YuanRui/Nguyên Thụy //Âm Dương Cách Biệt
GTNV
t/g
nay vt bộ này cho YuanRui nha
t/g
mấy bộ kia suy nghĩ yt nên chưa ra chap tiếp cho mn
t/g
chap này chỉ gth nhân vật thôu
Trương Quế Nguyên _anh
Tên Trương Quế Nguyên – 28 tuổi.
Bác sĩ chuyên nghiệp hàng đầu của bệnh viện YuanRui
Trương Hàm Thụy _em
Tên Trương Hàm Thụy – 25 tuổi.
Một người bình thường, không bệnh nền, không danh hiệu, không gì đặc biệt
Trương Dược Thanh_ba em
Trương Dược Thanh
Ba của Trương Hàm Thụy.
Người đàn ông điềm đạm, sống nguyên tắc.
Cả đời làm việc lặng lẽ,
chưa từng nghĩ sẽ tiễn con trai rời đi trước mình.
Sau cái chết của Hàm Thụy, ông trầm mặc hơn.
Nỗi đau không nói ra, nhưng theo ông từng ngày.
Châu Thanh Phi_mẹ em
Châu Thanh Phi
Mẹ của Trương Hàm Thụy.
Người phụ nữ dịu dàng, ít nói.
Sau khi mất con, bà gần như không còn khóc.
Chỉ lặng lẽ gấp lại quần áo cũ,
giữ nguyên căn phòng của con như ngày chưa rời đi.
Nỗi đau của bà không ồn ào,
nhưng kéo dài rất lâu.
Tống Thanh Xuyên_mẹ anh
Tống Thanh Xuyên
Mẹ của Trương Quế Nguyên.
Người phụ nữ lý trí, kín đáo.
Luôn ủng hộ con trai trên con đường y khoa,
nhưng hiếm khi hỏi đến cảm xúc của anh.
Bà yêu con theo cách thầm lặng,
và tin rằng Quế Nguyên đủ mạnh mẽ để tự đứng vững.
Trương Hoắc Kiến_ba anh
Trương Hoắc Kiến
Ba của Trương Quế Nguyên.
Người đàn ông nghiêm khắc, nguyên tắc.
Ít nói, ít thể hiện tình cảm,
luôn đặt trách nhiệm và kỷ luật lên hàng đầu.
Ông tin con trai mình là một bác sĩ giỏi,
nhưng chưa từng học cách an ủi khi con đau.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Bác sĩ nội trú tại bệnh viện YuanRui.
Người theo Trương Quế Nguyên lâu nhất Ít nói. Tinh ý.
Luôn là người phát hiện ra Quế Nguyên làm việc quá sức trước cả khi anh nhận ra.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Bác sĩ gây mê.
Nói thẳng, không vòng vo.
Là người dám nhắc đến cái tên
mà mọi người đều tránh.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Bạn thân của Trương Hàm Thụy.
Người bình thường, sống rất thực tế.
Không hiểu y khoa.
Chỉ hiểu: bạn mình không nên chết sớm như vậy.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Y tá trưởng khoa cấp cứu.
Người ký vào hồ sơ tử vong lúc 02:17.
Chứng kiến từ đầu đến cuối.
Là người hiểu rõ nhất: đó không phải lỗi của bác sĩ.
chap 2
t/g
lần đầu tiên t vt về Nguyên Thụy mong mn bỏ qua
t/g
có j sai sót cho t xin lỗi
Đèn phòng cấp cứu sáng trắng.Mùi thuốc sát trùng nồng đến nghẹt thở.Tiếng monitor tim vang đều, từng nhịp một
All y tá
Huyết áp tụt nhanh!
Trương Quế Nguyên _anh
Tăng liều
Giọng anh ổn định.Tay đặt trên bàn mổ, không run
Trương Quế Nguyên _anh
Chuẩn bị sốc điện
Anh cúi xuống.Người nằm đó rất yên tĩnh
Trương Quế Nguyên _anh
Tôi ở đây❄
Máy sốc điện phát ra tiếng tách khô khốc
Trương Quế Nguyên _anh
Sốc-
Cơ thể trên bàn mổ giật lên rồi rơi xuống
Đường tim chao đảo vài giây-- kéo thành một vạch thẳng
Vào lúc 02:17 phút ,bệnh nhân tử vong
Căn phòng im phăng phắc, Không ai dám nhìn Trương Quế Nguyên
Anh đứng yên,không tháo găng tay,không nói một lời
Trương Quế Nguyên _anh
Hàm Thụy...? //rất khẽ//
Chẳng có ai trả lời ,chỉ có tiếng máy móc bị tắt đu,từng cái một...
Vài Giờ Sau -- Tại Phòng Trực
Đèn huỳnh quang chớp nhẹ.
Bên ngoài cửa sổ, trời vẫn chưa sáng.
Trương Quế Nguyên ngồi thẳng lưng, mắt nhìn vào khoảng không
Trương Quế Nguyên _anh
Hồ sơ bệnh án...để đây
Cửa đóng lại.Phòng Trực chỉ còn lại một mình anh
Bỗng có tiếng mở cửa "Két"
Một tiếng động khẽ vang lên.Chiếc ghế đối diện bị kéo ra
all nhân vật
em lại thức khuya?
all nhân vật
Trương Quế Nguyên khựng lại
Trương Quế Nguyên _anh
Ai?
Trương Quế Nguyên _anh
Không có ai trong phòng,nhiệt độ bỗng hạ xuống
all nhân vật
em quên ăn rồi
Giọng nói đó -- Quá quen thuộc...
Trương Quế Nguyên _anh
Hàm Thụy..? //khàn giọng //
Bóng người mờ đứng cạnh cửa sổ.
Không có phản chiếu trên kính.
Trương Hàm Thụy _em
Sao anh nhìn em như vậy?
Trương Quế Nguyên bật đứng dậy.
Ghế đổ xuống sàn.
Trương Quế Nguyên _anh
Không thể nào..
Trương Hàm Thụy _em
Em cũng nghĩ vậy
Đèn phòng trực chớp tắt một lần.
Trương Quế Nguyên _anh
Em đã chết rồi...
Hàm Thụy nghiêng đầu, suy nghĩ vài giây
Trương Hàm Thụy _em
Ừ… Hình như vậy
Trương Quế Nguyên siết chặt tay.
Găng tay phát ra tiếng sột soạt.
Trương Quế Nguyên _anh
đi đi
Trương Hàm Thụy _em
đi đâu?
Trương Quế Nguyên _anh
rời khỏi đây
Hàm Thụy nhìn anh rất lâu.
Ánh mắt quen thuộc, nhưng xa lạ.
Trương Hàm Thụy _em
nhưng em đợi anh về quen rồi//nhẹ giọng //
Cả phòng chìm vào bóng tối
chap 1
t/g
Bữa kia t/g vt nhầm chap 2 nên giờ ra chap 1 cho mn đọc
t/g
mong mọi người thông cảm cho t/g nha🥺
Buổi chiều thành phố treo ánh nắng cuối ngày lên những nóc nhà cao tầng. Trong văn phòng tầng 29, Trương Quế Nguyên đứng tựa vào cửa kính, ánh nhìn lạnh như cơn mưa trái mùa
Bất chợt điện thoại Trương Quế Nguyên rung lên
Trương Hàm Thụy _em
Anh… hôm nay em hơi choáng. Chắc em không qua bệnh viện mang đồ ăn cho anh được💬
Quế Nguyên chau mày, môi mấp nhẹ
Trương Quế Nguyên _anh
Cậu lại lấy lý do!❄
Tin nhắn gửi đi.
Không trả lời
t/g
❄:lạnh lùng
💬:nhắn tin
👀:liếc
💢:tức giận,cọc
🤷:bất lực
💊:uống thuốc
🤢:buồn nôn
🙈:ngại
👆:y như trên
🖼️:khung ảnh
😴:ngủ
🛌:ngủ mãi(không bh tỉnh)
👄:dẹo
🎶:nhạc
☎:nói m chuyện đth
💧:chảy máu nghiêm trọng
PHÍA BÊN NGOÀI – TRÊN ĐƯỜNG
Hàm Thụy cố giữ tay lái. Đầu quay cuồng như có ai bóp chặt.
Cậu dự định ghé bệnh viện thật, nhưng vừa rẽ qua ngã tư thì mắt mờ đi
[Là Trương Quế Nguyên đang gọi đến...]
Cậu liếc nhìn rồi mím môi
Trương Hàm Thụy _em
[Hàm Thụy → Quế Nguyên]
Trương Hàm Thụy _em
Em xin lỗi. Em…💬
Tay run. Tin chưa kịp gửi
Quế Nguyên nhìn màn hình, thấy dòng chữ
Anh bật điện thoại lên lần nữa
Cơn bực dọc pha lo lắng bùng lên trong lồng ngực
Trương Quế Nguyên _anh
Em mà còn chơi trò mất tích—//thầm nghĩ //
Đang gõ, cuộc gọi từ số lạ chen vào
Trương Quế Nguyên _anh
Alo?❄
all nhân vật
M… mấy anh có quen người tên Trương Hàm Thụy không? Cậu ấy… cậu ấy tai nạn rồi! Chúng tôi gọi cấp cứu… nhưng điện thoại rơi có tên bác sĩ của bệnh viện YuanRui, nên—//run//
Tay Quế Nguyên cứng lại.
Trái tim như bị rút cạn máu
Xe cộ dừng lại, người dân bu quanh.Máu loang dần dưới mặt đường
Điện thoại của Hàm Thụy nằm nghiêng, màn hình vỡ một góc
Âm thanh rung kéo dài…
Nhưng người nằm đó không nghe thấy nữa
Quế Nguyên giật áo blu ,chạy như điên
Y tá điều dưỡng thấy anh lao qua liền gọi
All y tá
Bác Sĩ Trương !Ca cấp cứu kế--
Trương Quế Nguyên _anh
Đổi bác sĩ khác!
Anh chỉ nghĩ đến một điều
KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ CẬU ẤY MỘT MÌNH
Trương Quế Nguyên _anh
Em tỉnh dậy đi.Trả lời anh!💬
Trương Quế Nguyên _anh
Hàm Thụy... Đừng đùa nữa! 💬
Lần đầu tiên trong đời, bác sĩ Trương — người luôn bình tĩnh trước cả trăm ca cấp cứu — cảm thấy sợ
Sợ đến mức bàn tay trên vô lăng cũng run lên❗
Sau Khi Trương Quế Nguyên đến Hiện Trường Tai Nạn
Tiếng còi xe cấp cứu vang vọng khắp giao lộ đông người.Trương Quế Nguyên vừa phanh xe đã mở cửa lao xuống
Không khí đặc mùi khét của phanh xe và mùi máu. Và khi đôi mắt anh chạm vào người đang nằm trên mặt đường—
Trái tim anh như rơi xuống vực
Trương Hàm Thụy nằm im, máu loang đỏ cả nền nhựa đen
Đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt trắng bệch
Điện thoại của cậu nằm bên cạnh, nứt màn hình
[35 cuộc nhỡ từ - Quế Nguyên]
Quế Nguyên bước tới, giọng anh run lần đầu tiên trong đời
Trương Quế Nguyên _anh
Tránh ra //run//
Đám đông lập tức tránh ra
Anh quỳ xuống cạnh cơ thể bất động ấy, tay nâng lấy gương mặt đã lạnh đi
Trương Quế Nguyên _anh
Em nghe anh anh không? Trả lời anh...//run❄//
Không có tín hiệu.
Điện thoại không rung.
Người cũng không nhúc nhích
all nhân vật
Hình như cậu ta đâm vào xe tải
all nhân vật
Lúc tụi tôi chạy qua thì cậu ấy đã nằm rồi
all nhân vật
Có gọi cấp cứu rồi!
Quế Nguyên nghiến răng đến rạn cả hàm
Trương Quế Nguyên _anh
Mình đã gọi… 35 lần. Sao lúc đó em không bắt máy…?//run//
Giọng nói của Trương Quế Nguyên vừa nói có chút run lên vì việc mất đi thứ gì đó quan trọng trong đời....
Anh áp hai ngón tay lên cổ Hàm Thụy--
Không bắt được mạch
Đừng đùa. Anh không có rảnh để dọa kiểu này💬
Câu chat gửi đi, nhưng không hiển thị “Đã nhận"
Nhân viên cứu hộ chạy tới
Bác sĩ
Bác sĩ Trương? Chúng tôi nhận được thông tin anh gọi… Đây là người quen?
Quế Nguyên không trả lời.Anh chỉ siết chặt bàn tay đang run, ép mạnh lên ngực Hàm Thụy
Trương Quế Nguyên _anh
Lấy cáng.Nhanh!
Nhân viên cứu hộ giật mình trước giọng nói trầm thấp, lạnh đến rợn người của anh
[Tin nhắn đến – nhưng người gửi không còn mở được]
Trương Quế Nguyên _anh
Đứng dậy đi.Đừng để anh nhìn thấy em như thế này
Điện thoại trên đường vừa rung nhẹ…
rồi tắt hẳn
all nhân vật
Cậu ấy không động đậy gì cả…
all nhân vật
Chắc… không qua khỏi đâu…
Quế Nguyên quay phắt lại, ánh mắt sắc đến mức ai cũng im bặt
Trương Quế Nguyên _anh
Không ai được nói chữ đó trước mặt tôi❄
Rồi anh cúi xuống, thì thầm vào tai Hàm Thụy
Trương Quế Nguyên _anh
Em nghe chưa? Người ta đang nói linh tinh. Em mà không tỉnh… anh thực sự sẽ giận
Giọng anh rất nhẹ…
nhưng run lẩy bẩy
[Trong đầu Quế Nguyên – như đang nhắn thầm]
Trương Quế Nguyên _anh
Em còn nợ anh một lời giải thích//thầm nghĩ //
Trương Quế Nguyên _anh
Em còn chưa nói hôm nay mệt là vì sao//thầm nghĩ //
Trương Quế Nguyên _anh
Em… còn chưa nói em thích anh hay không//thầm lặng //
Một giọt nước mắt rơi xuống gò má Hàm Thụy
Nhân viên cứu hộ đã đặt cáng cạnh đó
Bác sĩ
Bác sĩ Trương, chúng tôi phải đưa bệnh nhân lên xe ngay
Quế Nguyên không để họ chạm vào.Anh tự mình bế Hàm Thụy lên, nhẹ đến mức như sợ làm đau thêm
Điện thoại rơi khỏi tay Hàm Thụy.Màn hình lóe sáng lần cuối
[Tin chưa đọc từ Quế Nguyên]
Cửa xe cấp cứu đóng lại “kịch” một tiếng.
Không khí bên trong đặc quánh mùi thuốc sát trùng và mùi máu
Trương Quế Nguyên đứng sát cáng, đôi tay đeo găng run nhẹ nhưng ánh mắt lại sắc lạnh của một bác sĩ đang mất đi người quan trọng
Bác sĩ
Nhịp tim đang tụt nhanh quá! Bác sĩ Trương—!
Quế Nguyên không đáp.Anh cúi xuống, đè lên lồng ngực Hàm Thụy, bắt đầu ép tim ngoài lồng ngực
Máu trên áo sơ mi của cậu dính sang áo blu trắng của anh
Trương Quế Nguyên _anh
Em mở mắt ra ngay
Trương Quế Nguyên _anh
Đừng làm anh sợ//run//
giọng nói của Quế Nguyên có chút run lên vì sợ mình ngưng giây phút nào Hàm Thụy sẽ chet
Không có hồi âm.Không rung điện thoại.Chỉ tiếng máy báo động tăng dần
Bác Sĩ Điều dưỡng run giọng
Bác sĩ
Bác sĩ Trương, mạch quay yếu gần như không bắt được…
Trương Quế Nguyên _anh
Nghỉ không được. Câu nói này, đừng để tôi nghe lần thứ hai//nghiến răng//
Anh cúi sát,trán gần chạm vào trán Hàm Thụy
Trương Quế Nguyên _anh
Hít vào đi. Thở ra đi. Em còn nghe giọng anh không?
[Trong đầu Quế Nguyên – như đang nhắn thầm]
Trương Quế Nguyên _anh
Hàm Thụy… nếu em dám bỏ anh một lần thôi…//thầm//
Trương Quế Nguyên _anh
…anh sẽ không tha cho em//thầm//
Nhưng thực tế—
anh sợ đến mức tim đau như có ai bóp nghẹt
Máy điện tim vang lên âm thanh gấp gáp
Bác sĩ
Bác sĩ Trương! Chuẩn bị ngừng tim!
Trương Quế Nguyên _anh
Không được phép❄
Anh cầm lấy mask oxy, áp lên mặt Hàm Thụy
Trương Quế Nguyên _anh
Thở đi!Hàm Thụy!!!
Trương Quế Nguyên _anh
Hôm nay em chưa nói xong câu ‘em xin lỗi’ với anh//sắp khóc//
Trương Quế Nguyên _anh
Chưa trả lời anh vì sao em mệt
Trương Quế Nguyên _anh
Chưa cho anh biết… em có thích anh hay không
Anh ép tim mạnh hơn, giọng khản đặc
Trương Quế Nguyên _anh
Em không được chết!
Máy vang một tiếng “tít—” dài
Bác sĩ
Ngừng... ngừng tim rồi....
Không cảm biến.Không nhịp,thời gian như đứng lại...❗
Trương Quế Nguyên _anh
…Không. Không thể nào..
Anh chộp lấy máy sốc điện
Bác sĩ
Bác sĩ Trương! Không đủ điều kiện an toàn—!//hoảng sợ//
Trương Quế Nguyên _anh
Câm miệng!
Giọng Quế Nguyên lạnh đến rợn người
Trương Quế Nguyên _anh
Tôi bảo làm!❄
Anh đặt paddles lên ngực Hàm Thụy
Trương Quế Nguyên _anh
Nạp điện!
Toàn Thân Hàm Thụy giật mạnh
Máy điện tim rung lên ---
Bác sĩ
Có ...nhịp...Có nhịp! Có nhịp rồi!//nghẹn ngào//
Quế Nguyên thở dốc, trán áp xuống trán người đang hôn mê
Trương Quế Nguyên _anh
Em mà còn làm anh sợ thêm lần nào nữa..
Trương Quế Nguyên _anh
anh sẽ giữ em bên cạnh cả đời
Trong xe cứu thương, tiếng nhịp tim yếu ớt vang lên theo từng đợt
Chưa đủ, nhưng vẫn còn sống
Anh run tay nắm lấy tay Hàm Thụy --- bàn tay đã quá lạnh
Trương Quế Nguyên _anh
Hàm Thụy.. tỉnh lại đi.Anh ở đây rồi//nắm tay Thụy//
Sau khi tới bệnh viện YuanRui, các bác sĩ,y tá nhanh chống đưa thi thể của em vào phòng cấp cứu
Ánh đèn bệnh viện YuanRui trắng lạnh đập vào mắt
Điều dưỡng và bác sĩ trực lập tức chạy tới
All y tá
Bệnh nhân tai nạn giao thông! Mạch yếu, từng ngừng tim một lần!
Bác sĩ
Đưa vào phòng cấp cứu số 3!!
Quế Nguyên theo sát cáng, vẫn giữ bàn tay của Hàm Thụy như chỉ cần buông ra một giây là người kia sẽ biến mất
Bác sĩ trực
Khoan đã! Là bác sĩ Trương!
Bác sĩ trực
Đây là người quen của anh ấy à..?
Bác sĩ trực
Để chúng tôi xử lý ---
Quế Nguyên nhìn họ, ánh mắt lạnh buốt
Trương Quế Nguyên _anh
Tất cả nhường đường❄
Không một ai dám cãi.Bác sĩ đứng đầu khoa đến còn phải cúi đầu tránh sang bên
[Quế Nguyên → Tổ cấp cứu]
Trương Quế Nguyên _anh
Ai chạm vào người cậu ấy mà run tay, tôi đuổi
Trương Quế Nguyên _anh
Ai xử lý sai, tôi kỷ luật
Trương Quế Nguyên _anh
Đây là bệnh nhân của tôi
Một bác sĩ trẻ nuốt nước bọt
Bác sĩ
Bác sĩ Trương, anh đang… xúc động quá
Quế Nguyên quay đầu, mắt đỏ như có máu
Trương Quế Nguyên _anh
Tôi đang tỉnh táo hơn tất cả các cậu//mắt đỏ hoe//
Hàm Thụy được đặt lên bàn mổ.Máu vẫn thấm qua băng gạc
Máy móc kết nối liên tục báo
Bác sĩ
Nhịp tim lại tụt rồi!//sợ hãi//
Trương Quế Nguyên _anh
Em nghe lời anh đi…
Trương Quế Nguyên _anh
Đừng rời khỏi đây
Anh cúi xuống kiểm tra ngực, nhanh và chuẩn xác
Giọng anh dồn dập nhưng không lẫn một nhịp run
Giọng anh dồn dập nhưng không lẫn một nhịp run
Trương Quế Nguyên _anh
Truyền dịch! Chuẩn bị đặt nội khí quản!
Trương Quế Nguyên _anh
Làm sạch vết thương! Bất kỳ mảnh kính nào cũng không được bỏ sót!
All y tá
V...vâng!//líu lưỡi//
Trương Quế Nguyên _anh
Em nợ anh một cuộc cãi nhau
Trương Quế Nguyên _anh
Nợ anh một bữa cơm
Máu trên găng tay anh càng lúc càng nhiều.Nhưng anh không cho phép mình dừng lại
Bác sĩ
Huyết áp 60/30!Không ổn!
Quế Nguyên siết chặt ống tiêm
Trương Quế Nguyên _anh
Đẩy thuốc nâng huyết áp
Trương Quế Nguyên _anh
NHANH❗
Trương Quế Nguyên _anh
Hàm Thụy, em mà không tỉnh…
Trương Quế Nguyên _anh
…anh sẽ tự mình đến lôi em về
Máy điện tim phát ra tiếng tít— tít— loạn nhịp
Bác sĩ
Loạn nhịp thất!//hoảng//
Trương Quế Nguyên _anh
CHUẨN BỊ SỐC ĐIỆN ❗//quát//
Anh đặt paddles lên ngực cậu, hô lớn
Trương Quế Nguyên _anh
CLEAR❗
All y tá
Có nhịp trở lại rồi!!//mừng rơi nước mắt mắt //
Bác sĩ
Bác sĩ Trương... anh làm được rồi....//run giọng//
Nhưng Quế Nguyên chỉ cúi xuống, trán chạm vào lưng bàn tay lạnh của Hàm Thụy
Trương Quế Nguyên _anh
Nghe anh… đừng ngủ nữa
Trương Quế Nguyên _anh
Anh sợ lắm rồi//rưng rưng //
Lần đầu tiên…mọi người thấy đôi vai vững vàng của bác sĩ Trương run lên thật sự
t/g
chứ các độc giả xem chùa nhiều quá 😞
t/g
chúc các độc giả một ngày tốt lành
Download MangaToon APP on App Store and Google Play