòng khách hiện ra dưới ánh đèn vàng mờ ảo.
Một vài bóng đen lướt qua — những Proxies mang trên mình đầy rẫy vết sẹo.
Họ không chào hỏi, cũng chẳng tò mò.
Ticci Toby
//dừng lại cạnh chiếc bàn gỗ dài//
Eyeless Jack
//bình thản ngồi xuống//
Ticci Toby
…Mày hành sự theo kiểu nào?
Ticci Toby
Đánh giáp lá cà, hay giải quyết gọn gàng?
Eyeless Jack
//ngẩng lên//
Eyeless Jack
Tôi thích sự im lặng.
Eyeless Jack
Không tiếng động, không kéo dài, không để nạn nhân kịp nhận ra cái chết đang đến
Ticci Toby
//gật đầu và bả vai cậu giật mạnh//
Ticci Toby
Nghe có vẻ sạch sẽ quá nhỉ.
Toby cười khẩy, đôi tay cậu vô thức mân mê lưỡi rìu nhám lạnh.
Ticci Toby
Tao thích nghe tiếng x.ươ.ng gã.y…
Ticci Toby
Thích cái cảm giác phản kháng của chúng yếu dần dưới l.ưỡi rìu.
Ticci Toby
Tao không đủ kiên nhẫn để chờ đợi trong bóng tối như mày.
Eyeless Jack
Sự kiên nhẫn là thứ duy nhất giữ cho chúng ta không bị phát hiện.
Eyeless Jack
Cậu ồn ào, Toby à.
Eyeless Jack
Sự ồn ào của cậu lại có sức tàn phá rất riêng.
Ticci Toby
//cơn tic giật nhẹ nơi khóe mắt.//
Ticci Toby
Mày đang khen tao đấy à?
Ticci Toby
Nghe sởn gai ốc thật.
Cậu cúi đầu, mái tóc rối che khuất một phần gương mặt.
Ticci Toby
Tao không chọn sự ồn ào.
Ticci Toby
Là cơ thể tao, là đống đổ nát trong đầu tao nó luôn gào thét như vậy.
Ticci Toby
//nhún vai// thuận theo nó thôi.
Eyeless Jack
Tôi không quan tâm cậu làm thế nào.
Eyeless Jack
Chừng nào ma.u còn chảy và mục tiêu còn gục ngã, cách thức không quan trọng.
Eyeless Jack
Nhưng nếu đi chung, tôi sẽ là cái bóng che chắn cho những kẽ hở mà sự nóng nảy của cậu đã để lại.
Ticci Toby
//lẩm bẩm// “Bóng sao? Mày tự tin quá đấy, Jack…”
Ticci Toby
Nhưng tao sẽ chống mắt lên xem…
Ticci Toby
‘Cái bóng’ của mày giữ được bao lâu…
Ticci Toby
Mày không định đeo lại cái mặt nạ đó à?
Toby hất hàm về phía chiếc mặt nạ đang nằm im lìm trên bàn.
Giọng cậu vương chút mỉa mai lẫn tò mò.
Ticci Toby
Ở đây không thiếu những kẻ sẵn sàng đ.âm lén mày chỉ vì mày trông quá… giống người đâu. Mày không sợ bị nhìn thấu sao?
Eyeless Jack
Ai cũng biết mình là quái vật cả rồi.
Eyeless Jack
Che đậy một gương mặt đã chết chỉ làm cho sự tồn tại này thêm phần nực cười.
Eyeless Jack
Tôi không có gì để giấu, và họ cũng chẳng có gì để tìm.
Dưới ánh đèn vàng, khuôn mặt của Jack không hề ‘giống người’ như Toby tưởng.
Khi anh hé môi, thứ lộ ra không phải là hàm răng bằng phẳng của một con người.
Những chiếc răng sắc nhọn, lởm chởm và dày đặc như răng cá mập, đâm ra từ nướu lợi đen thẫm. Giữa những hàng răng quái dị đó, không chỉ một, mà nhiều chiếc lưỡi dài, linh hoạt khẽ thò ra, liếm qua kẽ răng lởm chởm như để nếm trải vị ma.u vẫn còn vương lại.
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn lướt ngang qua — Masky.
Anh ta dừng lại một nhịp, đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ trắng vô hồn liếc nhìn hai người họ, dừng lại ở khuôn mặt trần trụi của Jack một giây lâu hơn thường lệ trước khi tiếp tục bước đi, lạnh lùng và không một lời chào hỏi.
Toby dựa hẳn lưng vào cạnh bàn gỗ sần sùi, đôi mắt cậu dõi theo bóng dáng Masky cho đến khi anh ta khuất hẳn.
Ticci Toby
//xoay xoay cán rìu//
Ticci Toby
//tông giọng bỗng trở nên trầm xuống//
Ticci Toby
“Nếu mày thực sự định cắm rễ ở cái dinh thự chết tiệt này thì hãy nhớ lấy một điều: Đừng bao giờ tìm cách vượt mặt tao trong bất kỳ cuộc săn nào. Và tuyệt đối…”
Ticci Toby
“Đừng bao giờ tự tiện đưa ra quyết định thay tao.”
Cậu đứng dậy, áp sát về phía Jack, để mặc cho những cơn tic khiến bả vai mình rung lên bần bật.
Cậu muốn thấy một chút phản ứng từ thực thể không mắt này.
Nhưng Jack chỉ nhìn cậu bằng hai hốc đen vô cảm, những chiếc lưỡi thu lại vào sau hàng răng sắc lẹm.
Eyeless Jack
Tôi không có ý định tranh giành vị trí với một kẻ luôn chiến đấu như thể ngày mai không bao giờ đến.
Eyeless Jack
Tôi không cần sự dẫn đầu.
Eyeless Jack
Tôi đã quen đứng ở phía sau, nơi tôi có thể quan sát được cả kẻ thù...
Eyeless Jack
Và lưng của đồng đội mình.
Ticci Toby
//Cơn tic giật mạnh qua cổ//
Ticci Toby
//Thở ra một hơi dài//
Ticci Toby
Thế thì tốt. Ít nhất mày cũng biết khôn hồn.
Toby đứng ngoài ban công tầng hai, đôi mắt vô hồn nhìn ra khu rừng tối tăm đang bị sương mù nuốt chửng.
Jack đứng cách cậu vài bước chân.
Họ không nói gì thêm, vì ngôn từ lúc này đã trở nên thừa thãi.
Từ khoảnh khắc bước qua cánh cửa gỗ nặng nề kia, họ không còn là hai kẻ xa lạ vô tình chung đường.
ʚ T/G ɞ
Đây là thứ Toby và thằng Masky nhìn được:
ʚ T/G ɞ
Siêu đáng yêu luôn í
Download MangaToon APP on App Store and Google Play